Top 8 # Xem Nhiều Nhất Cô Gái Yêu Chó Mèo Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Asahihotpot.com

Truyện Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh

Khi mặt trời vừa ló dạng, Lạc Mẫn đã tỉnh giấc, sau đó cô sờ sang vị trí cạnh mình, hơi ấm đã tản dần, chứng tỏ người đàn ông nào đó có thể đã rời dậy sớm rồi. Cô theo thói quen bước vào nhà tắm đánh răng, rửa mặt thì bỗng một tiếng vang ngang trời xé tan bầu không khí tờ mờ buổi sáng.

Lạc Mẫn chạy xuống lầu xem thử, trong nhà vắng bóng không có điều gì bất thường cả, cô mới lê dép ra bên ngoài vườn. Cảnh tượng thật kinh khủng!

Một con chó bẹc giê dạng lớn của Đức đang nằm quặn người trên vũng máu, răng nó nhe ra, mắt trợn lồi ra ngoài, cả thân người nằm sóng soài co quắp. Mà người đàn ông ngồi trên chiếc ghế gỗ ban công, cả thân hình to lớn vẫn còn vẻ mặt cười như không cười, tay cầm một khẩu súng đang vô tư thổi bay hơi nóng vừa tỏa ra. Gương mặt hắn sắc nét đẹp đẽ nhưng hành động vừa rồi hẳn chứa đựng tâm tư của một con quái thú!

Lạc Mẫn tuy rất sợ chó, nhưng cô chưa từng muốn làm hại chú chó nào! Vì dù sao cái gì có sinh mạng đều rất đáng được trân trọng. Nên kiếp này cô vô cùng yêu quý sinh mạng nhỏ mập của mình… Thế mà người đàn ông này có thể … Mới sáng sớm đã làm chuyện độc ác như vậy… Cơ mà, hắn còn có cả súng!

Mùi máu tanh theo không khí bay vào trong mũi Lạc Mẫn làm cho cô bỗng dưng nghẹn muốn nôn ra. Và thật sự cô đã nôn ra! Chỉ mới đứng cách xa gần vài ba mét mà cô đã thấy ghê tởm như vậy. Lạc Mẫn cố giấu tiếng nôn, cùng với cả thân người đang run lẩy bẩy sau cánh cửa trắng, ngồi bệt xuống nền nhà. Mồ hôi lạnh Lạc Mẫn như ngọn suối nhỏ làm ướt cả một mảng áo ngủ!

Cô cố gắng nhắm mắt để xua đi hình ảnh đáng sợ khi nãy. Nhưng chỉ vừa nhắm lại là trước mặt cô đã là hình ảnh con chó to lớn ban nãy chết cứng người trên nền cỏ xanh thẫm. Rồi đan xen vào trong đó còn là những người đàn ông lạ mặt tại đất Hong Kong, bọn họ cũng đều bị giết chết thê thảm… Họ đều chết không toàn thây… Cũng do người đàn ông ngày ngày kề bên gối cô…. Nhìn hắn bề ngoài đạo mạo, điển trai lại giàu có nhưng có ai ngờ rằng hắn lại là một kẻ tàn nhẫn, độc ác như vậy!

Kiếp trước Lạc Mẫn chỉ sợ sự lành lùng của Nguyễn Trọng Nam! Nhưng kiếp này cô còn sợ luôn cả thủ đoạn vô nhân đạo của hắn ép cưới cô, rồi sau đó là chuỗi ngày máu đỏ nhiều đáng sợ như vậy.

Trí tưởng tượng của con người đôi khi cũng là một thứ vô cùng đáng sợ! Nó có thể đưa người ta đến thiên đường của hạnh phúc cũng có thể nhấn chìm cả những hy vọng của con người. Lạc Mẫn tưởng tượng ra hình ảnh mình bỏ trốn đi nơi xa khác, cha dượng cùng mẹ cô có thể cũng sẽ như những người kia… Chết không thấy xác! Còn mình, nếu để hắn thật sự tóm được thì chắc sẽ không đơn giản là cưỡng bức cô nữa… Không biết hắn sẽ làm gì với cô?! Sẽ giết cô giống vậy bằng một phát đạn hay là…

Mồ hôi Lạc Mẫn càng thi nhau đổ, trái tim nhỏ dưới lồng ngực cũng đập liên hồi, làm cho hơi thở của cô càng ngày càng mỏng manh…

-Lạc Mẫn?! Sao em lại ngồi đây?!

