Top 9 # Xem Nhiều Nhất Chú Chó Và Giỏ Hoa Hồng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Asahihotpot.com

Con Chó Nhỏ Mang Giỏ Hoa Hồng – Nna

CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG (Nguyễn Nhật Ánh) 🐶 Hình cảnh con chó nhỏ ngậm giỏ hoa hồng (Êmê ngậm giỏ hoa hồng chạy đến chân ba chị Ni) như một biểu tượng sinh động của lòng biết ơn về cuộc sống tươi đẹp mà con người đã mang lại cho loài chó. Nếu bạn đã từng nuôi hay chăm sóc một con chó, chắc chắn bạn sẽ thấy được hình ảnh của chúng trong câu chuyện này, và bạn cũng sẽ tìm ra câu trả lời cho những cử chỉ đáng yêu, những hành động mà bạn cho là ngốc nghếch của chúng. Bạn cũng sẽ thấy được bản thân mình trong đó, cảm nhận được tình yêu thương của gia đình chị Ni dành cho những chú chó nhỏ, dù chúng có gây ra hàng tá phiền phức và rắc rối. Mình đã rơi nước mắt khi đọc tới đoạn mọi người ngồi xung quanh nhìn ngắm Pig sắp trút hơi thở cuối cùng, mình nhớ những chú chó nhỏ của mình đã ra đi. 🐶 Cuối cùng, dù bạn đã từng hay chưa từng nuôi chó, dù bạn có yêu quý hay không yêu quý loài chó, thì đây là một cuốn sách cũng rất đáng để đọc. Nó sẽ giúp bạn nhìn thấy những điểm chưa tốt của xã hội loài người thông qua cái nhìn của những chú chó dễ thương. Nó sẽ giúp bạn xua đi những mệt mỏi cuộc sống thông qua những câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước, ngộ nghĩnh. Và riêng mình, mình muốn trở thành chú chó Batô, một chú chó chẳng có điểm gì đặc biệt cả, cũng không xinh đẹp hay tài năng như những đứa cùng bọn, nhưng điều đó giúp Batô sống thu mình lại, ánh mắt trải rộng hơn, giúp nó nhìn thấy điểm tốt và sự đáng yêu của những chú chó khác và tận hưởng cuộc sống đầy màu hồng và thật đáng sống này ❤

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Con Chó Nhỏ Mang Giỏ Hoa Hồng

“CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG” lại là một tác phẩm có sức lay động lòng người nữa của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. lật giở từng trang sách, bạn sẽ có cảm giác như mình mở ra một chiếc hộp ký tức có rất nhiều ngăn chứa, mỗi một ngăn chứa đều là hồi ức vô cùng đẹp đẽ của bạn về chú chó nhỏ mà mình từng nuôi, hay thậm chí dù bạn chưa từng ở cùng một chú chó nào thì cũng sẽ dễ dàng cảm nhận được tình cảm được gửi gắm vào đó.

Thông tin cơ bản về quyển sách “CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG”

Thể loại: truyện dài

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Năm xuất bản: 2016

Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Trẻ

Giá bán: có dao động ở từng thời điểm

“CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG” DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

Cũng giống như hầu hết các quyển sách đã xuất bản trước đây của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, luôn luôn gần gũi với lứa tuổi học trò, và cả những người trưởng thành đã từng đi qua thời học sinh nữa. “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” cũng giống như thế. Bằng việc miêu tả cuộc sống hằng ngày của những chú chó, thông qua đó chúng ta nhìn thấy được cuộc sống của chính con người mình. Dưới ánh nhìn của một chú chó, cuộc sống của con người vô cùng sinh động, thậm chí là phiền phức hơn rất nhiều. Và chúng ta cũng nhìn thấy được cuộc sống của một chú chó, cũng có niềm vui nỗi buồn, có lo lắng bất an, có yêu thương chăm sóc, bảo vệ thứ quan trọng với bản thân mình.

