Đề Xuất 1/2023 # Truyện: Tổng Giám Đốc Siêu Cấp # Top 9 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 1/2023 # Truyện: Tổng Giám Đốc Siêu Cấp # Top 9 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện: Tổng Giám Đốc Siêu Cấp mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chợt!

Có mùi thơm thanh mát, dịu nhẹ len lỏi luồn vào hốc mũi, khiến tất cả bừng tỉnh, mọi ánh mắt đều hướng về phía dàn đầu bếp ở phía trên.

Những động tác nhanh gọn, sạch sẽ, tinh tế khiến người xem cứ tưởng họ đang múa chứ không phải đang nấu nướng. Đó chính là nghệ thuật ẩm thực.

Tuyệt vời nhất khi thưởng thức một món ăn là phải có sự tham gia đầy đủ của cả năm giác quan:

– Khứu giác: Thứ khiến mọi người lập tức đói bụng chính là mùi hương đặc biệt của đồ ăn.

– Thị giác: Khi người ta ngửi thấy “hấp dẫn sự lôi cuốn món ăn” thì họ sẽ lập tức nhìn ngang ngó dọc, đi tìm nơi xuất phát mùi hương ấy.

– Kế đến là Vị giác, xúc giác: Đó là khi được nếm món ăn, được chúng đánh bừng, thức tỉnh lên từng nụ vị giác, từ đầu lưỡi cho tới cuống lưỡi. Đồng thời, cũng là cảm nhận được độ mềm, độ dai, độ xốp của từng món.

– Thính giác cũng đặc biệt không thể thiếu, thậm chí, người ta vì nó mà nghiện: Mỗi khi bạn nghe thấy tiếp “sụp sụp” của người húp nước phở, mỗi khi nghe thấy tiếng “rộp rộp” khi nhai những miếng bim bim khoai tây giòn giòn, … âm thanh cũng khiến người ta lập tức thèm ăn.

Và rất nhanh, dưới sự hợp tác của 11 bếp trưởng hàng đầu nhà hàng Tuyết Yên, trước mắt 102 vị khách mời đã có đủ mỗi ngày một bát Phở Truyền Thống Việt Nam.

Mùi thơm đặc biệt của Phở đã khiến tất cả đều ứa nước bọt, nội tâm đã gào thét lắm rồi, và đợi khi tiếng của nữ giám đốc nọ vang lên “Mời mọi người dùng Phở Việt Nam” thì tất cả đều lập tức dùng đũa, thìa nhâm nhi, thưởng thức hương vị này.

Phở cổ truyền được nấu bằng thịt bò, nước dùng làm từ xương ống trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt với hành tây đủ cả, rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một ít cà cuống, thoảng nhẹ như một sự nghi ngờ khó nói thành lời.

Nhìn bát phở vô cùng đơn giản nhưng lại khiến tất cả suýt nữa bật khóc, bọn họ có người đã từng được ăn phở Việt Nam, có người chưa được ăn, nhưng chỉ một bát phở này đã hoàn toàn khiến họ lạc lối quên đường về.

Mãi cho tới khi có tiếng “cách cách” vang lên, một người nào đó mới ngơ ngẩn hỏi với giọng vô vàn tiếc nuối:

– Hết … hết rồi?

Hắn nhìn vào bát mình, đã trống trơn, nếu không phải ở đây còn nhiều người, chỉ sợ hắn không giữ được mình mà quét sạch cả từng giọt nước dính trên thành bát.

Ánh mắt hắn không khỏi quét sang bên cạnh, lập tức đám người xung quanh đều trừng mắt như sợ hắn ăn mất của mình, ngay cả đồng nghiệp thân thiết cũng khe khẽ kéo dịch cái tô phở của mình ra xa người bạn tốt này.

Dù rất tiếc nuối nhưng người cuối cùng cũng đành phải ăn nốt miếng thịt bò non mềm mà hắn chân trọng giữ lại từ đầu bát.

Vân Tú trong lòng không khỏi nở nụ cười, những người này đã được ăn món này rồi, đã được thưởng thức tay nghề tuyệt hảo của những đầu bếp của Tuyết Yên thì còn sợ họ không tìm cách ăn lần thứ hai, lần thứ ba… lần thứ n sao?

“Cha mẹ, bước đầu đã thành công mỹ mãn, một khi Ẩm Thực Tuyết Yên thành lập chi nhánh ở nước ngoài, những lãnh đạo cao tầng, những kẻ quen ăn cao lương mỹ vị này còn có thể chạy thoát sao? Chúng ta đã có đội ngũ PR miễn phí rồi.”

Kế hoạch này là thứ Vân Tú đã vạch ra ngay từ khi biết tin mấy tập đoàn tài phiệt này đem con tới bán cho Thịnh Thế rồi, và không ngoài suy tính của cô, kết quả chỉ có thể dùng 4 từ: Thành công mỹ mãn.

Vân Tú mặc dù đã đạt được mục đích nhưng không keo kiệt, cô nói:

– Các vị thấy món ăn này thế nào?

– Quá ngon.

– Quá tuyệt vời.

– Không biết nó tên là gì? Sao có thứ ngon như vậy mà Jacky tôi chưa được ăn?

– Nghe cô nói là Phở Cổ Truyền Việt Nam?

– Phở? Cái tên thật thuận tai.

– …

Đám Trần Bằng cũng không phải ngốc, bọn họ không khỏi thầm giơ ngón cái khâm phục về phía Vân Tú, một mũi tên trúng hai con chim. Cao thủ. Cao thủ.

Vân Tú bình tĩnh, nhẹ nhàng trả lời:

– Cảm ơn mọi người đã khen tặng. Món này đúng là có tên Phở cổ truyền Việt Nam. Mặc dù hình thức có hơi đơn giản, nhưng mùi vị đảm bảo không thể dùng vài từ mà nói hết được. Nếu các vị thực sự yêu thích món ăn của nhà hàng, chúng tôi đã đặt sẵn đầy đủ bàn cho các vị thưởng thức vào buổi tối nay ở trụ sở chính của nhà hàng Tuyết Yên. Thư mời sẽ được gửi tận tay trợ lý của các

vị.

Một cao tầng của Ford đứng dậy khiêm tốn nói:

– Giám đốc đã quá chu đáo rồi. Chúng tôi rất vinh dự. Ford sẽ có mặt đầy đủ.

– BMW chúng tôi cũng cảm ơn Thịnh Thế đã khoản đãi. Chúng tôi nhất định có mặt.

– Mata cũng vậy. Cảm ơn giám đốc…

Vân Tú rất khôn khéo, thấy đám nhà báo cả trong lẫn ngoài nước đang rối rít thì lập tức trấn an:

– Các vị nhà báo cũng là khách quý của Thịnh Thế chúng tôi, hi vọng tối nay các vị sẽ có mặt đầy đủ.

Chỉ đợi có thế, tất cả đều nhao nhao đồng ý.

Cuộc chiến chưa bắt đầu đã đánh thắng được một nửa, Vân Tú hài lòng, đợi Thiên An cùng đội ngũ của mình rời đi, cô trịnh trọng nói:

– Mọi người đã no bụng, chúng ta liền bàn việc chính. Hôm nay, như các vị đã biết, Thịnh Thế chúng tôi may mắn được các tập đoàn lớp hàng đầu thế giới để mắt tới. Thịnh Thế mặc dù là công ty con non trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, nhưng khả năng của chúng tôi là không thể bàn cãi. Tôi tin, mọi người “hợp tác” với chúng tôi nhất định sẽ không thiệt thòi.

Vân Tú đã khéo léo chỉ trong vòng mấy câu nói liền đem bọn họ đẩy lên chín tầng mây, sau đấy lại khẳng định vị trí của Thịnh Thế cũng không kém, không chỉ thế, bọn họ còn “trẻ” tức là còn nhiệt huyết, còn có thể làm được nhiều thứ, các vị cứ yên tâm giao lại sản nghiệp cho chúng tôi. Đấy chính là hàm ý ngầm mà ai ở đây cũng đều hiểu, bọn họ đã là cáo thành tinh.

Đại diện BMW thấy Thịnh Thế đã cho bọn họ một cái thang, tất nhiên phải nắm lấy cơ hội mà trèo xuống, hắn – chủ tịch Norbert Reiley liền đứng dậy nói:

– Giám đốc Tú đã nói quá rồi, chúng tôi giờ đâu còn được như xưa, lần này tới “hợp tác” với Thịnh Thế chính là bọn tôi được lợi. Tất cả còn phải nhờ giám đốc “giúp đỡ”.

– Mata chúng tôi cũng đã nghe danh Thịnh Thế đã lâu, hôm nay gặp mặt đúng là danh bất hư truyền, tòa Poseidon này đúng là danh xứng với thực, tôi chưa bao giờ gặp một kỳ quan nào hoàn mỹ như thế. Được làm việc ở đây, chỉ sợ tôi cũng có thể cống hiến thêm vài chục năm nữa.

