Top 4 # Xem Nhiều Nhất Chú Chó Của Quỷ Sa Tăng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Asahihotpot.com

Những Con Quỷ Sa Tăng Cô Đơn Chương 6: Hôn Lễ Của Ma Quỷ,

Từ nhỏ đến lớn tôi đã quen với sự cô đơn, nhưng tôi không quen với nỗi cô đơn trong đau khổ và sự ân hận. Trong nỗi cô đơn trước đây, tôi có thể tìm được rất nhiều việc để làm, nhưng giờ đây, đối với tôi tất cả đều trở thành gánh nặng và tội ác.

Sa-tăng 4

Tôi đã đi đến rất nhiều nước trên thế giới, nước Anh là một trong số rất ít đất nước tôi yêu thích, cảm giác mà nó đem lại cho mọi người không có kiếu con buôn như châu Mỹ, cũng không có sự lạnh lùng như châu Úc. Ở nước Anh, bốn mùa đều có mưa, không khí ở đó khiến cho con người cảm thấy ấm áp và dễ chịu. Khi ta ở Luân Đôn, cả cơ thể đều trở nên lười biếng.

Vừa xuống máy bay, đã bắt đầu những giọt mưa bay lất phất, nước mưa không hắt vào mặt mà bay lướt qua, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác khoan khoái lạ thường. Trước khi lên máy bay, tôi vẫn ngờ rằng mình sẽ có tâm trạng rối bời bởi mớ bòng bong của đời sống tình cảm, nhưng giờ đây những điều phiền muộn đó đã hoàn toàn lùi xa. Tôi bỗng hiểu tại sao Lâm Lâm lại đến Anh quốc – đây thực sự là một nơi lý tưởng để quên lãng.

Trường đại học đó tiếp đón tôi rất nhiệt tình. Mấy vị giáo sư khoa Trung văn cùng tôi bàn việc hợp tác đều là những người thân quen với tôi và họ đều đã từng là học giả phỏng vấn tại Trung Quốc. Trong đó có một vị nữ giáo sư ngôn ngữ ngoài ba mươi tuổi, hồi ở Trung Quốc còn có tình cảm đặc biệt với tôi, lần này tôi cũng gặp lại cô. Tôi nhận thấy rằng cô dường như chẳng còn có cảm giác gì với tôi cả, bởi khi cô chào tôi, trông cô rất tự nhiên và chững chạc. Điều này lại khiến tôi có chút hứng thú đối với cô.

Mọi việc nhanh chóng bàn bạc, thương lượng xong xuôi. Thế nên tôi liền đi tìm Lâm Lâm theo địa chỉ cậu ghi cho tôi. Tiếng Anh của tôi rất khá, nên không gặp khó khăn gì trong việc hỏi đường. Đó là một ngôi nhà độc lập ở vùng ven thủ đô Luân Đôn. Rõ ràng những người sống ở vùng này đều là những người có địa vị hiển hách trong xã hội, bởi tôi gần như chẳng mất công sức gì đã có thể tìm thấy.

Từ đằng xa, tôi nhìn thấy một người phụ nữ Trung Quốc đậm người đang cắt tỉa bụi cây trong vườn và còn ngâm nga một mình. Cạnh cửa sổ của căn phòng ngủ thấy dáng ngồi nghiêng nghiêng của một chàng thanh niên dáng người mảnh dẻ, cậu đang ngồi đọc sách. Trên đùi cậu có một con mèo dáng vẻ kì lạ đang nằm ngủ một cách lười biếng – cậu con trai đó chính là Lâm Lâm.

Sự xuất hiện của tôi khiến cậu khá kinh ngạc. Cậu đứng thẳng dậy, đi về phía tôi. Chú mèo đó chợt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ngon, nó kêu vài tiếng bực bội rồi quay người nhảy lên nóc nhà.

Bác của Lâm Lâm – chính là người phụ nữ Trung Quốc tiếp đón tôi rất niềm nở. Bà nói, mỗi lần bà nhìn thấy đồng bào đều cảm thấy rất vui. Bà mời tôi vào trong phòng ở, tha thiết giữ tôi lại ăn cơm tối, tôi cũng không tiện từ chối, nên đành phải đồng ý.

Vậy là chỉ còn tôi và Lâm Lâm ở trong phòng.

“Cậu thật biết chọn địa điểm, chỗ này tuyệt lắm.” Tôi nói.

“Đối với tôi, nơi nào cũng thế cả thôi, chỉ cần không phải là Bắc Kinh. Thầy uống gì nhỉ?” Cậu lấy từ trong tủ lạnh ra hai chai bia tôi không biết tên. Vỏ chai làm rất tinh xảo. Tôi giơ tay ra nhận.

“Cậu định bao giờ quay về?” Tôi hỏi thẳng.

“Tôi cũng không rõ, có thể là vài ngày nữa sẽ về, cũng có thể cả đời sẽ sống luôn ở đây.” Cậu nói.

“Không sống ở Bắc Kinh để làm cậu học sinh giỏi của trường đại học danh tiếng, mà lại ở đây làm di dân bất hợp pháp sao?” tôi cười nói.

“Gần đây tôi mới nhận ra rằng, thực ra đối với tôi, người thân vô cùng quan trọng. Ở đây có người thân duy nhất trên đời của tôi, tôi ở lại cũng là điều hoàn toàn bình thường.” Khi nói, Lâm Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt vô cảm.

“Cậu có bao giờ nghĩ sẽ cho cậu ấy một cơ hội hay không?”

“Ngoài tôi ra anh ta còn có cha mẹ anh ta và một tá phụ nữ tình nguyện lên giường cùng anh ta. Nhưng còn tôi, tôi có gì chứ? Tôi chẳng có gì cả, tôi chỉ có mình tôi.” Giọng nói của Lâm Lâm pha chút bi thương.

“Nếu như cậu ta thực sự rất hối hận thì sao? Cậu có muốn biết bộ dạng của cậu ta hiện giờ hay không?”

“Thầy không nói thì tôi cũng biết, anh ta giờ đây chắc là rất thê thảm – Đó chỉ là bởi vì bao lâu nay anh ta quen dựa vào tôi trên phương diện tình cảm. Thích phụ nữ, lãng quên tôi, đối với anh ta, đó chỉ là vấn đề thời gian. Sự khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi chính là: Tôi là một kẻ đồng tính thuần túy, nhưng anh ta thì không phải. Mọi chuyện giữa chúng tôi vốn chẳng thể coi là tình yêu.”

“Lẽ nào tình yêu lại không kèm theo trách nhiệm gì sao? Anh ta đã phản bội, phản bội. Nhưng điều đáng sợ là tất cả những điều này đều do một tay tôi tạo nên.” Tâm trạng của Lâm Lâm bỗng bắt đầu trở nên kích động.

“Chớ nên quên rằng, cậu yêu là bình thường. Anh ta cũng có tình cảm và những ham muốn, anh ta cũng có thể bị dụ dỗ. Giờ thì anh ta vô cùng hối hận, cả ngày say xỉn. Thậm chí anh ta còn nhờ tôi đến Anh khuyên cậu trở về – Lẽ nào tất cả những điều này đều không khiến cậu có chút sự thương xót nào sao?”

“Anh ấy bảo thầy đến đây sao?” Lâm Lâm rướn lông mày, “Anh ấy nhờ thầy nói gì với em?”

“Cậu ấy nói, cậu ấy yêu em”

Nghe câu nói này, Lâm Lâm ngẩng đầu lên cười vang, tiếng cười vô cùng kì lạ. Tôi chú ý thấy nơi khóe mắt cậu có thứ gì đó ánh lên lấp lánh.

Tối đó, sau khi ăn tối xong, tôi liền chào từ biệt. Trước khi đi, tôi nói với Lâm Lâm, hy vọng cậu có thể cho Bắc Kinh một cơ hội. Cậu chỉ mỉm cười không nói. Cậu bé này thay đổi nhiều quá, và tôi không tài nào nắm bắt được suy nghĩ của cậu. Thậm chí tôi còn nghĩ, liệu có phải mọi việc cứ thế kết thúc hay không đây?

Hôm sau tôi liền đáp máy bay về Bắc Kinh. Mặc dù đã hoàn thành xong công việc, nhưng đối với tôi, chuyến đi Luân Đôn lần này gần như không thu hoạch được gì, cho nên tâm trạng vô cùng tồi tệ. Vừa xuống máy báy, đi ra khỏi khoang máy, tôi đã nhìn thấy Thư Hoa và con trai đang đợi tôi ở đó. Tôi thực sự rất ngạc nhiên – bao năm nay, cô ấy chưa bao giờ đến sân bay hay ga tàu đón tôi. Nhìn thấy tôi, cô tươi cười rạng rỡ lao đến, đón lấy hành lý trong tay tôi.

“Sao em lại đến đây?” Tôi hỏi cô.

“Em đã gọi điện thoại đến khoa anh, họ nói hôm nay anh sẽ về. Vừa đúng hôm nay con trai được nghỉ học, nên em đưa con đến đón anh. Anh đói rồi phải không? Em đã chuẩn bị bữa tối ở nhà, chúng ta về nhà nào.”

Nói xong, cô khoác tay tôi, kéo tôi lên xe taxi.

Cả dọc đường đi, tôi không biết nói gì, tôi ngồi ghế bên cạnh người tài xế, liên tục hút thuốc, con trai và Thư Hoa ngồi ở hàng ghế sau. Thư Hoa trách:

“Anh hút ít thôi, đã ngần này tuổi rồi.”

Nghe lời vợ, tôi dập luôn điếu thuốc đang hút dở. Cưới nhau bao năm nay, chúng tôi rất ít khi trò chuyện, cho nên tôi thường luôn nghe lời cô.

Trở về nhà, tôi nhìn thấy trên bàn ăn đã bày sẵn bát đũa, Thư Hoa bận bịu một lúc trong bếp, rồi trên bàn ăn nhanh chóng xuất hiện một bữa cơm tối thịnh soạn. Tôi không biết nên nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Thứ cảm giác này dường như trước đây chưa từng có.

Trong bữa cơm, con trai luôn miệng kể mọi chuyện thú vị xảy ra trong trường học, còn tôi và Thư Hoa chỉ ngồi lắng nghe và cười. Bữa cơm đó chúng tôi ăn rất lâu. Hôm đó, có vẻ như Thư Hoa cũng rất hưng phấn, cô còn uống mấy ly rượu vang. Thường ngày gần như cô không bao giờ uống rượu, do đó sau khi uống ba ly rượu, khuôn mặt cô bắt đầu hồng hào thật gợi cảm.

Sau bữa tối, tôi ngồi chơi với con trai một lúc, rồi nó trở về phòng riêng đi ngủ. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Thư Hoa.

Thư Hoa không nói gì, mà dựa nhẹ đầu vào vai tôi, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt qua ngực tôi. Ngay lập tức, niềm ham muốn trong tôi chợt trỗi dậy. Tôi không rõ tại sao, Thư Hoa rõ ràng không phải là người phụ nữ khéo léo về chuyện phòng the, nhưng mỗi khi cô dựa vào tôi, tôi đều cảm thấy hưng phấn cực độ. Cô ấy là vợ tôi, nhưng mỗi lần quan hệ với cô, tôi đều thấy vô cùng mới lạ, hấp dẫn.

Bàn tay cô liên tục vuốt ve ngực tôi, rồi dần dần đi từ phần ngực xuống bụng dưới, tiếp đến là vị trí nhạy cảm giữa hai đùi. Mặc dù cách một lớp vải quần, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy được độ nóng bỏng của đôi bàn tay búp măng nuột nà của cô. Cuối cùng tôi hoàn toàn bị kích thích. Tôi ôm cô lên, đặt cô xuống giường, sau đó bắt đầu hôn khắp cơ thể cô: trán cô, đôi môi cô, chiếc cổ trắng ngần và khuôn ngực đầy đặn.

Cô ôm lấy đầu tôi và miệng bắt đầu rên. Tôi thích nghe tiếng cô rên nên tôi tiếp tục hôn lên phần bụng dưới của cô, thậm chí tôi có thể cảm nhận được vị trí nhạy cảm của cô bắt đầu ẩm ướt. Đôi chân cô cũng đang run rẩy.

Trong lòng muốn mập hợp cùng cô, nên vội vàng lột sạch quần áo cô. Nhưng khi toàn bộ cơ thể cô trần trụi trước mắt tôi, tôi lại nảy sinh ảo giác: Thư Hoa trước mắt tôi đây biến thành một người con gái, thân thể cô ấy mặc dù không đầy đặn như Thư Hoa, nhưng lại tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Cơ thể cô ấy cũng đang uốn éo, run rẩy, nhưng trên gương mặt cô thì đang tràn nước mắt. Cô ấy là một người phụ nữ khác trong cuộc đời tôi. Cô ấy chính là cô thiếu nữ đã làm cho tôi cảm nhận được niềm hoan lạc lớn nhất của chốn nhân gian. Bỗng chốc đầu óc tôi trở nên trống rỗng. Tôi không biết mình có nên tiếp tục nữa hay không. Chính lúc đó, giọng nói của Thư Hoa đã thức tỉnh tôi: “Anh yêu, em muốn …”

Thế là không chần chừ gì nữa, tôi tiến vào cơ thể cô. Tôi nằm trên người cô và thở dốc, tận hưởng những khoái cảm mà cơ thể cô đem đến cho tôi. Nhưng cơ thể và khuôn mặt giàn giụa nước mắt của cô gái trẻ trong ảo giác kia vẫn lởn vởn trong trí óc tôi, không tài nào xua đi được.

Không biết do ảo giác hay do tác dụng của rượu, lần quan hệ này diễn ra rất lâu. Cuối cùng, cả tôi và Thư Hoa đều đạt đến cao trào, và chúng tôi cũng đều mệt mỏi rã rời.

Tôi rệu rã trườn khỏi người Thư Hoa, cũng chẳng buồn mặc đồ lót, cứ thế dựa đầu vào thành giường, châm một điếu thuốc. Trong bóng tối lờ mờ, tôi nhìn thấy cơ quan sinh dục của tôi nằm thẳng đơ ở đó, vô cùng cô độc.

Thư Hoa cũng vẫn chưa ngủ, cô dựa vào người tôi, ôm ngang lưng tôi, hơi thở đều đều.

Tôi hiểu rằng có lẽ đã đến lúc nói ra sự thật. Và tôi ngồi thẳng dậy, nói: “Có một việc anh cần phải nói với em.”

“Anh không cần nói đâu, cho dù trước đây anh đã làm những gì, em đều không trách anh”. Thư Hoa nói.

“Nhưng việc này …”

“Trước đây tại em không làm tốt vai trò của mình, em cũng có trách nhiệm. Sau này chúng ta sẽ sống thật vui vẻ, được không anh?” Cô ngắt lời tôi.

Nói xong, cô tắt đèn, nói: “Anh ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm sớm”.

Xong cô liền nằm xuống và ngủ luôn. Tôi thần người một lúc lâu trong đêm tối, bị những câu nói của cô tác động mạnh mẽ. Tôi suy ngẫm mãi về những lời cô vừa nói.

