Top 14 # Xem Nhiều Nhất Vì Sao Chó Ko Ăn Thịt Ếch / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Asahihotpot.com

Cách Ăn Thịt Ếch Sao Cho An Toàn / 2023

(SKDS) – Thịt ếch ăn ngon và bổ dưỡng, nhất là phần đùi, tuy nhiên cần biết cách ăn sao cho vừa ngon và bảo đảm an toàn sức khỏe vì trong đùi ếch có rất nhiều ấu trùng sán.

Theo Đông y, ếch còn có tên gọi là điền kê (gà đồng), thanh kê, vị ngọt, tính lạnh, vào kinh tỳ, vị, bàng quang, không độc. Nó có công dụng bổ tỳ vị, trị lao, nhiệt, hư phiền, trẻ em lở ngứa, trị phù thũng…

Trong dân gian, ếch thường được dùng làm thuốc trong các trường hợp: Trẻ em bị cam tích, bụng ỏng, đít beo, những trẻ bị còi xương, suy dinh dưỡng; Trẻ em về mùa hè hay bị rôm sảy, mụn nhọt, ngứa lở, quấy khóc, ngủ không yên; Phụ nữ sau sinh bị phù, sức khỏe kém, da mặt vàng sạm; Bệnh nhân lao phổi lâu ngày, các bệnh viêm loét miệng và họng do nhiệt, bệnh ngoài da viêm tấy, sưng đau.

… Nhưng có thể nguy hại cho sức khỏe

Theo các tài liệu nghiên cứu, do ếch sống ở ngoài đồng ruộng nên tỷ lệ ếch nhái có ấu trùng sán ở Việt Nam cao đến 75%. Ấu trùng màu trắng, lẫn màu thịt nên khó phát hiện. Nếu ăn không đảm bảo vệ sinh ấu trùng sau khi vào ruột người, chúng nhanh chóng di chuyển đến các bộ phận khu trú thành những nang bệnh nguy hiểm.

Trong thịt ếch còn có ấu trùng giun đầu gai, sau khi vào dạ dày, ấu trùng này sẽ chui qua vách dạ dày và di chuyển khắp cơ thể, chui vào mắt, gan, phổi, ổ bụng… Nếu vào mắt sẽ gây sưng, xuất huyết trong mắt, mù mắt. Nếu chui vào gan, phổi, chúng sẽ gây đau ở vùng gan, viêm phổi, tràn dịch màng phổi, đau bụng, viêm tụy cấp…

Thịt ếch vẫn là món ăn ngon và nhiều dưỡng chất, do đó cũng không nên loại bỏ hẳn nó ra khỏi thực đơn của gia đình. Điều quan trọng là biết cách ăn sao cho an toàn. Khi ăn cần làm sạch ruột, tách những đường gân chỉ trên đùi ếch (chúng là những mạch máu hay gân cơ của ếch, tuy nhiên lại dễ nhầm lẫn với ấu trùng sán) và nấu chín kỹ để hạn chế giun sán.

