Top 7 # Xem Nhiều Nhất Chú Chó Huyền Thoại Hachiko Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Asahihotpot.com

Chú Chó Huyền Thoại Hachiko: Ăn Đòn Rồi Được Phong Thánh

(Thethaovanhoa.vn) – Hachiko qua đời là một sự kiện làm chấn động đất Phù Tang. Lịch sử ghi lại vào năm 1935, thời điểm ấy đã lùi xa lắm rồi, nhưng ở Nhật có thể hỏi bất kỳ ai cũng nhận được câu trả lời: đã là người Nhật thì không thể không biết tài sản quốc gia mang tên Hachiko.

… vị khách quý nhẫn nại chịu đựng những bài phát biểu lê thê của chính khách, sư sãi, hàng xóm. Người đầu tiên lên tiếng là một giáo sư từ Đại học Hoàng gia Tokyo, không phản ứng gì. Kế đó đến Tổng giám đốc Công ty hỏa xa Tokyo, im lặng. Ngay cả bài nói xúc động của Thị trưởng quận Shibuya cũng không làm cho đối tượng được chúc tụng nhếch mép.

Sau 10 năm đợi chủ ở ga, Hachiko chết ngày 8/3/1935 trong sự tiếc nuối của nhân viên nhà ga Shibuya

Đối tượng đó nằm xõa tứ chi bình thản nghe những bài ca tụng. Cũng có thể vì không ưa những thứ trang trí bị người ta khoác lên: hàng chục băng vải đỏ trắng, vốn được coi là thứ đem lại may mắn theo truyền thống Nhật Bản. Cũng có thể đối tượng không hiểu mấy. Vì, đơn giản, đó là một con chó. Mang tên Hachiko.

Ngày hôm đó, hàng ngàn người đổ xô đến ga tàu hỏa Shibuya để tiễn biệt Hachiko. Radio đưa sự kiện long trọng này ra toàn cầu. Sau các bài phát biểu, chủ tế dắt một cô bé mười tuổi len qua đám người, tiến đến một khối đá hoa cương phủ lụa. Trong tiếng hò reo vang dội, cô bé kéo tấm lụa xuống: Hachiko, to như thật, bằng đồng thau vàng lóng lánh. Trước khi ra về, khách chen nhau mua đồ kỷ niệm trong các cửa hàng cạnh ga: tượng Hachiko, tem thư in hình Hachiko, bánh gạo Hachiko, muối vừng Hachiko… Đúng thôi, Hachiko là chú chó nổi tiếng nhất đảo quốc này. Và buồn thảm nhất.

Nếu có thống kê về tình yêu đích thực

Lễ tiễn biệt Hachiko trước ga Shibuya

Ngày 21/5/1925 cũng vậy. Trời xám mây và khá lạnh. Nhưng hôm nay Hachi không thấy giáo sư Ueno bước trên tàu xuống sân ga. Ông đột ngột qua đời giữa bài giảng vì xuất huyết não.

Từ đó trở đi, hành khách qua ga Shibuya phải dần quen với một hình ảnh khá lạ. “Tôi thường thấy một con chó rất to ở gần hàng rào ga Shibuya, nó ngồi đấy như ngóng ai”, Sato Noburu kể. “Trông nó rất cô đơn trong ánh chiều tà, im lặng, ngoan ngoãn”. Hachi không chỉ buổi tối, mà cứ có dịp là ra ga. Nhưng nó không thành chó hoang, mà được chăm sóc bởi người làm vườn ngày xưa cho giáo sư Ueno.

… ngày nào cũng bị nghe hành khách than phiền, họ đánh đuổi Hachi, có người còn lấy sơn quết lên bộ lông vàng óng của nó. Hachi không bao giờ cắn lại, nó nhẫn nại chịu đựng mọi sự hành hạ.

Một tờ nhật báo lớn, Tokyo Asahi-Shimbun, năm 1932 đã đưa vụ này lên trang nhất. Bài báo “Câu chuyện một con chó buồn” với lời kể của người làm vườn khiến Hachi đột nhiên nổi tiếng và từ nay thoát khỏi cảnh bị ngược đãi. Rất nhiều người đến Shibuya chỉ để nhìn thấy con chó trung thành nhất thế giới, đem cho nó thức ăn. Học sinh đi đường vòng qua ga để vuốt ve nó, và các bác sĩ thú y tình nguyện chăm sóc miễn phí. Thậm chí hoàng hậu Nhật tỏ lời cảm thán cho số số phận Hachi. Từ ngày ấy nó có hẳn một ổ lót chăn ấm trong phòng bưu điện ga.