Một khi là đồng loại, cần yêu thương và quan tâm lẫn nhau

Câu chuyện “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” được kể bằng ngôi thứ nhất theo lời của chú chó Bato. Gia đình có 5 chú chó gồm : Bato, Suku, Haili, Eme và Pig. Mỗi một chú chó đều có bản tính vô cùng khác nhau, cực kì riêng biệt không hòa lẫn vào đâu được. Suku là chú chó đực duy nhất trong nhà, rất đáng yêu nhưng có tật hay cắn bậy. Haili là chú chó lúc nào cũng muốn có được quyền lực trong tay, dùng sự điệu đà uyển chuyển của bản thân mà thu phục ánh nhìn của người khác. Êmê là chú chó yếu thế nhất, không có hàm răng sắc nhọn, nhưng lại thấu hiểu sự bình đẳng và tôn trọng đồng loại, và yêu cầu đồng loại của mình cũng phải tôn trọng điều đó. Pig vốn là giống chó săn, vì trong quá khứ từng bất chấp nguy hiểm mà giải vây cho bạn mình nên đã để lại di chứng tâm lí sợ hãi.

Và nhân vật dẫn chuyện, chú chó Bato- theo cảm nhận của bạn đọc – là chú chó trưởng thành nhất, dù không có ngoại hình đặc biệt cuốn hút hay khả năng chiến đấu cạnh tranh gì nhưng chú đóng vai trò quan trọng như là mắt xích kết nối những chú chó lại với nhau.

“Con Chó Nhỏ Mang Giỏ Hoa Hồng” là tác phẩm của nhà văn chuyên viết truyện cho thanh thiếu niên Nguyễn Nhật Ánh. Đây là tác phẩm tiếp nối sau Bảy bước tới mùa hè, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh… để lại ấn tượng sâu sắc cho bạn đọc trong thị trường sách năm 2015.

Toàn bộ quyển sách bao gồm 5 chương sách với 86 câu chuyện cực kỳ thú vị và hài hước về 5 chú chó cùng chung sống trong một gia đình với 5 tính cách hoàn toàn khác nhau. Các câu chuyện nói về cách chúng chung sống với nhau hằng ngày, giữa chúng với người trong gia đình và cả với khách đến chơi nhà… từ đó mang lại một thế giới trong trẻo, vô tư lẫn dễ thương qua ánh nhìn của những chú chó.

Con người vốn cũng là đồng loại

Con người là bản thể phức tạp nhất, với vô số cảm xúc và tình cách khác biệt, còn là loại khác biệt cực kỳ rộng. Cho nên có lẽ vì thế mà chúng ta quên đi rằng bản thân con người với nhau cũng là đồng loại, cũng có những bản năng thiên tính về hỗ trợ lần nhau hoặc cạnh tranh. Cuộc sống của các chú chó trong “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” được miêu tả trong sách chính là văn hóa của một gia đình. Là hình ảnh thu nhỏ của một xã hội rộng lớn, ở đó có tranh chấp, có bất đồng, nhưng phải có yêu thương và tôn trọng lẫn nhau.

Văn hóa ấy được tại hiện thông qua những câu từ mộc mạc, miêu tả những sự việc xảy ra trong cuộc sống hằng ngày vô cùng thân thuộc. Dù có những tính cách khác nhau đến mấy đi nữa, dù có tham vọng và ước muốn chiếm hữu quyền lực đi nữa, nhưng những chú chó đều đang sinh sống trong cùng một mái nhà, cũng tương tự với câu nói “người một nhà” vậy. Bất cứ con nào bị bắt nạt chúng sẽ xông ra và liều mạng bảo vệ. Chúng học được rằng, mỗi một thành viên trong gia đình nên bao dung cho khuyết điểm của nhau, họ là người thân yêu bên cạnh mình, chứ không phải là kẻ thù.

Chó là một trong những người bạn thân thiết nhất của chúng ta

Đọc tác phẩm “CON CHÓ NHỎ MANG GIỎ HOA HỒNG” của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, bạn sẽ thấy rõ tình yêu thương ấm áp của tác giả với 5 chú chó của mình qua từng câu từng chữ. Giọng văn mang hơi hướng nhẹ nhàng, tha thiết, có nhiều lúc lại như là thủ thỉ tâm tình, đưa người đọc đi qua rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Bạn sẽ bật cười trước suy nghĩ và ngôn từ sử dụng của loài chó, mộc mạc ngây ngô mà chân thành. bạn sẽ nghẹn ngào khóc nấc khi nhìn thấy mọi người trong nhà vây quanh cầu nguyện cho một chú chó bị thương trông thật yếu ớt.