Bác sĩ Đào Thủy

CÔNG THỨC MÓN ĂN LIÊN QUAN

Vì Sao Không Nên Ăn Thịt Chó / 2023

VIẾT TIẾP CHUYỆN VÌ SAO KHÔNG NÊN ĂN THỊT CHÓ. Tôi đã kể lại câu chuyện “Vì sao không nên ăn thịt chó” trên chúng tôi được hàng vạn người đọc và tranh cãi khá quyết liệt. Chuyện này hoàn toàn có thật. Nói về chuyện ăn thịt chó bản thân tôi cũng có ăn và ăn rất nhiệt tình. Tất nhiên ngày đó tôi chẳng tin gì vào chuyện âm dương, tâm linh, phật pháp. Đến một ngày tự nhiên tôi không thích ăn thì tôi không ăn nữa vậy thôi. Các bạn rủ tôi vẫn đi nhưng thường tôi ăn gà hoặc cá còn mặc kệ các bạn đả kích, chế diễu… Một ngày kia người ta gọi là “căn quả” đã đến tôi được gặp một số việc cõi bên kia. Tại sao ? như thế giới bên ấy muốn chứng minh cho tôi những việc mà tôi không tin, nghi ngờ và đôi khi cả nhạo báng là có thật. Sau câu chuyên trên gần ba năm sau tôi gặp một câu chuyện thế này. Tôi gặp một con chó nó nói xin tôi cầu nguyện cho nó sớm được siêu thoát sớm được quay trở lại làm kiếp người.( Ngày ấy tôi chưa biết cách tụng kinh, cầu khấn và làm các đàn lễ như bây giờ). Tôi hỏi: – Chó ơi ! mày làm sao thành người được. Phải lên đến kiếp khỉ, tinh tinh, rồi mới đến kiếp người được, theo thuyết tiến hóa mà. Chó:- Không tôi là người, linh hồn của tôi đã nhập vào con chó. Nhưng chưa sống hết kiếp chó tôi đã bị giết rồi. Hỏi: Là người làm sao lại nhập vào chó được ? Đến một thằng nổi tiếng hay tưởng tượng như tao cũng không thể tin được. Chó: – Bằng chứng đầu tiên là tôi được nói chuyện với ông đây. Tôi là kẻ chết đường chết chợ, không người thân hương khói thờ phụng, lúc chết lại chẳng có gì trong bụng vì đã đói cả tuần rồi. Linh hồn tôi cứ lang thang vật vờ đây đó, cái đói cái cô đơn cứ hành hạ giầy vò tôi đến khốn khổ từng phút từng giây. Hỏi: chẳng lẽ thế giới bên ấy chỉ có mình mày là linh hồn, họ đi đâu cả rồi. Chó: – Khốn nỗi, khi sống tôi là kẻ chẳng ra gì, nên khi chết có ai gần tôi đâu. Các linh hồn khác đều xa lánh tôi. Có chăng chỉ là một lũ quỷ đói khát, bất hạnh vật vờ như tôi mà thôi. Mỗi khi có chút gì có thể ăn được là cả lũ lại sâu xé lẫn nhau dành cướp cho bằng được, mà chủ yếu là đồ cúng đám ma ngoài bãi tha ma mà thôi. Thi thoảng có nhà cúng vong ngoài cửa nhà, được một mâm con con mà có đến hàng vạn vong đói khát sâu xé lẫn nhau. Hơn nữa đâu có phải lúc nào cũng biết ai cúng mà đến tranh cướp. Hỏi: – Nhà chùa, nhà đền thường rất hay cúng lễ sao không vào đấy kiếm ăn. Chó: – Lúc sống tôi có bao giờ vào đền vào chùa cúng lễ gì đâu. Ngoài ra người lúc sống có công đức cúng giường, đóng góp xây dựng thì khi chết mới có thể vào đó xin ăn được. Hoặc có thầy cao giầy công đức xin cho vào may ra thần linh cai quản nơi đó mới chấp thuận. Mà ông biết đấy nhiều có lúc tôi đi theo một đám vong nhà nào đấy đang thuê thầy cúng lễ xin cho vong được vào chùa nghe kinh giảng pháp, hưởng lộc dơi lộc vãi mà thấy đến thầy cũng còn bị các ngài đuổi ra. Mười thầy thì có đến chín thầy rưỡi lừa lọc dối trá cả gia chủ lẫn thần linh, phật, thánh. Hỏi: – Sao không tìm thầy tốt mà theo để thầy lễ xin cho. Chó: Ông ơi thầy tốt lúc nào cũng có cả vạn vong đi theo dễ gì mà chen vào được. Con chưa đến gần chúng đã đánh cho tơi tả. Có người con thấy theo hết thầy này đến thầy khác mà mấy trăm năm vẫn chưa vào chùa vào đền, vẫn chưa siêu thoát được. Hỏi: Chuyện lằng nhằng quá. Hãy vào đề cụ thể đi. Vì sao mày lại vào kiếp chó, mà vào để làm gì, để bây giờ muốn ra không được lại phải nhờ đến ta. Mà ta hỏi có nhiều vong người nhập vào kiếp chó như mày không ? Chó: Thưa ông nhiều vô khối, có cả những vong trước là thầy mo, thầy cúng và không thiếu