Có lẽ Thư Hoa đã đoán ra được, đây là sự giải thích duy nhất. Sự việc trở nên ngày càng phức tạp.

Sa -tăng 1

Anh quốc là một đất nước gần như không có bốn mùa rõ rệt. Cả bốn mùa trong năm dường như đều có mưa, mưa không to nhưng triền miên dai dẳng. Có lẽ chính vì điều này mà tôi cảm thấy nó thật lãng mạn.

Tôi thích giương ô lúc trời mưa, ngồi trong sân nhìn dòng người qua lại trên con đường vùng ngoại ô. Những người đàn ông Anh quốc không hề giống những ” thân sĩ” như trong sự hình dung, bởi tôi thường xuyên nhìn thấy những đôi nam nữ thanh niên ôm hôn cuồng nhiệt dưới mưa. Một chàng trai trẻ có gương mặt thanh tú để chút râu quai nón đang hôn say sưa đôi môi của cô gái, không hề chú ý tới sự có mặt của tôi.

Sâu trong tâm khảm, tôi thực sự rất ngưỡng mộ họ. Tôi chưa bao giờ có được thứ tình yêu có thể được coi là ” lãng mạn”. Thậm chí tôi còn không biết rõ thứ mà tôi đã từng có rốt cuộc có được tính là tình yêu hay không.

Sau nụ hôn say đắm, chàng trai năm tay cô gái, cả hai cùng bước đi xa dần. Họ đi đến phía sau của tòa biệt thự ấm áp và yên tĩnh. Chắc chắn sẽ làm tình với nhau bên cạnh bếp lửa. Sau đó họ sẽ thề non hẹn biển, quyết không bao giờ rời bỏ nhau. Họ vẫn còn rất trẻ, họ vốn không biết rõ mình đang nói những gì – có thể vài ba năm hoặc vài ba tháng sau, một người trong số họ sẽ bĩ tổn thương và phải đi đến một miền đất khác.

Bác tôi thấy tôi suốt ngày ngồi nhàn rỗi, bèn nói cho tôi biết, cách nhà tôi không xa có một học viện cộng đồng, trong đó có mở rất nhiều các giáo trình môn học. Tôi thấy rằng, vào lúc này học một vài thứ có thể sẽ khá thú vị đây, thế nên tôi đến ngôi trường đó ngắm nghía một chút. Có rất nhiều loại giáo trình môn học, bao gôm văn học, hý kịch, ngoại ngữ, karate, thậm chí còn có bà bầu vác cái bụng to kềnh càng đến học phương pháp giảm đau khi sinh. Tôi chọn lựa mãi, phát hiện ra mình chỉ duy nhất có chút hứng thú với hý kịch, thế nên đăng ký học môn này.

Thầy giáo dạy môn hý kịch là một vị giáo sư đại học già đã nghĩ hưu, chưng ngoài sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, nói giọng Anh chuẩn mực, Hồi học ở trường, tôi đã quen nghe giáo viên giảng bài bằng tiếng Anh – Mỹ, nên buổi học đầu tiên, tôi dường như không hiểu được gì cả. Chỉ thoáng nhận ra thầy đang giải về hý kịch Hy Lạp cổ, thầy nhắc đến một số cái tên nghe kì quặc cổ quái. Tôi đoán chắc tên kiểu như Aristophanes. Khi thầy giáo đang giảng bài say sưa, tôi tùy hứng luôn tay viết những hình thù kì quái. Cạnh chỗ tôi ngồi phía bên trái có một cậu con trai tóc vàng, cậu ta liên tục nhìn sang chỗ tôi, tôi nghĩ chắc cậu cảm thấy kì lạ bởi chưa bao giờ cậu nhìn thấy một người da vàng thực sự.

Tôi dần dần thích ứng với tiếng Anh chuẩn, những bài giảng sau này ngày càng trở nên thú vị. Dần dần thầy giảng đến Shakespeare, giảng đến Moliere1 và Denis2. Mặc dù trước đây tôi đã được dạy có hệ thống về hý kịch, nhưng giờ đây vẫn thấy vô cùng hấp dẫn

Trong khoảng thời gian sống ở Anh, ít ra tôi cũng đã quen một người bạn, đó chính là Bobby. Bác tôi đã đặt cái tên này, bà nói chồng bà có một đứa cháu trai tên Bobby, đứa trẻ đó rất đáng yêu, nên bà liền lấy cái tên này để đặt tên cho con vật cưng của mình. Bà không biết, thực ra Bobby là tên nhân vật nam chính trong A home at the Michael Cunningham – Anh ta là một kẻ lưỡng tính-3. tha thiết yêu âm nhạc và cuộc sống.

Chú mèo Bobby tuy có được một cái tên đáng yêu, nhưng tính cách của nó không vì thế mà đáng yêu thêm chút nào. Nó rất ngoan cường, đôi lúc thậm chí còn rất thanh cao. Khi nó không vui. Nó sẽ nhảy lên người tôi, chà chà bộ lông vào mặt tôi. Nếu như tôi có thái độ khó chịu, nó sẽ vụt chạy đi ngay và sẽ không thêm để ý dn961 tôi trong một khoảng thời gian dài. Có lẽ đây là tính cách đặc trưng của giống mèo quyền quý.

Nhưng Bobby luôn đối xử rất tốt với tôi, nó thích nô đùa trong phòng tôi và ngủ luôn trên bụng tôi. Dần dần nó cũng tuân theo quy luật thời gian biểu của tôi. Buổi tối, khi tôi lên mạng, nó ngoan ngoãn nắm ngáy o o trên đùi tôi. Trước đây tôi chưa từng thân mật với con vật nào, có lẽ vì vậy mà Bobby cho rằng tôi không giống những người khác.

Buổi chiều tà, khi tôi đi dạo, Bobby thường đi theo, lúc thì lao nhanh trước mặt tôi, lúc thì lại đi chậm rề rề sau lưng tôi. Thậm chí có những lúc tôi thấy Bobby giông như một con chó. Trước đây tôi cũng không biết rốt cuộc là mình thích chó hơn hay thích mèo hơn, nhưng giờ đây tôi đã có thể khẳng định được. Tôi thích con mèo giống chó, hoặc chó giống mèo, hoặc là một loại động vật lưỡng tính giữa chó với mèo. Sở thích này của tôi cũng giống như xu hướng tình của dục của tôi, mong muội, hỗn tạp.

Một hôm,trong khi tôi và Bobby đi dạo dưới mưa, nó đã bị dính nước mưa và tối đo, nó bị ốm. Nó không cỏn tình thân để nhảy nhót như thương ngày nữa, nó uể oải nằm yên trong ổ. Hai con mắt to trông cũng không còn lấp lánh mà đờ đẫn như buồn ngủ.

” nó thương xuyên bị cảm, không sao đâu”. Bác tôi cười an ủi tôi. Bà bón thước cho Bobby rất thành thục, rồi đắp chăn cho nó, đặt nó xuống cạnh bếp lò.

” ngủ một giấc là khỏi ngay thôi”. Bà nói.

Tối đó, tôi không về phòng ngủ, tôi ngồi cùng nó cạnh bếp lò suốt cả đêm. Bobby ngủ rất ngon,tôi vuốt long trên lưng nó, hát cho nó nghe. Nữa đêm, không ngờ Bobby lảo đảo bò dậy, gắng gượng trèo lên đùi toi, sau đó, rúc đàu vào tôi ngủ thiếp đi. Thế là tôi không dám nhúc nhích động đậy, sợ đánh thức nó. Cả đêm chúng tôi cứ ngủ như thế. Sáng sớm hôm sau. Khi tôi tỉnh giấc, phát hiện ra Bobby đã khỏa mạnh như thường. Nó đã tỉnh dậy từ lâu, nhưng nó sợ đánh thức tôi, nên cứ nằm rạp trên đầu gối tôi. Vừa nhìn thấy tôi tỉnh dẫy, nó vô cùng mừng rỡ. Nó chà lấy chà để cái đầu vào áo tôi, sau đó chạy đi ăn.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của mình khi những thứ mình yêu thương được khỏe mạnh trở lại, có người nói, khi ai đó quan tâm đến niềm vui của một người hay động vật vượt qua cả niềm vui của bản thân mình thì có nghĩa là anh ta thực sự đã yêu người đó hay còn vật đó. Tôi và Bobby cũng quan tâm đến nhau, có lẽ chúng tôi đều không nhận ra được điều đó. Và tôi tự nhiên nghĩ, không biết giữa tôi và anh, ai là người quan tâm đến ai hơn đây? Sự ra đi của tôi rốt cuộc có thể khiến anh đau đớn đến nhường nào? Chia tay liệu có thể thực sự khiến chúng tôi vui vẻ trở lại hay không?

Một buổi lên lớp hý kịch, thấy giáo giảng về Eugene O’Neill-4. Trước đây tôi đã từng nghe tên người này, nhưng tôi không thích ông ta chút nào, bởi ông ta không phải là một nhà viết kịch thuần túy, ông ta quá thương mại hóa. Hôm đó, trong gio82 học, thầy giáo đã bật cho chúng tôi xem vở kịch Anna Chiristiel, nghe nói vở kịch này rất nổi tiếng, hôn nữa còn đoạt giải Nô – Ben. Nội dung kể về quá trình biến đổi của một người phụ nữ thuần hậu, lương thiên, Anna là con gái của một thuyền viên. Cha cô lãnh đênh trên biển quanh năm, nên đã gửi cô cho nhà họ hàng, trong gia đình người họ hàng đó, cô đã bị anh họ cưỡng hiếp, sau đó cô đã đi vào con đường sa đọa. Cô hút thước, cô lả lơi với những kẻ tìm hoa nghẹo nguyệt trong quán rượu. Sau đó cô thực sự yêu một người, nhưng người đó lại không thể tha thứ cho quá khứ của cô. Thế là cô mặt sức nhiếc móc cha mình và cả người đàn ông cô yêu thương. Tư tưởng chủ đạo của tác phẩm dường như là lên án sự bức hại của xã hội nam quyền đối với phụ nữ, nhưng tôi chỉ nhận thấy được quá khứ đen tối của cô mả bỏ qua bản chất lương thiện của cô. Và sự sa đọa của cô lẽ nào lại chẳng phải là một hình thức báo thù đối với nhựng kẻ làm hại cô?

Hôm đó, sau khi tan học, chàng trai tóc vàng thường nhìn trộm tôi đã đi đến trước mặt tôi, mời tôi đi uống cà phê với cậu. Ánh mắt cậu rất chân thành, tôi cảm thấy không có lý do gì để từ chối, nên đồng ý.

Cậu dẫn tôi đến một quán cà phê khung cảnh rất thanh tĩnh. Tôi gọi một cốc Decaf. Giọng điệu, ngôn ngữ của cậu rất nho nhã, hơn nữa còn khá khách sáo. Cậu nói cậu nhận được ra tôi cũng là người đồng tính và hy vọng có thể trổ thành bạn của tôi, nói xong, cậu còn tiện thể khen gợi tôi thật biết cách phối hợp quần áo.

Thực lòng, tôi không hiểu được chữ ” bạn” trong lời nói của cậu là có ý gì. Đàn ông anh quốc thường thể hiện chút giả tạo bề ngoài, tôi không biết làm thế nào mà cậu ta nhận ra tôi là người đồng tính. Thâm chí tôi con nghi ngờ có lẽ do hành vi nào đó của tôi co xu hướng nữ tính hóa, nhưng cậu ta phủ nhận, cậu nói chính là tôi có khí chất của người đồng tính. Tôi cũng không muốn hỏi thật tỉ mỉ, nên tôi chỉ mỉm cười và gật đầu, tôi biết có một số người có khả năng nhìn thấy xu hướng tình dục của người khác.

Khi chia tay, cậu đưa cho tôi số điện thoại của cậu, còn lịch sự hôn lên trán tôi một cái. tôi cảm nhận được môi cậu rất mềm mại, nhưng lại rất mạnh mẽ. Lúc đó, tim tôi đập rộn ràng. Dường như cậu nhận ra hơi thở của tôi trở nên gấp gáp hơn, nên cậu mạnh dạn nâng cằm tôi lên, hôn lên đôi môi tôi.

Đó la một nụ hôn sâu. Tôi vốn muốn đẩy cậu ra, nhưng tôi không tài nào cưỡng lại cảm giác tuyệt diệu đó, thế nên bèn nhắm mắt lại, tận hưởng nụ hôn của cậu con trai ngoại quốc. Nhưng khi tôi vừa nhắm mắt lại, trong não tôi bỗng xuất hiện gương mặt một người đàn ông Trung Quốc – tôi nhìn thấy khóe mắt anh đang nhỏ lệ, nhìn tôi đầy xót xa đâu đớn. Tôi có cảm giác trái tim tôi sắp nát tan. Rồi tôi đẩy mạnh cậu con trai trước mặt ra.

” sao vậy?” cậu dịu dàng hỏi.

” không có gì, tôi muốn về nhà”. Tôi cúi đầu nói. Tôi không muốn nhìn cậu thêm nữa

” nhớ liên lạc với tôi nhé. Tôi hy vọng mối quan hệ giữa chúng ta sẽ tiến sâu hơn nữa. Tôi thích cậu, cậu là một chàng trai phương Đông có sức hấp dẫn lớn”. Cậu ta vẫn luôn lịch sự.

Tôi đi thẳng, không quay đầu lại.

Trên đường trổ về, trán tôi toát mồ hôi lạnh, tôi cứ nghĩ mãi, thì ra bị dụ dỗ lại đơn giản đến như vậy.

Sự việc lần này khiến tôi hoài nghi về niềm tin kiên định trước đây của mình: nếu như anh ấy không phải là người phản bội trước, vậy thì nhất định sẽ là tội. Lẽ nào trong một mối quan hệ phải có người phản bội sao?

Tối đó, tôi mở hòm thư điện tử của mình, không ngờ nhận được một bức E-mail của anh. Nội dung thư vô cùng đơn giản:

” Lâm Lâm! Tháng sau tôi kết hôn. Chúc cậu cả đời hạnh phúc”

Tôi ngồi ngẩn người trước màn hình hồi lâu, những kí tự nhấp nháy trên màn hình như những con virút đang nhảy múa, che khuất tầm nhìn của tôi. Trong tri` óc tôi cứ luẩn quẩn mãi câu hỏi: Mọi việc kết thúc như vậy sao?

1- Moliere, tên thật là Jean Baptiste Poquelin (1622 – 1673), diễn viên, nhà viết kịch nổi tiếng người pháp

2- Diderot Denis ( 1713 – 1784): nhà triết học chủ nghĩa duy vật người pháp

3- Bi***ual: có thể yêu cả người đồng giới và người khác giới

4- Eugene O’Neill ( 1888- 1952): nhà viết kịch nổi tiếng người mỹ

Sa -tăng 2

Không biết từ bao giờ, việc mua giày trở thành sở thích của tôi, tôi thích ngắm nhìn những đôi giày đắt giá bày ở trung tâm thương mai Xi-dan hay quảng trường thương mại Thời đại. Tôi có đôi mắt cá chân hoàn mỹ, nên mỗi lần tôi thử đi các đôi giầy đế nhỏ, luôn có cảm giác như đang bay bổng. Khi tôi ôm những đôi giày đắt giá đi ra khỏi cửa lớn khu trung tâm thương mai, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ và ganh tị của những của những của những người phụ nữ đi lướt qua tôi- Đây chính là điều tôi khao khát. Tôi nhớ hình như có một nhà văn đã viết như sau: nào, để chúng tôi khiến họ thự sự ganh tị. Giờ tôi mới được trải nghiệm cảm giác được ngưởi khác ganh ti tuyệt vời đến nhường nào.

