Top 8 # Xem Nhiều Nhất Chuyện Chú Chó Hachiko Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Asahihotpot.com

Câu Chuyện Chú Chó Hachiko Tội Nghiệp

Hachiko là 1 chú chó nhỏ, lông màu trắng chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản.

Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya.

Chú chó Hachiko được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo nuôi dưỡng. Gia đình giáo sư không có con trai (không biết có một người con gái như trong phim hay không) nên ông coi Hachiko như con ruột.

Hàng ngày như thường lệ, cứ mỗi buổi sáng là Hachiko tiễn giáo sư Ueno Eizaburo đến nhà ga để ông lên tàu đi làm và cả hai đều đi bộ tới nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachi, có nick name là Hachiko. Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy, và chiều cũng vậy, cứ đến 3 giờ chiều , Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang hảng bài trên giảng đường ở trường đại học và mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko cứ như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhânvề. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.

Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn. Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo . Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành .

Bên cạnh đó người ta còn có thuyết rằng bởi lẽ cạnh nơi Hachiko ngày ngày vẫn ra ngóng đợi chủ nhân của mình có một nhà hàng thịt nướng và Hichiko rất giỏi trong việc gỡ những miếng thịt ra khỏi que dùng để nướng nên được khách hàng thường cho chú ăn . Vì lẽ đó lý do mà hàng ngày chú ra đây đợi chủ là vì những miếng thịt nướng đó .

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935 (1 số tài liệu nói là ngày 8 tháng 3 năm 1935), gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.

Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.

Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.

Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó, mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó , ngày nay còn được biết đến như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi bạn của mình. Và cũng vì nơi đây quá đông người mà người ta không tìm thấy nhau để rồi lại phải vò võ quay về trong nỗi đợi chờ giống như Hachiko.

Câu Chuyện Cảm Động Về Chú Chó Hachiko

Bạn đã bao giờ đến Nhật Bản và đi qua ga tàu Shibuya chưa? Có lẽ bạn không để ý, nhưng ở phía bên ngoài nhà ga này, có một bức tượng của 1 chú chó rất nổi tiếng và được tôn kính như một biểu tượng dân tộc tại xứ sở hoa anh đào.

Tên của nó là Hachiko, và khoảng 100 năm trước, chú chó giống Akita này đã đi vào lịch sử dân tộc, trở thành chú chó đáng yêu và trung thành nhất từng được biết đến.

Hachiko sinh ra tại một trang trại vào năm 1923 và được nuôi dưỡng bởi một vị giáo sư rất tốt bụng đó là giáo sư Hidesaburo Ueno.

Mỗi ngày, giáo sư cùng chú chó Hachiko lại đi bộ tới ga tàu Shibuya, nơi mà ông sẽ mua vé để đi đến nơi làm việc. Lần nào cũng vậy, ông lại vuốt ve chào tạm biệt Hachiko rồi sau đó mới lên tàu. Chú chó Hachiko sẽ ở đó đợi ông chủ đến tận khi ông quay trở về vào cuối ngày.

Khi Hachiko chờ đợi ông chủ của mình ở đó, nó nhanh chóng trở thành người bạn thân thiết của cả khu phố. Khi một ai đó đi ngang qua nhà ga, dù là những người công nhân hay những vị khách du lịch đều sẽ dừng lại để vuốt ve và thỉnh thoảng thì cho chú đồ ăn.

Mọi việc cứ diễn ra đều đặn như vậy trong nhiều năm, cho đến một ngày giáo sư Ueno không còn trở về vào buổi chiều như mọi ngày.

Chú chó Hachiko không hề biết rằng ông chủ yêu quý của mình đã qua đời sau một cơn xuất huyết não. Ông sẽ mãi mãi không thể trở về được nữa…

Nhưng Hachiko không bao giờ từ bỏ hi vọng. Vào mỗi buổi chiều, đúng thời điểm như mọi ngày, Hachiko lại đến nhà ga, hi vọng để nhìn thấy ông chủ của mình bước xuống từ 1 toa tàu nào đó…

Năm này qua năm khác, mọi việc cứ diễn ra như vậy, đến tận năm 1935, chú chó Hachiko đã qua đời sau 9 năm đằng đẵng kiên trì chờ đợi ông chủ của mình trở về.

Vào thời điểm Hachiko qua đời, rất đông người dân địa phương đã đến cầu nguyện trước thân thể của chú chó trung thành, tiếc thương trước sự ra đi của chú chó và vinh danh chú chó như một vi anh hùng.

Người ta không nỡ chôn Hachiko, thay vào đó, thân xác của chú chó đã được bảo quản và trưng bày tại một bảo tàng Akita nổi tiếng. Bằng cách này, câu chuyện về chú chó Hachiko sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Nhưng người dân địa phương còn muốn làm nhiều hơn thế. Để tưởng nhớ chú chó trung thành, một bức tượng đồng đã được dựng lên. Nó được đặt ngay bên ngoài nhà ga Shibuya, ở vị trí chính xác nơi Hachiko từng chờ đợi chủ nhân của mình mỗi ngày.