vong đã từng là sư tăng, sư ny nữa kia. Nhiều vong đói khát, khổ sở không người thờ cúng, không nơi nương tựa, bị tất cả xa lánh đã lang thang vất vưởng ở cõi này cả trăm năm, không còn hy vọng thành người cũng mơ ước được nhập vào làm chó như con. Câu chuyện tiếp theo. Hỏi: Mày láo thật đấy, đã gọi là thầy, là tăng, là ny họ là người hiểu biết rất nhiều làm sao mà thành ma đói được. Chó: – Ông ơi ! Con ở bên này đã mấy trăm năm rồi, nhìn thấy rõ bên đấy nên biết hết cả nhiều chuyện. Các thầy phần đông là dọa đệ tử chuyện nọ chuyện kia rồi bày đặt cúng lễ hết đàn nọ, đàn kia, mua sắm đồ lễ, vàng mã hết một đồng rồi khai là 3 đồng. Khi lễ không được thì lại đổ cho tín chủ không thành tâm, đồ lễ ít quá, phải đi đền này, phủ nọ, chùa kia mới được. Nhiều tăng, ny tiếng là ở trong chùa nhưng cũng chẳng tín phật, ăn mặn, sát sinh, thậm chí không thiếu thầy còn vụng trộm ăn thịt chó như ngoài đời. Chuyện bớt tiền cúng giường xây chùa của phật tử mua xắm nhà cửa, phân phát cho cha, mẹ, anh, em không hiếm. Chính vì các thầy biết sai mà vẫn làm nên tội nặng gấp mấy người thường. Tất nhiên cũng có một số đệ tử được việc nên người âm của họ bên này đi theo trả ơn. Nhưng cũng chỉ được một thời gian vì họ cũng được sang kiếp khác hay được vào đền vào chùa nương tựa rồi. Hỏi: – Mày là người vì sao mày ăn bẩn thế, mày không thấy ghê tởm à ? Chó: – Lúc trước con được gặp một lũ người đã từng làm kiếp chó và đã bị giết thịt làm bạn. Chúng khuyên con: Đã làm kiếp chó mà không biết dọn tất cả những cái dơ bẩn do con người thải ra thì ai nuôi chúng con làm gì. Chúng khuyên con phải luyện tập, phải luôn quán tưởng đấy là những thức ăn ngon nhất thì không còn cảm giác nữa. Nhưng cái chính là nhiều năm, nhiều trăm năm bị cái đói luôn hành hạ ám ảnh nên lũ chó chúng con ăn tất cả những thứ gì có thể ăn được vì biết đâu chiều nay, ngày mai, tuần sau, tháng sau năm sau lại chẳng có gì để ăn. Mục đích của con nhập vào chó để được ăn mà lại. Hỏi: Sao không chọn làm chó nhà giầu có được ăn ngon được tắm rửa hàng ngày. Đã làm chó rồi mà không biết đường chọn. Chó: Ông ơi ! có ai được quyền chọn cuộc đời cho mình đâu. Có đến 80 – 90% là chó quê, còn lại là chó thành phố, mà trong lũ chó thành phố cũng chỉ được 20% là nhà tử tế. Sự khác nhau giữa chó quê và chó thành phố là chó quê thì mau bị làm thịt nhưng sống khá tự do. Chó thành phố thì thường được nuôi lâu, ăn ngon nhưng không được tự do lại rất hay bị đánh đập hành hạ không thương tiếc. Do không gian chật hẹp người thành phố hay cáu bẳn họ thường chút giận lên thân mình chúng con, đá văng vào tường đập cho cháy máu mồm máu mũi là chuyện thường. Chó thành phố chỉ số rất ít là được chăm sóc chiều chuộng nhưng số đó hiếm lắm ông ạ. Nó buồn giầu kể tiếp: Khi con đã quyết định, thôi thì tạm làm kiếp chó một thời gian để được ăn, được có cảm giác được sống. Con đi tìm và chọn cho mình mình một con chó đang mang thai sắp đến ngày sinh nở. Khi con chó con vừa chui ra khỏi bụng mẹ là con nhập vào ngay. Bà mẹ chó này sinh ra 5 đứa con, một con bị đập chết ngay sau vài ngày vì vú mẹ chỉ đủ nuôi 4 con. Còn lại bốn đứa, sau 2 tháng là chúng con đứa thì bị cho đi, đứa thì bị bán. Quả thực có trời mà biết sinh cùng ngày cùng tháng, cùng năm thậm chí cùng giờ nữa, nhưng đứa nào sung sướng vào nhà phố đứa nào vào nhà quê hay vào nhà phố khốn nạn thì con chịu, vì chẳng bao giờ gặp lại. Lần đầu tiên sau nhiều năm con được rúc vào cái bụng ấm áp được mút bầu sữa bùi bùi, ngọt ngọt con tưởng như không bao giờ có thể hạnh phúc hơn thế nữa. Hỏi: – Nói vậy là mày vẫn luyến tiếc kiếp làm chó ? Chó: – Không !