Vào này sinh nhật năm nay của tôi, tôi nhận được qua cha tôi gửi từ nước ngoài, là một chiếc vòng tay Na Uy. Vòng bằng bạch kim, bên trên khảm những hạt ngọc nhỏ xíu. Năm nào cha cũng gửi quà sinh nhật cho tôi, và đậy cũng chính là lúc tâm trạng tôi vui nhất trong năm. Nhưng sinh nhật năm nay, tội lại đâu khổ. Bởi tôi nhận được tin, đêm hôm qua, một nam ca sĩ tôi vô cùng yêu thích đã nhảy lầu tự sát.

Không phải tội thực sự rất yêu thích ca khúc của anh – giọng của anh thút thít, có cảm giác rất mơ hồ, không phải loại tôi yêu thích. Nhưng tôi thích phong cách sống của anh, anh sống rất thuần túy, ít ra anh chưa bao giờ giấu giếm những thứ thuộc về mình, bao gồm xu hướng tình dục của anh – Bao năm nay, anh vẫn thản nhiên thừa nhận rằng mình là một kẻ đồng tính, hơn nữa còn công khai người bạn trai đã yêu thương gắn bó với anh suốt bảy năm.

Tôi không biết tại sao anh lại lựa chọn cách nhảy lầu tự sát để kết thúc sinh mệnh của mình, bởi lúc sinh thời, anh dường như là một con người hoàn mĩ – Anh theo đuổi bề ngoài hoàn mĩ của mỉnh, nhưng với cú nhảy này, mọi thứ đều trở nên nát bét hết cả, thực là phản tác dung. Nguyên nhân dẫn đến việc tự sát không được làm rõ, nhưng từ trong bản di chúc của anh, có người phân tích rằng, do anh không thể chọn lựa được mối tình cũ mới, thế nên anh quyết định chẳng chọn lựa gì nữa, tự giải thoát lấy riêng mình.

Tôi luôn nghĩ rằng nhưng người đàn ông đồng tính đều có khi chất theo đuổi sự hoàn mĩ: Lâm Lâm đi Anh vì bị người yêu mình phản bội, anh chàng ngôi sao này không tiếc sinh mệnh của mình chỉ vì sự xao xuyện bất định của minh. Vậy còn người đàn ông thuộc về tôi thì sao đây? Anh ta không bao giờ vì bất cứ ai mà kết thúc sinh mạng của mình, anh luôn tin tưởng vào nguyên tắc của anh – Anh cho rằng mình là một người đàn ông co trách nhiệm với hai người phụ nữ lại chính là sự vô trách nhiệm nhất đối với chính bản thân anh.

Thế nên suốt những ngày sau đó, cả ngày tôi ngồi nghe các ca khúc của anh chàng ca sĩ đã khuất ấy, dường như muốn nghe hết cả cuộc đời anh chỉ trong vài ngày. Giờ đây tôi mới nhận rằng, nỗi ham cuộc sống của một con người thực ra phong phú hơn nhiều so với sự tưởng tượng.

Bị màn đem xua đuổi, bị sự cô độc thiêu đốt

Anh cũng chưa từng khao khát như lúc này

Sống trong niềm thương nhớ của em

Anh mới cảm nhận được mình thực sự đang sống

Anh được tình yêu của em dung túng

Giữa bầu trời mờ sáng, anh tìm lại được tự do

Cơ thể em chiếm giữ trái tim anh

Như thể được trở lại điểm khởi đầu cuộc sống.

Thời gian này, đời sống tình dục của tội và anh ngày càng ít. Tôi lờ mờ cảm nhận được mối quan hệ giữa anh và vợ anh đã được cải thiện. Mặc dù tội đã từng uy hiếp anh, buộc anh phải ly hôn với vợ rồi cưới tôi, nhưng gio782 đây tôi thấy rằng, làm như vậy thật chẳng có chút căn cứ gì cả. Trước đây, khi tôi quyến rũ anh lên giường, tôi không hề yêu cầu anh có trách nhiệm gì đối với tôi, bây giờ mà nuốt lời sẽ là một hành động thiếu lý trí. Thực lòng, tôi cũng hơi lo sợ một ngay nào đó, vì việc này mà anh tự sát – trước đây anh không có gan, nhưng giờ đây đã có người làm như vậy, anh có thể noi gương lắm chứ.

Một hôm, buổi trưa, tôi vừ ngủ dậy, đang kẽ lông mày, định đi dạo phố. Đúng lúc đó, điện thoại đổ chương.

Điện thoại bàn chỗ tôi ổ rất ít khi đổ chương, anh vốn không thể gọi điện thoãi cho tôi trong giờ làm việc, nên tôi đoán chắc là mẹ tôi gọi – từ khi trở lại Thượng Hải, bà gọi cho tôi nhiều hơn hẳn trước đây, lần nào cũng hỏi tôi về việc ly hôn của anh. mẹ tôi là một người phụ nữ độc đoán, nuh7ng tôi thực sự rất cám ơn bà về sự việc này, bởi củng với sự thay đổi tư duy của tôi, chúng tôi bỗng trở thành chiến hữu cùng chung mặt trận.

Thế nên tôi lươi biếng nhấc điện thoại lên.

Tôi vô cùng bất ngờ, tiếng một người phụ nữ vang lên trong điện thoại. Ginog5 cô ta không hề ngọt ngào nhưng lại rất dịu dàng.

” tôi là Thư Hoa. Tôi rất muốn nói chuyện với cô” giọng cô rất bình tĩnh. Thì ra là vợ của anh.

Ở đầu dây bên này, tôi do dự hồi lâu,không biết nên trả lời ra sao. Tội không hề ngờ tới sẽ xảy ra việc này – người phụ nữ sống trong thế giới cân bằng phía bên kia của tôi cuối cùng cũng vẫn cứ tìm đến tôi.

‘ Alô, cô vẫn nghe đấy chứ?” Đầu bẹn kia điện thoại nói. Giọng nói vẫn dịu dàng như trước.

” À, chào chị. Chị muốn nói gì với tôi?” Tôi hỏi.

” không có gì, hay chúng ta gap75 nhau đi? có một số việc. Phải gặp nhau mới nói rõ ràng được.” Chị ta nói.

Tôi đồng ý, và hẹn chị tại một quán café gần khu nhà tôi.

Sau khi gác máy, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên. Tôi phải đối diện với chị thế nào đây? Chị ta sẽ có phản ứng gì khi gặp tôi? Chị sẽ phẫn nộ hay đau buồn? Có lẽ chị sẽ phẫn nộ, vì tôi đã phà vỡ gia đĩnh chị, tôi đã ngủ với chồng chị suốt hai năm nay, sau đó ép anh ly dị vợ. Tôi cảm thấy bàn tay vẽ lông mày của mình đã bắt đầu run rẩy.

Người phụ nữ này là người tôi sợ gặp nhất trên đởi, thế nhưng rốt cuộ vẫn không thể tránh được.

Tôi cố trang điểm thật nẹ nhàng, thanh tú, như vậy có thể khiến chị không quá ác cảm với tôi. Đúng trước mặt chị, tôi là kẻ có tội.

Nữa giờ đồng hồ sau, tôi đến quán café đã hẹn còn nữa tiếng mới đến giờ hẹn, tôi cho rằng cẩn phải để mình thích ứng với nơi trò chuyện. Tôi biết chắc chắn đây là một cuộc nói chuyện chẳng vui vẻ gì, nên tôi cần có thời gian để thư giãn.

Nữa tiếng sau, chị ta đến. Trước đây rất lâu, tôi đã từng gặp chị một lần, cảm thấy chị đã thay đổi nhiều so với lần trước. Tôi nhận thấy kiểu tóc của chị rất đẹp, hẳn chị đã bỏ nhiều công sức vào đó, và chị trang điểm thật nhẹ nhàng. Vóc dáng chị hơi đầy đặn hơn chút, nhưng rất cân đối, phong thái sang trọng. Điểm đặc biệt cuốn hút chính là chiếc nhẫn hột xoàn trên ngón tay đeo nhẫn của chị – ánh sáng chói lòa của nó khiến tôi cảm thấy bóng dáng mình mờ nhạt.

” thật xin lỗi, đã đẻ cô đợi lâu. Tôi không so được với thanh niên các cô, rất ít khi lui tới những chỗ này, nên phải tìm mãi mới thấy.” Chị ta mỉm cười ngồi xuống ghế đối diện.

Chị thực là một người phụ nữ xinh đẹp, đẹp đến độ không thể chê vào đâu được. Nụ cười của chị tràn đầy sự khoan dung và thân thiện, không hề có chút ẩn ý oán hận gì. Đối với tôi, điều này là một sự giễu cợt tột cùng, tôi đã phá hoại gia đình chị, thế mà chị lại có thể lấy phong thái của người thắng cuộc cúi xuống nhìn tôi.

” tôi biết chị muốn nói gì với tôi. Chị không cần khách khí, chị cứ nói thẳng ra” tôi nói.

Nhìn thẳng vào chị là một sự giày vò đối với tôi., tôi muốn mọi việc nhanh chóng kết thúc.

” đừng vội, chúng ta hãy gọi đồ uống đã. Bình thường tôi chẳng mấy khi uống café, sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ. Tôi sẽ gọi nước hoa quả.” Chị vẫn mỉm cười. Chị đứng dậy, cởi áo khoác, rồi khoác lên vai tựa ghế. Chị mặt một chiếc áo cách len mài cánh sen, ” thời tiết ở Bắc Kinh ngày càng kỳ quặc, chưa đến hẻ mà đã nóng thế này.”

Tôi gọi tiếp tân, gọi hai cốc hoa quả ép.

” tôi biết hôm nay hẹn cô ra đây quả là hơi đường đột, nhưng thực sự tôi rất muốn gặp cô. Giờ đã gặp rồi, cô thực là một cô gái đáng yêu, chả trách mà chồng tôi lại thích cô.” Chị ta nòi. Trong giọng dnoi1 không hề cò sự thù hằn, chỉ có sự khen ngợi chân thành.

” anh ấy đã nói hết cho chị mọi chuyện giữa chúng tôi rồi phải không? Chị biết hết cả rồi chứ? ” tôi hỏi.

” tôi không biết nhiều, vả lại, cũng không phải anh ấy nói với tôi.” Thư Hoa nói.

” vậy thì…chị có ý gì? ” tôi hỏi.

Chị cười, uong6` một ngụm nước hoa quả ép. Rồi nói: ” hãy nói cho tôi biết, cô có yêu anh ấy không?”

Tôi thật không thể ngờ tới chị sẽ hỏi tôi câu này. Câu hỏi này tôi cũng đạ nghĩ khá nhiều lần, nhưng chưa lần nào có được đáp án chính xác.

” tôi cũng không biết.” Tôi nói thật, ” nhưng tôi vốn không hề muốn làm tổn thương chị và phá hoại gia định anh chị, tôi chỉ làm mọi việc theo cảm giác của mình.”

” Tôi biết, cô không phải là một cô gái xấu, cho nên tôi không hề trách cô, Lúc bằng tầm tuổi cô, tôi cũng từng thích người đàn ông đã có vợ, nhưng tôi không có được dũng khí như cô.” Chị nói.

” chị có yêu anh ấy không?” Tôi chợt hỏi chị cậu hỏi tương tự.

Chị nhìn sâu vào mắt tôi, nói ” yêu, rất rất yêu. Nhưng tôi biết, tước đây tôi đã cư xử không phải, tôi đã làm tổn thương anh ấy, tôi đâ khiến anh phải trải qua những năm tháng cô độc. Đây là sai lầm của tôi. Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, có lẽ tôi sẽ thay đổi bản thân mình.”

” hôm nay chị hẹn tôi ra đây có phải là muốn tôi rời xa anh ấy không?” tôi nhìn thẳng vào mắt chị.

Chị lắc đầu: ” tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Tôi không phải là một người phụ nữ không có văn hóa, tôi biết tôi không có quyền yêu cầu người khác phải làm gì hay không được làm gì. Có rời xa anh ấy hay không, hoàn toàn do cộ tự quyết định lấy. Nếu như mười năm trước, có thể tôi sẽ không ngần ngại mà rởi xa anh ấy, nhưng bây giơ thì không thể. Đây là lỗi lầm do chính tay tôi tạo nên – tôi không trách cô, cũng không trách anh ấy.”

” nhưng…”

” cô để tôi nói hết đã.” Chị ngắt lời tôi, ” cô là một cô gái tốt, cô theo đuổi hãnh phúc của mình, điều này không hề sai. Tôi biết, trong quá trình này cô cũng đã từng đau khổ. Nhưng tôi hy vông cô có thể hiểu được rằng, anh ấy không phải là người vô tâm, anh ấy coi trọng rất nhiều thứ. Đối với anh, gia đình là một khối không thể phân tách. Con trai, tôi nói những điều này không phải để tổn thương cô, tôi chỉ mong cô có thể suy nghĩ kỹ càng, tương lai của cô còn rất dài ở phía trước, anh ấy thì đã không còn thời gian và sức lực để lựa chọn lần nữa. Anh ấy chỉ là một người bình thường, chẳng phải vậy sao?”

Tôi trầm ngâm hồi lạu, không biết nên nói gì. Tôi thừa nhận chị nói rất có lý. Lúc đầu khi anh ngả vào lòng tôi, không hề bởi tình yêu hay vì điều gì cả, mà chỉ là anh cần một gia đình khác, một gia đình có tình cảm cuồng nhiệt, có tình dục, có khuê gợi và chút phóng đãng, để trong một khoảng thời gian nào đó, thay thế cái gia đình trầm mặc của anh. tất cả mọi việc anh làm chính là để tìm kiếm một vật thay thế- chiếc giường của tôi là vật thay thế cho chiếc giường của Thư Hoa, căn phòng của tôi là vật thay thế cho căn phòng của Thư Hoa, cơ thể tôi là vật thay thế cho cơ thể của Thư Hoa. Và khi Thư Hoa có thể làm thỏa mãn anh, đương nhiên anh sẽ không cần tới tôi nữa.

Buổi trò chuyện hôm đó kết túc nhanh chóng. Từ đầu đến cuối, Thư Hoa không hề có ý yêu cầu tôi rời xa anh, chị chỉ luôn mỉm cười và kể cho tôi tình yêu của anh đối với gia đình. Thế nhưng, đối vối tôi, việc này còn tàn nhẫn hơn nhiều.

Cuối cùng tôi cũng quyết định rời xa anh. Tôi và chị không cùng đẳng cấp. Cho dù tôi có đẩy chị xuống địa ngục, chị cũng sẽ cùng với bọn ma quỷ cười nhạo sự nông cạn của tôi.