Mọi người nghe thấy vậy đều cười vui vẻ. Nhìn hắn ta cũng đã 60 tuổi, còn muốn làm tới khi xuống lỗ sao? Nhưng ý hắn không sai, không phải chỉ Poseidon, không khí làm việc và sự tân tiến của Thịnh Thế khi họ vừa mới tới đây đã khiến tất cả đều phải rửa mắt đánh giá lại “tập đoàn non trẻ thiếu kinh nghiệm này”.

Ở đây, có các thiết bị mà họ chưa thấy bao giờ. Lúc vào phòng chỉ một tiếng “Hope”, là tất cả các thiết bị cần thiết đều bật sáng, ngay cả cà phê cũng được máy tự động pha, mà hương vị không kém cà phê thượng hạng mà họ nâng niu mỗi ngày.

Sau lần này họ về, nếu có ai nói Việt Nam lạc hậu cổ hủ, bọn họ sẽ là người đầu tiên vả vào mặt hắn. Đúng là đám nhà văn nói láo, nhà báo nói điêu mà, người ta đã phát triển lắm rồi, sắp vượt chúng ta rồi có biết hay không? Cứ ngồi ở đó mà ngủ quên trên chiến thắng. Chỉ sợ, thế cục kinh tế

thế giới đang muốn đổi chiều.

Bọn họ thấy những thứ như vậy đâu còn dám ép mua ép bán, người ta hoàn toàn chẳng cần

thương hiệu của họ để trở lên nổi tiếng. Thịnh Thế, giờ này chỉ sợ ai có chút kiến thức công nghệ đều biết. Ngay cả họ bán tập đoàn cho người khác, sự thống lĩnh thị trường của tập đoàn non trẻ này vẫn sẽ không còn lâu nữa. Làm kinh tế thị trường bao năm, thứ tối thiểu này bọn họ không khó để nhìn ra.

Một điều nữa đó là, dù ở thế thắng nhưng Thịnh Thế cũng đối đãi rất nhiệt tình, lễ phép, điều này khiến họ không khỏi tăng thêm hảo cảm với công ty này. Nghĩ lại, suốt mấy năm làm mưa làm gió trên thị trường xe hơi, hình như Thịnh Thế chưa bao giờ chèn ép thị thường của họ, điều này khác biệt hoàn toàn với Volkswagen- con quái vật lúc nào cũng muốn nuốt chửng tất cả.

Vì tuyên bố phá sản, mọi nhà đầu tư đã rút vốn, giá trị thương hiệu của bọn họ đã tụt dốc không phanh, chỉ trong vòng mấy tháng đã còn lại không quá 5% so với thời kỳ hoàng kim, chưa kể tình hình nợ xấu tăng mạnh, ngân hàng đang siết nợ, nếu họ không trả đủ tiền vay, BMW, Ford, Mata

đều sẽ bị thanh lý với giá 0 đồng.

Nhớ lại giá trị lúc trước, BMW có giá 20 tỷ USD (400.000 tỷ VNĐ), Ford 7 tỷ USD (140.000 tỷ VNĐ), Mata 2 tỷ USD (40.000 tỷ VNĐ), giờ này bọn họ lại đang phải cầu mong người ta mua cao giá một chút để đủ tiền trả nợ, nếu không dàn bộ xậu ngồi đây chẳng mấy mà đều vào ăn cơm tù chứ nói gì đến là cao lương mỹ vị.

Volkswagen trực tiếp ép giá xuống mỗi công ty còn 1%, riêng BMW bị ép còn 0,5% khiến họ suýt nữa hộc máu. Đúng là chó cắn áo rách, đã nghèo còn bị chèn ép.

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Đoan Mộc Mộc nhận được điện thoại của Lãnh An Thần là bảy ngày sau, anh chỉ nói ngày mai Đoan Mộc Mộc tập hợp người trong nhà, anh có chuyện quan trọng tuyên bố, cô hỏi là chuyện gì, anh cũng không có trả lời, chỉ nói đến lúc đó sẽ biết.

Mặc dù nói không biết là chuyện gì, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn làm như anh an bài, chỉ là tin tức này làm cho trong lòng người khác nổ oanh.

“Làm thế nào?” Trong bóng đêm đen nhánh, một người phụ nữ cùng một người đàn ông đối diện đứng nghiêm, vẻ mặt đều mang vô cùng lo lắng.

Lý Hương Đào cầm bả vai Hạ Minh Lan, “Minh Lan, bà không cần sợ.”

“Tại sao tôi có thể không hoảng hốt? Lần này Lãnh An Thần đi Nam Thủy nhất định là tra được quá khứ của chúng ta, nó còn an bài ngày mai mọi người trong nhà trình diện, sợ rằng đến lúc đó sẽ vạch trần, tôi sợ, sợ… Hương Đào, dẫn chúng tôi đi thôi, cầu xin ông dẫn chúng tôi đi, có được hay không?” Cho tới bây giờ Hạ Minh Lan cũng không có bối rối như vậy qua, bà ở trong nhà này im hơi lặng tiếng trải qua, chính là hi vọng có một ngày Tiểu Đằng có thể lấy được cổ phần của nhà họ Lãnh, sau đó mẹ con rốt cuộc không cần ăn nhờ ở đậu, nhưng ai biết được trước khi lão thái thái chết lại an bài như vậy.

Bà ngàn tính vạn tính, vạn vạn không ngờ sẽ là kết cục như vậy.

“Tại sao phải đi?” Một giọng nam mát lạnh truyền đến trong đêm tối, khiến Hạ Minh Lan như bị sét đánh, “Là bởi vì con không phải là huyết mạch nhà họ Lãnh, đúng không?”

Hạ Minh Lan xoay người, nhìn người con trai chậm rãi hướng mình đi tới, trong mắt bà lóe ra hoảng sợ, nếu như không phải là thân thể được Lý Hương Đào đỡ, bà cơ hồ muốn ngã xuống.

“Tiểu Đằng…” Bà không biết nên nói gì.

Thân thể cao lớn của Lãnh An Đằng đứng nghiêm ở trong màn đêm, giống như thần linh từ trên trời giáng xuống, lúc trước anh ta từng ngăn cách trí tuệ, nhưng ngay từ ba năm trước đây đã có khả quan, nhưng mẹ vẫn muốn anh ta ngụy trang tiếp, anh ta làm theo.

Anh ta hiểu, ở trong nhà nhà họ Lãnh, nếu muốn bình an vô sự, có lẽ ngu một chút mới là an toàn nhất, chỉ là gần đây hành tung quỷ dị của mẹ đưa tới sự chú ý của anh ta.

Mẹ thường thường nửa đêm nhìn bức họa thần bí xuất hiện, thường thường trộm gọi điện thoại, thậm chí còn ra ngoài dạ hội với đàn ông.

Anh ta không muốn tin tưởng đây là sự thực, nhưng hôm nay anh ta thấy tận mắt, nếu như người đàn ông này không có quan hệ cùng mình, mẹ không cần thiết hốt hoảng như vậy, thậm chí không cần phải mang mình rời khỏi nhà họ Lãnh.

Cho tới nay, Lãnh Chấn Nghiệp chưa từng thương yêu mình qua, coi như thỉnh thoảng sẽ có, cũng chỉ là quan tâm không thể bình thường hơn, anh ta không có cảm giác thân tình trên người Lãnh Chấn Nghiệp, anh ta không phải là không có hoài nghi mình không phải là con của ông.

Thì ra thật là như thế, mẹ của anh ta tư thông cùng người đàn ông khác, mình chẳng qua là đứa con hoang không thể lộ ra ngoài ánh sáng mà thôi.

Cái nhận thức này, khiến lý trí của Lãnh An Đằng cuối cùng cũng đã biến mất, anh ta không muốn mình sống như chó ở Nhà họ Lãnh nhiều năm như vậy, kết quả cuối cùng vẫn bị đuổi ra.

“Ông mới đúng là cha tôi, đúng không!” Không phải nghi vấn, mà là giọng khẳng định, thậm chí không nhìn ra Lãnh An Đằng khiếp sợ khi biết được thân phận, chỉ có cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh làm cho người ta cảm thấy kinh khủng.

“Tiểu Đằng, con nói bậy bạ cái gì đó?” Hạ Minh Lan lên tiếng, muốn giải thích với con trai, nhưng Lãnh An Thần căn bản không cho bà cơ hội mở miệng, mà ánh mắt nhấp nháy nhìn hướng Lý Hương Đào.

“Tiểu, Tiểu Đằng…” Lý Hương Đào bởi vì kích động, há miệng trên dưới va chạm, cũng là nói không ra chữ.

Lãnh An Đằng nhìn ông như vậy, cũng cười châm chọc, “Ông không phải cần phải kích động như thế, tôi sẽ không nhận ông, nếu tôi từ tiểu thuyết sinh ra ở Nhà họ Lãnh, như vậy mặc kệ trên người tôi chảy máu của người nào, tôi đều là người Nhà họ Lãnh, cho nên Nhà họ Lãnh nên thuộc về tôi, tôi nhất định phải lấy được.”