Fanpage: Vi Diệu Nam dược – Bác Hùng Y

Bài viết sưu tầm tại Fanpage: Vi Diệu Nam dược – Bác Hùng Y

Chuyện Theo Phật – P3: Vì Sao Không Nên Ăn Thịt Chó / 2023

CHUYỆN THEO PHẬT BÀI 3

Vì sao không nên ăn thịt chó?

Đáng lẽ phải đăng lại phần 1 này trước khi đăng bài phần 2. Thôi thì muộn còn hơn không.

Trong hành trình tri ân từ Hà Nội vào Huế, chúng tôi đi viếng các nghĩa trang liệt sĩ và rất may mắn chúng tôi được vào chùa Cam Lộ và gặp Trưởng ban trị sự GHPGVN tỉnh Quảng Trị – Hòa thượng Thích Thiện Tấn. Nhiều người nói ông là một hòa thượng rất uyên thâm, những câu chuyện phức tạp, khó hiểu nhất, đều được ông lý giải thật đơn giản và dễ hiểu.

Đứng vai bạn Bá Thiện sinh năm 1985 tôi đã viết lại câu chuyện:

– Hòa thượng hỏi tôi, có sức khỏe không, tôi khẳng định có. Ngài bảo tôi bê một chậu cây cảnh vào và nhấc lên đặt xuống vài ba lần, tôi làm ngay và thấy nó cũng thường thôi. Nếu hòa thượng muốn thử sức thì phải lấy cái chậu cảnh gấp 3 lần thế này mới thể hiện hết khả năng của tôi. Rồi hòa thượng nói tôi chắp tay lại nguyện ước được khỏe mạnh, hạnh phúc, được gặp những điều may mắn, nhất là mẹ tôi, có sức khỏe, sống cùng tôi đến trăm tuổi.

Sau đó hòa thượng trì chú vào chậu cây và bảo tôi nhấc lên. Thật kì lạ cái chậu tôi vừa nhấc lên đặt xuống nhẹ như không, bây giờ trở nên nặng trĩu, tôi phải cố gắng mới nhấc lên được. Lúc này tôi cảm thấy đã khâm phục thật sự, nhưng hòa thượng lại tỏ vẻ không hài lòng, bảo tôi làm đi làm lại vài ba lần. Tôi vẫn có thể nhấc lên được dù khá nặng. Đó là điều rất lạ.

Rồi hòa thượng chợt hỏi tôi “có phải con thỉnh thoảng vẫn ăn thịt chó không?”

Tôi ngần ngại một lúc rồi trả lời “có ạ” . Hòa thượng lặng im một lúc, rồi ngài nói rất ân cần: “đối với người theo Phật, thì không bao giờ nên ăn thịt chó, vì nó là bạn thân thiết nhất của con người, canh giữ nhà cửa, vui cùng với chủ, buồn cùng với chủ, là nhân vật đầu tiên mừng rỡ đón ở cửa, khi chủ về đến nhà, kể cả cả khi nó đang đau ốm, bệnh tật, đói khát do quên cho ăn. Người chủ khó khăn, hoạn nạn, khổ sở đến mấy, nó cũng không bao giờ bỏ đi. Người chủ bạc ác đánh đập, nó vẫn cam chịu. Khi người chủ trói lại để giết, đôi mắt nó đau đớn, van lơn nhưng không hề oán hận, đuôi nó vẫn vẫy những cái cuối cùng, như hi vọng, người chủ nghĩ lại, hay là muốn nói; nó tha thứ cho chúng ta. Cái tâm đó, con người không phải ai cũng có được.

Những điều đấy cũng là lý do ngụy biện, cho sự… của chúng ta.”

Rồi hòa thượng nói tiếp “khi con người ốm đau, bệnh tật, ho lao, khạc đờm, nôn mửa, đại tiện, vì những căn bệnh như kiết lỵ, trúng độc, nhiễm khuẩn, thịt súc vật thối rữa, ròi bọ… chó đều dọn sạch. Những thứ đấy đi đâu? Vào bụng nó, hóa thành xương thịt nó, máu huyết nó. Con người lại thích thú khi được ăn thịt nó, mong muốn ăn thịt chó, uống tiết canh, pha rượu… Rửa rau, vo gạo, nấu nướng, trong nhà vệ sinh, dù phòng đó sạch đến mấy cũng không dám ăn. Nhiều thứ dơ bẩn, nhầy nhụa, thối rữa, hơn gấp nhiều lần,vào bụng chó, người ta lại biện minh, bằng bao nhiêu lý do, để đưa vào miệng. Cái miệng có nghĩ, nó dơ bẩn, khi nói lời yêu thương, khi âu yếm vợ con, hay thâm chí còn khấn cầu điều an lành tốt đẹp đến với mình.