Trong những cung bậc cảm xúc ấy, bạn có thể sẽ nhớ về người bạn thân thiết của chính mình, những chú chó bạn từng nuôi, nhớ lại từng khoảnh khắc chúng vẫy đuôi mừng rỡ, bám vào chân, chồm lên người khi nhìn thấy bạn về nhà. Cho dù chúng không cất được tiếng nói, nhưng toàn bộ hành động ấy cũng là toàn bộ tình yêu thương của chúng dành cho bạn. Tác giả mang giọng văn đầy ấm

“Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” là hồi ức đáng giá cho mỗi người

Tuổi thơ của hầu hết bạn nhỏ có thể đều gắn liền với những động vật nhỏ nuôi trong nhà, và những chú chó đang yêu là một trong những người bạn thân thiết nhất. Chúng ở bên cạnh bạn mọi lúc bạn cần. Dù bạn vui hay buồn, chỉ cần gọi chúng sẽ đến bên bạn. Luôn đợi bạn trở về nhà, vẫy đuôi thè lưỡi “mỉm cười” mừng bạn về nhà. Chúng không bao giờ bỏ rơi hay phản bội bạn dù bạn đối xử với chúng như thế nào đi nữa.

“Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” hoàn mỹ gợi lại trong trái tim mỗi người về người bạn tuổi ấu thơ ấy, quyển sách còn giúp bạn ngẫm nghĩ lại cuộc đời của những chú chó từng sát bên cạnh mình. Bởi một chú chó có thể chỉ đồng hành cùng bạn 10 năm, nhưng đó là cả cuộc đời của nó. Mỗi một chuyện chú chó trải qua trong đời nó đều gắn liền với bạn. Thế nên hãy trân trọng hồi ức đáng quý ấy.

Một vài đánh giá về quyển sách của bạn đọc trên chúng tôi

Mai Sơn Hào Hiệp: Thật sự không biết nói gì ngoài hai chữ dễ thương để diễn tả cuốn sách này. Nét văn nhẹ nhàng mà lôi cuốn quen thuộc tả tác giả Nguyễn Nhật Ánh, đề tài lại xoay quanh những chú chó đáng yêu thật sự mang lại một nét đáng yêu cho quyển sách. Những chú chó trong sách có tâm tư tình cảm cứ như con người chúng ta vậy, đọc xong thấy yêu chúng biết bao. Mình rất thích cuốn sách này, cám ơn tiki đã mang đến mình một quyển sách hay đến thế

Lê Phạm Băng Châu: Bản thân mình cũng là một người rất yêu động vật và đã từng nuôi vài em chó mèo trong một thời gian dài. Những tình cảm khắng khít của chúng ta và thú cưng được thể hiện hết sức chân thật và gần gũi trong tác phẩm này của bác Ánh. Chắc có lẽ bản thân mỗi người nuôi thú cưng cũng từng rất tò mò về suy nghĩ, tình cảm của các em ấy, tất cả đều được miêu tả rất đáng yêu trong Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Nột cuốn sách nhẹ nhàng, gần gũi và rất tuyệt!

Tô Trang: Đọc xong thì xác định, nhìn thấy chó mèo là cứ phải quan sát xem nó làm gì, nó thế nào. Tuy là lời kể của một chú chó, nhưng cũng có đầy triết lý nói về con người. Có thể nói, quyển sách này đọc hết một lèo, dư âm về các con chó vẫn còn đó. Đọc lại thêm lần nữa, không đọc hết một lèo, mỗi ngày đọc một hai chương, đó là sự thẩm thấu từ từ. Bác Ánh miêu tả những suy nghĩ của lũ chó quá sinh động, quá lôi cuốn. Một lần nữa tự khẳng định trong lòng, truyện của bác Ánh, không thể bỏ lỡ, dù chỉ là một quyển. <3

Huỳnh Kim: Không phải là fan của Nguyễn Nhật Ánh nhưng sau khi được Tiki tặng cuốn sách này, đọc thử trang đầu, ai ngờ hấp dẫn quá lên đọc một lèo hết luôn. Văn phong hài hước, lối kể chuyện dí dỏm, mang hơi hướm vui vẻ của sách teen, văn học phương Tây. Cách nhìn của loài chó được truyền tải một cách sống động, thông qua đó, gửi gắm thông điệp tới con người. Mình đọc cũng thấy nhột nhột. Nói chung, đây là cuốn sách khiến tâm hồn nhẹ nhàng hơn và không làm bạn thất vọng.