Lời nói này của anh ta khiến Hạ Minh Lan cùng Lý Hương Đào đều không hiểu, hai người hai mặt nhìn nhau, Hạ Minh Lan mới xoay mặt nhìn về phía Lãnh An Đằng, “Tiểu Đằng, con là, là muốn…”

“Con muốn 60% cổ phần, con cũng muốn cô gái kia” Lãnh An Thần nói ra ý nghĩ của mình, sau đó hướng về phía đôi nam nữ, đến gần một bước.

Hạ Minh Lan bị giật mình tại nguyên chỗ, thật lâu mới giống như có thần trí, “Tiểu Đằng, con đang nói gì?”

“Con nói con muốn cô gái kia, cũng muốn cổ phần trong tay cô ấy” Lãnh An Đằng lập lại lần nữa, tròng mắt đen nhánh cũng lóe ra nhất định phải được.

Lý Hương Đào bình tĩnh hơn so vói Hạ Minh Lan, ông đã hiểu ý tứ của Lãnh An Đằng, “Con muốn cho cô gái kia mang thai con của con?”

Đối với 60% cổ phần trên người Đoan Mộc Mộc từ đâu tới, Hạ Minh Lan đã sớm nói cho Lý Hương Đào rồi.

“Tiểu Đằng, con điên rồi sao?” Hạ Minh Lan vạn vạn không ngờ con trai lại có ý nghĩ như vậy.

“Điên rồi?” Lãnh An Đằng cười lạnh, nụ cười trong bóng đêm, giống như kỹ nư ban đêm xinh đẹp nở rộ, “Con chỉ muốn cô gái mình thích, làm sao lại điên rồi?”

Đúng, lần đầu tiên Lãnh An Đằng nhìn thấy Đoan Mộc Mộc thì anh ta liền thích cô, cho nên anh ta đưa cô tranh vẽ cùng kẹo, thậm chí anh ta nghĩ sẽ có một ngày Đoan Mộc Mộc rời khỏi Lãnh An Thần, anh ta nào sợ, cái gì cũng không muốn, cũng sẽ mang theo cô rời đi, nhưng chuyện luôn phát triển ngoài dự đoán mọi người, bây giờ nhìn cô và Lãnh An Thần càng ngày càng tốt, Lãnh An Đằng đau khổ như bị đặt ở trong chảo dầu.

Nếu chuyện bây giờ đã đến mức không thể vãn hồi, như vậy thì trước lúc tất cả bị vạch trần, sẽ để cho anh ta quyết đánh một lần!

“Tôi muốn các người giúp tôi” Lãnh An Đằng nói xong, không để ý kinh ngạc trong mắt hai người trước mặt, “Tôi muốn trước ngày mai lấy được cô gái kia.”

“Tiểu Đằng…” Hạ Minh Lan như muốn nói gì, nhưng còn chưa kịp mở miệng, liền bị thủ thế của Lãnh An Đằng cắt đứt.

Ba đôi mắt đồng thời nhìn sang, nhìn túi thuốc bột kia…

“Mẹ có thể không làm, vậy thì chờ ngày mai như chó nhà có tang bị đuổi ra khỏi nhà họ Lãnh đi” Lãnh An Đằng cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Thân thể Hạ Minh Lan hoàn toàn xụi lơ, té trong ngực của người đàn ông ở sau lưng, “Đời trước tôi đã tạo ra nghiệt gì chứ?”

Lý Hương Đào ôm chặt người phụ nữ trong ngực, nhẹ nhàng an ủi, “Minh Lan, bà không cần khổ sở, thật ra thì Tiểu Đằng làm như vậy cũng không sai, cái này chính là nó nên có được.”

“Nhưng ông nghe nó mới vừa nói cái gì…” Quả đấm của Hạ Minh Lan từng phát từng phát đấm ở ngực Lý Hương Đào.

Lý Hương Đào ngước nhìn ánh sao trên đỉnh đầu, khóe môi kéo ra cười khổ sở, “Tôi biết rõ nó không phải con của tôi.”

“Hương Đào…” Hạ Minh Lan khiếp sợ.

“Minh Lan, cái gì cũng không cần nói nữa, chuyện năm đó tôi đã biết, không trách bà được” Lý Hương Đào chỉ lắc đầu mà thở dài.

Đoan Mộc Mộc mới vừa tắm rửa qua, liền nghe di động vang lên, chỉ là thế nào cũng không nghĩ đến lúc đó mẹ hai Hạ Minh Lan gọi điện thoại tới, “Mẹ hai, mẹ không có ở trong nhà sao?”

“Không có, không có” Tay Hạ Minh Lan nắm điện thoại đều run, “Hôm nay tâm tình của mẹ không được tốt lắm, đã ra bên ngoài, chính là ở một mình lại có chút sợ, Mộc Mộc, con ra ngoài uống hai chén rượu với mẹ hai, được không?”

Hạ Minh Lan luôn luôn ổn trọng, bà thế nào đột nhiên muốn uống rượu rồi hả?

Trong đầu Đoan Mộc Mộc thoáng qua nghi ngờ, nhưng nghĩ lại, người nào lại không có thời điểm phiền lòng đây?

Cô nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, “Được rồi, mẹ đang ở đâu?”

Nghe Hạ Minh Lan báo xong địa chỉ, Đoan Mộc Mộc lần nữa thay quần áo, chỉ là cô cũng không có thấy, trong tòa đại trạch còn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô.

âm nhạc ưu nhã bên trong quầy rượu, Hạ Minh Lan ngồi gần cửa sổ, nhưng thần kinh toàn thân bà đều căng thẳng, một đôi tay ngọc thon thon nắm chặt lại, hình như muốn đem gì đó trong lòng bàn tay bóp nát, nhưng căn bản không thể.

Trước mắt bà trồi lên tình cảnh hơn hai mươi năm trước, khi đó bà vẫn là một nhân viên bình thường trong khách sạn, chỉ là khi đó bà rất vui vẻ, bởi vì có Lý Hương Đào thương yêu, nhưng bà bị ác mộng ở một buổi tối đánh nát.

Lúc ấy, Lãnh Chấn Nghiệp sẽ ngụ ở khách sạn, hơn nữa còn là khách quen, Hạ Minh Lan cũng coi như quen thuộc với ông, đêm hôm đó ông điểm danh muốn bà đưa bữa ăn lên, bà cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là không ngờ lúc Hạ Minh Lan đem bữa ăn đến gian phòng của Lãnh Chấn Nghiệp thì ông lại lưu bà lại uống rượu, bà không cự tuyệt được, liền uống một ly, nhưng sau khi tỉnh lại, bà liền toàn thân trần trụi nằm ở trong ngực của ông rồi.

Một tháng sau, bà phát hiện mình mang thai, nhưng bà cũng không biết đứa nhỏ này là của ai? Nhưng sau khi Lãnh Chấn Nghiệp biết đứa nhỏ này là của ông, liền đem bà cưới về nhà.

Sau khi đứa bé sinh ra, Hạ Minh Lan cho là Lãnh An Đằng là con của Đỗ Hương Đào, cho đến có một lần Lãnh An Đằng nóng sốt thử máu, bà mới phát hiện căn bản không phải, Lãnh An Đằng không ngờ thật sự là con của Lãnh Chấn Nghiệp, cũng chính là cái lần nóng sốt đó, cháy hỏng đầu óc của Lãnh An Đằng, để cho anh trở nên nửa ngốc nghếch nửa ngây ngô.

Từ đó về sau, người của nhà họ Lãnh đối với Lãnh An Đằng liền không hề thương yêu cùng trìu mến nữa, chỉ có khinh bỉ, ngay cả Lãnh Chấn Nghiệp đối với Lãnh An Đằng cũng như người xa lạ.

Cho dù Lãnh An Đằng là con của Lãnh Chấn Nghiệp, nhưng dù sao năm đó bà cùng Đỗ Hương Đào có tư tình là sự thật, nếu như ngày mai môt khi bị công bố chân tướng, lấy tính khí của Lãnh Chấn Nghiệp, bà không cách nào tưởng tượng kết quả của mình.

Huống chi, Hạ Minh Lan biết Lãnh An Thần cho nên ép buộc bà, cũng bởi vì Lãnh An Đằng mơ ước Đoan Mộc Mộc, những thứ kia là Hạ Minh Lan vẽ, đều đưa Lãnh An Đằng.

Hiện tại bà thật hối hận, hối hận lúc con trai thích Đoan Mộc Mộc thì không có ngăn lại, nhưng khi nhìn con trai nhiều năm giả ngây giả dại khó được động lòng, người làm mẹ như bà cuối cùng cũng không nhẫn tâm, kết quả lại khiến chuyện đi tới bước đường không cách nào dọn dẹp.

