Top 14 # Xem Nhiều Nhất Truyện Tranh Chó Săn Bóng Tối / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Asahihotpot.com

Chó Có Thể Nhìn Trong Bóng Tối Không? / 2023

Khi chúng tôi bật đèn và đi ngủ vào ban đêm, ánh sáng rực rỡ từ ánh trăng hoặc đồng hồ bên cạnh cho phép chúng tôi tạo ra những hình ảnh mờ, giống như phác thảo của con chó của chúng tôi.

Nhưng con chó của bạn có thể nhìn thấy bạn tốt hơn bạn có thể nhìn thấy anh ta trong bóng tối? Hay anh ta không nhìn thấy bạn nhiều khi trời tối?

Nhiều chủ nhân chó hỏi câu hỏi này, tự hỏi làm thế nào đôi mắt của Furry của họ làm việc. Tiến sĩ Eric J. Miller, trợ lý giáo sư về nhãn khoa so sánh lâm sàng tại Trung tâm Y tế Thú y của đại học bang Ohio, có thể giải thích rất nhiều cơ chế. Nhưng về cơ bản, ông nói, tầm nhìn của một con chó sẽ luôn giữ lại một phần của huyền bí. Rốt cuộc, chúng tôi không phải là con chó, và họ không thể mô tả những điều cho chúng tôi.

“Chúng ta phải cẩn thận khi giả định những gì động vật thực sự” nhìn thấy “bởi vì chúng ta không biết bộ não của họ diễn dịch từ thông tin nhận được,” Miller nói. “Chúng tôi hiểu khá rõ đôi mắt của họ có khả năng, và có lẽ não của họ giải thích một cái gì đó tương tự như chúng ta, nhưng chúng tôi thực sự không biết điều đó.”

Đây là điều mà bác sỹ thú y biết: về mặt giải phẫu và chức năng, con chó trông rất giống mắt của con người và có thể nhìn thấy trong bóng tối giống như chúng ta có thể. Mắt con chó của bạn có giác mạc, học sinh, ống kính, võng mạc , và thanh và hình nón. Vì vị trí của mắt trên mặt trước của đầu – dấu hiệu của một kẻ săn mồi hơn là một con vật săn mồi, có đôi mắt xa nhau hơn con chó có tầm nhìn ngoại biên hạn chế như con người, và nhận thức sâu sắc tốt, Miller nói.

Ông nói, những con chó dựa vào các giác quan khác – đặc biệt là mùi – để cảm nhận môi trường của chúng tốt hơn chúng ta, trong cả bóng tối lẫn ánh sáng.

Giống như mắt người, ánh sáng đi qua giác mạc và sau đó là học sinh, người mở rộng và hợp đồng để kiểm soát lượng ánh sáng đi vào, ông nói. Ánh sáng sau đó đi qua ống kính và chạm vào võng mạc, nơi ánh sáng được xử lý.

Miller nói rằng sự khác biệt chính giữa con chó và con người, và khả năng nhìn ban đêm, được tìm thấy trong võng mạc, bao gồm các tế bào hình que và các tế bào nón giải thích ánh sáng. Các que chịu được ánh sáng tầm nhìn thấp, trong khi nón xử lý ánh sáng và tầm nhìn màu sắc. Chó có tầm nhìn tốt hơn trong bóng tối bởi vì võng mạc của chúng là thanh nẹp chiếm ưu thế, trong khi chúng ta là cone-dominant, Miller nói.

Ngoài rất nhiều thanh ánh sáng mờ, chó có một mô phản chiếu bên dưới võng mạc của chúng, gọi là băng lucidum. Mô này giúp họ sử dụng ít ánh sáng hiệu quả hơn chúng ta làm, ông nói.

Miller nói: “Về cơ bản, chó cũng không thấy màu đen tối, nhưng có thể nhìn thấy ánh sáng hoặc ánh sáng lờ mờ tốt hơn chúng ta có thể vì những khác biệt đó.

Tuy nhiên, vì chó có nhiều thanh và ít hình nón hơn trong võng mạc của chúng, chúng có tầm nhìn giới hạn về màu sắc, Miller nói. Đôi mắt của con người có ba màu sắc, có nghĩa là chúng có ba loại hình nón khác nhau hấp thụ những bước sóng ánh sáng khác nhau. Điều đó cho phép hầu hết con người nhìn thấy màu sắc từ quang phổ màu đỏ đến tím. Chó, ngược lại, có hai sắc thể, với hai loại nón. Chó có thể nhìn thấy màu xanh dương và màu tím, nhưng giữa các màu sắc như xanh lá cây, vàng và đỏ có thể pha trộn với nhau và có cùng màu sắc, Miller nói.

“Vì vậy, họ có tầm nhìn màu sắc và có thể giống như những người mù màu và về cơ bản không có khả năng phân biệt một số màu sắc như xanh lá cây và đỏ”, Miller giải thích.