Đỗ Quyên: Mình rất thích đọc sách của chú Nguyễn Nhật Ánh, mỗi câu chuyện chú viết ra đều chứa đựng sự trong trẻo, đẹp đẽ và mang đầy ý nghĩa nhân văn. Cuốn sách “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” này cũng vậy nó cũng rất trong trẻo, và có sự đáng yêu của các chú chó, năm người bạn nhỏ Haili, Batô, Suku, Êmê và Pig, mỗi chú chó mang một cá tính riêng, một nét đáng yêu riêng, đã làm nên những câu chuyện với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, bên cạnh đó là tình bạn chân thành giữa con người với chó và giữa chúng với nhau nữa, tất cả tạo nên một cuốn sách với 86 câu chuyện đầy hài hước và thú vị mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Một vài đánh giá về quyển sách của bạn đọc trên VINABOOK

Yến Nhi: Quyển này đọc 1 vèo là hết, so với Tôi là Bê tô thì quyển này nội tâm hơn nhưng vẫn rất dễ thương. Đọc xong chúng ta sẽ thêm yêu loài vật hơn, thêm để ý đến tâm trạng, cảm nhận của chúng hơn. Bởi vì chúng cũng như con người, có những cảm xúc, mong muốn nhưng k thổ lộ ra đc, chỉ biết mơ tưởng (như Pig) hoặc kìm nén rồi bộc phát (như Suku).

Một vài nơi các bạn có thể mua được quyển sách đáng đọc này

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Như những câu từ mà nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết trong “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng”, khi người ta đối xử tốt với một chú chó thì hiển nhiên là đối xử tốt với một con người, xã hội từ đó bớt đi chuyện đau lòng. Quyển sách mang đầy tính nhân văn và tình yêu thương lẫn nhau này sẽ mang lại cho bạn vẫn giá trị nhận thức đáng quý cho bản thân mình.

589 views

Cảm Nhận Về Cuốn Sách Con Chó Nhỏ Mang Giỏ Hoa Hồng

“Tôi đã sống với chúng nhiều năm, gắn bó với chúng và từ lâu đã xem chúng là bạn nhưng tôi cũng biết chúng không thể ở với tôi mãi mãi. Tôi không thể hình dung được một ngày những con chó của mình lần lượt ra đi, tôi sẽ như thế nào. Hẳn là tôi sẽ rất nhớ chúng, vì vậy tôi muốn lưu giữ những kỷ niệm về chúng trong cuốn sách này như tôi đã cố gắng lưu giữ tuổi thơ của mình trong những cuốn sách khác.”

“Tôi để ý quan sát những con chó khác, thấy tụi nó thật thú vị, đặc biệt hình ảnh con Eme ngậm giỏ hoa chạy đến chỗ ba chị Ni ngồi mới đây đối với tôi giống như một biểu tượng sinh động của lòng biết ơn về cuộc sống tươi đẹp mà con người đã mang lại cho chúng tôi một cách hào phóng và tràn đầy yêu thương, tất cả khiến tôi bỗng nảy ra ý định kể lại những gì tôi đã chứng kiến (và còn nhớ được) từ bé đến giờ.”

“So với con người, bọn tôi tốt những cái tốt của họ và khi xấu bọn tôi cũng giống như bản sao của họ. Nhưng khác với con người bọn tôi bao giờ cũng kịp giải quyết những vấn đề của mình trước khi nó mưng mủ và trở thành bất trị.”

Chó là loài động vật thân thiết nhất với con người. Chúng luôn quấn quýt, ở bên bạn khi bạn cần. Dù vui hay buồn, chỉ cần bạn gọi, chúng sẽ đến. Dù bạn có là ai, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, một khi chó đã coi bạn là chủ của nó, nó sẽ theo bạn suốt đời. Nếu bạn có quên cho chúng ăn hay tắm, đánh đập hay ngược đãi chúng, chúng cũng chỉ ngồi buồn một chỗ, tuyệt đối không cắn hay tỏ thái độ không vừa lòng với chủ. Chúng không đòi hỏi, dù bạn cho chúng ăn cơm thừa canh cặn, chúng cũng vui vẻ ăn như đang ăn sơn hào hải vị, chỉ cần bạn bên chúng là đủ.

” Dĩ nhiên không có con chó nào trên cõi đời này tấn công chủ, dù chỉ là trong ý nghĩ, vì loài chúng tôi được định nghĩa và định giá bằng lòng trung thành. Đó là phẩm chất có lẽ không loài nào có được, kể cả loài người. Trong từ điển của loài chó không có từ phản bội “.