Thuốc bột trong lòng bàn tay cơ hồ bị bà nắm chặt, mấy lần bà muốn vứt bỏ, nhưng vừa nghĩ tới bộ dáng của con trai, bà thủy chung không hạ được độc ác, không ai biết chuyện bỏ thuốc là chuyện Hạ Minh Lan thống hận nhất, năm đó bà chính là hủy ở trên thứ này, nhưng không nghĩ tới hôm nay bà cũng dùng loại thủ đoạn này đi hại người.

“Mẹ hai…” Chẳng biết lúc nào, Đoan Mộc Mộc đã đi tới, một tiếng này dọa Hạ Minh Lan trắng bệch cả mặt.

“Mộc Mộc…”

“Mẹ hai, sao sắc mặt mẹ kém như vậy?” Đoan Mộc Mộc nhìn thấu Hạ Minh Lan khác thường, cô ân cần vươn tay muốn nắm tay Hạ Minh Lan, nhưng bà lại như bị chập, hốt hoảng né tránh, Đoan Mộc Mộc bị vẻ mặt kháng cự của bà kinh động đến, “Mẹ hai, mẹ làm sao vậy?”

Hạ Minh Lan cảm thấy mình phản ứng mãnh liệt, liền vội vàng lắc đầu, “Không có, không có việc gì…” Nói xong, từ trong túi tiền móc ra một điếu thuốc, nhanh chóng đốt, hút mạnh vài hớp, vẻ mặt mới bình tĩnh lại.

“Mẹ hai, mẹ hút thuốc lá?” Đoan Mộc Mộc thật bất ngờ đối với cái phát hiện này, ở trong mắt cô, Hạ Minh Lan dịu dàng hiền huệ, đối đãi người thiện lương khiêm tốn.

Hạ Minh Lan khổ sở cười một tiếng, “Mộc Mộc, mẹ hai cũng không có tốt như con nghĩ đâu, thật ra thì mẹ hai cũng là người phụ nữ xấu, nếu như mẹ hai làm chuyện thật có lỗi với con, xin con tha thứ cho ta có được không?”

Đoan Mộc Mộc nghe hồ đồ, nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ khi tâm tình cô không tốt mới như vậy, “Mẹ hai, đừng nói như vậy, mẹ tốt với con, con biết.”

Cô càng nói như vậy, trong lòng Hạ Minh Lan càng khó chịu, bà cầm ly rượu trước mặt lên, chợt uống vài ngụm, có lẽ là trong ngày thường không uống rượu, cho nên ho kịch liệt.

Đoan Mộc Mộc vỗ phía sau lưng của bà, “Mẹ hai, mẹ có tâm sự gì cứ nói, uống rượu như vậy tổn thương thân thể.”

Hạ Minh Lan lắc đầu, rót cho Đoan Mộc Mộc một ly, “Mộc Mộc, hôm nay con uống cùng mẹ hai… có được hay không?”

Có chút khó xử, bởi vì sau khi cô chảy máu dạ dày, cơ hồ cũng không dám uống rượu, nhưng khi nhìn mẹ hai như vậy, cô lại không thể cự tuyệt, lúc cô do dự, điện thoại di động chợt vang lên.

Đoan Mộc Mộc thấy là Lãnh An Thần đánh tới, nói cho mẹ hai một tiếng, đứng dậy đi một chỗ khác nghe điện thoại, nhìn bóng lưng của cô, Hạ Minh Lan cuối cùng đem thuốc bột trong lòng bàn tay lấy ra, cuối cùng đổ vào trong ly rượu của Đoan Mộc Mộc.

Nếu như dùng phương pháp này có thể giúp con trai của mình, như vậy bà nguyện ý đánh cuộc một lần, huống chi hiện tại Lãnh An Thần đã bức bà đến đường cùng, bà không có cách nào, chó cùng rứt giậu cũng tốt, đập nồi dìm thuyền cũng được, tóm lại, bà phải giúp con trai.

Hạ Minh Lan nhìn ly rượu của Đoan Mộc Mộc, từng lần một tìm kiếm lý do giải vây, cho đến khi Đoan Mộc Mộc mang khuôn mặt hạnh phúc đứng trở về trước mặt bà, “Là An Thần, anh ấy nói sáng sớm ngày mai bay trở lại.”

“A” Cả người Hạ Minh Lan đều căng thẳng, một lòng càng thêm hoảng giống như mới vừa chạy mấy ngàn mét, bà thật sợ mình sẽ bị Đoan Mộc Mộc nhìn ra đầu mối, vội vàng cầm ly rượu lên đưa cho Đoan Mộc Mộc, “Mộc Mộc, mẹ hai biết để cho con uống rượu là không được, nhưng ít ra uống một ly với mẹ hai, một ly thôi, có được hay không?”

Đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của Hạ Minh Lan, Đoan Mộc không có biện pháp cự tuyệt, cầm lấy ly rượu, ngửa đầu đem rượu đỏ trong ly uống xong.

Chất lỏng lạnh lẽo theo cổ họng trượt, chậm rãi rót vào trong dạ dày, cũng nóng hừng hực, Đoan Mộc Mộc cho là rượu quá mạnh, lau khóe môi, nhắc nhở, “Mẹ hai, rượu này rất mạnh, mẹ uống một chút thôi.”

Hạ Minh Lan không nói gì, chỉ là nhìn Đoan Mộc Mộc một chút, khuôn mặt nhỏ đẹp đẽ, ngũ quan tinh xảo, mặc dù không phải là vẻ đẹp cực hạn, nhưng bộ dáng của cô chính là sạch sẽ tốt đẹp, ngay cả bà nhìn cũng thích, huống chi là đàn ông?

Tiểu Đằng thật thích cô, nếu như cô thật có thể mang thai con của Lãnh An Đằng, tin tưởng Tiểu Đằng sẽ càng thêm yêu cô, cô và Tiểu Đằng ở chung một chỗ nhất định hạnh phúc hơn so với ở cùng Lãnh An Thần, nhất định sẽ.

Hạ Minh Lan nghĩ như vậy, cảm giác tội ác trong lòng ít một chút.

Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy một ly rượu xuống bụng, thân thể rất nhanh nóng lên, thậm chí trước mắt cũng có chút mơ hồ, đây là thế nào?

Cô coi như không có tửu lượng tốt, nhưng cũng không đến nỗi một ly rượu liền đem ngã chứ?

Quơ quơ đầu, Đoan Mộc Mộc muốn cho mình tỉnh táo một chút, nhưng cảm giác ngất xỉu càng ngày càng nặng, “Mẹ hai, rượu này quá mạnh rồi, con giống như say.”

Hạ Minh Lan đưa tay cầm cô, “Ta cũng có chút say, nếu không, chúng ta lên lầu đặt gian phòng nghỉ ngơi một chút?”

Giờ phút này Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy ý thức càng ngày càng mơ hồ, căn bản không có không gian suy tính, gật đầu một cách máy móc, sau đó cũng cảm giác thân thể bị người ôm lấy.

Thật khó chịu…

Trong dạ dày giống như là có cái tay lật khuấy, còn có cô không thể hô hấp, trên người giống như bị tảng đá lớn nặng ngàn cân ép, cô muốn đẩy ra, nhưng thế nào cũng đẩy không được.

Miệng của cô thì sao, cứ như bị ngăn chặn, dường như ngay cả hô hấp cũng không thể rồi?

“Ưmh… Oa…” Đoan Mộc Mộc rốt cuộc không chịu nổi, muốn hít thở không thông, khó chịu để cho cô lập tức phun ra.

Lãnh An Đằng thế nào cũng không ngờ tới cô sẽ ói, bởi vì anh căn bản không biết chuyện cô chảy máu dạ dày, cô bây giờ cực độ nhạy cảm đối với rượu.

Trên người của bọn họ bị dính dơ bẩn, thật sự khó ngửi, Lãnh An Đằng không lo xử lý, chỉ lo lắng cô vừa phun như vậy, thuốc uống xong cũng bị phun ra, nếu là như vậy, cô sẽ nhận ra mình.

Quả nhiên, một giây kế tiếp, thân thể anh nặng nề bị đẩy, “Lãnh, Lãnh An Đằng… Cậu…tại sao cậu ở nơi này?”

Ngực Đoan Mộc Mộc bị đau rát, cô mở mắt ra liền thấy khuôn mặt gần trong gang tấc, nhất thời khó chịu không thấy, chỉ còn lại hoảng sợ, bởi vì giờ khắc này, Lãnh An Đằng hoàn toàn không có bộ dáng đứa bé ngây thơ thường ngày.

Lãnh An Đằng đứng ở một bước xa vị trí nhìn cô, trong tròng mắt tụ tập ánh đèn đốt sáng, anh thẳng tắp nhìn sang, không hề nửa điểm che giấu, nếu cô nhận ra mình, anh cũng không cần thiết giả bộ tiếp nữa rồi, dù sao tối nay anh nhất định phải có được cô.

“Mộc Mộc, anh ôm em đi tắm” Anh bước về phía trước, đưa tay muốn ôm cô, hơn nữa lời nói tự nhiên như vậy, giống như chăm sóc người vợ say rượu.