Sau khi quay về, tôi tắm thật lạu, sau đó gọi điện thoại về nhà ở Thượng Hải, nói với mẹ tôi, tôi sẽ nhanh chóng về Thượng Hải, nói với mẹ tôi, tôi sẽ nhanh chóng về Thượng Hải. Qua điện thoại mẹ hỏi tôi nguyên nhân vì sao, tôi chẳng nói được gì, rồi không kìm lòng được, tôi bật khóc thành tiếng. Tôi không nói rõ được vì sao tôi khóc, coi như một kiểu tiếc thương đối với cuộc sống mà tôi đã sống suốt hai năm qua, ở đầu dây bên kia, mẹ tha thiết an ủi tôi, bà nói: ” con ngoan, đừng khóc, mau quay về nhà đi.”

Tôi chưa bao giờ mong nhớ Thượng Hải và mẹ tôi đến thế.

Sa – tăng 3

Tôi đã trải qua nửa năm cuộc sống giống như người tu hành: không bạn bè, không tình dục, không gia đình, không phim ảnh, chỉ có rượu và thuốc. Giờ thì tôi đã hiểu nguyên nhân vì sao trong lịch sử loài người, hai thứ rượu và thuốc đã tác oai tác quái rất nhiều nhưng vẫn không bị cấm – bất luận lúc nào đó, đều có người cần đến chúng. Đứng ở một góc độ nào đó, chúng là người bạn tốt nhất của con người.

Chẳng biết từ khi nào, siêu thị trở thành nơi tôi thích lui tới. Tôi quen mua những đồ ăn đóng hợp, bởi chúng rất tiện lợi. Trong tủ lạnh của tôi để rất nhiều cá hộp Sardine và ruốc thịt bò, khi nào đói, tôi có thể tiện lấy ra ăn.

Lâu dần, hệ thống vị giác của tôi bị rối loạn, cá Sardine vì cay và ruốc thit bò vị ngọt có chung một mùi vị khi vào miệng tôi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen với nỗi cô đơn, nhưng tôi không quen với nỗi cô đơn trong đó còn bao hàm nỗi đau khổ và sự ân hận. Trong nỗi cô đơn trước đây, tôi có thể làm rất nhiều việc: xem phim mà tôi thích, uống laioi5 bia tôi ưa chuông, thủ *** trong sư hoang tưởng phóng đãng. Nhưng giờ đây, đối với tôi, tất cả những điều này đều trở thành gánh nặng và tội lỗi.

Tôi vẫn luôn mong ngóng Lâm Lâm quay trở lại. Sau cái đem tồi tệ đó, tôi đã nhận biết được thứ mà tôi và Lâm Lâm có trong tay rốt cuộc là gì, nhưng cũng chính lúc đó, Lâm Lâm đã rời xa tôi. Cậu ấy có quyền chọn lựa, mỗi người chúng ta đều có quyền đó. Sống trên đời, từng bước đi của chúng ta đều bị khống chế và ghi lại, tôi buộc phải trả giá cho sự phóng đãng lúc đó của mình, đây chính là báo ứng. Không ai có thể thoát khỏi báo ứng.

Tôi luôn hy vọng sự khổ đâu của tôi suốt nửa năm nay chính là báo ứng của tôi. Khi sự báo ứng kết thúc, nỗi đau khổ của tôi sẽ chấm dứt, Lâm Lâm sẽ quay trở lại. Mong ước này của tôi dần dân tan vỡ trong sự chờ đợi dài đằng đẵng. Tôi thực sự rất muốn viết mail cho Lâm Lâm, nhưng mỗi lần bật vì tình, tôi lại nhận ra chẳng biết nói gì. Giữa chúng tôi vẫn luôn như vậy- không có gì để nói. Tôi luôn cho rằng, điều này rất tự nhiên, không có gì để nói chứng tỏ chúng tôi rất ăn ý với nhau. Nhưng giờ đây, xem ra sự thực lại không phải như vậy.

Trải qua một thời gian dài đầu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi cũng thuyết phục mình rằng: Lâm Lâm đã đi thật rồi, cậu không còn thuộc về tôi nữa rồi. Có lẽ, giò này, bên nước Anh, cậu đang trải qua một mối tình mới, hoặc là sống một cuộc sống thoải mái, dễ chịu mà không cần có tôi. Giờ có lẽ, đạ đến lúc cả hai chúng tôi đều phải đi về phía trước. Nhưng cho dù như vậy, tôi liệu có thể làm gì đây?

Những ngày này, cô đồng nghiệp ổ công ty liên tục gửi tin nhắn, gọi điện thoại cho tôi, cô vẫn cứ hy vọng tôi có thể thông cảm cho cái đem mây mưa của chúng tôi, tiếp đến là tiến thêm một bước về mối quan hệ nghiêm túc và chính thức hơn với cô. Lúc đầu, tôi vô cùng chán ghét, nhưng trong khoảnh khắc tôi quyết định giải thoát cho mình, tôi lạ nghĩ đến cô – có lẽ, tôi nên ở cùng cô. Như vậy thì ai ai cũng đều có bến đỗ cuối cùng: cô có được người đàn ông cô yêu, tôi trả giá cho một đêm mây mưa của mình, còn Lâm Lâm thì có thể hoàn toàn thoát khỏi quá khứ của chúng tôi, sống cuộc sống của riêng cậu.

Một hôm, khi chỉ có mình tôi và cô, tôi đã nói với cô: ” Em lấy anh nhé?”

Cô dường như không tin, nhưng lập tức vui mừng hân hoan, cô ôm ghì lấy cổ tôi, hôn lên trán tôi, tôi đẩy cô ra.

“chúng ta cần cuẩn bị một số thứ, cố gắng kết hôn trong thời gian sớm nhất.” Tôi liên tục hút thuốc.

Những ngày sau đó, cô vô cùng bận rộn, chụp ảnh cưới, cha mẹ hai bên gặp mặt nhau, chuẩn bị cho đám cưới. Cô vui đến nỗi chạy đi chạy lại giữa hiệu chụp ảnh và cửa hàng váy cưới không biết mệt mỏi. Cha mẹ hai bên vô cùng kinh ngạc trước đám cưới nhanh như chớp giật của chúng tôi. Nhưng rõ ràng, sau khi mọi người cùng ăn một bữa cơm xong, ai nấy đều rất hài lòng. Cha mẹ cô đều là những người dân thường lương thiện, còn cha mẹ tôi thì vô cùng vui mừng khi cưới cùng tôi cũng quyết định cưới một cô gái. Thế nên hai bên nhanh chóng chọn ngày cưới và lên danh sách khách mời.

Trong thời gian này, mỗi tối, khi tôi trở về căn phòng nhỏ nơi tôi và Lâm Lâm chung sống với nhau, trong lòng lại trào dâng nỗi xót xa. Trên tủ đầu giường vẫn để tấm ảnh chụp chung của chúng tôi, ngoài ban công, vẫn treo hai chiếc tất của Lâm Lâm. Tại căn phòng này, đạ xảy ra quá nhiều thứ in đậm trong trí óc tôi, không tài nào xóa nhòa được.

Từ trước tới nay, tôi vẫn luôn cho rằng, mình là một người lạnh lùng, dửng dưng trước mọi việc, nhưng hôm nay, tôi chợt phát hiện ra, trước cuộc tình thật bại, tôi chỉ là một kẻ yếu nực cười. Thực ra, bất kỳ người nào cũng là kẽ yếu khi đứng trước tình yêu.

Tối đó, tôi bỗng muốn đi xem phim. Thế nên tôi dạo bước tới rạp chiếu phim nhỏ gần đó. Rạp sắp chiếu bộ phim ” Bá vương biệt cơ” để tưởng niệm nhân vật chính vừa mới qua đời. Trước đây rất lạu, tôi đã xem bộ phim này, nhưng tôi chẳng thích thú gì, bởi không khí trong phim quá nặng nề, u uất khiến ta ngạt thở. Nhưng lúc này, có lẽ tôi cẩn chính thứ nặng nề u uất như vậy, nên tôi mua vé rồi vào rạp.

Trong phim, Ngu Cơ là một vai tuồng nữ do nam giới đóng, nhưng cả bộ phim không phải kể về mối tình đồng tính. Tình yêu mà Ngu Cơ dành cho Hạng Vũ vượt cả ranh giới của giới tính và sân khấu. Mặc dù cuối cùng Điệp Y đã tự kết liễu đời mình trên sân khấu – bởi trong trái tim anh, sinh mạng anh đã không thể tách rởi với sinh mạng của Ngu Cơ.

Dù là bộ phim xưa cũ, nhưng vẫn thu hút được rất nhiều người tới xem. Bộ phim kéo dài ba giờ đồng hồ, trong rạp tràn gập những tiếng thở dài của các bạn trẻ tuổi non nớt chưa trải sự đời. Thậm chí, cái chết của Ngu Cơ còn khiến cho không ít người cất lên tiếng thút thít. Nhưng tôi từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng như băng: trong cuộc sống thực, chẳng có ai cư xử giống như cái cách mà các nhận vật trong ” Bá vương biệt cơ” đã làm, bất cứ ai rời xa một ai đó đều có thể tiếp tục sống.

Một hôm, vào buổi chiều, em họ gọi điện cho tôi, hẹn tôi cùng ăn tối. Khi đang ăn, cô nói với tôi, cô sắp quay về Thượng Hải.

“Em luôn cho rằng em không thuộc về Thượng Hải, nhưng đến Bắc Kinh, em mới nhận ra, có lẽ em hợp với Thượng Hải hơn.”

” Em không định dự lễ cưới của anh sao?” tôi hỏi.

” Trời ơi, anh định cưới thật sao? Anh chẳng qua chỉ là chọn bừa một người phụ nữ để cưới mà thôi.”

” ta phải chúc mừng nhau chứ nhỉ, em quay về nhà, anh thì cưới vợ.” Tôi gọi một chai rượu vang, rót cho cô một cốc đầy.

” anh biết không, em đã gặp vợ anh ấy rồi.” Em họ uống một ngụm rượu, nói với tôi

” thật sao? Là em tim cô ta hay cô ta tìm em?”

” đương nhiên là chị ta tìm em.”

” Anh à, chị ấy là một người phụ nữ hoàn mĩ. Đây chính là lý do khiến em quyết định ra đi. chị ấy hoàn mỹ đến độ gây cho em cảm giác bất cứ hành động nào làm tổn thương chị đều là tội lỗi. Em không muốn cả đời mình làm vật thế thân cho một người phụ nữ hoàn mĩ. Điều đó có nghĩa là em mãi mãi không thể nao vượt qua chị ấy được, còn chị thì có thể mĩm cười cúi nhìn em bất cứ lúc nào. ” Em họ uống một hớp rượu lớn. Trong rượu không pha lẫn bất cứ đồ uống nào khác, nên rất chua, cô nhíu mày.

” Ông ta có biết em sắp đi không?” tôi hỏi.

” không biết, anh ấy không cần phải biết. Việc anh ấy cần làm là ngoan ngoãn trở về nhà sau khi em rời khỏi đây, ăn bữa tối mà vợ anh ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng, rồi chơi đùa cùng con trai, đêm đến thì làm tình cùng vợ. Đây chính là cuộc sống anh ấy khao khát suốt bao năm qua, giờ đây cuối cùng anh ấy cũng được toại nguyện.”

” Tại sao chúng ta đều phải từ bỏ niềm vui của mình vì người khác chứ?” tôi hỏi.

” Có lẽ, chúng ta muốn nhìn thấy họ hạnh phúc hơn cả niềm vui của chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ ngu ngốc nhất trên thế gian này. Chúng ta thích sự cô đơn, thích dùng sự cô đơn của mình để đổi lấy hạnh phúc cho người khác.” Em họ cười đau khổ, nói.

” Nhưng em đã bao giờ nghĩ rằng, chúng ta làm như vậy, liệu họ có thực sự được hạnh phúc hay không chưa? Ví dụ, em rời xa ông ta, để vợ chồng họ đoàn tụ, ông ta sẽ vô cùng sung sướng thật sao? Còn anh, anh cưới một người phu6 nữ, người phụ nữ này chắc chắn hạnh phúc, Lâm Lâm chắc chắn sẽ vui vẻ sao?” tôi hỏi.

Em họ trầm ngâm hồi lâu, nói ” Anh nói phải. Nhưng có một số việc, chúng ta không thể quyết định được.”

Tối đó, tôi và em họ đều uống rất nhiều rượu, chúng tôi đều say khướt. Sau khi uống rượu, em họ bắt lầu lè nhè ngâm nga rất nhiều ca khúc. Tôi không nghe rõ ngâm nga những gì, hình như là ca khúc đồng dao hay dân ca gì đó. Em họ vừa ngâm nga vừa rôi nước mắt. Không hiểu sao, tôi cũng bị lây cảm giác thương cảm và tôi cùng khóc với cô. Chúng tôi cùng khoác vai nhau lượn lờ trên đường khuya vắng, giống như hai con quỷ cô đơn chốn địa ngục.

Sau đó, theo sự sắp xếp của cha mẹ hai bên, tôi và vợ sắp cưới của tôi đi đăng ký kết hôn. Bên ngoài nơi đăng ký, cô nắm tay tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nghiêm túc hỏi: ” anh thực sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

Tôi mỉm cười, xoa đầu cô, nói: ” Đương nhiên la suy nghĩ kỹ rồi.”

Nét mặt cô vẫn rất nghiêm túc, cô hỏi tôi: ” anh nói thật đi, anh có yêu em không?”

Tôi không thích cô hỏi như vậy, nên tôi vội nắm lấy tay cô, nói ” đừng ngốc thế nữa, hôm nay chúng ta đến để đăng ký, không phải để thảo luận vấn đề.”

Cô im lặng hồi lâu, hất tay tôi ra, rầu rầu nói: ” Có lẽ hiện tại chúng ta không nên đăng ký.”

” Nhưng chỉ mấy hôm nữa là chúng ta đã tổ chức đám cưới!” Tôi không hiểu rốt cuộc người phụ này muốn làm gì.

” chúng ta có thể đăng ký sau khi tổ chức đám cưới. Đi thôi, chúng ta đi ăn trưa nào” Cô nói

Nói xong, cô kéo tay tôi bước đi. Tôi không biết nên nói gì, nhưng tôi cảm thấy rằng, có lẽ không đăng ký lúc này là một quyết định đúng đắn, chỉ có điều, tôi cũng không nói được rõ nguyên nhân vì sao.

Mấy hôm trước lễ cưới, cô không hề hỏi tôi thêm bất cứ câu hỏi nào, mà chỉ chuyên tâm chuẩn bị mọi thứ. Mỗi lần tôi nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của cô, tôi đều nghĩ thầm: quyết định của tôi thực sự có thể làm cho mọi việc được thuận buồm xuôi gió cả sao?

Những Con Quỷ Sa Tăng Cô Đơn

Từ nhỏ đến lớn tôi đã quen với sự cô đơn, nhưng tôi không quen với nỗi cô đơn trong đau khổ và sự ân hận. Trong nỗi cô đơn trước đây, tôi có thể tìm được rất nhiều việc để làm, nhưng giờ đây, đối với tôi tất cả đều trở thành gánh nặng và tội ác.