Một độc giả đặc biệt chú ý, ông tên là Saito Hirokichi và cũng vài lần thấy Hachi chạy ngoài phố. Trước đó ít lâu ông vừa lập ra một hội phục hồi các giống chó Nhật, vào thời điểm mà giống Akita đã bắt đầu hiếm hẳn. Hirokichi đề nghị đổi tên nó thành Hachiko, vốn có ý nghĩa âu yếm và trang trọng trong tiếng Nhật. Báo chí đăng tải nhiều bài thơ, cả một bái hát về Hachiko. Các cửa hiệu gần ga nghĩ ra mẹo tiếp thị với Chocolate Hachiko, búp bê Hachico…

Hachiko ở Bảo tàng Khoa học tự nhiên Tokyo

… đánh dấu một cao điểm trong câu chuyện Hachiko. Sau khi chuyện này được đưa vào sách giáo khoa, học sinh của một lớp 4 đã kêu gọi trên báo: “Xin mọi người hãy lấy nửa số tiền quyên góp cho Hachiko để xây một tượng đồng làm kỷ niệm!”.

Thần tượng bốn chân không quan tâm đến những trò do giống hai chân dựng lên. Ngót 10 năm tốn công đợi chủ đã khiến nó yếu đi trông thấy. Tai trái bị liệt từ năm 1929. Các bác sĩ phát hiện ra Hachiko bị ung thư phổi và đau tim. Ngày 8/3/1935, chính xác 80 năm, trước đây, người ta tìm thấy xác Hachiko ở một con phố mà nó chưa từng đến trước đó, nhưng tình cờ (?) trực chỉ hướng mộ giáo sư Ueno!

Ga Shibuya hôm sau chứng kiến một đám đông chưa từng có. Cả quảng trường trước ga ngập trong hoa và nhang. Một nhà sư đọc bài cầu siêu thoát cho Hachiko.

Hôm nay người ta có thể thấy Hachiko, được nhồi bông và trưng bày tại Bảo tàng Khoa học tự nhiên quốc gia ở Tokyo. Người Nhật hôm nay dùng khái niệm Hachiko để diễn tả lòng trung thành.

Tuy nhiên, thứ tình cảm có phần thái quá ấy cũng không hẳn được mọi người chia sẻ. Ông Saito Hirokichi cản thái độ “nhân hóa” một chú chó, cho dù là một chú chó trung thành: “Đơn giản, Hachiko có một tình cảm nguyên sơ với chủ mình, và ông chủ cũng là người rất yêu nó”.

Trước Khi Ăn Thịt Chó, Hãy Đọc Về Chú Chó Huyền Thoại Hachiko

(Thethaovanhoa.vn) – Liên minh Bảo vệ chó châu Á phát động chiến dịch kêu gọi chấm dứt nạn đánh cắp, buôn lậu chó, giết mổ lấy thịt và đối xử tàn nhẫn với chó.

Việc kêu gọi chấm dứt mổ chó lấy thịt, không ăn thịt chó đã nhận được nhiều ý kiến tranh luận.

Những chú chó xưa nay vốn là hình mẫu trong tình cảm giữa con người và con vật, có những cộng đồng còn thờ chó, thậm chí có những chú chó thành bảo vật, tài sản quốc gia như chú chó huyền thoại Hachiko ở Nhật Bản. Trước khi ăn thịt chó, hãy đọc về chú chó huyền thoại Hachiko. chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài viết của nhà báo Lê Quang trên Thể thao & Văn hóa Cuối tuần:

Hachiko qua đời là một sự kiện làm chấn động đất Phù Tang. Lịch sử ghi lại vào năm 1935, thời điểm ấy đã lùi xa lắm rồi, nhưng ở Nhật có thể hỏi bất kỳ ai cũng nhận được câu trả lời: đã là người Nhật thì không thể không biết tài sản quốc gia mang tên Hachiko.

… vị khách quý nhẫn nại chịu đựng những bài phát biểu lê thê của chính khách, sư sãi, hàng xóm. Người đầu tiên lên tiếng là một giáo sư từ Đại học Hoàng gia Tokyo, không phản ứng gì. Kế đó đến Tổng giám đốc Công ty hỏa xa Tokyo, im lặng. Ngay cả bài nói xúc động của Thị trưởng quận Shibuya cũng không làm cho đối tượng được chúc tụng nhếch mép.