Đoan Mộc Mộc lùi về sau, lúc này mới phát hiện y phục trước ngực mình chẳng biết lúc nào bị cởi ra, cô kinh hãi che chắn, men say bỗng nhiên tỉnh táo lại, “Cậu…cậu…”

“Làm phụ nữ của anh” Anh tự tay cởi quần áo trên người, sau đó vứt qua một bên.

“Tiểu Đằng, cậu nói bậy gì thế, tôi là chị cậu, không, tôi là chị dâu cậu… Cậu đừng náo” Đoan Mộc Mộc cho là anh chỉ ngu một lát, cố gắng khuyên anh.

“Chị dâu?” Lãnh An Đằng đùa cợt hừ một tiếng, “Em không phải! Em chỉ là cô gái anh thích.”

Lãnh An Đằng cởi bỏ áo, trên người trần trụi tinh tráng từ từ áp xuống tới, “Hơn nữa anh muốn nói cho em biết, anh không phải người ngu, anh là người đàn ông bình thường.”

Đoan Mộc Mộc liều mạng lắc đầu, một đôi mắt trừng đến lớn nhất, cô căn bản không tin đây là sự thực.

“Tiểu Đằng, Tiểu Đằng…” Cô gọi anh, cố gắng kêu tỉnh cái gì, nhưng cuối cùng kêu tỉnh chỉ là mình cô.

Thì ra là, anh không phải ngu thật, thì ra là anh một mực giả bộ.

Lần đó rơi xuống nước ở hồ bơi, lần đó đút cô ăn anh đào, thì ra đều không phải là lỗi cảm giác của cô…

Chỉ là, hiện tại cô mới phát hiện, tựa như có lẽ đã muộn!

Lãnh An Đằng hôn xuống, rơi vào cái trán của cô, đỉnh đầu, sau đó là mi, cô né tránh, thế nhưng anh lại cố định cô, “Tối nay trốn không thoát, anh muốn em làm người phụ nữ của anh, mang thai con của anh.”

“Không…không được!” Đoan Mộc Mộc giơ tay lên, bốp, đánh xuống.

Nhất thời, da thịt trắng noãn của Lãnh An Đằng một mảnh đỏ bừng, anh giơ tay xoa nơi bị cô đánh, khóe môi nâng lên cười, “Đánh đi, đánh xong chúng ta tiếp tục.”

Tại sao có thể như vậy?

Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông trước mắt giống như yêu mị, càng không thể tiếp nhận, “Lãnh An Đằng, cậu dám đụng tôi, tôi liền…”

“Cái đó à?” Anh ngắt lời cô, ngón tay thon dài rơi vào cần cổ của cô, sau đó từng tấc trượt, “Thật ra thì anh sớm đã chạm qua em, chẳng lẽ em quên rồi sao? Lần đó em rơi xuống nước, anh đã cứu em…”

Trước mắt Đoan Mộc Mộc Nhãn thoáng qua cái gì, cô lắc đầu, lệ mông lung trong mắt, “Là cậu đẩy tôi, đúng không?”

Lãnh An Đằng gật đầu một cái, “Không sai!”

“Cậu…” Cô còn muốn nói điều gì, môi của anh đã để lên cô, đầu lưỡi mềm mại nuốt liếm múi môi của cô, thật mềm, thơm quá, lần đó hôn cô cảm giác chính là như thế, để cho anh nhiều ngày đêm đều không thể quên.

“Lãnh An Thần căn bản không đáng giá để em yêu, anh ta cũng sẽ không chỉ thích một mình em, em đại khái không biết anh ta thật ra yêu cô gái tên Tần Quỳnh” Lãnh An Đằng nói gì, Đoan Mộc Mộc căn bản nghe không lọt, giờ phút này cô chỉ muốn thoát khỏi anh.

“Buông tôi ra, Lãnh An Đằng đừng làm cho tôi hận cậu” Ở trong lòng Đoan Mộc Mộc, anh là người mình mến yêu, dù là trong ngày thường anh giống như đứa bé, nhưng anh quan tâm mình, cô vẫn cảm thấy, đến thời khắc này, cô đều không muốn tin tưởng anh chính là dạng người có tâm cơ.

Có lẽ là cái chữ hận đó chạm đến thần kinh của Lãnh An Đằng, anh dừng lại, “Nếu như mà anh không động vào chúng tôi không hận anh, vậy em sẽ yêu anh sao?”

Tại sao có thể có logix buồn cười như vậy, Đoan Mộc Mộc lắc đầu, “Tiểu Đằng, cậu điên rồi, tôi là chị dâu cậu, tôi làm sao có thể yêu cậu, coi như có yêu đối với cậu, đó cũng là tình cảm chị em, phải…”

“Đủ rồi!” Lãnh An Đằng đột nhiên cắt đứt cô, “Nếu như vậy, vậy em hãy hận anh đi.”

“Đừng!” Đoan Mộc Mộc còn muốn tránh thoát, nhưng bàn tay to của anh đã giật áo mỏng manh của cô ra.

“Ở Nhà họ Lãnh không có ai để mắt anh, coi anh như kẻ ngu, coi anh như thằng ngốc, anh làm kẻ ngu si hơn 20 năm, anh làm đủ rồi… Chỉ cần em sinh đứa bé cho anh, chỉ cần có đứa bé, anh liền có 60% cổ phần, ở trong căn nhà kia cũng không có ai dám xem thường anh, không có…” Cặp mắt Lãnh An Đằng đỏ máu, giống như dã thú mất điên, như vậy thật đáng sợ.

“Em sinh con cho Lãnh An Thần cũng là sinh, sinh cho anh cũng thế… Nhưng anh bảo đảm, anh sẽ yêu em, chờ em sinh đứa bé ra, chờ chúng ta lấy được cổ phần, chúng ta liền kết hôn, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, Mộc Mộc, anh yêu em, em nên cảm thụ được” Lãnh An Đằng nói xong, ánh mắt cũng nhìn da thịt trắng như tuyết của Đoan Mộc Mộc, trắng chói mắt như vậy, tốt đẹp như vậy, từng vô số trong mộng mới có tình huống, hôm nay rốt cuộc biến thành hiện thực.

Anh coi như ngu, coi như ngây ngô, nhưng cũng là người đàn ông bình thường, cho nên anh biết mình đang làm gì?

Đoan Mộc Mộc kinh ngạc cùng đã không có nghiêm trọng như lúc trước, cô phát hiện Lãnh An Đằng mặc dù thoạt nhìn bình thường, nhưng thần trí của anh vẫn có vấn đề, bằng không sẽ không nói ra lời như vậy.

Cô ép buộc mình ổn định tâm trí, không chọc giận anh, “Tiểu Đằng, tôi thấy cậu thật yêu tôi, tôi cũng biết rõ Lãnh An Thần đối với tôi cũng không phải là thật lòng, nếu tối nay tôi nhất định phải làm phụ nữ của cậu, tôi cũng không hề nói gì nữa, nhưng thân thể chúng ta bẩn như thế này thì quá phá hư không khí, có đúng hay không?”

Tròng mắt Lãnh An Đằng híp lại, tựa như tính toán lời của cô… đúng lúc này, Đoan Mộc vội vã đưa tay mình ôm cổ của anh, “Nếu như mà tôi không đoán sai, cậu là lần đầu tiên, tôi cũng không muốn cho lần đầu tiên của cậu lưu lại tiếc nuối.”

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Editor: Thùy Trang Nguyễn

Bầu trời âm u, không bao lâu sau, một trận gió thổi đến, những hạt mưa tí tách rơi xuống.

Tất cả phạm nhân nhao nhao cầm kéo sắt, ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đen kịt, những hạt mưa đang rơi xuống. Mỗi người đều nhìn về phía cảnh ngục, nghĩ muốn trở lại phòng giam, mấy người cảnh ngục cũng đứng bên trong bụi cỏ, cầm cái còi đưa lên miệng thổi to, làm động tác tay ra hiệu. Để cho mọi người khẩn trương cầm hết dụng cụ lên để trở về phòng giam, tất cả mọi người sôi nổi đi trong mưa, đạp lên những hòn đá gập ghềnh mà trở về.

(*) Cảnh ngục: Người canh ngục, trông coi phậm nhân.

Phía xa xa, Đường Chí Long đứng dưới một đống đá đổ nát, nhìn làn mưa đang lớn dần, mọi người đều đã chạy trở về, ông cũng lập tức cầm kéo sắt trong tay lên, chân bước qua những mảnh đá vụn, lưng hơi còng xuống, vội vã đi về phía trước.

Một người đàn ông dữ tơn có vết sẹo trên mặt luôn âm thầm kia, nhân lúc hỗn loạn, hai tròng mắt thoáng qua tia sát khí, nắm chặt con dao nhọn trong tay, từng bước đi về phía Đường Chí Long .

Mưa rơi càng lúc càng lớn, xung quanh mờ mịt.!

Đường Chí Long đi về phía trước, chân vấp phải một hòn đá, cả người ngã xấp về phía trước.