Sa-tăng 4

Tôi đã đi đến rất nhiều nước trên thế giới, nước Anh là một trong số rất ít đất nước tôi yêu thích, cảm giác mà nó đem lại cho mọi người không có kiếu con buôn như châu Mỹ, cũng không có sự lạnh lùng như châu Úc. Ở nước Anh, bốn mùa đều có mưa, không khí ở đó khiến cho con người cảm thấy ấm áp và dễ chịu. Khi ta ở Luân Đôn, cả cơ thể đều trở nên lười biếng.

Vừa xuống máy bay, đã bắt đầu những giọt mưa bay lất phất, nước mưa không hắt vào mặt mà bay lướt qua, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác khoan khoái lạ thường. Trước khi lên máy bay, tôi vẫn ngờ rằng mình sẽ có tâm trạng rối bời bởi mớ bòng bong của đời sống tình cảm, nhưng giờ đây những điều phiền muộn đó đã hoàn toàn lùi xa. Tôi bỗng hiểu tại sao Lâm Lâm lại đến Anh quốc – đây thực sự là một nơi lý tưởng để quên lãng.

Trường đại học đó tiếp đón tôi rất nhiệt tình. Mấy vị giáo sư khoa Trung văn cùng tôi bàn việc hợp tác đều là những người thân quen với tôi và họ đều đã từng là học giả phỏng vấn tại Trung Quốc. Trong đó có một vị nữ giáo sư ngôn ngữ ngoài ba mươi tuổi, hồi ở Trung Quốc còn có tình cảm đặc biệt với tôi, lần này tôi cũng gặp lại cô. Tôi nhận thấy rằng cô dường như chẳng còn có cảm giác gì với tôi cả, bởi khi cô chào tôi, trông cô rất tự nhiên và chững chạc. Điều này lại khiến tôi có chút hứng thú đối với cô.

Mọi việc nhanh chóng bàn bạc, thương lượng xong xuôi. Thế nên tôi liền đi tìm Lâm Lâm theo địa chỉ cậu ghi cho tôi. Tiếng Anh của tôi rất khá, nên không gặp khó khăn gì trong việc hỏi đường. Đó là một ngôi nhà độc lập ở vùng ven thủ đô Luân Đôn. Rõ ràng những người sống ở vùng này đều là những người có địa vị hiển hách trong xã hội, bởi tôi gần như chẳng mất công sức gì đã có thể tìm thấy.

Từ đằng xa, tôi nhìn thấy một người phụ nữ Trung Quốc đậm người đang cắt tỉa bụi cây trong vườn và còn ngâm nga một mình. Cạnh cửa sổ của căn phòng ngủ thấy dáng ngồi nghiêng nghiêng của một chàng thanh niên dáng người mảnh dẻ, cậu đang ngồi đọc sách. Trên đùi cậu có một con mèo dáng vẻ kì lạ đang nằm ngủ một cách lười biếng – cậu con trai đó chính là Lâm Lâm.

Sự xuất hiện của tôi khiến cậu khá kinh ngạc. Cậu đứng thẳng dậy, đi về phía tôi. Chú mèo đó chợt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ngon, nó kêu vài tiếng bực bội rồi quay người nhảy lên nóc nhà.

Bác của Lâm Lâm – chính là người phụ nữ Trung Quốc tiếp đón tôi rất niềm nở. Bà nói, mỗi lần bà nhìn thấy đồng bào đều cảm thấy rất vui. Bà mời tôi vào trong phòng ở, tha thiết giữ tôi lại ăn cơm tối, tôi cũng không tiện từ chối, nên đành phải đồng ý.

Vậy là chỉ còn tôi và Lâm Lâm ở trong phòng.

“Cậu thật biết chọn địa điểm, chỗ này tuyệt lắm.” Tôi nói.

“Đối với tôi, nơi nào cũng thế cả thôi, chỉ cần không phải là Bắc Kinh. Thầy uống gì nhỉ?” Cậu lấy từ trong tủ lạnh ra hai chai bia tôi không biết tên. Vỏ chai làm rất tinh xảo. Tôi giơ tay ra nhận.

“Cậu định bao giờ quay về?” Tôi hỏi thẳng.

“Tôi cũng không rõ, có thể là vài ngày nữa sẽ về, cũng có thể cả đời sẽ sống luôn ở đây.” Cậu nói.

“Không sống ở Bắc Kinh để làm cậu học sinh giỏi của trường đại học danh tiếng, mà lại ở đây làm di dân bất hợp pháp sao?” tôi cười nói.

“Gần đây tôi mới nhận ra rằng, thực ra đối với tôi, người thân vô cùng quan trọng. Ở đây có người thân duy nhất trên đời của tôi, tôi ở lại cũng là điều hoàn toàn bình thường.” Khi nói, Lâm Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt vô cảm.

“Cậu có bao giờ nghĩ sẽ cho cậu ấy một cơ hội hay không?”

“Ngoài tôi ra anh ta còn có cha mẹ anh ta và một tá phụ nữ tình nguyện lên giường cùng anh ta. Nhưng còn tôi, tôi có gì chứ? Tôi chẳng có gì cả, tôi chỉ có mình tôi.” Giọng nói của Lâm Lâm pha chút bi thương.

“Nếu như cậu ta thực sự rất hối hận thì sao? Cậu có muốn biết bộ dạng của cậu ta hiện giờ hay không?”

“Thầy không nói thì tôi cũng biết, anh ta giờ đây chắc là rất thê thảm – Đó chỉ là bởi vì bao lâu nay anh ta quen dựa vào tôi trên phương diện tình cảm. Thích phụ nữ, lãng quên tôi, đối với anh ta, đó chỉ là vấn đề thời gian. Sự khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi chính là: Tôi là một kẻ đồng tính thuần túy, nhưng anh ta thì không phải. Mọi chuyện giữa chúng tôi vốn chẳng thể coi là tình yêu.”

“Lẽ nào tình yêu lại không kèm theo trách nhiệm gì sao? Anh ta đã phản bội, phản bội. Nhưng điều đáng sợ là tất cả những điều này đều do một tay tôi tạo nên.” Tâm trạng của Lâm Lâm bỗng bắt đầu trở nên kích động.

“Chớ nên quên rằng, cậu yêu là bình thường. Anh ta cũng có tình cảm và những ham muốn, anh ta cũng có thể bị dụ dỗ. Giờ thì anh ta vô cùng hối hận, cả ngày say xỉn. Thậm chí anh ta còn nhờ tôi đến Anh khuyên cậu trở về – Lẽ nào tất cả những điều này đều không khiến cậu có chút sự thương xót nào sao?”

“Anh ấy bảo thầy đến đây sao?” Lâm Lâm rướn lông mày, “Anh ấy nhờ thầy nói gì với em?”

“Cậu ấy nói, cậu ấy yêu em”

Nghe câu nói này, Lâm Lâm ngẩng đầu lên cười vang, tiếng cười vô cùng kì lạ. Tôi chú ý thấy nơi khóe mắt cậu có thứ gì đó ánh lên lấp lánh.

Tối đó, sau khi ăn tối xong, tôi liền chào từ biệt. Trước khi đi, tôi nói với Lâm Lâm, hy vọng cậu có thể cho Bắc Kinh một cơ hội. Cậu chỉ mỉm cười không nói. Cậu bé này thay đổi nhiều quá, và tôi không tài nào nắm bắt được suy nghĩ của cậu. Thậm chí tôi còn nghĩ, liệu có phải mọi việc cứ thế kết thúc hay không đây?

Hôm sau tôi liền đáp máy bay về Bắc Kinh. Mặc dù đã hoàn thành xong công việc, nhưng đối với tôi, chuyến đi Luân Đôn lần này gần như không thu hoạch được gì, cho nên tâm trạng vô cùng tồi tệ. Vừa xuống máy báy, đi ra khỏi khoang máy, tôi đã nhìn thấy Thư Hoa và con trai đang đợi tôi ở đó. Tôi thực sự rất ngạc nhiên – bao năm nay, cô ấy chưa bao giờ đến sân bay hay ga tàu đón tôi. Nhìn thấy tôi, cô tươi cười rạng rỡ lao đến, đón lấy hành lý trong tay tôi.

“Sao em lại đến đây?” Tôi hỏi cô.

“Em đã gọi điện thoại đến khoa anh, họ nói hôm nay anh sẽ về. Vừa đúng hôm nay con trai được nghỉ học, nên em đưa con đến đón anh. Anh đói rồi phải không? Em đã chuẩn bị bữa tối ở nhà, chúng ta về nhà nào.”

Nói xong, cô khoác tay tôi, kéo tôi lên xe taxi.

Cả dọc đường đi, tôi không biết nói gì, tôi ngồi ghế bên cạnh người tài xế, liên tục hút thuốc, con trai và Thư Hoa ngồi ở hàng ghế sau. Thư Hoa trách:

“Anh hút ít thôi, đã ngần này tuổi rồi.”

Nghe lời vợ, tôi dập luôn điếu thuốc đang hút dở. Cưới nhau bao năm nay, chúng tôi rất ít khi trò chuyện, cho nên tôi thường luôn nghe lời cô.

Trở về nhà, tôi nhìn thấy trên bàn ăn đã bày sẵn bát đũa, Thư Hoa bận bịu một lúc trong bếp, rồi trên bàn ăn nhanh chóng xuất hiện một bữa cơm tối thịnh soạn. Tôi không biết nên nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Thứ cảm giác này dường như trước đây chưa từng có.

Trong bữa cơm, con trai luôn miệng kể mọi chuyện thú vị xảy ra trong trường học, còn tôi và Thư Hoa chỉ ngồi lắng nghe và cười. Bữa cơm đó chúng tôi ăn rất lâu. Hôm đó, có vẻ như Thư Hoa cũng rất hưng phấn, cô còn uống mấy ly rượu vang. Thường ngày gần như cô không bao giờ uống rượu, do đó sau khi uống ba ly rượu, khuôn mặt cô bắt đầu hồng hào thật gợi cảm.

Sau bữa tối, tôi ngồi chơi với con trai một lúc, rồi nó trở về phòng riêng đi ngủ. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Thư Hoa.

Thư Hoa không nói gì, mà dựa nhẹ đầu vào vai tôi, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt qua ngực tôi. Ngay lập tức, niềm ham muốn trong tôi chợt trỗi dậy. Tôi không rõ tại sao, Thư Hoa rõ ràng không phải là người phụ nữ khéo léo về chuyện phòng the, nhưng mỗi khi cô dựa vào tôi, tôi đều cảm thấy hưng phấn cực độ. Cô ấy là vợ tôi, nhưng mỗi lần quan hệ với cô, tôi đều thấy vô cùng mới lạ, hấp dẫn.

Bàn tay cô liên tục vuốt ve ngực tôi, rồi dần dần đi từ phần ngực xuống bụng dưới, tiếp đến là vị trí nhạy cảm giữa hai đùi. Mặc dù cách một lớp vải quần, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy được độ nóng bỏng của đôi bàn tay búp măng nuột nà của cô. Cuối cùng tôi hoàn toàn bị kích thích. Tôi ôm cô lên, đặt cô xuống giường, sau đó bắt đầu hôn khắp cơ thể cô: trán cô, đôi môi cô, chiếc cổ trắng ngần và khuôn ngực đầy đặn.

Cô ôm lấy đầu tôi và miệng bắt đầu rên. Tôi thích nghe tiếng cô rên nên tôi tiếp tục hôn lên phần bụng dưới của cô, thậm chí tôi có thể cảm nhận được vị trí nhạy cảm của cô bắt đầu ẩm ướt. Đôi chân cô cũng đang run rẩy.

Trong lòng muốn mập hợp cùng cô, nên vội vàng lột sạch quần áo cô. Nhưng khi toàn bộ cơ thể cô trần trụi trước mắt tôi, tôi lại nảy sinh ảo giác: Thư Hoa trước mắt tôi đây biến thành một người con gái, thân thể cô ấy mặc dù không đầy đặn như Thư Hoa, nhưng lại tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Cơ thể cô ấy cũng đang uốn éo, run rẩy, nhưng trên gương mặt cô thì đang tràn nước mắt. Cô ấy là một người phụ nữ khác trong cuộc đời tôi. Cô ấy chính là cô thiếu nữ đã làm cho tôi cảm nhận được niềm hoan lạc lớn nhất của chốn nhân gian. Bỗng chốc đầu óc tôi trở nên trống rỗng. Tôi không biết mình có nên tiếp tục nữa hay không. Chính lúc đó, giọng nói của Thư Hoa đã thức tỉnh tôi: “Anh yêu, em muốn …”

Thế là không chần chừ gì nữa, tôi tiến vào cơ thể cô. Tôi nằm trên người cô và thở dốc, tận hưởng những khoái cảm mà cơ thể cô đem đến cho tôi. Nhưng cơ thể và khuôn mặt giàn giụa nước mắt của cô gái trẻ trong ảo giác kia vẫn lởn vởn trong trí óc tôi, không tài nào xua đi được.

Không biết do ảo giác hay do tác dụng của rượu, lần quan hệ này diễn ra rất lâu. Cuối cùng, cả tôi và Thư Hoa đều đạt đến cao trào, và chúng tôi cũng đều mệt mỏi rã rời.

Tôi rệu rã trườn khỏi người Thư Hoa, cũng chẳng buồn mặc đồ lót, cứ thế dựa đầu vào thành giường, châm một điếu thuốc. Trong bóng tối lờ mờ, tôi nhìn thấy cơ quan sinh dục của tôi nằm thẳng đơ ở đó, vô cùng cô độc.

Thư Hoa cũng vẫn chưa ngủ, cô dựa vào người tôi, ôm ngang lưng tôi, hơi thở đều đều.

Tôi hiểu rằng có lẽ đã đến lúc nói ra sự thật. Và tôi ngồi thẳng dậy, nói: “Có một việc anh cần phải nói với em.”

“Anh không cần nói đâu, cho dù trước đây anh đã làm những gì, em đều không trách anh”. Thư Hoa nói.

“Nhưng việc này …”

“Trước đây tại em không làm tốt vai trò của mình, em cũng có trách nhiệm. Sau này chúng ta sẽ sống thật vui vẻ, được không anh?” Cô ngắt lời tôi.

Nói xong, cô tắt đèn, nói: “Anh ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm sớm”.

Xong cô liền nằm xuống và ngủ luôn. Tôi thần người một lúc lâu trong đêm tối, bị những câu nói của cô tác động mạnh mẽ. Tôi suy ngẫm mãi về những lời cô vừa nói.

Có lẽ Thư Hoa đã đoán ra được, đây là sự giải thích duy nhất. Sự việc trở nên ngày càng phức tạp.

Sa -tăng 1

Anh quốc là một đất nước gần như không có bốn mùa rõ rệt. Cả bốn mùa trong năm dường như đều có mưa, mưa không to nhưng triền miên dai dẳng. Có lẽ chính vì điều này mà tôi cảm thấy nó thật lãng mạn.