Sau 10 năm đợi chủ ở ga, Hachiko chết ngày 8/3/1935 trong sự tiếc nuối của nhân viên nhà ga Shibuya

Đối tượng đó nằm xõa tứ chi bình thản nghe những bài ca tụng. Cũng có thể vì không ưa những thứ trang trí bị người ta khoác lên: hàng chục băng vải đỏ trắng, vốn được coi là thứ đem lại may mắn theo truyền thống Nhật Bản. Cũng có thể đối tượng không hiểu mấy. Vì, đơn giản, đó là một con chó. Mang tên Hachiko.

Ngày hôm đó, hàng ngàn người đổ xô đến ga tàu hỏa Shibuya để tiễn biệt Hachiko. Radio đưa sự kiện long trọng này ra toàn cầu. Sau các bài phát biểu, chủ tế dắt một cô bé mười tuổi len qua đám người, tiến đến một khối đá hoa cương phủ lụa. Trong tiếng hò reo vang dội, cô bé kéo tấm lụa xuống: Hachiko, to như thật, bằng đồng thau vàng lóng lánh. Trước khi ra về, khách chen nhau mua đồ kỷ niệm trong các cửa hàng cạnh ga: tượng Hachiko, tem thư in hình Hachiko, bánh gạo Hachiko, muối vừng Hachiko… Đúng thôi, Hachiko là chú chó nổi tiếng nhất đảo quốc này. Và buồn thảm nhất.

Nếu có thống kê về tình yêu đích thực

Lễ tiễn biệt Hachiko trước ga Shibuya

Ngày 21/5/1925 cũng vậy. Trời xám mây và khá lạnh. Nhưng hôm nay Hachi không thấy giáo sư Ueno bước trên tàu xuống sân ga. Ông đột ngột qua đời giữa bài giảng vì xuất huyết não.

Từ đó trở đi, hành khách qua ga Shibuya phải dần quen với một hình ảnh khá lạ. “Tôi thường thấy một con chó rất to ở gần hàng rào ga Shibuya, nó ngồi đấy như ngóng ai”, Sato Noburu kể. “Trông nó rất cô đơn trong ánh chiều tà, im lặng, ngoan ngoãn”. Hachi không chỉ buổi tối, mà cứ có dịp là ra ga. Nhưng nó không thành chó hoang, mà được chăm sóc bởi người làm vườn ngày xưa cho giáo sư Ueno.

… ngày nào cũng bị nghe hành khách than phiền, họ đánh đuổi Hachi, có người còn lấy sơn quết lên bộ lông vàng óng của nó. Hachi không bao giờ cắn lại, nó nhẫn nại chịu đựng mọi sự hành hạ.

Một tờ nhật báo lớn, Tokyo Asahi-Shimbun, năm 1932 đã đưa vụ này lên trang nhất. Bài báo “Câu chuyện một con chó buồn” với lời kể của người làm vườn khiến Hachi đột nhiên nổi tiếng và từ nay thoát khỏi cảnh bị ngược đãi. Rất nhiều người đến Shibuya chỉ để nhìn thấy con chó trung thành nhất thế giới, đem cho nó thức ăn. Học sinh đi đường vòng qua ga để vuốt ve nó, và các bác sĩ thú y tình nguyện chăm sóc miễn phí. Thậm chí hoàng hậu Nhật tỏ lời cảm thán cho số số phận Hachi. Từ ngày ấy nó có hẳn một ổ lót chăn ấm trong phòng bưu điện ga.

Một độc giả đặc biệt chú ý, ông tên là Saito Hirokichi và cũng vài lần thấy Hachi chạy ngoài phố. Trước đó ít lâu ông vừa lập ra một hội phục hồi các giống chó Nhật, vào thời điểm mà giống Akita đã bắt đầu hiếm hẳn. Hirokichi đề nghị đổi tên nó thành Hachiko, vốn có ý nghĩa âu yếm và trang trọng trong tiếng Nhật. Báo chí đăng tải nhiều bài thơ, cả một bái hát về Hachiko. Các cửa hiệu gần ga nghĩ ra mẹo tiếp thị với Chocolate Hachiko, búp bê Hachico…

Hachiko ở Bảo tàng Khoa học tự nhiên Tokyo

… đánh dấu một cao điểm trong câu chuyện Hachiko. Sau khi chuyện này được đưa vào sách giáo khoa, học sinh của một lớp 4 đã kêu gọi trên báo: “Xin mọi người hãy lấy nửa số tiền quyên góp cho Hachiko để xây một tượng đồng làm kỷ niệm!”.