Một bàn tay từ đằng sau ôm chồm lấy cô vào lòng làm Lạc Mẫn sợ hãi luống cuống không khỏi hét lên một tiếng rồi đẩy mạnh hắn ra. Nguyễn Trọng Nam không chuẩn bị nên dễ dàng bị đẩy lùi vài bước. Hắn phủi phủi đôi chân không bị đẩy ra vườn dính bùn đất, sau đó liếc mắt nhìn biểu tình sợ hãi của Lạc Mẫn mà càng thấp giọng hơn:

-Làm sao vậy, bà xã?! Mới sớm sao mặt mày lại tái vậy?! Nói anh nghe coi nào?! Hửm?!

Hắn nhanh chóng ôm chầm lấy cô vợ nhỏ mập mạp đang loay hoay từng bước không vững đi vào trong. Hắn xoay mặt cô lại, cười rạng ngời nắm lấy chiếc cằm nộn thịt, véo nhẹ má cô:

-Làm gì sợ vậy?! Có ông xã ở đây em sợ ai nào, hửm?!

Có ác ma bên cạnh đối với Lạc Mẫn lúc này mới là đáng sợ, là nguy hiểm! Bàn tay to của hắn lành lạnh không biết do hơi thở hay do hắn vừa cầm thứ giết chết sinh mạng người khác mà làm cho da gà Lạc Mẫn nổi lên từng hồi…

Cô đẩy hắn ra nhưng chưa kịp hoàn hồn thì Nguyễn Trọng Nam đã bế thốc Cúc lên, làm cô hoảng loạn khóc cầu xin, bàn tay nhỏ không ngừng bấu lại cánh cửa:

-Đừng… Đừng! Tôi van anh! Đừng… Đừng giết tôi mà!!! Đừng… Đừng!!!

Nguyễn Trọng Nam cười khẽ, kéo tay cô ra cánh cửa một cách dễ dàng, gặm cắn vành tai mập của cô:

-Gì nào?! Ông xã thương em không hết vậy sao lại nỡ giết em.. Có giết cũng là …

Mấy từ này hắn nhả chầm chậm vào tai Lạc Mẫn làm cho cô thật sự sợ đến muốn khóc, hai tay bắt đầu không tìm được nơi bấu víu bèn đánh mạnh vào lồng ngực của Nguyễn Trọng Nam:

-… Cũng là giết em trên giường! Ha ha! Bà xã thật là đáng yêu!

Nói rồi hắn nhắm thẳng hướng phòng ăn mà đem viên bánh trôi nhỏ trên tay ôm chặt, nhịn không được mà hôn lên gương mặt phụng phịu của cô mấy cái!

Không biết do Lạc Mẫn tưởng tượng hay nhát gan mà cô cứ cảm giác dù người Nguyễn Trọng Nam đậm mùi hương nước hoa quen thuộc, nhưng lại phảng phất một mùi… Máu tươi! Làm cho cô thật sự muốn nôn ọe! Và những lời nói của hắn hình như cũng mang theo điều gì đó chết chóc… Làm cho trái tim nhỏ của cô không ngừng đập bang bang!

Suốt buổi ăn sáng Lạc Mẫn đều tâm trạng thấp thỏm, cô len lén ngước nhìn Nguyễn Trọng Nam, mới thấy hắn từ tốn dùng món beefsteak, món ăn kia đỏ chói cắt ra còn màu hồng làm Lạc Mẫn cứ thấy như mình đang ăn thịt sống, máu đỏ chói mắt. Lạc Mẫn không nhịn nổi mà chạy vào toa lét nôn ra hết những gì có trong bụng.

Ánh nhìn Nguyễn Trọng Nam sắc bén theo bóng dáng no tròn chạy đi, hai tay đặt trên bàn nổi cả gân xanh nhưng vẫn cầm ly nước rượu vang nhấm nháp:

-Đây chỉ là mở đầu thôi, bé cưng à. Là em tự chuốc lấy, đừng trách anh độc ác!

Sau đó mới sải chân thong thả đi theo sau cô.