Con hãy suy nghĩ kĩ, có nên ăn thịt chó nữa hay không, có muốn đưa nhưng thứ ghê sợ đó, vào thân thể con nữa không ?” Trong khi con có hàng trăm, ngàn thứ khác để ăn.

Sau vài phút suy ngẫm, tưởng tượng những thứ ghê tớm mà chó thích ăn. Tôi cảm thấy rùng mình, lạnh sống lưng và không phải một mình tôi, cả đoàn ai cũng nói muốn nôn ói.

Tôi hứa với hòa thượng “Con sẽ không bao giờ, động đến thịt chó nữa”.

Tôi hiểu rằng điều này là tốt cho tôi chứ không phải tốt cho hòa thượng, lúc này hòa thượng mới nói: “Con hãy ngửa mặt lên trời và thề nguyện với trời đất không bao giờ ăn thịt chó nữa”. Khi tôi làm xong hòa thượng nói: “Bây giờ ông chú nguyện mà con vẫn nhấc nổi chậu cây này lên thì chứng tỏ phúc con còn mỏng, đức con còn yếu”.

Tất nhiên tôi nghĩ, phúc đức của tôi nó nằm ở đâu đó chứ không nằm ở chậu cây, nhưng lần này thì hòa thượng có vẻ rất mãn nguyện. Sau khi ông trì chú, tôi gắng hết sức đỏ mặt tía tai, cũng không thể nhấc nổi cái chậu ấy lên. Thì ra hòa thượng cân phúc đức bằng việc lấy hết phúc đức của tôi, đặt vào chậu cây này. Chỉ sau mấy lời chú của thầy và một lời thệ nguyện của tôi, từ bỏ thịt chó, mà chậu cây như nặng, hàng trăm cân.

Rồi hòa thượng bảo “việc xong rồi thôi cất chậu cây đi”.

Mặt tôi xanh lét: “làm sao con bê nổi cơ chứ?” nhưng hòa thượng nói: “Hòa thượng đã bỏ ra rồi”. Quả thật tôi nhấc chậu cây lên và nó lại nhẹ như lúc ban đầu. Mấy người trong đoàn được Hòa thượng cho thử cũng đều công nhận linh nghiệm, diệu kỳ. Tôi và mọi người hoàn toàn tâm phục khẩu phục Ngài.

Nguyễn Trọng Hùng

Vì Sao Thịt Chó Nam Định Lại Ngon Nức Tiếng / 2023

Nam Định không những nổi tiếng với các món ăn dân dã trứ danh như: Phở bò, bánh nhãn, kẹo sìu châu…mà còn món ăn bình dân nức tiếng khác là món thịt chó thui rơm.

Ở Nam Định, thịt chó nổi tiếng nhất là Cầu Vòi, các trung tâm thành phố khoảng 5km về phía Đông Nam. Cầu Vòi thuộc huyện Nam Trực, một cây cầu nhỏ nhưng 2 bên đường san sát quán thịt chó mèo với đủ các món từ truyền thống cho đến cải biên. Quán xá cũng đa dạng từ bình dân cho đến máy lạnh, phòng rộng để tổ chức liên hoan họp mặt.

Cách chọn chó để thịt cũng là nghệ thuật, ở Nam Định, văn hoá phổ biến là nhà có công việc thì thường nuôi chó trước để thịt, chó nuôi khoảng 6 tháng là thịt ngon nhất, chó vừa mềm mà lại không non. Vào ngày giỗ chạp cũng thịt chó, cỗ cúng làm riêng còn người tới dự đương nhiên là món khoái khẩu vẫn là “mộc tồn”. Chưa biết lý giải tại sao nhưng tôi nghĩ thịt chó có thể làm được nhiều món và kinh tế nhất, nhiều chất đạm.

Người ta thường gọi là “Cầy tơ 7 món”. Vậy 7 món đấy là những món gì? Xin thưa, 7 món chính của cầy tơ là: Luộc (hấp); nướng, chả chìa, nhựa mận, xáo măng, sườn non áp chảo và mòn lòng dồi. Để làm được những món này đòi hỏi người nấu phải có kinh nghiệm và khéo léo nữa.