Một chú chó chỉ có thể ở bên bạn từ mười đến mười ba năm nhưng đó là cả cuộc đời đối với chúng. Thế nên, hãy cho chúng một cuộc đời thật đẹp vì chúng xứng đáng. Hãy trân trọng những phút giây hai bạn còn bên nhau, chỉ vài cái vuốt lông, xoa bụng hay nựng má của bạn cũng đủ khiến chúng cảm thấy ấm lòng.

Con Chó Mang Giỏ Hoa Hồng là một cuốn sách hay, đáng đọc. Những câu truyện vui nhộn và cảm động nhẹ nhàng gieo vào lòng người đọc những cảm xúc yêu thương với loài chó cho đến yêu thương chính đồng loại.

” Ba chị Ni thường nói tâm hồn con người ta cũng cần vitamin, và sách – nhất là sách viết về động vật – là loại vitamin tuyệt vời nhất. Vì nếu con người ta biết yêu thương một con chó thì hiển nhiên người ta sẽ biết yêu thương con người; xã hội nhờ vậy sẽ bớt đi những chuyện đau lòng.”

Cuốn sách đã đóng lại ở trang thứ 251, trong tôi có một chút nuối tiếc, tôi mong câu truyện sẽ kéo dài hơn nữa để mỗi ngày đều có thể xem Suku, Haili, Eme và Bato cùng nhau chơi đùa, có lẽ ngày mai tôi sẽ bắt đầu đọc lại từ những trang đầu tiên.

Đinh Phương Linh – 7A5

Hoa Hồng Nhỏ Của Anh

Edit: Meimei

Kiều Gia Thuần ói xong thì thấy đói bụng. Cô cùng Quan San đi ăn một bữa nữa, lúc ăn xong thì đi ngang qua một bể bơi dành cho trẻ em.

Nhìn qua kính thủy tinh trong suốt có thể thấy những đứa nhỏ đang bơi lội ở bên trong. Kiều Gia Thuần không tự chủ được dừng bước, cô dựa sát khuôn mặt vào cửa kính, nhìn thấy một bé gái trên đầu cột hai bím tóc nhỏ đang tập bơi. Bé gái dáng dấp rất nhỏ, đôi mắt to to, gương mặt mập mạp, cười một cái liền lộ ra răng nhỏ.

Kiều Gia Thuần hỏi Quan San: “Cậu xem, nếu tớ có một bảo bảo có phải nó cũng khả ái đáng yêu như vậy hay không?”

Quan San không có hứng thú với trẻ nhỏ, cô vuốt vuốt tóc nói: “Trẻ con là phiền toái nhất.”

“Nhưng nhìn bọn nhỏ rất đáng yêu nha.” Trong mắt Kiều Gia Thuần sáng lấp lánh.

Quan San liếc mắt nhìn: “Đáng yêu chỗ nào? Còn không bằng con mèo con đáng yêu a. Đại đa số đều rất xấu đúng không? Thỉnh thoảng mới có một vài đứa đáng yêu, chính là do gen của ba mẹ tốt mới được như vậy.”

Trong lòng Kiều Gia Thuần nghĩ, nếu đứa nhở lớn lên giống Lục Cảnh Hành hắn là rất xinh đẹp đi.

Quan San ở một bên bổ sung nói: “Hơn nữa trẻ nhỏ còn rất ồn ào. Tớ chỉ cần ở cùng bọn chúng năm phút thôi cũng sẽ lập tức nổi điên.”

“Nhưng cậu xem, nhìn tụi nhỏ chơi rất vui nha.” Kiều Gia Thuần chỉ chỉ bé gái nhỏ cột tóc đuôi sam đang được mẹ hướng dẫn làm gì đó, cô bé vỗ tay, bàn tay mập mạp của bé chạm vào tay mẹ, sau đó cười khanh khách, sau đó phủi tay một cái, bắn nước vào mẹ bé.

“Cũng có thể vui đùa với con của người khác mà. Lúc sinh con rất đau khổ, sau khi sinh nuôi dưỡng cũng rất cực khổ. Dù sao ai thích sinh con thì kệ họ, tớ sẽ không sinh con, tớ còn chưa hưởng thụ đủ cuộc sống này.” Quan San kiên định bày tỏ: “Tớ chính là thiết đinh!” (*Thiết đinh: là chỉ những cô gái không muốn có con suốt đời, họ có thể kết hôn, sống chung nhưng tuyệt đối không muốn có con cái.)