Lạc Mẫn vừa ngước lên đã lại thấy Nguyễn Trọng Nam phía sau lên, cô thiếu điều muốn ngất xỉu. Nhưng vượt trên nỗi sợ hãi vẫn là chút can đảm của cô gái nhỏ:

-Trọng… Trọng Nam.. Tại sao?! Tại sao anh lại… giết..

Lạc Mẫn chưa dứt câu, Nguyễn Trọng Nam đã tiếp lời:

-Em nói con Houseton à?! Nó không nghe lời chủ, anh là chủ mà dám thân mật với người trông giữ, gặp anh còn sủa dữ?! Chó như vậy anh giữ lại làm gì chứ?! Hửm?!

Thấy ánh mắt Lạc Mẫn mở to ra, Nguyễn Trọng Nam xoa xoa đôi má mềm của cô, nói tiếp:

-Đồ gì thuộc quyền sở hữu của anh. Anh ghét người ta chạm vào, nhất là người! Nếu mà phản bội, hậu quả là tự họ gánh. Em thấy đúng không?! Hửm?!

Rồi chèn người lên làm Lạc Mẫn tựa lưng cả người vào mặt bồn rửa tay, đôi môi mỏng của hắn như phóng tới trước môi cô mà mút vào bờ môi mọng đỏ. Chiếc lưỡi dài vẽ quanh hình dáng đôi môi, đôi khi còn suồng sã kéo sâu vào khoang miệng cô tìm kiếm thứ gì, sau đó lại quay ra liếm láp dòng nước ngọt chỉ thuộc về cô! Làm cho Lạc Mẫn khó chịu muốn đẩy hắn ra nào ngờ Nguyễn Trọng Nam kéo hai tay cô chống vào tường, kiềm chế hết mọi đường lui của cô.

Đến lúc Lạc Mẫn tưởng mình sắp ngộp thở thì trên môi truyền đến cảm giác rát đau, mới hay người đàn ông này đã cắn mạnh vào môi cô đến tươm máu. Sau đó vô sỉ liếm hết máu hòa lẫn nước bọt của Lạc Mẫn mà vuốt vuốt môi mình. Đầu hắn thuận thế mà dựa vào hõm vai Lạc Mẫn, thở dốc:

-Em là của anh! Lạc Mẫn à…

Bàn tay to bắt đầu làm loạn trên bộ ngực no tròn, còn một tay thì nắm lấy bờ mông cô, kéo cả người cô vào sát cơ thể mình. Làm cho chiếc bụng nhỏ của Lạc Mẫn đụng chạm với cậu em nóng hôi hối sau lớp đủng quần của Nguyễn Trọng Nam đến đỏ mặt. Nhưng tiếp theo hắn không cưỡng ép cô nữa mà nhẹ nhàng buông cô ra rồi ra ngoài thay đồ đi làm.

Đến khi bóng hắn đã khuất sau cánh cổng rào to lớn cô mới len lén bước đến vườn sau nơi ban nãy chú chó bị bắn chết thì… Sạch sẽ! Dường như Lạc Mẫn chỉ là tưởng tượng, không hề đọng lại một vết máu, chỉ duy nhất đọng lại là mùi máu đọng lại quanh quẩn bên mũi cô.

Lạc Mẫn ngồi thụp xuống, nước mắt cô tự động lăn dài! Ác quỷ! Đúng là con ác quỷ đội lốt người mà! Nhưng sao cô lại xui xẻo dây dưa cùng một con người đáng sợ như vậy đến hai đời cơ chứ?!

Không!!! Không!!! Cô phải thoát khỏi hắn! Bằng mọi cách!!! Cô phải chạy đến nơi thật xa! Vĩnh viễn không quay trở lại đây! Nếu không cô có thể không chết vì bị xe đụng như kiếp trước thì cũng bị hắn làm cho sợ đến chết!!!

Lạc Mẫn nhanh tay chạy lên căn phòng của mình, lấy dãy số người phụ nữ kia để lại mà trả lời rằng “Tôi đồng ý!”