Một nghiên cứu năm 2013, được công bố trong Proceedings of the Royal Society B , cho thấy con chó có thể có tầm nhìn màu sắc tốt hơn chúng ta nghĩ.

Sau 10 thử nghiệm, tám con chó thử nghiệm đã chọn lựa màu sắc 70% thời gian, và sáu con chó đã cho nó 90 đến 100 phần trăm thời gian, theo nghiên cứu đăng trên tạp chí Anh.

Đọc Oneshot 4: Ánh Sáng Trong Đường Hầm Bóng Tối (H) (Tokkyuger) / 2023

“Để xem chúng ta có gì đây.” Nam tước Nero vào trong lâu đài bóng tối với một nét mặt không mấy gì phấn khởi.

“Nếu lại là lũ ToQger đáng ghét kia thì đừng hòng để ta đây nương tay.” Tướng quân Schwarz nói tiếp.

“Xin chào, thợ săn bóng tối, Bá tước Nair đã đến rồi này.” Bá tước Nair xuất hiện.

“Đã lâu không gặp nhỉ. Hạ thần chính là Đại công tước Hei.” Đại công tước Hei xuất hiện.

“Xin chào, là Tiến sĩ bóng tối Mavro đây.” Tiến sĩ bóng tối Mavro xuất hiện.

“Và ta là Hoàng đế bóng tối Z-Shin.” Hoàng đế bóng tối Z-Shin xuất hiện.

Và rồi các sếp lớn bên Shadow Line bắt đầu bày mưu tính kế để đến thế giới loài người. Bọn họ đã dòm ngó Right và muốn rước cậu về Trạm tàu lâu đài bóng tối. “Này, thế chúng ta cần gì phải lặn lội tìm nhóc Right nhỉ?” Z nói. “Là sao, thưa Điện hạ?” Cả năm tướng cùng hỏi. “Có thấy nó không?” Z cho hiện lên một màn hình trên tấm gương, trong đó chiếu cảnh Right và Hikari đang đi chơi vui vẻ trong công viên. “À.” Cả năm tướng nói. “Giờ thì nhóm Ngũ hổ hắc ám tướng chúng thần sẽ tim ra cho bằng được tên nhóc này.” Nero thưa. “Để ta xem.” Z nói. Trong khi đó ở bên ngoài công viên, Right và Hikari đang ngồi trên băng ghế gần đài phun nước. “Làm cái gì vậy hả Hikari?” Mặt Right đỏ lên khi Hikari dựa sát vào người cậu. “Cậu có biết cậu đang làm gì không hà, tên ngốc?” Hikari nhăn mặt. “Right hư quá rồi nha.” Hikari chặc lưỡi. “Tui làm gì ông mà ông cứ mắng tui hoài vậy?” Right bĩu môi. “Đúng là chứng nào tật nấy. Tôi có cách trị cái mỏ xéo xắt của ông rồi đây.” Hikari nghiêm mặt. Đột nhiên, Hikari nắm lấy cổ áo của Right và kéo cổ cậu về phía mình sao cho môi của cậu đụng môi của mình. “Biến đi, cậu làm cái trò quái quỷ gì vậy?” Right đẩy Hikari ra. “Cứ đẩy tôi ra đi. Tôi cho phép đấy.” Hikari ôm chặt quanh eo Right mặc cho cậu cố sức đẩy ra. Vì Hikari từ nhỏ đã học karate với rèn luyện thể lực nên cái ôm của cậu vừa cứng lại vừa chặt, đến nỗi một con mèo hung dữ nhất cũng phải chịu khuất phục. Right càng cố vùng vẫy, đôi môi của Hikari càng đến gần má cậu hơn. Khi môi của cậu bạn đã chạm đến má mình, Right chỉ kịp thét lên một tiếng lớn đến nỗi cả quán đều nghe hết, rồi lại bị Hikari bịt miệng vì quá ồn. “Nhỏ nhỏ thôi. La bài hãi bài hãi vậy khó coi lắm.” Hikari nhắc nhở.