Kiều Gia Thuần hít sâu một hơi, nói: “San San, tớ mang thai.”

Quan San sững sốt hai giây mới phản ứng được: “Ta khinh! Cậu tại sao lại không cẩn thận như vậy? Vậy anh ta có biết không?”

Kiều Gia Thuần lắc đầu.

“Vậy cậu định như thế nào?”

“Vốn muốn phá nhưng bây giờ muốn sinh nó ra.” Kiều Gia Thuần cũng cảm thấy thực sự khó tin. Một giây trước đó cô còn suy nghĩ không muốn đứa bé này, sau một giây liền kiên định muốn sinh đứa nhỏ này ra.

“Không được, cậu nhanh gọi điện thoại cho anh ta đi.” Quan San thúc giục.

“Cậu bị ngốc à?” Quan San chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Để cho anh ta đưa tiền a. Tiền nuôi dưỡng đứa nhỏ, tiền sữa bột, tiền đi học các lớp tài năng, sau này còn có tiền đi du học nữa a, cũng phải để cho anh ta xuất ra một ít chứ. Không phải là cậu muốn tự lo liệu hết đấy chứ. Nếu là tớ, tớ phải róc một lớp da từ trên người anh ta mới hả dạ. Cậu đừng ngốc như vậy, có ai lại chê nhiều tiền đâu?”

“Tớ không muốn, đứa nhỏ chỉ thuộc về một mình tớ.” Cô không muốn đứa nhỏ có dính dấp với người khác.

Trong lúc nói chuyện, trong mắt của Kiều Gia Thuần có một loại say mê.

Tối ngày hôm sau, Kiều Gia Thuần cùng Quan San và Hướng Bắc đi chơi. Trong quán bar thì vô tình gặp được một người bạn cùng lớp thời đại học.

“Gia Thuần, tớ vốn là muốn đến bưng lễ cho cậu a, tại sao bây giờ lại không kết hôn nữa?” Bạn học hỏi.

“Không thích kết hôn nữa thì không kết hôn a.” Kiều Gia Thuần lấy lệ trả lời. Người bạn học này lúc đi học rất thích ở sau lưng cô khoa môi múa mép, có điều thật may là nhân duyên của cô cũng không tệ.

Sau đó, Kiều Gia Thuần đi phòng vệ sinh, người bạn học kia cũng không đi theo.

Hướng Bắc gọi rượu.

Quan San dặn dò anh ta: “Gia Thuần không thể uống rượu, anh hãy gọi cho cô ấy một ly nước lọc.”

Hướng Bắc lắm miệng hỏi tại sao.

“Cô ấy mang thai.” Quan San không muốn gạt Hướng Bắc. Sau này Kiều Gia Thuần một mình sinh con, cuộc sống sẽ không dễ dàng gì, nhất định cô ấy sẽ cần nơi ở của Hướng Bắc hiện tại.

“Kháo! Tên khốn Lý Tuấn kia!” Hướng Bắc không nhịn được mắng.

Thấy Hướng Bắc hiểu lầm, Quan San muốn giải thích đứa bé kia không phải là của Lý Tuấn nhưng cô vừa mới chuẩn bị mở miệng nói ra thì nhìn thấy người bạn học nữ kia ở cách đó không xa đang đi đến, vì vậy Quan San liền tạm thời không nói. Mà ở sau lưng bọn họ, cách một tấm màng ngăn cách, là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngồi trên ghế salon ngay sát sau lưng họ. Người đàn ông này ngồi đã được một lúc lâu rồi.

Kiều Gia Thuần trở lại, cô nhìn Quan San nói: “Tớ đói bụng, đi kiếm cái gì ăn đây.”

“Vậy cậu phải cẩn thận một chút nha.” Quan San dặn dò cô.

Kiều Gia Thuần khoát khoát tay, đi.

Lúc này, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đứng lên, không xa không gần đi theo Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần đi vào khu trung tâm mua sắm ở bên cạnh, cửa số 6 có không ít quán ăn và đồ ăn vặt. Cô lưỡng lự lựa chọn giữa quán mực chiên và bánh bạch thuộc (bánh takoyaki). Mực chiên cô muốn ăn và bánh bạch tuộc cô cũng muốn nhưng cô chỉ có hai tay, cầm cả hai tay thì làm sao mà ăn. Cuối cùng cô lựa chọn món bánh bạch tuộc.