Sau đó nhìn quanh để vài bộ đơn giản vào trong chiếc ba lô nhỏ! Nơi đây có lẽ quá đủ với cô rồi! Cầu mong người kia cần gì thì cứ lấy, hãy giúp cô rời xa nơi này càng nhanh càng tốt! Cô không thể hít chung bầu không khí với người đàn ông này nữa! Vì cô không yêu hắn, và cũng không muốn ở chung với người xem mạng người như cỏ rác!

Cô gỡ xuống chiếc nhẫn ngón áp út nhưng nhớ lại phải đeo đến phút cuối thì mới hắn mới không sinh nghi. Sau khi thu dọn xong cô gọi điện cho Trình Anh nói vài lời tạm biệt vì có chuyện muốn đi xa, mà không muốn Nguyễn Trọng Nam biết nên có gì mong cô ấy giúp đỡ. Tắt máy bỗng Lạc Mẫn mới cảm thấy nhẹ nhàng. Mình sắp thoát rồi, sắp được tự do rồi … Thứ mà cô mong chờ nhất hai kiếp sắp toại nguyện rồi!

Cô có thể sẽ đi một nơi xa cũng được. Chỉ cần có được thứ gọi là tự do thật sự! Dù không ai quen biết bên cạnh nhưng cô tin rằng mình thật sự có thể có thêm những mối quan hệ tốt đẹp mới…

Nhìn qua cửa sổ, thấy cánh chim sẻ bay cao, lòng Lạc Mẫn cũng ước mơ được vươn mình như nó lên nền trời xanh thẫm.

Lạc Mẫn đâu biết bản thân vừa thật sự khơi dậy con ác trong người của Nguyễn Trọng Nam

Cô Gái Scotland Và Những Năm Tháng Tìm Sói Rừng Việt Nam

Khôn ngoan, nhanh nhẹn, lại có khả năng đánh hơi và nhận biết mùi lạ rất tốt, nên con người rất khó thấy và tiếp cận loài chó sói rừng ở Việt Nam.

Vào đầu những năm 1990, Maria Jose Brinton từ Scotland đến Việt Nam để nghiên cứu về tập tính sinh học của loài chó sói rừng Canis aureus nhằm hoàn tất đề tài tiến sĩ chuyên ngành động vật học.

Đây là công việc khó khăn vất vả và đòi hỏi nhiều công sức, lòng kiên trì, dũng cảm, nhất là đối với một cô gái người nước ngoài. Nhưng với tố chất của nhà nghiên cứu chuyên nghiệp, Maria đã hoàn tất đề tài của trong ba năm.

Chó sói rừng Canis aureus. (Ảnh: Phùng mỹ Trung)

Đến Việt Nam, Maria chọn Khu bảo tồn thiên nhiên Chư Yang Sin thuộc tỉnh ĐắkLắk – nơi giới động vật học Việt Nam từng ghi nhận vùng phân bố của loài chó sói.

Chó sói rừng là loài thú nặng 5-8kg, thân dài 600-750mm, đuôi dài 200-250mm. Bộ lông của chúng màu hung vàng có mút lông đen hoặc hung đen tạo thành màu hung nâu xám. Vùng vai của loài có nhiều sợi lông đen. Khoảng một phần ba đuôi ngoài của chúng màu xám đen.

Là loài rất khôn ngoan, nhanh nhẹn trong tự nhiên nên con người rất khó thấy và tiếp cận chúng. Chúng còn có khả năng đánh hơi, nhận biết những mùi lạ rất tốt. Maria cùng các đồng nghiệp ở Việt Nam đã nhiều ngày, tháng “phục kích” trong rừng đặt thức ăn làm bẫy và cả camera trap (bẫy ảnh) nhưng chưa bao giờ họ có cơ hội tiếp cận gần loài chó sói để chụp hình và ngắm nhìn việc săn mồi của loài động vật sách đỏ quý hiếm này trong thiên nhiên.

Cuộc hành trình tìm kiếm loài chó sói vàng chỉ là những dấu chân, một vài tấm hình mờ nhạt và những đọan phim đứt quãng về sự hiện diện của chúng. Tuy nhiên qua đo, đếm dấu chân và lượng thức ăn đặt bẫy mà lũ sói tiêu thụ, Maria và đồng nghiệp Việt Nam cũng có một số kết quả khả quan về sinh thái của chó sói rừng. Loài này thường sống ở các khu rừng sâu; vùng ven nương rẫy, gần các trạng trại hay khu dân cư trong rừng.