“Làm ơn đừng có ôm ấp tui như vậy nữa nghe hông.” Right nhăn mặt khó chịu. “Cho ôm một chút mà cứ làm giá hoài. Khó ưa.” Hikari nói. Hai cậu trai đỏ-lục cứ chọc ghẹo nhau cười ầm ĩ, mà chẳng hay biết rằng Z-Shin và đồng bọn đã đến từ lúc nào. “Right, liệu em sẽ lấy anh chứ?” Z nắm tay Right. “Ơ…” Right cứng họng. “Đồng ý rồi à? Được.” Nero gật đầu. “Gì vậy ông già? Tôi đâu có nói là tôi đồng ý đâu.” Right đỏ mặt. “Đó, thấy rồi mà.” Hikari cười. “Cậu này cũng ngon trai nhỉ.” Schwarz nhìn Hikari. Rồi một lát sau, cả nhóm tướng lĩnh Shadow Line và hai cậu ToQger đỏ-lục biến mất khỏi công viên. Đến lúc hai cậu nhận ra thì đã quá trễ. Họ đang ở trong lâu đài của Z. “Haizzz, bữa nay còn phải làm lễ cưới với Right nữa.” Z nói. Một tốp lính áo đen Kuros đi qua đi lại với mấy cây đèn sáng rực và bày trí cho lâu đài. “Ngày vui của chúng ta mà em yêu.” Z nắm tay Right lên lễ đài. Right cúi đầu trông rất xấu hổ. Cậu đã phải lấy Z làm chồng dù rằng trước kia đã có hẹn thề với Hikari sẽ sống cùng với anh bách niên giai lão. Hikari nhìn thấy Right mặc một bộ áo cưới cô dâu trắng xoá, trên tay là một bó hoa trắng xoá. “Right… Tớ đành phải nhìn cậu lấy chồng rồi hay sao?” Hikari bắt đầu khóc. “Nhóc à, nhóc còn có ta mà.” Nero ôm chặt anh. Một đám Ác quỷ bóng tối bước vào lâu đài để cùng nâng ly chúc mừng cho đôi tân hôn Right và Z. Chúng gồm Saber Shadow, Pinspo Shadow, Jack-in-the-box Shadow, Ring Shadow, Coin Shadow, Bag Shadow, Marionette Shadow, Fence Shadow, Soujiki Shadow, Film Shadow, Clock Shadow, Bottle Shadow, Chain Shadow, Stove Shadow, Hanko Shadow, Bakudan Shadow, Lamp Shadow, Bucket Shadow, Type Shadow, Shabon Shadow, Wig Shadow, Table Shadow, Chair Shadow, Billiard Shadow, Mannehitsu Shadow, Chuushaki Shadow, Dollhouse Shadow, Boseki Shadow, bộ ba Lính canh Bóng tối gồm Hiệp sĩ (Knight), Pháo đài (Rook) và Giám mục (Bishop); tổng cộng có 31 tên. “Chúc mừng cho Hoàng đế và Nữ vương.” Tất cả những người dự tiệc cùng tung hô. “Sao lại thế này?” Hikari thở dài. “Đừng lo, đã có ta đây rồi.” Schwarz nắm tay Hikari hôn một cái. Sau khi được Schwarz hôn, Hikari thấy cái áo khoác màu lục cùng cái áo thun và quần dài vụt biến thành một bộ đầm cô dâu trắng xoá. “Hai anh sẽ là chồng em.” Nero và Schwarz đồng thanh. Lúc này, cả Hikari lẫn Right đều biết rằng họ đã bị dính bùa yêu từ các sếp lớn nhà Shadow Line. Họ bị vỡ lẽ ra rằng đáng ra họ nên từ chối từ sớm. “Không sao đâu mà.” Z an ủi Right. Một nụ hôn từ hoàng đế bóng tối khiến Right mê mẩn và lập tức xiêu lòng. Hikari thì cũng bị Nero và Schwarz hôn khiến anh lên thăng hoa. “Mà tớ và cậu ngang tuổi nhau mà.” Right nói với Hikari. Rồi hai người trong hai bộ váy cô dâu hôn trước mặt bá quan văn võ vương quốc bóng tối, nhưng dù gì họ được tung hô nồng nhiệt. Không khí tiệc cưới rất nhộn nhịp. Đến đêm động phòng, Right và Z cùng nằm trên chiếc giường phủ rèm tím. “Bé yêu, giờ ta đã hiểu ra rằng bóng tối và ánh sáng luôn song hành với nhau. Đúng là có ánh sáng thì con người và muôn loài sẽ làm việc và sinh hoạt, nhưng khi có bóng tối là tất cả đều nghỉ ngơi.” Z ôm chặt thân hình trần trụi da thịt của Right. “Em biết mà.” Right nằm yên cho Z chạm tay vào ngực.

Đôi bàn tay xám đen của Z chạm vào hai đầu nhũ của Right khiến cậu giật mình. Cậu chỉ biết nằm yên cho hắn vuốt ve đủ thứ chỗ trên người, kể cả bé nhỏ của cậu. “Người ta chẳng ai dám xầm xì về bảo bối của anh đâu, hoàng hậu à.” Z nằm đè Right sấp mặt xuống giường.