Tôi thích giương ô lúc trời mưa, ngồi trong sân nhìn dòng người qua lại trên con đường vùng ngoại ô. Những người đàn ông Anh quốc không hề giống những ” thân sĩ” như trong sự hình dung, bởi tôi thường xuyên nhìn thấy những đôi nam nữ thanh niên ôm hôn cuồng nhiệt dưới mưa. Một chàng trai trẻ có gương mặt thanh tú để chút râu quai nón đang hôn say sưa đôi môi của cô gái, không hề chú ý tới sự có mặt của tôi.

Sâu trong tâm khảm, tôi thực sự rất ngưỡng mộ họ. Tôi chưa bao giờ có được thứ tình yêu có thể được coi là ” lãng mạn”. Thậm chí tôi còn không biết rõ thứ mà tôi đã từng có rốt cuộc có được tính là tình yêu hay không.

Sau nụ hôn say đắm, chàng trai năm tay cô gái, cả hai cùng bước đi xa dần. Họ đi đến phía sau của tòa biệt thự ấm áp và yên tĩnh. Chắc chắn sẽ làm tình với nhau bên cạnh bếp lửa. Sau đó họ sẽ thề non hẹn biển, quyết không bao giờ rời bỏ nhau. Họ vẫn còn rất trẻ, họ vốn không biết rõ mình đang nói những gì – có thể vài ba năm hoặc vài ba tháng sau, một người trong số họ sẽ bĩ tổn thương và phải đi đến một miền đất khác.

Bác tôi thấy tôi suốt ngày ngồi nhàn rỗi, bèn nói cho tôi biết, cách nhà tôi không xa có một học viện cộng đồng, trong đó có mở rất nhiều các giáo trình môn học. Tôi thấy rằng, vào lúc này học một vài thứ có thể sẽ khá thú vị đây, thế nên tôi đến ngôi trường đó ngắm nghía một chút. Có rất nhiều loại giáo trình môn học, bao gôm văn học, hý kịch, ngoại ngữ, karate, thậm chí còn có bà bầu vác cái bụng to kềnh càng đến học phương pháp giảm đau khi sinh. Tôi chọn lựa mãi, phát hiện ra mình chỉ duy nhất có chút hứng thú với hý kịch, thế nên đăng ký học môn này.

Thầy giáo dạy môn hý kịch là một vị giáo sư đại học già đã nghĩ hưu, chưng ngoài sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, nói giọng Anh chuẩn mực, Hồi học ở trường, tôi đã quen nghe giáo viên giảng bài bằng tiếng Anh – Mỹ, nên buổi học đầu tiên, tôi dường như không hiểu được gì cả. Chỉ thoáng nhận ra thầy đang giải về hý kịch Hy Lạp cổ, thầy nhắc đến một số cái tên nghe kì quặc cổ quái. Tôi đoán chắc tên kiểu như Aristophanes. Khi thầy giáo đang giảng bài say sưa, tôi tùy hứng luôn tay viết những hình thù kì quái. Cạnh chỗ tôi ngồi phía bên trái có một cậu con trai tóc vàng, cậu ta liên tục nhìn sang chỗ tôi, tôi nghĩ chắc cậu cảm thấy kì lạ bởi chưa bao giờ cậu nhìn thấy một người da vàng thực sự.

Tôi dần dần thích ứng với tiếng Anh chuẩn, những bài giảng sau này ngày càng trở nên thú vị. Dần dần thầy giảng đến Shakespeare, giảng đến Moliere1 và Denis2. Mặc dù trước đây tôi đã được dạy có hệ thống về hý kịch, nhưng giờ đây vẫn thấy vô cùng hấp dẫn

Trong khoảng thời gian sống ở Anh, ít ra tôi cũng đã quen một người bạn, đó chính là Bobby. Bác tôi đã đặt cái tên này, bà nói chồng bà có một đứa cháu trai tên Bobby, đứa trẻ đó rất đáng yêu, nên bà liền lấy cái tên này để đặt tên cho con vật cưng của mình. Bà không biết, thực ra Bobby là tên nhân vật nam chính trong A home at the Michael Cunningham – Anh ta là một kẻ lưỡng tính-3. tha thiết yêu âm nhạc và cuộc sống.

Chú mèo Bobby tuy có được một cái tên đáng yêu, nhưng tính cách của nó không vì thế mà đáng yêu thêm chút nào. Nó rất ngoan cường, đôi lúc thậm chí còn rất thanh cao. Khi nó không vui. Nó sẽ nhảy lên người tôi, chà chà bộ lông vào mặt tôi. Nếu như tôi có thái độ khó chịu, nó sẽ vụt chạy đi ngay và sẽ không thêm để ý dn961 tôi trong một khoảng thời gian dài. Có lẽ đây là tính cách đặc trưng của giống mèo quyền quý.

Nhưng Bobby luôn đối xử rất tốt với tôi, nó thích nô đùa trong phòng tôi và ngủ luôn trên bụng tôi. Dần dần nó cũng tuân theo quy luật thời gian biểu của tôi. Buổi tối, khi tôi lên mạng, nó ngoan ngoãn nắm ngáy o o trên đùi tôi. Trước đây tôi chưa từng thân mật với con vật nào, có lẽ vì vậy mà Bobby cho rằng tôi không giống những người khác.

Buổi chiều tà, khi tôi đi dạo, Bobby thường đi theo, lúc thì lao nhanh trước mặt tôi, lúc thì lại đi chậm rề rề sau lưng tôi. Thậm chí có những lúc tôi thấy Bobby giông như một con chó. Trước đây tôi cũng không biết rốt cuộc là mình thích chó hơn hay thích mèo hơn, nhưng giờ đây tôi đã có thể khẳng định được. Tôi thích con mèo giống chó, hoặc chó giống mèo, hoặc là một loại động vật lưỡng tính giữa chó với mèo. Sở thích này của tôi cũng giống như xu hướng tình của dục của tôi, mong muội, hỗn tạp.

Một hôm,trong khi tôi và Bobby đi dạo dưới mưa, nó đã bị dính nước mưa và tối đo, nó bị ốm. Nó không cỏn tình thân để nhảy nhót như thương ngày nữa, nó uể oải nằm yên trong ổ. Hai con mắt to trông cũng không còn lấp lánh mà đờ đẫn như buồn ngủ.

” nó thương xuyên bị cảm, không sao đâu”. Bác tôi cười an ủi tôi. Bà bón thước cho Bobby rất thành thục, rồi đắp chăn cho nó, đặt nó xuống cạnh bếp lò.

” ngủ một giấc là khỏi ngay thôi”. Bà nói.

Tối đó, tôi không về phòng ngủ, tôi ngồi cùng nó cạnh bếp lò suốt cả đêm. Bobby ngủ rất ngon,tôi vuốt long trên lưng nó, hát cho nó nghe. Nữa đêm, không ngờ Bobby lảo đảo bò dậy, gắng gượng trèo lên đùi toi, sau đó, rúc đàu vào tôi ngủ thiếp đi. Thế là tôi không dám nhúc nhích động đậy, sợ đánh thức nó. Cả đêm chúng tôi cứ ngủ như thế. Sáng sớm hôm sau. Khi tôi tỉnh giấc, phát hiện ra Bobby đã khỏa mạnh như thường. Nó đã tỉnh dậy từ lâu, nhưng nó sợ đánh thức tôi, nên cứ nằm rạp trên đầu gối tôi. Vừa nhìn thấy tôi tỉnh dẫy, nó vô cùng mừng rỡ. Nó chà lấy chà để cái đầu vào áo tôi, sau đó chạy đi ăn.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của mình khi những thứ mình yêu thương được khỏe mạnh trở lại, có người nói, khi ai đó quan tâm đến niềm vui của một người hay động vật vượt qua cả niềm vui của bản thân mình thì có nghĩa là anh ta thực sự đã yêu người đó hay còn vật đó. Tôi và Bobby cũng quan tâm đến nhau, có lẽ chúng tôi đều không nhận ra được điều đó. Và tôi tự nhiên nghĩ, không biết giữa tôi và anh, ai là người quan tâm đến ai hơn đây? Sự ra đi của tôi rốt cuộc có thể khiến anh đau đớn đến nhường nào? Chia tay liệu có thể thực sự khiến chúng tôi vui vẻ trở lại hay không?

Một buổi lên lớp hý kịch, thấy giáo giảng về Eugene O’Neill-4. Trước đây tôi đã từng nghe tên người này, nhưng tôi không thích ông ta chút nào, bởi ông ta không phải là một nhà viết kịch thuần túy, ông ta quá thương mại hóa. Hôm đó, trong gio82 học, thầy giáo đã bật cho chúng tôi xem vở kịch Anna Chiristiel, nghe nói vở kịch này rất nổi tiếng, hôn nữa còn đoạt giải Nô – Ben. Nội dung kể về quá trình biến đổi của một người phụ nữ thuần hậu, lương thiên, Anna là con gái của một thuyền viên. Cha cô lãnh đênh trên biển quanh năm, nên đã gửi cô cho nhà họ hàng, trong gia đình người họ hàng đó, cô đã bị anh họ cưỡng hiếp, sau đó cô đã đi vào con đường sa đọa. Cô hút thước, cô lả lơi với những kẻ tìm hoa nghẹo nguyệt trong quán rượu. Sau đó cô thực sự yêu một người, nhưng người đó lại không thể tha thứ cho quá khứ của cô. Thế là cô mặt sức nhiếc móc cha mình và cả người đàn ông cô yêu thương. Tư tưởng chủ đạo của tác phẩm dường như là lên án sự bức hại của xã hội nam quyền đối với phụ nữ, nhưng tôi chỉ nhận thấy được quá khứ đen tối của cô mả bỏ qua bản chất lương thiện của cô. Và sự sa đọa của cô lẽ nào lại chẳng phải là một hình thức báo thù đối với nhựng kẻ làm hại cô?

Hôm đó, sau khi tan học, chàng trai tóc vàng thường nhìn trộm tôi đã đi đến trước mặt tôi, mời tôi đi uống cà phê với cậu. Ánh mắt cậu rất chân thành, tôi cảm thấy không có lý do gì để từ chối, nên đồng ý.

Cậu dẫn tôi đến một quán cà phê khung cảnh rất thanh tĩnh. Tôi gọi một cốc Decaf. Giọng điệu, ngôn ngữ của cậu rất nho nhã, hơn nữa còn khá khách sáo. Cậu nói cậu nhận được ra tôi cũng là người đồng tính và hy vọng có thể trổ thành bạn của tôi, nói xong, cậu còn tiện thể khen gợi tôi thật biết cách phối hợp quần áo.

Thực lòng, tôi không hiểu được chữ ” bạn” trong lời nói của cậu là có ý gì. Đàn ông anh quốc thường thể hiện chút giả tạo bề ngoài, tôi không biết làm thế nào mà cậu ta nhận ra tôi là người đồng tính. Thâm chí tôi con nghi ngờ có lẽ do hành vi nào đó của tôi co xu hướng nữ tính hóa, nhưng cậu ta phủ nhận, cậu nói chính là tôi có khí chất của người đồng tính. Tôi cũng không muốn hỏi thật tỉ mỉ, nên tôi chỉ mỉm cười và gật đầu, tôi biết có một số người có khả năng nhìn thấy xu hướng tình dục của người khác.

Khi chia tay, cậu đưa cho tôi số điện thoại của cậu, còn lịch sự hôn lên trán tôi một cái. tôi cảm nhận được môi cậu rất mềm mại, nhưng lại rất mạnh mẽ. Lúc đó, tim tôi đập rộn ràng. Dường như cậu nhận ra hơi thở của tôi trở nên gấp gáp hơn, nên cậu mạnh dạn nâng cằm tôi lên, hôn lên đôi môi tôi.

Đó la một nụ hôn sâu. Tôi vốn muốn đẩy cậu ra, nhưng tôi không tài nào cưỡng lại cảm giác tuyệt diệu đó, thế nên bèn nhắm mắt lại, tận hưởng nụ hôn của cậu con trai ngoại quốc. Nhưng khi tôi vừa nhắm mắt lại, trong não tôi bỗng xuất hiện gương mặt một người đàn ông Trung Quốc – tôi nhìn thấy khóe mắt anh đang nhỏ lệ, nhìn tôi đầy xót xa đâu đớn. Tôi có cảm giác trái tim tôi sắp nát tan. Rồi tôi đẩy mạnh cậu con trai trước mặt ra.

” sao vậy?” cậu dịu dàng hỏi.

” không có gì, tôi muốn về nhà”. Tôi cúi đầu nói. Tôi không muốn nhìn cậu thêm nữa

” nhớ liên lạc với tôi nhé. Tôi hy vọng mối quan hệ giữa chúng ta sẽ tiến sâu hơn nữa. Tôi thích cậu, cậu là một chàng trai phương Đông có sức hấp dẫn lớn”. Cậu ta vẫn luôn lịch sự.

Tôi đi thẳng, không quay đầu lại.

Trên đường trổ về, trán tôi toát mồ hôi lạnh, tôi cứ nghĩ mãi, thì ra bị dụ dỗ lại đơn giản đến như vậy.

Sự việc lần này khiến tôi hoài nghi về niềm tin kiên định trước đây của mình: nếu như anh ấy không phải là người phản bội trước, vậy thì nhất định sẽ là tội. Lẽ nào trong một mối quan hệ phải có người phản bội sao?

Tối đó, tôi mở hòm thư điện tử của mình, không ngờ nhận được một bức E-mail của anh. Nội dung thư vô cùng đơn giản:

” Lâm Lâm! Tháng sau tôi kết hôn. Chúc cậu cả đời hạnh phúc”

Tôi ngồi ngẩn người trước màn hình hồi lâu, những kí tự nhấp nháy trên màn hình như những con virút đang nhảy múa, che khuất tầm nhìn của tôi. Trong tri` óc tôi cứ luẩn quẩn mãi câu hỏi: Mọi việc kết thúc như vậy sao?

1- Moliere, tên thật là Jean Baptiste Poquelin (1622 – 1673), diễn viên, nhà viết kịch nổi tiếng người pháp

2- Diderot Denis ( 1713 – 1784): nhà triết học chủ nghĩa duy vật người pháp

3- Bi***ual: có thể yêu cả người đồng giới và người khác giới

4- Eugene O’Neill ( 1888- 1952): nhà viết kịch nổi tiếng người mỹ

Sa -tăng 2

Không biết từ bao giờ, việc mua giày trở thành sở thích của tôi, tôi thích ngắm nhìn những đôi giày đắt giá bày ở trung tâm thương mai Xi-dan hay quảng trường thương mại Thời đại. Tôi có đôi mắt cá chân hoàn mỹ, nên mỗi lần tôi thử đi các đôi giầy đế nhỏ, luôn có cảm giác như đang bay bổng. Khi tôi ôm những đôi giày đắt giá đi ra khỏi cửa lớn khu trung tâm thương mai, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ và ganh tị của những của những của những người phụ nữ đi lướt qua tôi- Đây chính là điều tôi khao khát. Tôi nhớ hình như có một nhà văn đã viết như sau: nào, để chúng tôi khiến họ thự sự ganh tị. Giờ tôi mới được trải nghiệm cảm giác được ngưởi khác ganh ti tuyệt vời đến nhường nào.