Thần tượng bốn chân không quan tâm đến những trò do giống hai chân dựng lên. Ngót 10 năm tốn công đợi chủ đã khiến nó yếu đi trông thấy. Tai trái bị liệt từ năm 1929. Các bác sĩ phát hiện ra Hachiko bị ung thư phổi và đau tim. Ngày 8/3/1935, chính xác 80 năm, trước đây, người ta tìm thấy xác Hachiko ở một con phố mà nó chưa từng đến trước đó, nhưng tình cờ (?) trực chỉ hướng mộ giáo sư Ueno!

Ga Shibuya hôm sau chứng kiến một đám đông chưa từng có. Cả quảng trường trước ga ngập trong hoa và nhang. Một nhà sư đọc bài cầu siêu thoát cho Hachiko.

Hình ảnh từ bộ phim về chú chó Hachiko của Nhật

Hôm nay người ta có thể thấy Hachiko, được nhồi bông và trưng bày tại Bảo tàng Khoa học tự nhiên quốc gia ở Tokyo. Người Nhật hôm nay dùng khái niệm Hachiko để diễn tả lòng trung thành.

Tuy nhiên, thứ tình cảm có phần thái quá ấy cũng không hẳn được mọi người chia sẻ. Ông Saito Hirokichi cản thái độ “nhân hóa” một chú chó, cho dù là một chú chó trung thành: “Đơn giản, Hachiko có một tình cảm nguyên sơ với chủ mình, và ông chủ cũng là người rất yêu nó”.

Thăm dò ý kiến

Lê QuangThể thao & Văn hóa Cuối tuần

10 Năm Đợi Chủ Trong Vô Vọng, Lòng Trung Thành Của Chú Chó Bỗng Hóa Huyền Thoại Nước Nhật

10 năm đợi chủ trong vô vọng, lòng trung thành của chú chó bỗng hóa huyền thoại nước Nhật

Nếu đã từng có dịp tới thăm nhà ga Shibuya, Nhật Bản, hẳn bạn sẽ biết rằng khu vực này có đặt tượng đồng của một chú chó giống Akita có tên là Hachiko. Có lẽ bạn đã quá quen thuộc với hình ảnh về lòng trung thành ấy, nhưng câu chuyện cũ về Hachiko vẫn sẽ thi thoảng khiến bạn buồn khi được nhắc tới.

Cuối tháng 4 năm 1934, hàng ngàn người dân Nhật Bản cùng đổ về ga tàu Shibuya, Tokyo để tham dự một sự kiện đặc biệt. Vị khách quý của chương trình này nhẫn nại lắng nghe bài phát biểu dài lê thê từ Thị trưởng quận Shibuya đến giáo sư Đại học Tokyo với khuôn mặt không chút biến sắc. Không lời nói hoa mĩ nào có thể khiến nhân vật này thay đổi ánh mắt đượm buồn, bởi nó là Hachiko, một chú chó giống Akita. Sau phần phát biểu, thị trưởng quận dắt một cô bé qua đám đông, tiến tới một khối đá phủ lụa bên trên. Cô bé vươn tay lật tấm vải. Tiếng hò reo vang lên khi một Hachiko bằng đồng thau, to vừa đúng kích cỡ thật hiện lên. Hàng ngàn người chen tới chụp ảnh bức tượng này, mua những đồ kỉ niệm như bánh gạo Hachiko, muối vừng Hachiko… được bán ở các cửa hàng cạnh ga. Riêng Hachiko bằng xương bằng thịt thì chẳng buồn liếc nhìn bức tượng của chính mình. Nó không quan tâm những gì mà người khác làm. Điều Hachiko ngóng đợi nhất, là hình bóng một người mà suốt 9 năm nay nó chưa được gặp lại.

Chú chó nổi tiếng với những kí ức buồn

 

Hachi là chú cho thuộc giống Akita quý hiếm của Nhật Bản.  