“Này, cuối cùng ta cũng đã có ánh sáng lấp lánh của riêng mình rồi.” Schwarz ôm sau lưng cậu. “Sao cơ?” Hikari hỏi. “Cậu là một tia sáng lấp lánh của đời ta.” Schwarz hôn môi Hikari. “Hừm, gã đầu đất này.” Cái mặt nạ mỏ quạ của Nero quay đi chỗ khác rồi bước đi. Và rồi Schwarz cởi hết xiêm y của Hikari ra rồi vuốt ve khắp người cậu. Ông ta cứ bóp nắn ngực cậu và hôn cổ cậu đến mức cậu rên rỉ. “Điện hạ, ngài đã xong chưa ạ?” Nero qua phòng ngủ của Z. Nero nhìn thấy Z đi ra ngoài phòng với Right đang tay trong tay cùng hắn. “Xin bái kiến điện hạ và nữ vương.” Nero cúi đầu chào. “Thế ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm gì hại ngươi sao?” Z hỏi Nero. “Vâng, tất nhiên rồi.” Nero nói. “Ta chẳng thích xâm chiếm thế giới loài người đâu. Ta sẽ ở yên trong bóng tối và cùng sống trong hoà bình với loài người.” Z nói. “Vậy chúng ta sẽ yên ổn trong đây mãi sao?” Nero hỏi. “Dù rằng chúng ta vẫn sống nhờ bóng tối, nhưng chúng ta sẽ để bóng tối và ánh sáng tồn tại song song trong một hệ cân bằng.” Z khẳng định.

“Thôi được.” Z lấy đoàn tàu đưa Hikari và Right về trái đất. Về thế giới loài người, hai cậu cảm thấy vô cùng vui sướng. Nhưng Right cảm thấy hơi áy náy. “Hikari nè, em lỡ mang bầu với Z rồi.” Right ấp úng. “Gì cơ?” Hikari nhìn Right đang ôm bụng.

Quả nhiên, Right đã có thai với Z trong thế giới bóng tối, nhưng không biết đấy có phải là thật hay không thì chỉ có thời gian mới biết được. Nhưng trước mắt thì đối với Right là phải tìm một quán thật ngon để ăn cùng Hikari, hay chí ít cũng là tự mua mấy nguyên liệu về để tự nấu rồi tự đãi ăn nữa chứ.

Đọc Truyện Sói Săn Mồi / 2023

Tối hôm đó, Sài Gòn đón chào cơn mưa phùn nho nhỏ, cộng thêm không khí lạnh nên cái vẻ tấp nập hàng đêm trên những con phố chẳng còn, thay vao đó là vài ba cặp tình nhân chở nhau đi nhanh trong đêm rồi chui tọt vào một cái hotel 1 giờ 50, hai giờ 70 gì đó… Thần giờ đây đang núp trên bậc thềm của một hiệu thuốc tránh mưa, mắt nhìn về phía một xe bánh bao thơm lừng ở gần đó mà chảy nước miếng, cậu đói đến run cả tay chân.

Một lúc sau, lấy hết can đảm và vì quá đói, Thần bước về phía xe bánh bao.

“Dì… dì ơi… ” Thần run rẩy gọi.

“A… sao con… ăn mấy cái… loại nào” bà bán bánh nở nụ cười thân thiện nhìn cậu, con cái nhà ai mà kêu đi mua mà không cho nó mang cái dù hay cái áo mưa.

“Dì… con đói quá… cho… cho… cho con” Thần run rẩy nhìn vào những chiếc bánh thơm phứt trong nồi xin, vẻ mặt bà bán bánh chuyển từ nụ cười sang nhíu mày rồi nhìn thấy cậu đang ngửa tay nên hai mắt trừng to.

“Cút… cút ngay… tối giờ chưa bán được cái nào đây này… xin… mẹ mày chứ xin… tin tao cho mày què luôn không… cút mau” mụ hét lên làm Thần hoảng sợ, chỉ là xin thôi mà, cậu chạy nhanh như bị ma đuổi khi thấy mụ rút cây gậy sắt ra…

“Bốp” Thần đâm sầm vào một gã CA đang đi tuần phía trước.

“Này… cháu cẩn thận chứ… đi đâu giữa trời mưa mà không mang dù?” gã nghi vấn đặt câu hỏi với cậu bé vừa chạy nhanh giữa trời mưa.

Này… cháu cẩn thận chứ… đi đâu giữa trời mưa mà không mang dù?” gã nghi vấn đặt câu hỏi với cậu bé vừa chạy nhanh giữa trời mưa.

“Này… không nghe chú hỏi sao?” thấy Thần im lặng, gã nắm lấy tay cậu.

Thần hoảng hốt, cậu sợ sẽ bị bắt về cái căn biệt thự kinh khủng đó.

“Làm sao đây? Chạy… chạy thôi” Thần dằng ra thoát khỏi tay gã CA rồi chạy nhanh, cậu cắm đầu chạy mặc kệ đằng sau có là gì đi nữa, cậu chạy, chạy mãi… đến lúc cậu chạy xuống một hầm cầu lúc nào không hay, quá kiệt sức và đói, cậu ngồi xuống một gò đất thở dốc.