Vào này sinh nhật năm nay của tôi, tôi nhận được qua cha tôi gửi từ nước ngoài, là một chiếc vòng tay Na Uy. Vòng bằng bạch kim, bên trên khảm những hạt ngọc nhỏ xíu. Năm nào cha cũng gửi quà sinh nhật cho tôi, và đậy cũng chính là lúc tâm trạng tôi vui nhất trong năm. Nhưng sinh nhật năm nay, tội lại đâu khổ. Bởi tôi nhận được tin, đêm hôm qua, một nam ca sĩ tôi vô cùng yêu thích đã nhảy lầu tự sát.

Không phải tội thực sự rất yêu thích ca khúc của anh – giọng của anh thút thít, có cảm giác rất mơ hồ, không phải loại tôi yêu thích. Nhưng tôi thích phong cách sống của anh, anh sống rất thuần túy, ít ra anh chưa bao giờ giấu giếm những thứ thuộc về mình, bao gồm xu hướng tình dục của anh – Bao năm nay, anh vẫn thản nhiên thừa nhận rằng mình là một kẻ đồng tính, hơn nữa còn công khai người bạn trai đã yêu thương gắn bó với anh suốt bảy năm.

Tôi không biết tại sao anh lại lựa chọn cách nhảy lầu tự sát để kết thúc sinh mệnh của mình, bởi lúc sinh thời, anh dường như là một con người hoàn mĩ – Anh theo đuổi bề ngoài hoàn mĩ của mỉnh, nhưng với cú nhảy này, mọi thứ đều trở nên nát bét hết cả, thực là phản tác dung. Nguyên nhân dẫn đến việc tự sát không được làm rõ, nhưng từ trong bản di chúc của anh, có người phân tích rằng, do anh không thể chọn lựa được mối tình cũ mới, thế nên anh quyết định chẳng chọn lựa gì nữa, tự giải thoát lấy riêng mình.

Tôi luôn nghĩ rằng nhưng người đàn ông đồng tính đều có khi chất theo đuổi sự hoàn mĩ: Lâm Lâm đi Anh vì bị người yêu mình phản bội, anh chàng ngôi sao này không tiếc sinh mệnh của mình chỉ vì sự xao xuyện bất định của minh. Vậy còn người đàn ông thuộc về tôi thì sao đây? Anh ta không bao giờ vì bất cứ ai mà kết thúc sinh mạng của mình, anh luôn tin tưởng vào nguyên tắc của anh – Anh cho rằng mình là một người đàn ông co trách nhiệm với hai người phụ nữ lại chính là sự vô trách nhiệm nhất đối với chính bản thân anh.

Thế nên suốt những ngày sau đó, cả ngày tôi ngồi nghe các ca khúc của anh chàng ca sĩ đã khuất ấy, dường như muốn nghe hết cả cuộc đời anh chỉ trong vài ngày. Giờ đây tôi mới nhận rằng, nỗi ham cuộc sống của một con người thực ra phong phú hơn nhiều so với sự tưởng tượng.

Bị màn đem xua đuổi, bị sự cô độc thiêu đốt

Anh cũng chưa từng khao khát như lúc này

Sống trong niềm thương nhớ của em

Anh mới cảm nhận được mình thực sự đang sống

Anh được tình yêu của em dung túng

Giữa bầu trời mờ sáng, anh tìm lại được tự do

Cơ thể em chiếm giữ trái tim anh

Như thể được trở lại điểm khởi đầu cuộc sống.

Thời gian này, đời sống tình dục của tội và anh ngày càng ít. Tôi lờ mờ cảm nhận được mối quan hệ giữa anh và vợ anh đã được cải thiện. Mặc dù tội đã từng uy hiếp anh, buộc anh phải ly hôn với vợ rồi cưới tôi, nhưng gio782 đây tôi thấy rằng, làm như vậy thật chẳng có chút căn cứ gì cả. Trước đây, khi tôi quyến rũ anh lên giường, tôi không hề yêu cầu anh có trách nhiệm gì đối với tôi, bây giờ mà nuốt lời sẽ là một hành động thiếu lý trí. Thực lòng, tôi cũng hơi lo sợ một ngay nào đó, vì việc này mà anh tự sát – trước đây anh không có gan, nhưng giờ đây đã có người làm như vậy, anh có thể noi gương lắm chứ.

Một hôm, buổi trưa, tôi vừ ngủ dậy, đang kẽ lông mày, định đi dạo phố. Đúng lúc đó, điện thoại đổ chương.

Điện thoại bàn chỗ tôi ổ rất ít khi đổ chương, anh vốn không thể gọi điện thoãi cho tôi trong giờ làm việc, nên tôi đoán chắc là mẹ tôi gọi – từ khi trở lại Thượng Hải, bà gọi cho tôi nhiều hơn hẳn trước đây, lần nào cũng hỏi tôi về việc ly hôn của anh. mẹ tôi là một người phụ nữ độc đoán, nuh7ng tôi thực sự rất cám ơn bà về sự việc này, bởi củng với sự thay đổi tư duy của tôi, chúng tôi bỗng trở thành chiến hữu cùng chung mặt trận.

Thế nên tôi lươi biếng nhấc điện thoại lên.

Tôi vô cùng bất ngờ, tiếng một người phụ nữ vang lên trong điện thoại. Ginog5 cô ta không hề ngọt ngào nhưng lại rất dịu dàng.

” tôi là Thư Hoa. Tôi rất muốn nói chuyện với cô” giọng cô rất bình tĩnh. Thì ra là vợ của anh.

Ở đầu dây bên này, tôi do dự hồi lâu,không biết nên trả lời ra sao. Tội không hề ngờ tới sẽ xảy ra việc này – người phụ nữ sống trong thế giới cân bằng phía bên kia của tôi cuối cùng cũng vẫn cứ tìm đến tôi.

‘ Alô, cô vẫn nghe đấy chứ?” Đầu bẹn kia điện thoại nói. Giọng nói vẫn dịu dàng như trước.

” À, chào chị. Chị muốn nói gì với tôi?” Tôi hỏi.

” không có gì, hay chúng ta gap75 nhau đi? có một số việc. Phải gặp nhau mới nói rõ ràng được.” Chị ta nói.

Tôi đồng ý, và hẹn chị tại một quán café gần khu nhà tôi.

Sau khi gác máy, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên. Tôi phải đối diện với chị thế nào đây? Chị ta sẽ có phản ứng gì khi gặp tôi? Chị sẽ phẫn nộ hay đau buồn? Có lẽ chị sẽ phẫn nộ, vì tôi đã phà vỡ gia đĩnh chị, tôi đã ngủ với chồng chị suốt hai năm nay, sau đó ép anh ly dị vợ. Tôi cảm thấy bàn tay vẽ lông mày của mình đã bắt đầu run rẩy.

Người phụ nữ này là người tôi sợ gặp nhất trên đởi, thế nhưng rốt cuộ vẫn không thể tránh được.

Tôi cố trang điểm thật nẹ nhàng, thanh tú, như vậy có thể khiến chị không quá ác cảm với tôi. Đúng trước mặt chị, tôi là kẻ có tội.

Nữa giờ đồng hồ sau, tôi đến quán café đã hẹn còn nữa tiếng mới đến giờ hẹn, tôi cho rằng cẩn phải để mình thích ứng với nơi trò chuyện. Tôi biết chắc chắn đây là một cuộc nói chuyện chẳng vui vẻ gì, nên tôi cần có thời gian để thư giãn.

Nữa tiếng sau, chị ta đến. Trước đây rất lâu, tôi đã từng gặp chị một lần, cảm thấy chị đã thay đổi nhiều so với lần trước. Tôi nhận thấy kiểu tóc của chị rất đẹp, hẳn chị đã bỏ nhiều công sức vào đó, và chị trang điểm thật nhẹ nhàng. Vóc dáng chị hơi đầy đặn hơn chút, nhưng rất cân đối, phong thái sang trọng. Điểm đặc biệt cuốn hút chính là chiếc nhẫn hột xoàn trên ngón tay đeo nhẫn của chị – ánh sáng chói lòa của nó khiến tôi cảm thấy bóng dáng mình mờ nhạt.

” thật xin lỗi, đã đẻ cô đợi lâu. Tôi không so được với thanh niên các cô, rất ít khi lui tới những chỗ này, nên phải tìm mãi mới thấy.” Chị ta mỉm cười ngồi xuống ghế đối diện.

Chị thực là một người phụ nữ xinh đẹp, đẹp đến độ không thể chê vào đâu được. Nụ cười của chị tràn đầy sự khoan dung và thân thiện, không hề có chút ẩn ý oán hận gì. Đối với tôi, điều này là một sự giễu cợt tột cùng, tôi đã phá hoại gia đình chị, thế mà chị lại có thể lấy phong thái của người thắng cuộc cúi xuống nhìn tôi.

” tôi biết chị muốn nói gì với tôi. Chị không cần khách khí, chị cứ nói thẳng ra” tôi nói.

Nhìn thẳng vào chị là một sự giày vò đối với tôi., tôi muốn mọi việc nhanh chóng kết thúc.

” đừng vội, chúng ta hãy gọi đồ uống đã. Bình thường tôi chẳng mấy khi uống café, sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ. Tôi sẽ gọi nước hoa quả.” Chị vẫn mỉm cười. Chị đứng dậy, cởi áo khoác, rồi khoác lên vai tựa ghế. Chị mặt một chiếc áo cách len mài cánh sen, ” thời tiết ở Bắc Kinh ngày càng kỳ quặc, chưa đến hẻ mà đã nóng thế này.”

Tôi gọi tiếp tân, gọi hai cốc hoa quả ép.

” tôi biết hôm nay hẹn cô ra đây quả là hơi đường đột, nhưng thực sự tôi rất muốn gặp cô. Giờ đã gặp rồi, cô thực là một cô gái đáng yêu, chả trách mà chồng tôi lại thích cô.” Chị ta nòi. Trong giọng dnoi1 không hề cò sự thù hằn, chỉ có sự khen ngợi chân thành.

” anh ấy đã nói hết cho chị mọi chuyện giữa chúng tôi rồi phải không? Chị biết hết cả rồi chứ? ” tôi hỏi.

” tôi không biết nhiều, vả lại, cũng không phải anh ấy nói với tôi.” Thư Hoa nói.

” vậy thì…chị có ý gì? ” tôi hỏi.

Chị cười, uong6` một ngụm nước hoa quả ép. Rồi nói: ” hãy nói cho tôi biết, cô có yêu anh ấy không?”

Tôi thật không thể ngờ tới chị sẽ hỏi tôi câu này. Câu hỏi này tôi cũng đạ nghĩ khá nhiều lần, nhưng chưa lần nào có được đáp án chính xác.

” tôi cũng không biết.” Tôi nói thật, ” nhưng tôi vốn không hề muốn làm tổn thương chị và phá hoại gia định anh chị, tôi chỉ làm mọi việc theo cảm giác của mình.”

” Tôi biết, cô không phải là một cô gái xấu, cho nên tôi không hề trách cô, Lúc bằng tầm tuổi cô, tôi cũng từng thích người đàn ông đã có vợ, nhưng tôi không có được dũng khí như cô.” Chị nói.

” chị có yêu anh ấy không?” Tôi chợt hỏi chị cậu hỏi tương tự.

Chị nhìn sâu vào mắt tôi, nói ” yêu, rất rất yêu. Nhưng tôi biết, tước đây tôi đã cư xử không phải, tôi đã làm tổn thương anh ấy, tôi đâ khiến anh phải trải qua những năm tháng cô độc. Đây là sai lầm của tôi. Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, có lẽ tôi sẽ thay đổi bản thân mình.”

” hôm nay chị hẹn tôi ra đây có phải là muốn tôi rời xa anh ấy không?” tôi nhìn thẳng vào mắt chị.

Chị lắc đầu: ” tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Tôi không phải là một người phụ nữ không có văn hóa, tôi biết tôi không có quyền yêu cầu người khác phải làm gì hay không được làm gì. Có rời xa anh ấy hay không, hoàn toàn do cộ tự quyết định lấy. Nếu như mười năm trước, có thể tôi sẽ không ngần ngại mà rởi xa anh ấy, nhưng bây giơ thì không thể. Đây là lỗi lầm do chính tay tôi tạo nên – tôi không trách cô, cũng không trách anh ấy.”

” nhưng…”

” cô để tôi nói hết đã.” Chị ngắt lời tôi, ” cô là một cô gái tốt, cô theo đuổi hãnh phúc của mình, điều này không hề sai. Tôi biết, trong quá trình này cô cũng đã từng đau khổ. Nhưng tôi hy vông cô có thể hiểu được rằng, anh ấy không phải là người vô tâm, anh ấy coi trọng rất nhiều thứ. Đối với anh, gia đình là một khối không thể phân tách. Con trai, tôi nói những điều này không phải để tổn thương cô, tôi chỉ mong cô có thể suy nghĩ kỹ càng, tương lai của cô còn rất dài ở phía trước, anh ấy thì đã không còn thời gian và sức lực để lựa chọn lần nữa. Anh ấy chỉ là một người bình thường, chẳng phải vậy sao?”

Tôi trầm ngâm hồi lạu, không biết nên nói gì. Tôi thừa nhận chị nói rất có lý. Lúc đầu khi anh ngả vào lòng tôi, không hề bởi tình yêu hay vì điều gì cả, mà chỉ là anh cần một gia đình khác, một gia đình có tình cảm cuồng nhiệt, có tình dục, có khuê gợi và chút phóng đãng, để trong một khoảng thời gian nào đó, thay thế cái gia đình trầm mặc của anh. tất cả mọi việc anh làm chính là để tìm kiếm một vật thay thế- chiếc giường của tôi là vật thay thế cho chiếc giường của Thư Hoa, căn phòng của tôi là vật thay thế cho căn phòng của Thư Hoa, cơ thể tôi là vật thay thế cho cơ thể của Thư Hoa. Và khi Thư Hoa có thể làm thỏa mãn anh, đương nhiên anh sẽ không cần tới tôi nữa.

Buổi trò chuyện hôm đó kết túc nhanh chóng. Từ đầu đến cuối, Thư Hoa không hề có ý yêu cầu tôi rời xa anh, chị chỉ luôn mỉm cười và kể cho tôi tình yêu của anh đối với gia đình. Thế nhưng, đối vối tôi, việc này còn tàn nhẫn hơn nhiều.

Cuối cùng tôi cũng quyết định rời xa anh. Tôi và chị không cùng đẳng cấp. Cho dù tôi có đẩy chị xuống địa ngục, chị cũng sẽ cùng với bọn ma quỷ cười nhạo sự nông cạn của tôi.

Sau khi quay về, tôi tắm thật lạu, sau đó gọi điện thoại về nhà ở Thượng Hải, nói với mẹ tôi, tôi sẽ nhanh chóng về Thượng Hải, nói với mẹ tôi, tôi sẽ nhanh chóng về Thượng Hải. Qua điện thoại mẹ hỏi tôi nguyên nhân vì sao, tôi chẳng nói được gì, rồi không kìm lòng được, tôi bật khóc thành tiếng. Tôi không nói rõ được vì sao tôi khóc, coi như một kiểu tiếc thương đối với cuộc sống mà tôi đã sống suốt hai năm qua, ở đầu dây bên kia, mẹ tha thiết an ủi tôi, bà nói: ” con ngoan, đừng khóc, mau quay về nhà đi.”