Sau ba năm, khoảng thời gian nghiên cứu dài, cô gái châu Âu bị mắc chứng bệnh sốt rét. Đây là hậu quả của nhiều đêm trong rừng săn tìm dấu vết, theo dõi tập tính của loài chó sói rừng.

Trước khi về nước vài ngày, buổi sáng Maria dậy sớm đi chợ phiên của xã, vì ở đây một tuần chợ mới họp một lần, để mua đồ lưu niệm làm quà cho người thân. Vừa bước vào khu chợ, cô không thể tin vào mắt mình khi thấy một người đàn ông đang gánh hai con chó sói rừng đã chết ra chợ bán. Lặng nhìn, Maria không thốt nên lời vì đây là lần đầu tiên sau ba năm tìm kiếm Maria mới có cơ hội được mắt nhìn, tay chạm vào con vật.

Chó sói rừng có thể đến gần nơi dân ở để bắt động vật nuôi. (Ảnh: Phùng Mỹ Trung)

Sau khi chụp hình vài kiểu, Maria nhờ các đồng nghiệp Việt Nam tìm hiểu nguyên nhân bắt, bẫy được loài chó sói rừng này. Người mang chó sói ra chợ bán cho biết anh bắt được khi chúng đã giết đàn lợn gần chục con của gia đình.

Ra đến sân bay, Maria không quên nhắc các đồng nghiệp làm cách nào đó để người dân không ra tay tàn sát các loài động vật hoang dã, không chỉ với loài chó sói rừng.

Câu chuyện về Maria và loài chó sói rừng là một phần tất yếu của cuộc sống đấu tranh sinh tồn giữa các loài động vật hoang dã với cuộc sống của con người sống gần các khu rừng.

Mới đây, nhóm nghiên cứu Việt Nam trong một lần khảo sát đã chụp được hình về loài chó sói, gửi cho Maria như một lời tri ân với người phụ nữ Scotland nặng tình với động vật hoang dã, đồng thời cũng để minh chứng cho sự tồn tại của loài thú quý hiếm này ở Việt Nam.

Người Bạn Gái Mà Tôi Không Thể Yêu

Buổi tối, Đỗ Lệ Lệ tập yoga ở phòng khách.

Đinh Tiểu Nhu vừa ăn vừa xem di động, nàng tan ca muộn, luôn phải ăn cơm chiều một mình.

Đỗ Lệ Lệ bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhắm hai mắt hỏi, “Con trả tiền đền bù đâm xe cho người ta chưa?”

Đinh Tiểu Nhu ôm chén cơm, từ nhà ăn đi tới, “Trả rồi.”

Đỗ Lệ Lệ yên tâm, tiếp tục làm động tác yoga, “Không phải con có tiền tiết kiệm sao, khẳng định đủ rồi.”

Đinh Tiểu Nhu nói, “Đủ rồi, mẹ không cần bận tâm đâu.”

Kỳ thật căn bản là không đủ, Đinh Tiểu Nhu không có lấy một đồng tiền tiết kiệm. Sau khi tốt nghiệp đại học, Đinh Tiểu Nhu liền bắt đầu tích cóp tiền, mà nguyên nhân vì cái gì tích cóp tiền, hơn một nửa là vì lo lắng cho cuộc sống của bản thân sau này: Đời này nếu thật phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại, chung quy muốn để dành đủ tiền dưỡng lão mới được. Những cô gái trẻ rất khó để dành tiền, bởi vì luôn luôn bị những món ăn ngon cùng với quần áo mới dụ dỗ, mấy năm trôi qua, tổng cộng chỉ có ba vạn sáu.

Có một lần cuối tuần cùng Vương Đặc đi trung tâm mua sắm, khi đi ngang một quầy môi giới căn hộ, Vương Đặc nói chính mình chuẩn bị mua một bộ phòng nhỏ ở cạnh khu Đông Nam. Chuyện này đương nhiên là đáng giá vui vẻ rồi, Đinh Tiểu Nhu hỏi hắn khi nào mua. Vương Đặc cười khổ một chút, nói tiền đặt cọc còn thiếu gần mười vạn.