Người đàn ông mặt sẹo trong nháy mắt xuất hiện, làm bộ muốn dìu ông, con dao nhọn trong nháy mắt nâng lên, hướng về phía bụng Đường Chí Long muốn đâm tới.

Một thân ảnh màu xanh đậm chợt xuất hiện, tay trái túm lấy cổ áo phía sau Đường Chí Long, mạnh mẽ kéo ông về phía sau, tay phải nắm lấy con dao nhọn trong tay người đàn ông mặt sẹo kia, bỗng nhiên đâm vào bên trái bụng mình! Máu tươi lập tức phụt ra! !

Người đàn ông mặt sẹo trong nháy mắt khiếp sợ ngẩng mặt lên, hai tròng mắt nóng lên, kinh ngạc nhìn người trước mặt, vô thức muốn kéo tay về, người đàn ông kia kia lại dùng lực nắm chặt bàn tay cùng con dao trong tay hắn, đón làn mưa to, hai mắt chớp chớp, sắc bén nhìn người đàn ông trước mặt, gọi: “Cảnh quan! ! Có người muốn giết tôi! !

Đường Chí Long đứng ở một bên, vẻ mặt khiếp sợ, khẩn trương nhìn về phía tình huống trước mặt! !

Những tiếng động vang lên! !

Rất nhiều người canh ngục, nghe thấy tiếng hô hoán này, tức khắc cầm cái còi lên, thổi về phía bên này, rồi lấy ra đèn pin bước nhanh tới.

Thời khắc này, có vô số những nam nhân trẻ tuổi, tướng mạo khôi ngô, mặc trang phục phạm nhân, cũng không hề tổn hại đến khí chất của họ. Bọn họ đồng thời bình thản nhìn hai người canh ngục đang đi về hướng Đường Chí Long đang khiếp sợ, hai người đi đầu lập tức bước qua, giúp đỡ cảnh ngục dìu Đường Chí Long nhanh chóng đi về phía trước, vừa đi vừa nhỏ giọng nói “Đường tiên sinh! ! Chúng tôi là người tổng giám đốc Trang phái tới, vừa rồi người kia chính là bảo vệ mà tổng giám đốc Trang phái tới, hiện tại ngài chỉ cần là nhân chứng, chứng minh người người kia có ý đồ mưu sát. Toàn bộ đều sẽ ổn thỏa. Ngài không cần hoảng sợ.!

“Đường Chí Long nghe lời này, trái tim chợt lạnh lẽo, được đưa vào phòng giam, kinh hoảng hỏi: “Tại sao bọn họ lại muốn giết tôi? Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

“Chai rượu đỏ đã xuất hiện! !” Người đàn ông dẫn đầu nhanh chóng nói ra.

Đường Chí Long khiếp sợ trừng lớn hai con mắt, nhìn về phía người đàn ông kia.

Hai người đàn ông giả danh là phạm nhân đứng phía xa, khuôn mặt bộc lộ dữ tợn, nhìn kế hoạch bị thất bại, bọn họ lập tức lấy ra kim châm cầm trong tay, nhanh chóng bước về phía trước, ý muốn vòng qua bên người Đường Chí Long, hướng về phía sau cổ của ông đâm vào, ai ngờ lúc mới đi qua bên cạnh bọn họ, vẻ mặt hai người bên cạnh Đường Chí Long chợt lạnh lẽo, đôi mắt lợi hại nhanh chóng lóe lên, một tay nhanh chóng như chim ưng chặn lại đường đi của bọn họ, một tay nắm lấy khuỷu tay của người đàn ông kia vặn một phát.

Từng đợt âm thanh răng rắc phát ra, cánh tay kia liền gãy đôi.

“A! !” Hai tên phạm nhân kia đồng thời thống khổ la lên rồi ngã xuống, hai người cảnh ngục giống như đã có sự chuẩn bị, giả vờ như không thấy liền đi qua dùng chân đá hai tên đang nằm dưới đất, lên tiếng quát: “Đứng dậy! ! Mỗi ngày đều muốn giả chết ! ! Có cần tám người to lớn đến khiêng ngươi đi hay không.”

Từng đợt âm thanh bước chân vọng đến, nghe nói trong ngục xuất hiện sự kiện mưu sát, ngục trưởng nhanh chóng đi xuống, trong đầu nhớ lại nội dung cuộc trò chuyện lúc nãy với Tịnh Kỳ qua điện thoại tại phòng làm việc, hai mắt của ông lóe ra tia lợi hại, lập tức nhanh chóng đi về phía trước, nặng nề nói: “Đem tên phạm nhân kia giam lại cho tôi! ! Tôi muốn tự mình thẩm tra, rốt cuộc là ai dám gây án ngay trong ngục.”

Đường Chí Long đứng một bên, lập tức hiểu ra sự tình trong đó! !

“Đi thôi! ! Đường tiên sinh! !” Hai người đàn ông nhanh chóng đỡ Đường Chí Long, vừa đi vừa cảnh giác nhìn xung quanh, cảm giác được những ánh mắt của phạm nhân xung quanh nhìn chằm chằm vào mình. Hai tròng mắt hắn cường liệt lóe lên, trong nháy mắt nâng bàn tay lên, hướng về phía cổ Đường Chí Long mà chém tới.

“A!” Đường Chí Long một trận choáng váng, cả người hôn mê nằm trên mặt đất! !

“Phạm nhân té xỉu rồi! !” Người nào đó nhanh chóng la lên, chạy về phía cảnh ngục gọi: “Mau gọi bác sĩ! !”

Một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc nhanh chóng lao đi trong làn mưa, lại thấy có một chiếc xe cứu thương nhanh chóng chạy ra khỏi ngục giam, hướng về phía bệnh viện chạy đi.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi phía sau xe, quay đầu nhìn về phía chiếc xe cấp cứu màu trắng kia, đang suy nghĩ xem ai lại gặp chuyện không may vào lúc này, lại nhìn thấy đã đến ngục giam, anh lập tức ngồi ngay ngắn lại vị trí, hai tay chuẩn bị mở cửa xe, bở vì anh biết rằng Đường Chí Long là một trong những người sáng lập ra tập đoàn Hòa Cầu, cùng với cha và chú Đường, là một nhân vật hiển hách, hơn nữa quan trọng nhất, ông còn là cha của Đường Khả Hinh.

Nghĩ đến điều này.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn xe dừng tước của ngục giam, cũng không chờ Đông Anh xuống xe trước, anh nhanh chóng đội mưa, mở chiếc khuy áo vét, cất bước đi về phía trước. Bảo vệ lập tức mở ô chạy lại che cho anh, Đông Anh cũng mở chiếc ô màu đen rồi bước xuống khỏi xe, đi tới trước ngục giam, hướng về phía cảnh ngục xin gặp Đường Chí Long, không nghĩ đến ông vì thân thể khó chịu, đã được đưa đến bệnh viện gần đây để trị liệu, cô liền quay đầu nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi!

Tưởng Thiên Lỗi tức khắc hiểu được đã có chuyện gì xảy ra, lập tức xoay người, nhanh chóng đi về phía trước, nói: “Đến bệnh viện!”

“Vâng !” Đông Anh nhanh chóng trả lời, mọi người lại hướng bệnh viện đuổi theo!

Chiếc xe Rolls-Royce màu bạc chạy như bay trong làn mưa.

Di động vang lên! !

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng cầm di động lên, khẩn trương lên tiếng trả lời; “Alo !”

Trên một con đường khác!

Lãnh Mặc Hàn mở cửa chiếc xe Ferrari màu đen ra, chịu đựng vết thương trên cơ thể, mạnh mẽ đạp chân ga, chiếc xe như mũi tên mà lao đi, nhanh chóng nói; “Quả nhiên không nằm ngoài suy đoán của cậu! Hôm nay bọn họ đã bắt đầu hành động, muốn giết Đường tiên sinh! ! Người của chúng tôi đã lẻn vào cứu ông ấy ra khỏi ngục giam, Tịnh Kỳ tiểu thư đã phái người ở bên trong tiếp ứng cho chúng tôi, bắt giữ tên tội phạm kia. Chúng tôi sẽ thẩm tra hắn”

“Tốt!” Trang Hạo Nhiên tức khắc lên tiếng trả lời, lại nhanh chóng hỏi: “Bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Đi bắt Tần Vĩ Nghiệp! !” Lãnh Mặc Hàn nói xong, hai tròng mắt lợi hại lóe lên, ném di động sang một bên, hai tay nắm chặt tay lái, lái thẳng về phía trước!

Hơn mười chiếc xe con màu đen nhanh chóng chạy ra khỏi Tần gia, ông bà Tần ngã xuống đất ngất đi, vô số người giúp việc đứng khóc lóc, nhưng đoàn xe vẫn tiếp tục chạy về phía trước.