Hơn 12h, Thần nằm co ro lạnh run ở dưới gò đất, cậu không còn sức để đi nữa rồi, đói và khát làm cho cậu xay xẩm cả mặt mày, đột nhiên Thần nghe được tiếng xe máy từ xa đang chạy tới, ‘phải làm gì đây, la lên cho họ cứu rồi sau đó sẽ phải về cái biệt thự kia và mẹ chắc chắn sẽ bị mắng mỏ hay là im lặng’, Thần suy nghĩ nhưng chả biết làm sao.

“Kịch” Tiếng gạt chân chống làm cậu chú ý, qua ánh đèn bên trên hắt xuống thì là một đôi nam nữ.

Thần tròn mắt nhìn gã đàn ông bước xuống xe, gã nhanh chóng cởi nịt rồi tụt quần dài xuống, chẳng lẽ đi đái cũng phải cởi cả quân ra như thế.

Đến lúc cô gái ngồi đắng sau chống hai tay vào xe rồi hểnh mông cao lên đợi gã đàn ông tiến lên thò tay vào váy cô gái làm gì đó làm Thần trợn mắt, họ đang làm gì vậy.

Ư… ư… a” Tiếng rên rỉ của cô gái làm cho Thần há hốc mồm, chẳng lẽ gã đàn ông đánh cô, nhưng cậu có thấy hắn làm gì đâu, hai tay chỉ nắm lấy hông cô rồi hai người nhịp bên dưới như một điệu nhảy nào đó.

“Chít… chít… Aaaaaaaaa” Một con chuột cống từ đâu chạy qua làm Thần giật mình hét lên.

“Ai… thằng chó nào dám rình tao chơi gái?” Gã đàn ông giật mình nhìn về phía Thần quát lên. Đậu xanh tốn vài trăm quất em này cho đỡ vã mà không ngờ cũng bị rình xem.

Thần kinh hãi nhìn gã, mỉnh sẽ bị đánh như người phụ nữ kia sao.

“Em… em… ” Thần không biết trả lời ra sao.

“Đi bụi à… nhìn mày anh thấy mặt trắng, tay chân mềm yếu thế này thì chắc con nhà khá giả cơ mà… ông già không cho mày yêu bé nào à… nhà ở đâu” Gã trêu chọc.

“Em… không… em đói… anh… anh đừng đưa em về… em về mẹ bị mắng nữa mất… huhu” Cậu khóc lên làm gã đàn ông sững sờ, cậu về thì mẹ mừng chứ sao lại bị mắng.

“Đi… một tháng rồi chưa được địt đến lúc đang địt thì lại gặp mày… coi như duyên số… anh giúp mày lần này… ” Gã đàn ông dìu Thần ra xe rồi chở cậu đi, cuộc đời Thần sang trang mới nhờ cuộc gặp gõ định mệnh đó.

“Không… đừng mắng mẹ nữa… không… ” Thần giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng, trong mơ cậu thấy mẹ bị ‘bà ngoại’ chửi rủa thậm tệ vì để cậu trốn đi…

‘Ô, đây là đâu’… Thần nhìn xung quanh căn phòng xa lạ mà cậu chưa bao giờ thấy, căn phòng nhỏ xí chỉ để được một cái nệm cậu đang nằm và áo quần ngổn ngang khắp nơi, mùi mồ hôi và ẩm mốc trong phòng làm cậu khó chịu.

Thần nhớ lại lúc được gã đàn ông kia bế lên xe thì cậu đã ngất đi, lắng nghe động tĩnh, hình như bên ngoài hình như có tiếng gã.

“Alo… được rồi… tí nữa anh sẽ có hàng… yên tâm… hàng ngon mà”

“Cộp… Hey nhóc… sao rồi? Khỏe chưa?” Gã đàn ông mở cửa bước vào làm Thần giật mình, bây giờ cậu mới nhìn rõ gã, gã cao tầm 1m75, da ngăm đen, tóc đuôi ngựa lãng tử và lông mày rậm trông ‘chất’ như mấy ca sĩ hát rock trên tivi.

“Em… em đang ở đâu?” Thần rụt rè nói.

“Tất nhiên là nhà anh rồi… là đàn ông con trai mà sao như con gái thế… mạnh mẽ lên… anh tên là Thiên, bọn nó thường gọi anh là Thiên điên… haha”

“Vâng… anh Thiên… cảm ơn anh” Thần rất lễ phép với Thiên, nếu đêm qua không có hắn thì cậu không biết sao nữa, xem ra hắn là người tốt.