Bên cạnh ngôi mộ của giáo sư Ueno, một đài tưởng niệm cũng đã được dựng lên với rất nhiều hình ảnh của Hachiko. Bằng cách này, Hachiko và ông chủ yêu quý của mình có thể được ở bên nhau mãi mãi.

Không chỉ dừng lại ở đó, người dân ở đây còn trang trí lại ga tàu Shibuya để tưởng nhớ sự ra đi của Hachiko.

Họ cũng đặt tên là một trong những đường ray xe lửa của tại ga Shibuya là đường ray Hachiko.

Mặc dù hiện nay có rất nhiều địa điểm công cộng khác ra đời ở Nhật, tuy nhiên rất nhiều người vẫn tin chọn nơi có bức tượng đồng làm nơi nghỉ ngơi và thư giản. Hay đơn giản họ đến đó chỉ là để nói tiếng “xin chào” với Hachiko.

Cho đến tận hôm nay, người ta vẫn tổ chức các nghi lễ thường niên để tưởng nhớ chú chó trung thành. Sự kiện này thường thu hút hàng ngàn người tham gia.

Và đến năm 2015 – năm kỷ niệm 90 năm ngày mất của giáo sư Hidesaburo Ueno và kỷ niệm 80 năm ngày Hachiko qua đời. Đại học Nông nghiệp Tokyo đã dựng một bức tượng đồng với hình ảnh Hachiko vui mừng chồm lên người chủ khi cả hai gặp lại nhau, đặt trong khuôn viên trường.

Hy vọng rằng câu chuyện đẹp về chú chó Hachiko và ông chủ của mình – giáo sư Ueno sẽ mãi mãi được tôn vinh và lưu truyền đến các thế hệ sau như một bài học quý giá về sức mạnh của tình yêu thương và lòng trung thành.

Tình yêu và lòng trung thành của chú chó Hachiko xứng đáng được ghi nhớ cho tới muôn đời sau!

Câu chuyện về chú chó cũng đã nhiều lần được dựng thành phim và thu hút sự chú ý của đông đảo khán giả, trong đó đáng chú ý là phiên bản Hachiko Monogatari sản xuất năm 1987 và Hachi: A dog’s tale sản xuất năm 2009.

Theo OhayTV

Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.

HTML source

【9/2021】Câu Chuyện Chú Chó Hachiko Tội Nghiệp【Xem 99】

Cập nhật thông tin chi tiết về Câu Chuyện Chú Chó Hachiko Tội Nghiệp mới nhất ngày 22/09/2021 trên website chúng tôi Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 99 lượt xem.

Hachiko là 1 chú chó nhỏ, lông màu trắng chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản.

Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya.

Chú chó Hachiko được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo nuôi dưỡng. Gia đình giáo sư không có con trai (không biết có một người con gái như trong phim hay không) nên ông coi Hachiko như con ruột.

Hàng ngày như thường lệ, cứ mỗi buổi sáng là Hachiko tiễn giáo sư Ueno Eizaburo đến nhà ga để ông lên tàu đi làm và cả hai đều đi bộ tới nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachi, có nick name là Hachiko. Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy, và chiều cũng vậy, cứ đến 3 giờ chiều , Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang hảng bài trên giảng đường ở trường đại học và mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko cứ như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhânvề. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.

Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn. Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo . Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành .

Bên cạnh đó người ta còn có thuyết rằng bởi lẽ cạnh nơi Hachiko ngày ngày vẫn ra ngóng đợi chủ nhân của mình có một nhà hàng thịt nướng và Hichiko rất giỏi trong việc gỡ những miếng thịt ra khỏi que dùng để nướng nên được khách hàng thường cho chú ăn . Vì lẽ đó lý do mà hàng ngày chú ra đây đợi chủ là vì những miếng thịt nướng đó .

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935 (1 số tài liệu nói là ngày 8 tháng 3 năm 1935), gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.

Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.

Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.

Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó, mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó , ngày nay còn được biết đến như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi bạn của mình. Và cũng vì nơi đây quá đông người mà người ta không tìm thấy nhau để rồi lại phải vò võ quay về trong nỗi đợi chờ giống như Hachiko.

Chuyện Cảm Động Về Chú Chó Hachiko Sống Mãi Trong Lòng Người Nhật

Nếu ai đó đã từng đi đến Nhật và qua nhà ga quận Shibuya, Tokyo. Chắc hẳn sẽ thấy dòng chữ “Hachiko Entrance”. Ngoài nhà ga bức tượng chú chó nổi bật và đã trở thành bất tử về lòng trung thành đối với người dân Nhật Bản. Đó là câu chuyện có thật, câu chuyện cảm động về chú chó Hachiko sống mãi trong lòng người Nhật.