Tần Vĩ Nghiệp nặng nề thở dốc, ngồi bên trong một chiếc xe chạy ở giữa, mắt nhìn trái nhìn phải giống như tử thần, trên mặt mang chiếc mặt nạ màu bạc, hai mắt lóe ra tia gian xảo, biết sắp sửa sẽ làm một quân cờ.

Mưa rơi rào rào, cứ thế trút xuống.

Hơn mười chiếc xe con màu đen, đối mặt với trận mưa lớn chạy ra ngoài đường Thanh Đồng, nước mưa rơi xuống rào rào đụng vào những phiến lá cây màu xanh, giống như nước mắt chảy uống. Một trận gió mạnh mẽ thổi tới, mấy cây đại thụ mấy chục năm, rắc một tiếng gãy xuống, theo sức gió đổ xuống ầm ầm, chặn ngang con đường lớn, nước mưa dội lên, những chú chim kêu lên sợ hãi, trong làn mưa ướt, sợ hãi bay đi.

“Bang bang bang bang bang bang! !” Vô số đạn trong nháy mắt từ trong núi rừng vang lên, bắn vào cửa xe chiếc xe con màu đen, tạo ra những vết đạn, không bao lâu sau, hai cây to bên cạnh, ầm ầm vang lên âm thanh kinh thiên động địa, uy lực thật lớn trong nháy mắt đổ xuống chiếc xe con màu đen! ! Từng đợt tiếng chó sủa lại lần nữa truyền đến, trong rừng lập tức chạy ra một đàn chó săn màu đen, mỗi con đều trừng lớn con mắt đỏ đáng sợ, nhắm vào chiếc xe ở giữa mà phi tới, gương mặt quỷ dị của Giang Thành chợt xuất hiện trong ánh lửa, đi theo sau mấy con chó săn màu đen, nhanh như chớp đánh về phía chiếc xe có Tần Vĩ Nghiệp! !

Cửa xe mạnh mẽ mở ra, phịch một tiếng đập trúng cơ thể Giang Thành!

Giang Thành bị đánh trúng, ngã trên mặt đất, những con chó săn kia tiếp tục xông vào bên trong xe, bị người bên trong mạnh mẽ đấm một phát, giải quyết con chó đầu tiên, sau đó một thân ảnh màu bạc trong nháy mắt xuất hiện, hắn đeo chiếc mặt nạ màu bạc, xuất thủ nhanh như tia chớp, cùng giao đấu kịch liệt với Giang Thành, mượn than thể của Giang Thành, khiến cho người trong rừng không có phương pháp nổ súng.

Hơn mười con chó săn liền muốn lao lên, muốn đánh vỡ chiếc mặt nạ màu bạc trên mặt người đàn ông kia.

“Bang bang bang bang!” Vô số viên đạn bắn trúng đàn chó săn! Một người phụ nữ bước ra từ chiếc xe Ferrari, mặc chiếc váy ngắn bó sát màu đỏ hồng, bỗng nhiên đứng lên từ bụi cỏ ven đường, trong nháy mắt vai khiêng súng máy, nhắm ngay đầu mấy con chó săn mà bắn chết.

Mỹ Linh đang ở trong rừng, liền nâng sung máy màu đen lên vai, nhắm ngay vào người phụ nữ kia, bang bang bang bang phanh, nhưng viên đạn lập tức lao đi.

Người phụ nữ kia trong nháy mắt một tay tiếp tục khởi động súng máy, họng súng để trên ghế da, cả người xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, tránh được làn đạn, thuận lợi lăn mình xuống đất, trên mặt đất lăn vài vòng, xông vào trong rừng, rất nhanh muốn hướng tới chỗ Mỹ Linh, đột nhiên trong nháy mắt có người lao tới đạp mạnh vào bả vai của cô ta, thân thể cô ta đạp mạnh xuống đất, ngẩng đầu, đôi mắt nóng rực nhìn cô gái mặc đồ đen trước mặt.

Tiêu Yên cũng mặc trang phục màu đen, tóc buộc cao đuôi ngựa, đứng trong rừng, đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào cô ta.

Người phụ nữ mặc đồ màu hồng nặng nề bò trên mặt đất, tay cầm sung máy, nhíu chặt mi tâm nhìn cô.

“Ngày hôm đó! ! Ở công viên anh đào! ! Người muốn đâm chết Đường tiểu thư! ! Chính là cô?” Tiêu Yên sâu xa nhìn về phía cô ta, từng câu từng chữ nói ra sát thủ mà Lãnh Mặc Hàn cùng Tô Lạc Hoành đã tra ra!

Người phụ nữ mặc đồ màu hồng vẫn như cũ, cả người ướt sũng, lộ ra đôi chân trắng nõn thon gọn cùng đôi giày cao gót La Mã màu đen, im lặng không lên tiếng, tiếp tục nằm trên mặt đất lầy lội, đôi mắt mãnh liệt nhìn cô, nhẹ nhếch khóe miệng, chế nhạo nói: “Làm sao cô biết đó là tôi?”

Truyện đánh dấu

Siêu Cấp Yy Hệ Thống

Hợp thể thành công, Minh Hạo tay chân hơi hoạt động một chút, bàn tay phải khép lại thành hình quả đấm, sau đó đánh nhẹ nhàng một cái vào thiên thạch.

“Ầm” thiên thạch bị Minh Hạo dễ dàng đánh nát thành cái lỗ thủng vô cùng lớn, thậm chí có thể thấy lỗ thủng xuyên qua đến bề mặt bên kia.

Sau vài giây, mảnh thiên thạch biến thành một đám bột phấn.

“Ạch, quá mạnh…, một cú đấm của ta có thể dễ dàng đánh nát loại nhỏ thiên thạch.”

Minh Hao nhìn đám phi thuyền liên bang chạy trốn, hắn mỉm cười tà ý, bàn tay trái hắn vận chuyển điều khiển nguyên tố, tập trung lên bàn tay.

Từng luồng nóng rực, khô han, lạnh lẽo, sinh cơ, ánh sáng, bóng tối, gió nhẹ phất phơi… tập trung trên lòng bàn tay trái hắn.

Hỏa, thủy, lôi, kim, thổ, mộc, phong, bóng tối, ánh sáng, tất cả chín nguyên tố tập trung trên lòng bàn tay, sau đó chúng xác nhập, hợp lại nhau biến thành một quả cầu đen có đường kính nhỏ cỡ 1m.

Tay phải lòng bàn tay mở ra, từng đoàn bọt màu trắng hiện lên, đây là chấn động năng lực ngưng tụ mà thành.

Minh Hạo hai bàn tay đem hai nguồn sức mạnh hợp lại mà thành.

“Chezzzz~~!”

Từng tiếng vang rè rè như âm thanh mài dao vang lên.

Chỉ thấy hai nguồn sức mạnh hợp lại, biến thành loại quả cầu hình thái hoàn toàn khác hồi nãy, bên trong là màu đen giống như màu chín nguyên tố hợp lại lúc trước, còn bên ngoài thì là màu trắng bong bóng chấn động bao bọc lại bên trong.

Minh Hạo nhìn quả cầu trên tay, ngoài trắng trong đen, không nghĩ đến chiêu này lại thành công.

Sau khi hợp thể thành công, hắn liền thử nghiệm sử dụng huyết mạch Super Saiyan Legend năng lực điều khiển tất cả nguyên tố hợp lại, sau đó sử dụng năng lực chấn động, đem hai thứ hợp lại cùng nhau.

Minh Hạo đặt tên cho nó là: Bản Nguyên Chấn Động

Bản nguyên: chính là 9 nguyên tố hợp lại, biến thành bản nguyên, mà bản nguyên là gì? Thứ tạo ra một hành tinh(vật chất, vật thể) nào đó.

Minh Hạo đem quả cầu giữ lại lòng bàn tay trái, ý niệm chìm vào hệ thống, từ túi đồ lấy ra đại thanh đao huyền thoại của râu trắng

Tay phải cầm đại thanh đao, tay trái phải cầm đại thanh đao, nhìn vô cùng uy phong lẫm liệt. Tay phải vận chuyển, truyền năng lực chấn động về đại đao, trên đại đao xuất hiện từng đoàn bong bóng trắng nhàn nhạt.

Minh Hạo làm xong, hắn hít một hơi vào, tiếp tục làm thử nghiệm khác, nhưng thử nghiệm lần này vô cùng nguy hiểm, nếu hai loại năng lượng dung hợp không thể hợp nhau thì liền nổ banh xác như chơi.

Hắn hiện tại không biết trong lòng tay trái quả cầu màu đen trắng này mạnh bao nhiêu, nhưng có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh kinh khủng từ quả cầu phát ra, cho dù hắn hợp lại thành một dạng Super Saiyan Legend mới, nhưng cũng là không dám mạo hiểm a, nếu quả cầu này nổ, đừng nói hắn, cả không gian 1000km này thậm chí nổ nát toàn bộ.

Cũng may lúc trước hắn dự phòng trường hợp này, cho nên kêu Zero I hệ thống để tàu bay ra xa hắn.