Tiểu ca làm bánh bạch tuộc rót bột mì vào cái khuôn hình bán cầu, sau đó bỏ hành tây và bạch tuộc cắt nhỏ vào, sau đó dùng tăm chỉnh sửa một chút. Rất nhanh từng viên bánh hình tròn mập mạp vàng rụm được hình thành. Người phục vụ đặt từng viên bánh vào hộp, rót nước tương lên, cuối cùng rắc lên một ít rong biển và mè.

Kiều Gia Thuần cầm hộp bánh, ngửi một chút, ừ, thật là thơm a.

Cô tìm thấy một cái ghế dài ở bên cạnh ngồi xuống, dùng cây tăm cắm một cái bánh bạch tuộc lên, đưa lên miệng cắn một cái.

Ừ, ăn thật ngon a, bạch tuộc rất tươi, mùi vị rất ngon.

Bên cạnh bỗng có người ngồi xuống, Kiều Gia Thuần nhìn qua. Tại sao gần đây ở nơi nào cũng có thể gặp Lục Cảnh Hành?

Kiều Gia Thuần nuốt đồ ăn trong miệng xuống, nhìn Lục Cảnh Hành nói: “Anh theo dõi em?”

Lục Cảnh Hành nhíu mi: “Trước kia em cũng theo dõi anh.”

Kiều Gia Thuần “hừ” một tiếng nói: “Bắt chước sử dụng thủ đoạn của em.”

Lục Cảnh Hành không lên tiếng nhưng ánh mắt nhìn Kiều Gia Thuần có chút ngưng trọng.

Kiều Gia Thuần không nhận ra được điều gì, cô nói: “Một mình anh đến đây, vậy bạn gái anh đâu?”

Lục Cảnh Hành nghiêm túc nhìn Kiều Gia Thuần nói: “Đã chia tay.”

Kiều Gia Thuần lại cắm một cái bánh bạch tuộc ăn. Lần này cô rốt cuộc cũng nhìn ra được Lục Cảnh Hành có gì đó muốn nói rồi lại thôi, cô liếm tương dính trên môi, hỏi: “Anh muốn hỏi cái gì?”

Lục Cảnh Hành nhìn Kiều Gia Thuần, cau mày hỏi: “Em mang thai?”

Kiều Gia Thuần giật mình, trợn to hai mắt, hỏi: “Làm sao anh biết? Ai nói cho anh biết?”

Đây chính là thừa nhận.

Hy vọng cuối cùng trong lòng Lục Cảnh Hành cuối cùng cũng tan vỡ. Ánh mắt anh buồn bã, Kiều Gia Thuần thật sự mang thai con của người khác.

Loại cảm giác này thật khó hình dung, trong ngực giống như có cái gì đó vỡ nát, không cách nào loại trừ cũng không cách nào hiểu rõ.

Lời vừa ra khỏi miệng, Kiều Gia Thuần liền muốn cắn lưỡi, ngu ngốc, tại sao lại thừa nhận rõ ràng như vậy?

“Không phải, em không…, ý em là…” Kiều Gia Thuần muốn giải thích, cô chỉ muốn sinh đứa nhỏ ra, một chút cũng không muốn nói cho Lục Cảnh Hành biết đứa nhỏ là của anh.

Lục Cảnh Hành nhìn Kiều Gia Thuần: “Anh đoán. Hôm đó không phải em bị ói sao? Hơn nữa em lại thường xuyên theo bản năng sờ bụng.”

Kiều Gia Thuần nghi ngờ, như vậy mà cũng có thể đoán được? Hơn nữa cô còn hay sờ bụng của mình sao?

Lục Cảnh Hành âm thầm hít một hơi, cuối cùng giãy giụa một chút, muốn lần nữa xác nhận: “Đứa bé là của ai?”

Kiều Gia Thuần bừng tỉnh hiểu ra, thì ra Lục Cảnh Hành cũng không biết đứa nhỏ là của anh. Trong nháy mắt, cô làm bộ quan sát Lục Cảnh Hành, nâng mí mắt lên nói: “Anh quản được sao? Dù sao cũng không phải của anh.”