Thịt chó Nam Định ngon nhờ cách chế biến với đầy đủ riềng, mẻ, mắm tôm. Riềng được chọn để chế biến là riềng nếp, màu đỏ tím, nhỏ nhỏ nhưng rất thơm và cay. Ở quê thì nhà nào cũng nuôi 1 hũ mẻ (loại cơm nguội lên men có vị chua). Mẻ tự nuôi sẽ chua thanh và thơm hơn so với những kiểu mẻ làm để bán ở ngoài chợ khắp nơi. Vì là vùng biển nên mắm tôm Hải Hậu cũng ngon và nguyên chất.

Thịt chó muốn có mùi thơm thì phải thui rơm, vị lửa thấm vào da thịt sẽ quyện vị hơn. Bây giờ công nghiệp có khò thui bằng gas nhưng không bao giờ có được vị thơm đặc quê đến vậy.

Dồi chó là món khá quan trọng, làm hơi lâu vì ruột nhỏ, công thức cơ bản để làm món dồi chó là đậu xanh rang, lá mơ, hành lá, một chút sả băm, tiết chó, mỡ chài băm nhuyễn trộn chung vào nhau. Các gia vị như hạt nêm, mì chính cho vào đảo đều để đông lại rồi làm dồi. Dồi làm xong đem luộc rồi cuốn chặt vào cây đem nướng qua rơm cho thơm hơn. Gan luộc xong thì gói lá mơ chấm mắm tôm thì còn gì bằng.

Món luộc thì chọn thịt mông đùi của con chó và thêm thịt ba rọi loại ngon. Người chế biến thịt chó ngon là khi luộc lên không bị khô, thịt mềm và ngọt, thịt luộc phải bám tí mỡ ăn mới bùi mà ngậy khi quấn chung với lá mơ.

Nhựa mận thì là thịt bụng và ba rọi, những miếng thịt mỡ đem thái miếng, bóp với riềng giã nhuyễn, mẻ, mắm tôm. Dân gian có câu: “Kém mẻ, khoẻ riềng, nhiều mắm tôm” là vậy. Nếu mẻ ngấu quá thì nên cho ít lại. Nêm thêm chút bột ngọt, chút hạt nêm và tiết làm dồi còn thừa để nồi nhựa mận trông bắt mắt hơn, ướp nửa tiếng thì bắt đầu đun sôi nhỏ lửa. Nhựa mận phải nấu 2 lửa ăn mới ngon, nghĩa là chín rồi thì tắt bếp đi, khi nào ăn thì đun lại gọi là nhựa mận 2 lửa. Nước nhựa mận mà chan cơm hoặc bún ăn thì trên đời này còn gì thú bằng.

Chả chìa là thịt băm nhuyễn, tẩm ướp các gia vị cho vừa ăn, rồi đắp vào 1 đầu cây sả đem nướng lên, mùi sả toát ra quyện với mùi thịt nướng cũng nức mũi không kém

Mòn nướng được lấy thịt từ sườn hoặc ba chỉ tuỳ theo sở thích của mỗi người, đem nướng than hoa (than củi) vẫn giữ được nguyên vị ngon ngọt thừ cầy.

Xáo măng: Ở đây là măng lứa tươi (măng vàng), măng đem luộc qua với nước muối khoảng 10 phút cho thải bớt mùi và các tạp chất, sau đó rửa sạch, chẻ dọc sợi bằng ngón tay. Xương nấu xáo măng là sương sống, đầu, cổ, chân của chó, đêm xào xơ qua cho ngấm mắm muối, rồi hầm cho ra nước ngọt. Khi gần ăn thì đem măng xào cho ngấm gia vị mắm muối rồi đổ chung với xương đã hầm, nêm nếm vừa ăn. Xáo măng thịt chó ở Nam Định thường cho thêm chút mắm tôm cho thơm, ngoài ra còn hành lá, mùi tàu (ngò gai), rau mùi (ngò rí) để thơm và quyện hơn. Món này ăn với bún thì hợp vô cùng.

Ngoài ra còn một số món như tiết canh, áp chảo…nhưng 7 món trên là 7 món cơ bản của thịt chó Nam Định. Nó hiện diện ở khắp mọi nơi, mọi chốn.

Ngày nay, người Nam Định mang bí quyết làm món thịt chó đi khắp cả nước, hầu như các nơi đều để biển “thịt chó Nam Định” hoặc “Cầy tơ Nam Định”. Nơi mà làm nên tên tuổi và thổi vào món thịt chó cái tâm, cái hồn.