Vốn là người độc thân, giáo sư Ueno coi Hachi như con mình. Ông dành phần lớn thời gian rảnh để chăm sóc, dạy dỗ Hachi. Sống trong tình thương yêu dào dạt từ chủ, Hachi nhanh chóng trở nên quấn quít, một tấc không đi, một li không rời với ông Ueno.

Sáng sáng, ông Ueno cùng Hachi thường đi bộ ra ga Shibuya gần nhà. Hachi luôn đứng đợi bóng giáo sư khuất sau hàng rào nhà ga rồi mới quay lưng về. Cứ đúng 3 giờ chiều, chú lại có mặt trước bến để đợi đón chủ. Dù mưa rơi hay tuyết giăng mù trời, Hachi chưa bao giờ vắng mặt buổi nào.

Ngày 21/5/1925, cơn đột quỵ do xuất huyết não ngay trên giảng đường đã khiến giáo sư Ueno mãi mãi không tỉnh dậy được nữa. Đám tang giáo sư được tổ chức, Hachi cũng có mặt nhưng nó nào biết chuyện gì đang xảy ra.  

Ban đầu, hành khách tới ga vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một chú chó lớn.  

Chiều hôm đó, Hachi vẫn vui vẻ chạy ra ga Shibuya đón chủ. Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi mà bóng dáng quen thuộc ấy vẫn biệt tăm. Dù chẳng hiểu lí do tại sao ông chủ không xuất hiện nhưng Hachi vẫn theo thói quen mà đợi chờ ở sân ga, không thiếu một ngày. Nó nghĩ rằng, chỉ cần nó có mặt ở đó, ông Ueno nhất định sẽ xuất hiện.

Thế rồi ngày cứ nối tiếp ngày, Hachi đã đợi đón ông Ueno tại sân ga Shibuya được 9 năm, 9 tháng, 15 ngày.

Câu chuyện về lòng trung thành lay động cả nước Nhật

Vào năm 1932, tức là 7 năm sau khi ông Ueno mất, một sinh viên của ông đã quyết định viết một bài báo kể về câu chuyện cảm động này. Hình ảnh của Hachi, với ánh mắt buồn đến đau lòng, cần mẫn nằm dài ở sân ga Shibuya được xuất hiện trên trang nhất tờ Tokyo Asahi.  

Nhiều người bắt đầu quan tâm, lo lắng tới chú chó cô độc hơn. Hoàng hậu Nhật Bản đặc biệt dành tặng lời khen cho Hachi. Nhân viên sân ga Shibuya – những người trước kia từng đánh đuổi, thậm chí quết sơn lên người Hachi – cũng dọn sẵn một ổ lót lông trong phòng trực để chú chó nằm nghỉ mỗi khi thời tiết xấu.

Học sinh mỗi khi đi qua sân ga đều tiến tới và vuốt ve Hachi. Chú chó vẫn im lặng nằm đó, không cắn, càng không sủa lại bất kì người lạ nào. Các bác sĩ thú ý cũng tình nguyện tới chăm sóc, khám chữa cho chú chó giống Akita quý hiếm. Hachi không trở thành chó hoang bởi nó vẫn được nuôi bởi người hàng xóm quen của giáo sư Ueno. Tuy nhiên, niềm vui và động lực duy nhất khiến Hachi tươi tắn trở lại đã không còn xuất hiện nữa.

Tên của Hachi được đổi thành Hachiko, nghe trang trọng, trìu mến, thân thương và âu yếm hơn.

 

Cứ mỗi khi ăn xong, Hachi sẽ chạy về qua nhà giáo sư Ueno rồi sau đó đi tới sân ga Shibuya đợi chủ. Chú chó không còn phân biệt thời gian đứng đợi như trước mà sẽ ở ga bất cứ khi nào có thể.

“Trước đây, hành khách thường than phiền rất nhiều về Hachiko bởi nó cứ đứng mãi một vị trí, suốt ngày ngày qua tháng nọ. Chúng tôi từng tìm cách xua đuổi chú chó trung thành này nhưng nó chẳng bao giờ chịu rời đi. Cứ có dịp là nó lại ra ga, đứng trước cửa soát vé, ngoan ngoãn và im lặng ngóng về phía trong. Vào những buổi chiều tà, trông nó buồn và cô đơn lắm.” – một nhân viên sân ga kể lại.  

Lễ khánh thành bức tượng Hachi được diễn ra ở trước ga Shibuya.  