“Hắc hắc… cảm ơn thì không phải nói miệng là xong… có muốn về nhà không?” Thiên nhìn vào ánh mắt đượm buồn của Thần hỏi, thường ở độ tuổi này thì mấy thằng nhóc này thường phải có ánh mắt ranh mãnh sao lại có ánh mắt như một ông già đã trải qua đắng cay ngọt bùi như vậy được.

“Em… em không… anh có việc gì thì cứ cho em làm… xin anh đấy” Hai từ ‘về nhà’ làm Thần giật bắn người, cậu nhào tới ôm lấy chân Thiên, giờ đây một người xa lạ lại được cậu xem như ông bụt trong những câu chuyện với hy vọng có thể cứu cậu.

“Từ từ… này nhóc… kể anh nghe xem… được không?” Thiên từ tốn xoa đầu Thần an ủi, có lẽ cậu đã chịu nhiều uất ức lắm, nếu một cậu bé ham chơi mà bỏ nhà đi thì ánh mắt không thể hốt hoảng và sợ hãi như vậy được.

“Anh… anh sẽ không đưa em về nhà chứ” Thần ngây thơ nhìn Thiên, chỉ cần không về chỗ đó thì bảo gì cậu cũng làm.

“Em nên nói cho anh biết vì sao như vậy đã”

Thần kể lại căn biệt thự và những con người độc ác bên trong, đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu vì sao mình và mẹ bị đối xử như vậy nữa, tại sao cũng là con của mẹ mà Lợi và cậu lại được đối xử khác biệt như vậy, một cậu bé 13 tuổi thì sao hiểu được sự bất công của cuộc đời.

Thiên lắng nghe câu chuyện, gã sao không hiểu được chuyện gì chứ, một gia đình giàu có như vậy tất nhiên sẽ thù ghét một đứa bé không có dòng máu của họ trong người, đứa bé ấy lớn lên biết đâu lại tranh dành tài sản với họ thì sao, ở đó làm gì có tình yêu thương mà chỉ là những toan tính làm sao được nhiều tài sản nhất mà thôi.

“Được rồi… em không muốn về thì anh cũng không ép… từ giờ em sẽ là em của anh… anh cũng có một đứa em ruột chết sớm… nếu nó còn sống cũng bằng tuổi em bây giờ” Thiên thở dài, gã nhớ lại đứa em bệnh tật mà mất sớm của mình, cũng vì thế mà mẹ đau buồn quá nên không lâu sau cũng bỏ lại gã mà đi.

Thần nghe Thiên nói nên thầm thở phào, không về là tốt rồi, nhìn căn nhà bừa bộn, cậu lại nhớ đến mẹ, từ nay cậu không còn được nhìn mẹ, được mẹ xoa đầu và thơm lên má nữa, Thần rươm rướm nước mắt.

“Không… không… em không về… em phải kiếm thật nhiều tiền rồi cứu mẹ ra” Thần gạt đi nước mắt quả quyết nói trong ánh mắt kiên định làm Thiên thoáng sửng sốt.

Thấy Thiên cứ đi qua đi lại, Thần tò mò không biết gã đang làm gì.

“Haizzz… chả có cách nào… này Thần… anh định cho em đến trường học xong phổ thông trước … em có muốn đến trường không?” Thiên hỏi Thần, nếu cậu muốn thì hắn chẳng có cách nào khác ngoài đi làm giấy tờ giả để cậu đi học một trường cùi cùi nào đó.

“Không… anh cho em đi làm với… đợi em học xong thì chắc mẹ em đã già rồi… xin anh đấy… anh Thiên” Thần cầm lấy tay Thiên năn nỉ làm gã lại tiếp tục đắn đo suy nghĩ.

“Được… kiếm tiền chứ gì… thế thì mày theo anh… đâu cần phải đi học cũng nhiều tiền như anh” Thiên cười nói với Thần. Gã không ngờ quyết định ngày hôm đó của mình lại thay đổi vận mệnh của cả một gia tộc giàu có.

Trọng Sinh Chi Tối Cường Cảnh Khuyển / 2023

Trần Dương còn nhớ rõ cái này trung niên nữ nhân đem nàng ái khuyển đặt tên là Tiểu Hắc.

Này chỉ cảnh khuyển màu lông xác thực rất sâu, ngược lại là hoàn toàn xứng đôi như vậy danh tự.

“Tiểu Hắc, đi vào cứu người.”

Đạt được chủ nhân chỉ lệnh, Tiểu Hắc lập tức từ cửa sau đi vào trong quán rượu, trung niên kia nữ nhân cũng vội vàng đuổi theo.

Bất quá thử vai có rõ ràng yêu cầu, chủ nhân khoảng cách chính mình ái khuyển, không được tiếp cận mười mét bên trong, cho nên trung niên nữ nhân chỉ có thể đi theo Tiểu Hắc đằng sau dùng ngôn ngữ chỉ huy.