Ngày hôm sau Đinh Tiểu Nhu liền đem tất cả tiền tiết kiệm đều đưa cho Vương Đặc. Vương Đặc lúc ấy thực cảm động, ôm chặt nàng, nói Tiểu Nhu, ta nhất định sẽ đối với ngươi thật tốt.

Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai, người đã trở thành xa lạ. Nếu nói chia tay làm người ta đau đớn, chia tay mà vẫn còn có gút mắc về tiền bạc lại đau càng thêm đau, bởi vì món tiền đó từng phút từng giây đều nhắc nhở Đinh Tiểu Nhu: Đầu óc phụ nữ lúc lao vào vòng xoáy tình yêu có bao nhiêu ngu xuẩn cùng buồn cười.

Chuyện này nàng không dám nói cho Sa Sa, lấy tính tình nóng nảy của đối phương, nhất định sẽ vọt vào công ty làm loạn một hồi. Nhưng Đinh Tiểu Nhu cho rằng mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tiền nong nàng nghĩ cùng Vương Đặc giải quyết trong hòa bình.

Đinh Tiểu Nhu càng không dám nói với mẹ, không đơn giản là bởi vì chuyện tiền bạc. Từ nhỏ đến lớn, Đỗ Lệ Lệ bỏ ra trên người nàng rất nhiều công sức, bồi dưỡng nàng học múa, học dương cầm, học thư pháp, gió táp mưa sa, đều là bà ấy cùng con gái. Đinh Tiểu Nhu kỳ thật rất hổ thẹn, trên người nàng tựa hồ không có một chút tế bào ưu nhã, nhiều năm qua đi đều không thấy tiến bộ.

Đỗ Lệ Lệ không giống con gái, bà trời sinh mỹ lệ, mặc dù đã 48 tuổi, vẫn là một đại mỹ nhân. Mười mấy năm trước bà mang theo con gái cùng em trai đến Bắc Kinh, bắt đầu hành trình cho một cuộc sống mới.

Bà từng đẩy xe ba bánh bán bánh kẹp thịt, ở quảng trường Thiên An Môn chụp ảnh lấy liền cho du khách, cuối cùng mở cửa hàng len sợi này.

Bà là người có chút cao ngạo, không thường xuyên đi lại cùng nhóm phụ nữ cùng tuổi trong khu phố, quần áo mà mỗi ngày bà mặc nhìn qua không hề rẻ, cầm các kiểu túi hàng hiệu, nhưng mà Đinh Tiểu Nhu biết, trên người mẹ nàng chỉ có một chiếc nhẫn kim cương là hàng xa xỉ. Mục tiêu của Đỗ Lệ Lệ ở giai đoạn này là trước năm mươi tuổi, gả cho một phú ông. Mỗi lúc nói lên mục tiêu này, Đỗ Lệ Lệ luôn nhân tiện nhắc nhở Đinh Tiểu Nhu, nhất định phải gả cho một người đàn ông giàu có.

Có một người mẹ như vậy, Đinh Tiểu Nhu không dám đem 30 đoạn tình sử của mình nói cho bà, bạn trai cũ của nàng, không người nào giàu có. Nếu để Đỗ Lệ Lệ biết nàng tìm bạn trai vừa không có tiền vừa cho không mấy vạn khối, trong nhà sợ là thật sự muốn lật trời.

Đỗ Lệ Lệ tập yoga xong, đi tới, dùng chân chạm vào Đinh Tiểu Nhu, “Con xê sang bên cạnh một chút.”

Đinh Tiểu Nhu xê dịch thân mình, hai mẹ con nằm trên sô pha, một người xem TV, một người lướt điện thoại.

Đỗ Lệ Lệ nhìn chằm chằm tiết mục trên TV nói, “Làm MC ngoại cảnh thật không dễ dàng, ba ngày hai lượt bị người ta đuổi theo đánh.”

Đinh Tiểu Nhu cúi đầu, đáp lại, “Nga.”

Con gái không cùng mình nói chuyện, Đỗ Lệ Lệ có chút phiền, “Đều nói con bao nhiêu lần rồi, không cần lướt điện thoại lúc ăn cơm, chuyên gia người ta đã nói trên màn hình di động vi khuẩn còn nhiều hơn cả trên nắp bồn cầu đấy.”