Tháng 4 năm 1934, sau khi câu chuyện về Hachiko được xuất hiện trên sách giáo khoa, người ta đã quyên góp tiền để dựng một bức tượng bằng đồng của chú chó trung thành, đặt trước sân ga Shibuya – nơi các hành khách vẫn thường hội ngộ người thân. Sự ra đi khiến cả xứ Phù Tang tiếc thương Sau gần 10 năm ngóng chủ trong vô vọng, sức khỏe của Hachi yếu đi rất nhiều. Ngoài việc bị liệt tai trái từ năm 1929, Hachi còn bị đau tim, ung thư phổi và viêm khớp. Vào ngày 8/3/1935, Hachi không thể tiếp tục đợi chủ được nữa. Chú chó đáng thương đã trút hơi thở cuối cùng vào một tối tuyết phủ dày trên con phố ở Shibuya.  

Hình ảnh đầy đau xót cuối cùng của Hachiko.

Người ta không khỏi đau xót cho sự ra đi của Hachi tội nghiệp. Họ đồn rằng con phố nơi Hachi ngủ gục là nơi nó chưa từng đi qua nhưng thân xác Hachi lại tình cờ hướng về phía giáo sư Ueno yên nghỉ. Cuộc đời của chú chó trung thành đã kết thúc sau một thập kỉ đợi chủ trong vô vọng. Năm ấy, Hachi chưa tròn 12 tuổi.  

Rất nhiều người đã tới viếng thăm chú chó đáng thương.  

Lịch sử nước Nhật chưa bao giờ chứng kiến cái chết của chú chó nào mà sức ảnh hưởng lại lớn như Hachiko. Hình ảnh Hachiko xuất hiện trên trang nhất rất nhiều tờ báo. Người ta còn dành hẳn một ngày để đưa tang Hachi.

Trong thời kì chiến tranh, bức tượng Hachi được mang ra để làm vũ khí. Tới năm 1948, người ta đã đúc một bức tượng mới đặt ở cửa bắc ga Shibuya, người dân quen gọi đó là cửa Hachiko.  

Bức tượng Hachi chạy tới đoànt tụ bên giáo sư Ueno đã được Đại học Tokyo dựng lên vào năm 2015 và đặt tại khuôn viên của trường.

Tới nay, câu chuyện về chú chó ở quận Nagano 10 năm đợi chủ vẫn khiến biết bao người xúc động khi nhắc đến. Cả nước Nhật dấy lên phong trào phát triển giống chó hiếm Akita với mong muốn sẽ có được người bạn trung thành như Hachiko. Vào ngày 8/4 hàng năm, lễ tưởng niệm Hachiko sẽ được tổ chức bởi một hội có tên “Hội bảo tồn và duy trì tượng chú chó trung thành Hachiko”.  

Mỗi tháng sẽ có người tới lau dọn bức tượng chú chó Hachi.

Câu chuyện về Hachiko không chỉ là hình ảnh bất diệt của lòng trung thành mà còn mang lại sự kết nối chặt chẽ giữa con người với nhau. Phải chăng đó cũng là sự đền đáp xứng đáng cho 10 năm ngóng đợi trong tuyệt vọng của huyền thoại 4 chân?   

Nguồn: tổng hợp

 

 

Tom Và Jerry Những Nhân Vật Huyền Thoại

Tom & Jerry là một series phim hoạt hình của Mỹ được chiếu trên truyền hình và rạp hát với nhiều thể loại từ phim ngắn cho tới phim dài. Được sản xuất bởi William Hanna và Joseph Barbera cho hãng phim MGM, phim là cuộc đối đầu vô tận giữa chú mèo Tom và chú chuột thông minh Jerry mang tới vô vàn tiếng cười cho khán giả. Hanna và Barbera viết kịch bản đồng thời làm đạo diễn cho 114 tập phim Tom & Jerry tại xưởng phim MGM trong thời gian từ những năm 1940 cho tới năm 1957 (năm xưởng phim hoạt hình của hãng đóng cửa). Phiên bản gốc của Tom & Jerry đoạt giải Oscar cho thể loại phim hoạt hình ngắn 7 lần. Tom & Jerry có lượng khán giả đông đảo trên toàn thế giới với đủ mọi thành phần từ trẻ con cho tới thanh niên, người lớn và được công nhận là một trong những huyền thoại điện ảnh sống mãi trong lòng công chúng và lịch sử điện ảnh Mỹ. Năm 2000, tạp chí TIME công bố Tom & Jerry là một trong những show truyền hình hay nhất mọi thời đại.