Lời nói của Kiều Gia Thuần giống như một quyền đánh vào người Lục Cảnh Hành, nhưng anh vẫn cố gắng khắc chế bản thân, cố giữ dáng vẻ bình tĩnh. Anh tận lực cố gắng nói chuyện với Kiều Gia Thuần: “Em định như thế nào?”

Kiều Gia Thuần đem nửa miếng bánh bạch tuộc còn lại lên ăn, vừa nhai vừa hàm hồ nói: “Sinh ra.”

“Ba của đứa bé…” Lục Cảnh Hành rất khó khăn nói ra 4 chữ. “… biết chứ? Em có nói cho người đó biết không?”

Dùng tăm đâm đâm miếng bánh bạch tuộc cuối cùng trong hộp, đâm miếng bánh hiện ra một lỗ nhỏ, lộ ra thịt bạch tuộc và bột mì trắng trắng ở bên trong, Kiều Gia Thuần cúi đầu, chính cô cũng không phát giác được sự tịch mịch: “Không có ba… Em tự minh sinh.”

Trong lòng Lục Cảnh Hành lộp bộp, nửa ngày cũng không nghĩ được gì, cuối cùng chỉ nặn ra một câu: “em không được nhất thời xung động.”

“Em biết rất rõ ràng em đang làm cái gì.” Kiều Gia Thuần ngẩng đầu, nhìn xung quanh: “Thật ngán a, em muống uống cái gì đó.”

“Muốn uống gì?” Lục Cảnh Hành hỏi.

“Cái đó.” Kiều Gia Thuần chỉ chỉ một tiệm bán nước trái cây tươi cách đó không xa.

“Mùi vị gì?”

“Kiwi.”

Mùi Kiwi tương đối nhẹ nhàng và khoan khoái.

Lục Cảnh Hành đi xếp hàng mua nước cho cô.

Lúc này, điện thoại di động của Kiều Gia Thuần reo lên, cô liếc mắt nhìn, là Kiều mẹ gọi đến.

“Mẹ.” Kiều Gia Thuần nhận điện thoại.

“Con đang ở đâu?” Giọng nói của Kiều mẹ có chút nghiêm túc.

“Đang ở trung tâm mua sắm với San San.” Kiều Gia Thuần tùy tiện nói bậy: “Sao vậy ạ?”

“Con bây giờ lập tức trở về nhà cho mẹ, trong nhà có chút chuyện.” Kiều mẹ nói.

“Chuyện gì ạ?” Kiều Gia Thuần không nhịn được hỏi.

“Về thì biết, trong điện thoại không nói rõ được.”

“Nha.” Kiều Gia Thuần nói: “Vậy bây giờ con liền về.”

“Ừ.” Kiều mẹ đang muốn cúp điện thoại thid dừng lại một chút, dặn dò: “Buổi tối lái xe cẩn thận một chút.”

“Vâng.” Kiều Gia Thuần đáp ứng, sau đó cúp điện thoại.

Lục Cảnh Hành vừa vặn mua nước xong, đem ly nước kiwi đưa cho Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần uống liền một hơi thật lớn, nói: “Em về đây.”

“Anh đưa em về.” Lục Cảnh Hành nói.

“Không cần, tự em lái xe được.” Kiều Gia Thuần nói xong thì đem hộp bánh bạch tuộc vứt vào giỏ rác, xoay người rời đi.

Kiều Gia Thuần đi đến bãi đậu xe, lúc chuẩn bị lên xe, phía sau có người đuổi theo, chính là Lục Cảnh Hành.

Kiều Gia Thuần nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc.

“Gia Thuần.” Lục Cảnh Hành chật vật mở miệng: “Thật ra thì anh có thể làm ba của đứa bé.”

Kiều Gia Thuần ngơ ngẩn, một lúc sau mới phản ứng, cô không nhịn được nói Lục Cảnh Hành: “Anh bị bệnh thần kinh à!”

Kiều Gia Thuần lên xe, từ trong kính chiếu hậu nhìn bóng dáng của Lục Cảnh Hành ngày càng nhỏ dần đi.

Cô hít hít mũi, có chút muốn khóc.

Bình tĩnh lại, Kiều Gia Thuần, ngươi không thể thua, không thể rơi vào bẫy rập của anh ta. Kiều Gia Thuần, ngươi không phải là người mà anh ta có thể bảo đến là đến mà đi là đi.