Nhưng mà, này chỉ bị trung niên nữ nhân lấy ra khoe khoang cảnh khuyển, hắn biểu hiện năng lực, còn không bằng con thứ nhất cảnh khuyển.

Bởi vì cái này chỉ cảnh khuyển biểu hiện được có tính công kích, tại tầng thứ hai thời điểm, có cái kịch tổ nhân viên công tác ngăn ở trên đường, cái này nhân viên công tác chỉ nhìn Tiểu Hắc một cái, cư nhiên lập tức lọt vào Tiểu Hắc công kích, Tiểu Hắc nhào tới liền cắn xé, nếu không phải trung niên nữ nhân một mực theo ở phía sau, liền vội vàng tiến lên kéo ra ái khuyển, làm không tốt muốn gây thành bi kịch.

Thử vai đương nhiên đến đây là kết thúc.

Tuy rằng đạo diễn không nói gì quá mức nói, bất quá kẻ đần cũng có thể nhìn minh bạch, trung niên nữ nhân cảnh khuyển, nhất định là tuyển không lên.

Đón lấy đi xuống, cái khác cảnh khuyển thay nhau lên sân khấu, bất quá đều biểu hiện thường thường, không có gì điểm sáng.

Bởi vì Đường Tử Trần tới muộn, nàng dãy số biển hiệu cũng tương đối sát phía sau.

Không sai biệt lắm một giờ sau

“13 hào.”

Đường Tử Trần mang theo Trần Dương đứng ra.

Trần Dương như cũ là cái kia bộ mặt lười biếng bộ dáng như vậy thử vai, đối với cái khác cảnh khuyển, là cái to lớn khiêu chiến, nhưng đối với có được nhân loại trí tuệ Trần Dương mà nói, quả thật liền là đồ chơi cho con nít, căn bản không đáng Trần Dương coi trọng.

“Đây là Thất Tử a?” Đạo diễn cười cười nói: “Chờ mong ngươi biểu hiện.”

Đi đến quán bar cửa sau, Đường Tử Trần đợi chút nữa thân thể, vuốt Trần Dương đầu, cưng chiều nói: “Thất Tử, cố gắng lên biểu hiện a!”

Đã Đường Tử Trần đáp ứng trương yêu cầu, tự nhiên cũng muốn hảo hảo biểu hiện.

Nghe được Đường Tử Trần nói như vậy, Trần Dương miễn cưỡng đánh lên một chút tinh thần, xem như cho gái ngốc một cái mặt mũi.

Những cái kia cảnh khuyển các chủ nhân, đều vây đến máy giám thị một bên, muốn nhìn xem nổi tiếng không nhỏ Thất Tử, có phải hay không như trên mạng nói thông minh như vậy.

“Thất Tử, lẻn vào đi vào tìm người, không muốn bị người phát hiện ngươi.”

Đường Tử Trần tiếng nói hạ xuống, Trần Dương liền vọt vào quán bar, mà Đường Tử Trần cũng không có theo vào đi, nàng tin tưởng Thất Tử sẽ hảo hảo biểu hiện.

Tiến nhập quán bar cửa sau, có cái thang lầu có thể nối thẳng tầng hầm ngầm đương nhiên, thang lầu là cái hố, có người tay nắm, đi qua liền sẽ bị phát hiện, phía trước cảnh khuyển đều ở nơi này ném điểm.

Trần Dương tự nhiên không phải phổ thông cảnh khuyển, hắn trực tiếp nhảy lên miệng thông gió, theo thông gió đường ống, đi đến dưới mặt đất một tầng.

Trần Dương biểu hiện, nhường máy giám thị bên cạnh đạo diễn nhãn tình sáng lên, những người khác cũng phi thường giật mình.

Vậy mà tại không cần chủ nhân nhắc nhở hạ, liền biết chui vào thông gió đường ống, cái này

Trùng hợp, nhất định là trùng hợp!

Rất nhiều người như vậy an ủi chính mình.

Dưới mặt đất một tầng bố trí nhiều phòng nhỏ, bên trong còn có giường vị trí, hiển nhiên tại trong phim ảnh, tầng này liền là sắc tình cảm chợ giao dịch chỗ.

Tầng này có thật nhiều tuần tra nhân viên đang đi lại, Trần Dương muốn làm, liền là tại tuần tra nhân viên sai chỗ thời điểm, nhờ vào người thị lực góc chết, thông qua dưới mặt đất một tầng.

Điểm này, tự nhiên không làm khó được Trần Dương.

Mọi người thông qua máy giám thị có thể thấy được, cái kia chỉ gọi Thất Tử cảnh khuyển, theo thông gió đường ống mà ra, vậy mà biết trốn ở một cái ghế sô pha đằng sau, đợi tuần tra nhân viên đi qua, nó mới ra tới, tiến lên một đoạn khoảng cách, tiếp tục trốn đi, thứ bậc nhị đội tuần tra nhân viên rời đi, lần nữa hiện thân đi phía trước cứ như vậy vừa đi vừa trốn tránh, Trần Dương hoàn toàn né tránh tuần tra nhân viên.