Bắt đầu từ năm 1960, để tiếp tục thành công của 114 tập phim đầu, MGM đã giao quyền sản xuất cho Hãng phim Rembrandt được điểu hành bởi Gene Deith tại Bắc Âu. Sau đó đến năm 1963 bộ phim lại được giao cho một xưởng phim của Hollywood là Sob-Tower 12 của Chuck Jones. Loạt phim kết thúc vào năm 1967 nâng tổng số tập lên 161. Sau này để phục vụ cho các kênh phim hoạt hình, hai nhà sản xuất ban đầu là Hanna-Barbera tiếp tục sản xuất Tom & Jerry trong những năm 70 cho tới đầu năm 90. Và tiếp theo đó là hai bộ phim dài Tom & Jerry ra mắt khán giả là Tom and Jerry: The Movie vào năm 1993 và Tom & Jerry: the Masion Cat vào năm 2000. Tập phim Tom & Jerry mới nhất là tập The Karate Guard đã ra mắt lần đầu tại Los Angeles vào ngày 27/12/2005. Hiện nay, Time Warner giữ bản quyền sản xuất Tom & Jerry.

Loạt phim có nội dung về trận chiến bất tận giữa hai đối thủ truyền kiếp là một chú mèo nhà và một chú chuột. Mỗi tập phim đều tập trung vào mưu đồ bắt chú chuột Jerry của mèo Tom với vô vàn kế hoạch tinh vi. Điều thú vị là ít khi chú mèo Tom có ý định bắt giữ chú chuột Jerry để ăn thịt mà thường là do những mâu thuẫn, trách nhiệm “mèo là phải bắt chuột”, Jerry ăn đồ ăn trong tủ lạnh khiến Tom bị mắng, trả thù hay Jerry cứu những con thú khác khỏi cạm bẫy của Tom như chú vịt, chú chim bạch yến, cá vàng… Thường thì Tom hiếm khi thành công trong việc bắt Jerry do chú chuột Jerry quá thông minh, nhanh lẹ và may mắn. Dù vậy trong suốt quá trình rượt đuổi, Tom và Jerry đã phát triển một mối quan hệ thân thiết không thể thiếu và ít thấy trong những loạt phim hoạt hình khác. Mặc dù nội dung của Tom và Jerry có thể xem là bạo lực khi có nhiều cảnh thân hình của Tom bị cắt khúc, đầu và thân mình bị kẹp dưới cửa sổ, cửa ra vào, đàn piano… cùng rất nhiều phương pháp sử dụng từ thuốc độc, bom mìn súng ống nhằm vào đối thủ thế nhưng bộ phim không có cảnh máu me nào cùng những hình ảnh được biến đổi hài hước mang lại cho Tom & Jerry một không khí gay cấn và vui vẻ.

Âm nhạc cũng đóng vai trò quan trọng trong những tập phim Tom & Jerry, đặc biệt là những cảnh hành động. Đạo diễn âm nhạc Scott Bradley đã tạo ra những điểm nhấn kết hợp giữa nhạc Jazz, nhạc cổ điển và nhạc pop để tạo nên sự thú vị cho một bộ phim khi hai nhận vật Tom & Jerry rất hiếm khi đối thoại, chỉ có các nhân vật phụ trong phim là có thể nói như bà chủ da đen béo, chú chuột người Pháp đáng yêu trong tập The Little Orphan, chó ngao Spike, anh chàng mèo chúng tôi và Jerry trong suốt các tập phim chỉ thể hiện những âm thanh như tiếng cười, tiếng hét. Trước năm 1954, toàn bộ các tập phim được sản xuất dưới dạng chuẩn phim truyền hình thông thường. Sau đó vào năm 1954 và 1955, một số chuẩn phim khác được áp dụng và phim được sản xuất dưới chuẩn màn ảnh rộng dùng để chiếu trong rạp chiếu phim.