Đinh Tiểu Nhu cười, “Con dám liếm màn hình di động, vị chuyên gia kia dám liếm nắp bồn cầu không?”

Đỗ Lệ Lệ bực mình, duỗi chân liền đá Đinh Tiểu Nhu, Đinh Tiểu Nhu nhanh chóng cuộn tròn ở rìa sô pha.

Đinh Tiểu Nhu quét mắt nhìn TV, MC ngoại cảnh kia đúng là Trì Tín, hắn giống như đang chuẩn bị phỏng vấn hai bà dì đánh nhau vì tranh giành bạn nhảy.

Trì Tín trên TV thực nghiêm trang, ai có thể nghĩ đến trong hiện thực lại là kẻ nói chuyện khắc nghiệt chán ghét. Nghĩ như vậy, Đinh Tiểu Nhu đột nhiên cười, càng thêm cảm thấy mình thông minh. Kỳ thật hôm nay ở tiệm cà phê nàng cũng không vì lời Trì Tín nói mà bực mình, tất cả đều là giả vờ.

Cứ như vậy, nàng liền có cớ để rời đi, Trì Tín tự nhiên đuối lý, chuyện đền tiền cũng liền không mở miệng được. Đinh Tiểu Nhu quyết định chờ nhận được tiền lương, liền đem tiền trả cho đối phương, từ đây ranh giới giữa hai người rõ ràng, về sau hai người sẽ không qua lại.

Lúc này cửa mở, Đỗ Lệ Minh mang theo một cái xe kéo nhỏ đi vào, trên xe cột một cái loa.

“Cậu nhỏ!” Đinh Tiểu Nhu thân thiết kêu.

Đỗ Lệ Minh là cậu nhỏ đúng nghĩa, chỉ lớn hơn Đinh Tiểu Nhu 9 tuổi, quan hệ giữa hai người đặc biệt tốt. Ở trong mắt Đinh Tiểu Nhu, cậu nàng cái gì cũng tốt, diện mạo đẹp, tính cách tốt, nhân phẩm càng khỏi nói, chính là…… có điểm… không đàn ông cho lắm.

Đỗ Lệ Lệ nói, “Mỗi ngày đi nhảy quảng trường, em mới hơn ba mươi tuổi có được không, vây xung quanh đều là các bà đã sáu bảy chục tuổi, em như vậy có thể tìm được bạn gái mới là lạ.”

Đỗ Lệ Minh thay dép lê, “Em cũng là vì việc buôn bán trong tiệm mà, em phải gặp khách hàng.”

“Chị cảm ơn em ha.” Đỗ Lệ Lệ hừ một tiếng, đứng lên, “Lo chết ta, trong một cái nhà mà có hai người độc thân.”

Đinh Tiểu Nhu và Đỗ Lệ Minh nhìn chằm chằm TV, trăm miệng một lời nói, “Là ba người.”

Đỗ Lệ Lệ muốn tìm lời nói phản bác lại, nhưng thất bại, “Cuộc sống này không còn cách nào a!” Nói xong thở phì phì trở về phòng ngủ.

Đinh Tiểu Nhu cùng cậu ăn ý mà vỗ tay, “YEAH!”

Trong TV, hai bà dì mỗi người mỗi ý, quở trách đối phương đủ loại không đúng. Trì Tín hỏi hai vị: “Các ngươi cảm thấy vị bạn nhảy nam kia có điểm gì tốt a?”

“Trẻ tuổi đẹp trai, đối xử rất chân thành.” Một dì nói.

“Lại còn có thể dệt áo lông!” Một cái khác bổ sung.

Lúc này, liền nghe được bên ngoài màn hình ảnh có người nhịn không được cười ra tiếng.

Có lẽ là vì Trì Tín mạo phạm bạn nhảy của mình, hai bà dì nháy mắt kết thành đồng minh, cùng chung kẻ địch đem Trì Tín cùng người quay phim đuổi ra khỏi cửa.

Đỗ Lệ Minh buồn bực, “Vì sao hắn lại cười a?”

Đỗ Lệ Minh vừa nói vừa lấy ra một cái cuộn len, bắt đầu thuần thục mà đan áo lông.

Đinh Tiểu Nhu nói, “Có thể là hai dì ấy nói chuyện quá chọc cười.”