Thấy như vậy một màn, bao gồm đạo diễn ở trong, cho nên người đều trợn mắt há hốc mồm, phảng phất trông thấy, chính là một cái thành tinh chó!

Như vậy biểu hiện, đổi lại là người đến, tự nhiên không có gì hiếm lạ, nhưng tại một con chó trên người xuất hiện, liền làm cho người rất kinh ngạc.

Cái khác cảnh khuyển tại thông qua tầng này thời điểm, đều là trực tiếp xông vào, cùng Trần Dương hoàn toàn không cách nào so sánh được.

Đạo diễn trừng lớn suy nghĩ nhìn xem Trần Dương biểu hiện, bất ngờ vỗ đùi, nội tâm âm thầm đáng tiếc, không có dùng máy chụp ảnh chụp được tới.

Trần Dương vừa mới biểu hiện, hoàn toàn có thể chụp được tới, trực tiếp gia nhập điện ảnh thành phiến bên trong sử dụng, cũng không yêu cầu đi qua hậu kỳ gia công.

Lần nữa đi đến đầu bậc thang, tầng này thang lầu không có thủ vệ, Trần Dương rất thuận lợi đi đến dưới mặt đất tầng hai.

Dưới mặt đất tầng hai bị kịch tổ thiết kế thành một cái chế ma túy phòng, không ít nhân viên công tác đang ngồi tại trên mặt ghế, giả vờ chế ma túy, Trần Dương muốn làm, liền là tránh đi những người này tầm mắt.

Cửa ải này nhìn qua dường như khó, muốn từ nhiều người như vậy mí mắt dưới mặt đất chui qua đi, không phải dễ dàng. Bất quá kịch tổ cũng không có làm khó cảnh khuyển nhóm, chỉ cần cảnh khuyển nhóm có chút hiểu một chút “Ẩn núp” hai chữ này ý tứ, chỉ cần cảnh khuyển nhóm có thể nghe hiểu chủ nhân nói, muốn hoàn mỹ thông qua cái này giam cũng không khó.

Đó chính là chui đáy bàn!

Tại chế ma túy phòng bên trong, có hai trương vô cùng dài lý hoá bàn cứng, theo nơi cửa ra vào, trực tiếp thông đến một đầu khác.

Chỉ cần cảnh khuyển theo vào cửa liền bắt đầu chui vào dưới bàn, cũng tiểu tâm không nên đụng đến nhân viên công tác vươn ra cước, liền có thể nhẹ nhõm thông qua tầng này.

Biết chui xuống bàn cảnh khuyển có không ít, nhưng bảo trì cảnh giác biết tránh né nhân viên công tác bất ngờ duỗi với ra ngoài cước cảnh khuyển, liền không có mấy cái

Cửa ải này đối Trần Dương mà nói, như cũ là cái đồ chơi cho con nít.

Vì vậy, đang lúc mọi người lần nữa giật mình dưới con mắt, Trần Dương rất nhẹ nhàng đi đến tầng hai thang lầu.

Lớn nhất chỗ khó tới, tầng hai thang lầu có người trực thủ, hơn nữa không có miệng thông gió có thể xuống đến tầng thứ ba.

Nhìn qua, tựa hồ chỉ có thể xông vào.

Chỉ cần cảnh khuyển kiên nhẫn chờ một lát, cái này canh giữ ở nơi thang lầu nhân viên công tác, sẽ giả vờ đi đi nhà vệ sinh, cho cảnh khuyển nhóm sáng tạo cơ hội.

Trần Dương vừa mới ở bên ngoài nhìn nhiều như vậy cảnh khuyển biểu diễn, tự nhiên biết điểm này.

Vì vậy, Trần Dương đang lúc mọi người gặp quỷ rồi trong ánh mắt, tiềm phục tại cửa thang lầu khẩu ngăn tủ đằng sau, đợi nơi thang lầu người đi “Đi nhà vệ sinh”, Trần Dương mới lần nữa đứng dậy, thuận lợi thông qua tầng thứ ba thang lầu, đi đến tầng thứ ba.

Vừa mới kỳ thật cũng có cảnh khuyển thông qua cửa ải này, bất quá là tại chủ nhân dưới sự trợ giúp thông qua, chủ nhân chỉ vào vị trí hẻo lánh nhường cảnh khuyển nghỉ, cảnh khuyển tự nhiên sẽ nghe lời.

Mà Thất Tử đâu này? Nó chủ nhân căn bản cũng không có vào quán bar có được hay không! !

Quá nghịch thiên!

Tất cả vây xem người, đều bay lên như vậy ý niệm trong đầu.