Tom, (trong tập đầu thì được gọi là Jasper) Ban đầu mèo Tom được gọi là Jasper tuy nhiên sau này được đổi tên. Tom là một chú mèo có màu lông xanh trắng và là dạng mèo lông ngắn, là chú mèo giữ nhà trong một gia đình bình thường có một cuộc sống khá nhàn hạ khi chỉ có việc là ngày ngày đuổi bắt Jerry. Jerry là một chú chuột nhà nhỏ màu nâu thường sống ở hang nằm sâu trong tường. Tom to lớn và khỏe mạnh hơn Jerry thế nhưng về độ tinh ranh và nhanh nhạy thì lại không bằng. Trong hầu hết các trận chiến, Tom chẳng bao giờ hại thành công chú chuột Jerry,thay vì tận số bắt được và Jerry cũng có sự giúp đỡ nhiều hơn cả. Chỉ có một số tập Tom và Jerry giảng hòa và trở thành bạn bè thân thiết. Dù cho ghét nhau và luôn tìm mọi cách để hãm hại đối phương thế nhưng khi Tom hoặc Jerry gặp phải tình huống thực sự nguy hiểm và bị đe dọa bởi một kẻ thứ 3 thì cả hai lại trở thành “ân nhân cứu mạng” của nhau. Tom cũng là một chú mèo khá đa tình. Mối tình đầu của Tom là nàng Toots, cô nàng mèo xuất hiện trong tập Puss n’ Toots. Toots gọi yêu Tom là Tommy tuy nhiên sau này Tom lại đem lòng yêu một nàng mèo khác là Toodles Galore. Trong phim, rất nhiều nhân vật phụ trong có thể nói, thế nhưng hai nhân vật chính thì rất ít. Tom chết trong loạt phim tổng cộng 5 lần tuy nhiên lại được cứu sống.

Để bắt được Jerry, Tom thường xuyên gây hấn cũng như thỏa thuận cùng anh chàng chó ngao Spike, một chú chó dễ nổi giận và vô cùng bạo lực. Thế nhưng Spike lại rất thương chú chó con của mình là Tyke, một chú chó ngây thơ và đáng yêu. Những màn rượt đuổi của Tom và Jerry thường xuyên làm phiền giấc ngủ của Tyke. Ban đầu Spike không được đặt tên và cũng “câm”. Sau này Spike có thể nói (lồng tiếng bởi Billy Bletcher và Daws Butler). Spike có bề ngoài to béo với những đặc điểm thường thấy của giống chó ngao là có hai má chảy xuống. Màu lông của Spike là xám và trắng kem. Tyke ra đời vào những năm cuối của thập kỷ 40, mỗi lần xuất hiện của hai bố con nhà Spike và Tyke đều là khi Spike đang có một công việc gì đó như xây nhà, ru con ngủ còn Tom và Jerry thì liên tục phá đám Spike. Spike nổi tiếng với câu mắng Tom “Listen Pussy Cat” (Nghe này con mèo kia) và câu “That’s My Boy” (Đúng là con trai tôi) mỗi khi Tyke khiến Spike vui vẻ và muốn động viên con. Tyke lại là một hình mẫu trái ngược với cha mình, Tyke là một chú chó con vui vẻ, đáng yêu. Tyke không thể nói như cha mà chỉ có thể sủa ăng ẳng trong khi vẫy cái đuôi nhỏ một cách dễ thương dù cho Spike cũng từng cố gắng để dạy con trai “gầm gừ cho ra dáng một chú chó”.

Butch là một chú mèo đen cũng thường xuyên có ý đồ ăn thịt Jerry. Butch là một đối thủ khác của Tom với tài sản giàu có và thường xuyên cạnh tranh Tom trong cuộc chiến giành giật nàng mèo Toodles Galore. Butch đôi khi cũng xuất hiện với vai trò thủ lĩnh nhóm mèo “du côn” giao hảo với Tom gồm Meathead và Topsy. Butch có thể xem là nhiều lời khi thường hay chế nhạo Tom và Jerry.

Toodles Galore là một nàng mèo trắng xinh đẹp và là người tình của Tom mặc dù là Tom có nhiều bạn gái khác trước và sau khi gặp Toodles. Toodles là người bạn gái duy nhất xuất hiện hơn 2 lần và cũng là người mà Tom yêu chuộng nhất. Có lần Tom đã phải tranh chấp 2 lần với Butch và với Spike/Killer để tranh giành sự ưu ái của Toodles và Tom thua cuộc. Trong đoạn Casanova Cat, Toodles lại đi yêu Tom. Nhưng trong đoạn cuối cùng mà Toodles tham gia, thì nàng ở lại với Jerry. Toodles được thể hiện giống con người nhất trong số các con vật trong phim ngoài trừ cái đuôi mèo, mắt mèo và lỗ tai mèo.