“Cũng phải, hai người nàng thường ngày liền thích đấu võ mồm, ngươi một câu ta một câu giống như Song Hoàng vậy.” Đỗ Lệ Minh thành thạo đan áo.

“Chả lẽ cậu là bạn nhảy mà hai người tranh chấp sao!” Đinh Tiểu Nhu có điểm hưng phấn, đây vẫn là lần đầu tiên người trong nhà gián tiếp xuất hiện trên TV.

Cậu nàng bình tĩnh gật gật đầu, “Hai người kia mỗi người mua 10 cân len sợi của ta nha.”

Đinh Tiểu Nhu chỉ vào Trì Tín đang ở trên TV hỏi, “Cậu cảm giác người này thế nào?”

Cậu khẽ liếc mắt một cái, “Nhìn là người tốt, chính là có chút khờ.”

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Cho Mèo Ăn Sô Cô La Có Thể Gây Độc Cho Mèo

PetNhaTrang – Những loại thức ăn như sôcôla rất có lợi đối với sức; khỏe của chúng ta, nhưng không có nghĩa là nó là loại;thức ăn phù hợp với những chú mèo. Trong sôcôla có nhiều hóa chất. Đối với mèo và các động vật nuôi trong nhà khác,;trong một số ít trường hợp, sô-cô-la có thể dẫn đến tử vong. Vì vậy, bạn nên để trứng phục sinh, cũng như các;loại sô-cô-la tự làm, thanh sô-cô-la ở nơi an toàn.

Tại sao sô-cô-la lại không tốt cho mèo

Sô-cô-la ( cacao) chứa một chất có tên là theobromine. 4 tác hại của sô-cô-la đối với mèo của bạn là: * Đây là một loại chất kích thích làm tăng nhịp tim * Nó là loại thuốc lợi tiểu gây ra hiện tượng mất nước trong cơ thể * Gây rối loạn dạ dày * Có khả năng kích thích hệ thần kinh trung ương

Các biểu hiện của chứng ngộ độc theobromine là gì?

Các triệu chứng này phụ thuộc vào lượng;sô-cô-la mà chú mèo của bạn ăn. Những triệu chứng thông thường là: nôn mửa, tiêu chảy, buồn nôn,;co giật, nhịp tim bất thường. Nếu ăn một lượng sô-cô-la lớn hơn có thể gây ra tình trạng hôn mê hoặc tử vong. Các triệu chứng thường bắt đầu xuất hiện trong vòng vài giờ sau khi mèo của bạn ăn, nhưng cũng có thể mất vài ngày bạn mới phát hiện ra. Nếu bạn nghĩ mèo của bạn đã ăn sô-cô-la, bạn nên đưa ngay mèo của bạn đến gặp bác sĩ thú y. Mức độ ngộ độc phụ thuộc vào lượng sô-cô-la mà mèo của bạn ăn, vì vậy, bác sĩ thú y sẽ hỏi trọng lượng và số lượng sô-cô-la mà nó đã ăn.

Có phải tất cả các loại sô-cô-la đều gây ngộ độc như nhau?

Các loại sô-cô-la khác nhau chứa mộtlượng theobromine khác nhau. Chất theobromine này được tìm thấy trong cacao, vì vậy,tỉ lệ cacao trong sô-cô-la càng cao thì càng độc hại cho mèo. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. Sô-cô-la sữa chứa 60mg theobromine/oz, còn trong sô-cô-la đentự làm là 450mg/oz. Tuy nhiên, chỉ với 45-50mg theobromine cho 1 pound trọng lượng cơthể có thể gây ngộ độc cho mèo, tức là 1 oz sô-cô-la đen.

Cách xử trí khi mèo của bạn bị ngộ độc

Tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của ngộ độc,bác sĩ thú y sẽ kiểm tra các dấu hiệu lâm sàng. Nếu mèo của bạn đã ăn sô-cô-la trong vòng 2 giờ,bác sĩ sẽ gây ói mửa cho mèo của bạn, bao gồmcả việc dùng than hoạt tính để chặn đứng và ngăn theobromine xâm nhập vào máu. Các biện pháp xử trí khác bao gồm hô hấp nhân tạo,sử dụng thuốc chống run và co giật, và theo dõi tim. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And. So. And.

thương hiệu thú cưng bậc tại .