Vận chuyển màn năng lượng bảo vệ xung quanh cơ thể những vị trí hiểm yếu, chậm rãi đem bàn tay trái quả cầu đem dán vào mũi đại thanh đao.

Sau lưng cùng trên mặt Minh Hạo mồ hôi lạnh liên tục đổ xuống.

Rốt cuộc, quả cầu trắng đen cùng mũi đao chạm vào nhau.

Một giây sau, không có chuyện gì xảy ra, Minh Hạo liếc mắt nhìn lại, mũi đao lúc này phần trên dính một đoàn quả cầu trắng đen đường kính lớn đến hơn 5m, bên ngoài quả cầu bao bọc một đoàn dày đặc bong bóng, bên trong đoàn bong bóng là một đoàn màu đen nằm bên trong.

Thành công!

Thử nghiệm cả 3 lần đều thành công!

Minh Hạo thần sắc vui mừng như điên.

Lần thứ 1: phân thân ra một người, sau đó cùng biến thành Super Saiyan Legend hợp thể!

Lần thứ 2:Điều khiển 9 nguyên tố hợp lại, tiếp đó dùng năng lực chấn động biến thành đoàn bong bóng hợp lại.

Lần thứ 3: đem năng lượng Bản Nguyên Chấn Động dính lên thanh đại đao, khiến cho tăng phúc khi đánh ra!

Ánh mắt nhìn về đám thuyền liên bang chạy trốn như nhìn thấy con mồi, hắn cười tàn ác, nói: “Lấy các ngươi ra làm thử nghiệm vậy cạc cạc cạc.”

Dứt lời, hắn bay lên không trung, sau đó tay phải đang cầm thanh đại đao, đánh về không gian trống rỗng, phương hướng đám phi thuyền liên bang đang chạy trốn.

“Vèo.”

Quả cầu đen từ đại thanh đao rời đi, bắn về phương hướng phi thuyền liên bang kia.

Sau một giây.

“Cờ~Rắc!”

Âm thanh như băng nứt lại tựa như gương bể vang lên, nhưng chưa hết

“Rắc

!”

“Rắc

!”

“Rắc

!”

“Rắc

!”

“Rắc

!”

“Rắc

!”

Không gian như mặt khe băng nứt, phát ra từng tiếng rắc vang dội.

Khe nứt không gian bắt đầu lan truyền ra xung quanh, 10m, 50m, 100m, 1000m…10.000m…100.000m, 1.000.000.000m ….10.000.000.000m mới dừng lại.

Minh Hạo nhìn thấy cảnh này sắc mặt không khỏi hiện lên kinh hãi, đây là quá khủng, nhìn từng khe nứt lan truyền toàn bộ không gian hơn 10.000.000.000m, hầu như xung quanh toàn bộ là mặt gương bị bể.

Trong lòng thầm hoảng sợ nghĩ: “Không được, phải nhanh thuấn di, nếu không mình cũng là tự tạo ra chiêu này chôn vùi a”

Vừa nghĩ đến, lập tức không chút do dự dùng tốc độ nhanh chóng thuấn di đến nơi xa xa.

“Cờ Rắc!” một tiếng, không phải giống như những tiếng cờ rắc lúc nãy, mà là tiếng toàn bộ không gian hiện tại mặt kính bị vỡ vụn.

Sau đó….

“Ầm!”

Âm thanh nổ lớn điên cuồng như quả bom hạt nhân nổ ra, thậm chí còn mạnh gấp 10.000 lần như vậy.

Sau đó, một luồng sức mạnh kinh thiên diệt địa lan truyền khắp xung quanh, nó dùng tốc độ siêu việt ánh sáng bắn về phương hướng phía đám phi thuyền liên bang.

Nơi nó đi qua đâu toàn bộ vật chất, thiên thạch, ngôi sao, biến thành phấn, không chút cặn bã dư lại.

….

Phi thuyền liên bang

“Phó thống soái, đằng xa xa kia đột nhiên có tiếng nổ lớn, sau đó đột nhiên không gian bị bể vụn….” vị quân nhân bị bể jj lúc trước bước vào phòng, hai tay bụm jj mình, sắc mặt khổ sở phòng báo cáo.

“Cái gì!? Đậu má râu xanh nhà ngươi, óc chó à, nhanh lên, lập tức sử dụng bước nhảy alpha, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi chỗ này!!!”

Vị kia quân nhân còn chưa nói hết, lại bị Cát Lộc một chân đá vào trứng.

“Bẹp…” tiếng bẹp kỳ lạ từ đũng quần người quân nhân vang lên.

Người quân nhân hai chân quỳ xuống, tay bụm lại jj, sắc mặt hoàn toàn vặn vẹo, hắn nhìn về phía Cát Lộc, trong ánh mắt hiện lên vô cùng thống hận như Cát Lộc là người giết cha mẹ hắn đồng dạng, tròng mắt hoàn toàn đỏ tươi như máu.

Bị Cát Lộc đá trúng jj, vị quân nhân đã thảm nay còn thảm hơn, không những 100% trứng bể nát toàn bộ, hoàn toàn biến thành ‘lòng đỏ ốp la’.

Từ trong quần liên tục chảy ra màu đỏ tươi…

….

“Không nghe ta à? Nhanh chóng thông báo toàn bộ hạm trưởng thực hiện bước nhảy alpha cho ta!” Cát Lộc khuôn mặt vặn vẹo, chỉ tay vào vị quân nhân đang quỳ dưới đất kia, điên cuồng chửi bới, nào giống lúc trước bình tĩnh dáng vẻ phó thông soái đây?

“Đủ rồi!” Vị quân nhân kia hai tay bụm chim đứng lên, sắc mặt cũng là hoàn toàn vặn vẹo, hai mắt đỏ như bò điên nhìn về Cát Lộc, khàn khàn giọng gầm thét một tiếng.

Cát Lộc nhìn thấy như vậy ngẩn người, càng là nộ hỏa trong lòng tăng thêm, hắn một tay kia tán vào mặt người quân nhân gầm lên: “*** con cẩu, không nghe ta nói gì à, nhanh chóng, ta cho người ba giây, nếu ngươ..”

Còn chưa nói hết, đột nhiên người quân nhân kia nhào lên đánh vào bụng hắn.

Cú đấm này hoàn toàn dùng 200% sức mạnh.

“Phốc” Cát Lộc đang nói chưa kịp phản ứng, liền bụng bị người quân nhân một cú đấm đánh trúng, không khỏi ho khan, nôn ra một ngụm máu tươi, cả người cong thành con tôm, bay ngã xuống đất.

Sắc mặt Cát Lộc hoảng sợ, chỉ tay vào người quân nhân gầm thét: “Ngươi dám…”

Còn chưa nói hết, người quân nhân kia như chó điên không tha, bay vào người hắn đánh đấm điên cuồng, sau đó, hai tay tuột lấy quần ngoài cùng quần trong hắn ra.

Cát Lộc bị người trung niên tuột quần, lộ ra jj màu đen già nua, sắc mặt hắn xanh trắng, âm thanh hoảng sợ kêu lên: “Ngươi muốn làm gì, ta, ta không chơi Gay.”

“Làm gì? Ngươi dám hai lần đá bể trứng jj, tất nhiên là trả lại cho ngươi cạc cạc cạc”

Người trung niên kia cười cạc cạc quái dị nói, nếu có người nhìn thấy khuôn mặt của hắn thì sẽ hoàn toàn hoảng sợ, khuôn mặt hoàn toàn vặn vẹo, đôi mắt đỏ như trâu điên, trong mắt hiện lên điên cuồng chưa từng thấy.

Nói xong, hắn đột nhiên há miệng, đem hàm răng trắng bóng không ô uế kia đem jj màu đen già nua của Cát Lộc cắn lấy.

“Nặc…” tiếng jj đứt chúng tôi đó…điên cuồng máu bắn ra ngoài như suối…

“A!!!!!!” Cát Lộc bị người trung niên cắn nát jj, cổ họng phát ra thảm thiết tiếng gào thét, đôi mắt vô thần nhìn lên trời, đây là tiếng gào như thế nào mà sao khiến người ta đau đớn tê tâm phế liệt thế này?

Khuôn mặt hắn vặn vẹo điên cuồng, cười điên dại, sau đó nhìn Cát Lộc nói: “Phó thống soái, ngươi đá bể jj ta, ta ăn hết jj ngươi, coi như chúng ta huề nhau, không ai nợ ai, ha ha ha ha ha!!!!”

….

Bên ngoài không gian

Rốt cuộc nguồn sức mạnh hủy diệt kinh khủng kia chỉ tốn 10s đồng hồ liền bay đến đám phi thuyền liên bang.

Chớp mắt…

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

“Ầm!”

Hơn mấy trăm triệu phi thuyền liên bang, kể cả cấp S, SS,SSS toàn bộ đột nhiên nổ nát thành bột phấn, không một ai trong phi thuyền thoát khỏi cái chết…

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện: Tổng Giám Đốc Siêu Cấp trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!