Câu chuyện cảm động của Hachiko

Chú chó Hachi, biệt danh của Hachiko là một chú chó nhỏ thuộc giống Akita thuần Nhật màu vàng-nâu. Hachi được giáo sư nông học Hidesaburo Ueno nhận nuôi. 

Ông Ueno mang Hachi từ quê nhà Odeta lên quận Toyotama, nay là phường Shoto 1, quận Shibuya, thủ đô Tokyo, sinh sống. Sáng nào cũng vậy, Hachi cùng chủ nhân đi bộ đến ga Shibuya. Hachi thường đợi chủ qua cổng soát vé để bắt chuyến tàu đi làm rồi mới về. Chú chó không được theo chủ đến giảng đường. Do vậy đến buổi chiều, Hachi lại ra ga Shibuya chờ đón ông Ueno về dù thời tiết lạnh giá hay tuyết rơi dày.

Cuộc sống vẫn êm đẹp trôi đi nhưng rồi điều không ngờ xảy ra. Vào tháng 5 năm 1925, khi Hachi 18 tháng tuổi, giáo sư Ueno bị đột quỵ khi đang giảng bài và qua đời tại đại học Tokyo. Người chủ yêu quý đã mãi mãi không thể trở về bên chú chó Hachi được nữa.

Sau đó, Hachi được một người khác nhận nuôi và liên tục bị đổi chủ. Đến năm 1927, Hachi đã có được chỗ ở ổn định tại nhà của Kobayashi – người làm vườn cũ của giáo sư Ueno. 

Nhưng dường như chú không bao giờ quên được hình ảnh người chủ cũ yêu dấu của mình. Nhiều lần, Hachi trốn khỏi nhà Kobayashi để tìm về nhà cũ của giáo sư Ueno. Không thấy ông Ueno ở nhà, Hachi lại đến nhà ga Shibuya, nơi chú đã gặp chủ nhân lần cuối. 

Từ đó trở đi, trong suốt 10 năm đằng đẵng, ngày nào Hachi cũng đến ga Shibuya ngóng đợi người chủ Ueno trong vô vọng. Bất kể là mưa gió, nắng, tuyết,…

Những tháng ngày chờ đợi tại ga Shibuya. Hachi đã gây nên sự chú ý. Hirokichi Saito – một sinh viên cũ của giáo sư Ueno, đã bắt gặp Hachi rất nhiều lần ở ga và nảy sinh tò mò. Saito đã theo chân Hachi đến căn nhà của người làm vườn cũ của giáo sư Ueno và ghi lại câu chuyện cảm động này.

Năm 1932, một trong những bài báo của Saito được đăng trên tờ Asahi Shimbun – Nhật báo lớn nhất Nhật Bản thời bấy giờ. Và hình ảnh chú chó Hachi đợi chờ người chủ cũ đã trở thành một hiện tượng quốc gia. 

Hachi được người dân Nhật Bản bày tỏ tình thương và sự quan tâm, chăm sóc. Người dân gửi đến chú những cái ôm, những ổ bánh mì và đệm lót để ngủ ở nhà ga. Hachi còn được đổi tên thành Hachiko, với từ “ko” thêm vào biểu thị lòng kính trọng trong tiếng Nhật.

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935, gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko lúc đó đã nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Lòng trung thành bất diệt của Hachiko xuyên thời gian

Câu chuyện cảm động về chú chó Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người ta đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. 

Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm. 

Ngoài ra bức tượng, ảnh vẽ, thú nhồi bông… chú chó Hachiko được dựng lên nhiều nơi trên đất nước “mặt trời mọc” biểu tượng bất diệt về lòng trung thành đáng trân trọng. Cùng với đó các bộ phim về chú chó Hachiko đã trở thành đề tài mà nhiều đạo diễn khai thác. 

Dù đã qua những diễn biến thăng trầm của lịch sử, của những chiến tranh, biến động của thời gian. Chuyện cảm động về chú chó Hachiko vẫn bất diệt đối và là biểu tượng xuyên thời gian trong lòng người Nhật.

Vào năm 2015, Nhân kỷ niệm 90 năm ngày mất của giáo sư Ueno và 80 năm ngày Hachiko qua đời, Hachiko và giáo Ueno cuối cùng đã được đoàn tụ cùng nhau mãi mãi. 8/3/2015, một bức tượng đồng với hình ảnh Hachi mừng rỡ chào đón chủ được dựng tại khuôn viên khoa Nông nghiệp Đại học Tokyo, quận Bunkyo. Cô Mari Toya, 30 tuổi, chủ một nhà hàng ở Nagoya, đã bày tỏ niềm xúc động: “Họ cuối cùng cũng đã đoàn tụ sau 90 năm. Tôi thật hạnh phúc thay cho họ”.

Tình cảm của chú chó Hachiko thật đáng quý, đó không chỉ dừng lại về lòng trung thành của chú chó với chủ, mà đó còn có sức lan tỏa của tình cảm ấy đối với người dân xứ sở hoa anh đào và người dân trên khắp thế giới.

4.2

/

5

(

5

bình chọn

)