Tôi chưa bao giờ mong nhớ Thượng Hải và mẹ tôi đến thế.

Sa – tăng 3

Tôi đã trải qua nửa năm cuộc sống giống như người tu hành: không bạn bè, không tình dục, không gia đình, không phim ảnh, chỉ có rượu và thuốc. Giờ thì tôi đã hiểu nguyên nhân vì sao trong lịch sử loài người, hai thứ rượu và thuốc đã tác oai tác quái rất nhiều nhưng vẫn không bị cấm – bất luận lúc nào đó, đều có người cần đến chúng. Đứng ở một góc độ nào đó, chúng là người bạn tốt nhất của con người.

Chẳng biết từ khi nào, siêu thị trở thành nơi tôi thích lui tới. Tôi quen mua những đồ ăn đóng hợp, bởi chúng rất tiện lợi. Trong tủ lạnh của tôi để rất nhiều cá hộp Sardine và ruốc thịt bò, khi nào đói, tôi có thể tiện lấy ra ăn.

Lâu dần, hệ thống vị giác của tôi bị rối loạn, cá Sardine vì cay và ruốc thit bò vị ngọt có chung một mùi vị khi vào miệng tôi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen với nỗi cô đơn, nhưng tôi không quen với nỗi cô đơn trong đó còn bao hàm nỗi đau khổ và sự ân hận. Trong nỗi cô đơn trước đây, tôi có thể làm rất nhiều việc: xem phim mà tôi thích, uống laioi5 bia tôi ưa chuông, thủ *** trong sư hoang tưởng phóng đãng. Nhưng giờ đây, đối với tôi, tất cả những điều này đều trở thành gánh nặng và tội lỗi.

Tôi vẫn luôn mong ngóng Lâm Lâm quay trở lại. Sau cái đem tồi tệ đó, tôi đã nhận biết được thứ mà tôi và Lâm Lâm có trong tay rốt cuộc là gì, nhưng cũng chính lúc đó, Lâm Lâm đã rời xa tôi. Cậu ấy có quyền chọn lựa, mỗi người chúng ta đều có quyền đó. Sống trên đời, từng bước đi của chúng ta đều bị khống chế và ghi lại, tôi buộc phải trả giá cho sự phóng đãng lúc đó của mình, đây chính là báo ứng. Không ai có thể thoát khỏi báo ứng.

Tôi luôn hy vọng sự khổ đâu của tôi suốt nửa năm nay chính là báo ứng của tôi. Khi sự báo ứng kết thúc, nỗi đau khổ của tôi sẽ chấm dứt, Lâm Lâm sẽ quay trở lại. Mong ước này của tôi dần dân tan vỡ trong sự chờ đợi dài đằng đẵng. Tôi thực sự rất muốn viết mail cho Lâm Lâm, nhưng mỗi lần bật vì tình, tôi lại nhận ra chẳng biết nói gì. Giữa chúng tôi vẫn luôn như vậy- không có gì để nói. Tôi luôn cho rằng, điều này rất tự nhiên, không có gì để nói chứng tỏ chúng tôi rất ăn ý với nhau. Nhưng giờ đây, xem ra sự thực lại không phải như vậy.

Trải qua một thời gian dài đầu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi cũng thuyết phục mình rằng: Lâm Lâm đã đi thật rồi, cậu không còn thuộc về tôi nữa rồi. Có lẽ, giò này, bên nước Anh, cậu đang trải qua một mối tình mới, hoặc là sống một cuộc sống thoải mái, dễ chịu mà không cần có tôi. Giờ có lẽ, đạ đến lúc cả hai chúng tôi đều phải đi về phía trước. Nhưng cho dù như vậy, tôi liệu có thể làm gì đây?

Những ngày này, cô đồng nghiệp ổ công ty liên tục gửi tin nhắn, gọi điện thoại cho tôi, cô vẫn cứ hy vọng tôi có thể thông cảm cho cái đem mây mưa của chúng tôi, tiếp đến là tiến thêm một bước về mối quan hệ nghiêm túc và chính thức hơn với cô. Lúc đầu, tôi vô cùng chán ghét, nhưng trong khoảnh khắc tôi quyết định giải thoát cho mình, tôi lạ nghĩ đến cô – có lẽ, tôi nên ở cùng cô. Như vậy thì ai ai cũng đều có bến đỗ cuối cùng: cô có được người đàn ông cô yêu, tôi trả giá cho một đêm mây mưa của mình, còn Lâm Lâm thì có thể hoàn toàn thoát khỏi quá khứ của chúng tôi, sống cuộc sống của riêng cậu.

Một hôm, khi chỉ có mình tôi và cô, tôi đã nói với cô: ” Em lấy anh nhé?”

Cô dường như không tin, nhưng lập tức vui mừng hân hoan, cô ôm ghì lấy cổ tôi, hôn lên trán tôi, tôi đẩy cô ra.

“chúng ta cần cuẩn bị một số thứ, cố gắng kết hôn trong thời gian sớm nhất.” Tôi liên tục hút thuốc.

Những ngày sau đó, cô vô cùng bận rộn, chụp ảnh cưới, cha mẹ hai bên gặp mặt nhau, chuẩn bị cho đám cưới. Cô vui đến nỗi chạy đi chạy lại giữa hiệu chụp ảnh và cửa hàng váy cưới không biết mệt mỏi. Cha mẹ hai bên vô cùng kinh ngạc trước đám cưới nhanh như chớp giật của chúng tôi. Nhưng rõ ràng, sau khi mọi người cùng ăn một bữa cơm xong, ai nấy đều rất hài lòng. Cha mẹ cô đều là những người dân thường lương thiện, còn cha mẹ tôi thì vô cùng vui mừng khi cưới cùng tôi cũng quyết định cưới một cô gái. Thế nên hai bên nhanh chóng chọn ngày cưới và lên danh sách khách mời.

Trong thời gian này, mỗi tối, khi tôi trở về căn phòng nhỏ nơi tôi và Lâm Lâm chung sống với nhau, trong lòng lại trào dâng nỗi xót xa. Trên tủ đầu giường vẫn để tấm ảnh chụp chung của chúng tôi, ngoài ban công, vẫn treo hai chiếc tất của Lâm Lâm. Tại căn phòng này, đạ xảy ra quá nhiều thứ in đậm trong trí óc tôi, không tài nào xóa nhòa được.

Từ trước tới nay, tôi vẫn luôn cho rằng, mình là một người lạnh lùng, dửng dưng trước mọi việc, nhưng hôm nay, tôi chợt phát hiện ra, trước cuộc tình thật bại, tôi chỉ là một kẻ yếu nực cười. Thực ra, bất kỳ người nào cũng là kẽ yếu khi đứng trước tình yêu.

Tối đó, tôi bỗng muốn đi xem phim. Thế nên tôi dạo bước tới rạp chiếu phim nhỏ gần đó. Rạp sắp chiếu bộ phim ” Bá vương biệt cơ” để tưởng niệm nhân vật chính vừa mới qua đời. Trước đây rất lạu, tôi đã xem bộ phim này, nhưng tôi chẳng thích thú gì, bởi không khí trong phim quá nặng nề, u uất khiến ta ngạt thở. Nhưng lúc này, có lẽ tôi cẩn chính thứ nặng nề u uất như vậy, nên tôi mua vé rồi vào rạp.

Trong phim, Ngu Cơ là một vai tuồng nữ do nam giới đóng, nhưng cả bộ phim không phải kể về mối tình đồng tính. Tình yêu mà Ngu Cơ dành cho Hạng Vũ vượt cả ranh giới của giới tính và sân khấu. Mặc dù cuối cùng Điệp Y đã tự kết liễu đời mình trên sân khấu – bởi trong trái tim anh, sinh mạng anh đã không thể tách rởi với sinh mạng của Ngu Cơ.

Dù là bộ phim xưa cũ, nhưng vẫn thu hút được rất nhiều người tới xem. Bộ phim kéo dài ba giờ đồng hồ, trong rạp tràn gập những tiếng thở dài của các bạn trẻ tuổi non nớt chưa trải sự đời. Thậm chí, cái chết của Ngu Cơ còn khiến cho không ít người cất lên tiếng thút thít. Nhưng tôi từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng như băng: trong cuộc sống thực, chẳng có ai cư xử giống như cái cách mà các nhận vật trong ” Bá vương biệt cơ” đã làm, bất cứ ai rời xa một ai đó đều có thể tiếp tục sống.

Một hôm, vào buổi chiều, em họ gọi điện cho tôi, hẹn tôi cùng ăn tối. Khi đang ăn, cô nói với tôi, cô sắp quay về Thượng Hải.

“Em luôn cho rằng em không thuộc về Thượng Hải, nhưng đến Bắc Kinh, em mới nhận ra, có lẽ em hợp với Thượng Hải hơn.”

” Em không định dự lễ cưới của anh sao?” tôi hỏi.

” Trời ơi, anh định cưới thật sao? Anh chẳng qua chỉ là chọn bừa một người phụ nữ để cưới mà thôi.”

” ta phải chúc mừng nhau chứ nhỉ, em quay về nhà, anh thì cưới vợ.” Tôi gọi một chai rượu vang, rót cho cô một cốc đầy.

” anh biết không, em đã gặp vợ anh ấy rồi.” Em họ uống một ngụm rượu, nói với tôi

” thật sao? Là em tim cô ta hay cô ta tìm em?”

” đương nhiên là chị ta tìm em.”

” Anh à, chị ấy là một người phụ nữ hoàn mĩ. Đây chính là lý do khiến em quyết định ra đi. chị ấy hoàn mỹ đến độ gây cho em cảm giác bất cứ hành động nào làm tổn thương chị đều là tội lỗi. Em không muốn cả đời mình làm vật thế thân cho một người phụ nữ hoàn mĩ. Điều đó có nghĩa là em mãi mãi không thể nao vượt qua chị ấy được, còn chị thì có thể mĩm cười cúi nhìn em bất cứ lúc nào. ” Em họ uống một hớp rượu lớn. Trong rượu không pha lẫn bất cứ đồ uống nào khác, nên rất chua, cô nhíu mày.

” Ông ta có biết em sắp đi không?” tôi hỏi.

” không biết, anh ấy không cần phải biết. Việc anh ấy cần làm là ngoan ngoãn trở về nhà sau khi em rời khỏi đây, ăn bữa tối mà vợ anh ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng, rồi chơi đùa cùng con trai, đêm đến thì làm tình cùng vợ. Đây chính là cuộc sống anh ấy khao khát suốt bao năm qua, giờ đây cuối cùng anh ấy cũng được toại nguyện.”

” Tại sao chúng ta đều phải từ bỏ niềm vui của mình vì người khác chứ?” tôi hỏi.

” Có lẽ, chúng ta muốn nhìn thấy họ hạnh phúc hơn cả niềm vui của chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ ngu ngốc nhất trên thế gian này. Chúng ta thích sự cô đơn, thích dùng sự cô đơn của mình để đổi lấy hạnh phúc cho người khác.” Em họ cười đau khổ, nói.

” Nhưng em đã bao giờ nghĩ rằng, chúng ta làm như vậy, liệu họ có thực sự được hạnh phúc hay không chưa? Ví dụ, em rời xa ông ta, để vợ chồng họ đoàn tụ, ông ta sẽ vô cùng sung sướng thật sao? Còn anh, anh cưới một người phu6 nữ, người phụ nữ này chắc chắn hạnh phúc, Lâm Lâm chắc chắn sẽ vui vẻ sao?” tôi hỏi.

Em họ trầm ngâm hồi lâu, nói ” Anh nói phải. Nhưng có một số việc, chúng ta không thể quyết định được.”

Tối đó, tôi và em họ đều uống rất nhiều rượu, chúng tôi đều say khướt. Sau khi uống rượu, em họ bắt lầu lè nhè ngâm nga rất nhiều ca khúc. Tôi không nghe rõ ngâm nga những gì, hình như là ca khúc đồng dao hay dân ca gì đó. Em họ vừa ngâm nga vừa rôi nước mắt. Không hiểu sao, tôi cũng bị lây cảm giác thương cảm và tôi cùng khóc với cô. Chúng tôi cùng khoác vai nhau lượn lờ trên đường khuya vắng, giống như hai con quỷ cô đơn chốn địa ngục.

Sau đó, theo sự sắp xếp của cha mẹ hai bên, tôi và vợ sắp cưới của tôi đi đăng ký kết hôn. Bên ngoài nơi đăng ký, cô nắm tay tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nghiêm túc hỏi: ” anh thực sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

Tôi mỉm cười, xoa đầu cô, nói: ” Đương nhiên la suy nghĩ kỹ rồi.”

Nét mặt cô vẫn rất nghiêm túc, cô hỏi tôi: ” anh nói thật đi, anh có yêu em không?”

Tôi không thích cô hỏi như vậy, nên tôi vội nắm lấy tay cô, nói ” đừng ngốc thế nữa, hôm nay chúng ta đến để đăng ký, không phải để thảo luận vấn đề.”

Cô im lặng hồi lâu, hất tay tôi ra, rầu rầu nói: ” Có lẽ hiện tại chúng ta không nên đăng ký.”

” Nhưng chỉ mấy hôm nữa là chúng ta đã tổ chức đám cưới!” Tôi không hiểu rốt cuộc người phụ này muốn làm gì.

” chúng ta có thể đăng ký sau khi tổ chức đám cưới. Đi thôi, chúng ta đi ăn trưa nào” Cô nói

Nói xong, cô kéo tay tôi bước đi. Tôi không biết nên nói gì, nhưng tôi cảm thấy rằng, có lẽ không đăng ký lúc này là một quyết định đúng đắn, chỉ có điều, tôi cũng không nói được rõ nguyên nhân vì sao.

Mấy hôm trước lễ cưới, cô không hề hỏi tôi thêm bất cứ câu hỏi nào, mà chỉ chuyên tâm chuẩn bị mọi thứ. Mỗi lần tôi nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của cô, tôi đều nghĩ thầm: quyết định của tôi thực sự có thể làm cho mọi việc được thuận buồm xuôi gió cả sao?

9 Chú Chó Xấu Đến ‘Ma Chê Quỷ Hờn’ Trên Thế Giới

Sam, Munchkin, Ug, Ellie… là những chú chó xấu đến ma chê quỷ hờn được nhiều cuộc thi tìm kiếm chó xấu xí trên thế giới công nhận.

Sam đã ba năm liên tiếp đạt danh hiệu ‘Người gác cửa địa ngục’.

Sam là một chú chó thuộc giống chó không lông Chinese Crested. Chú có biệt danh là ‘The Crypt Keeper’ (người gác cửa địa ngục).

Sam đã giành chiến thắng trong cuộc thi ‘Chú chó xấu xí nhất thế giới’ được tổ chức tại Hội chợ Sonoma-Marin, bang California, Mỹ vào năm 2005. Đó là năm thứ 3 liên tiếp Sam giành danh hiệu này. Tuy nhiên, tháng 11 năm ngoái, khi được 14 tuổi, Sam đã chết do mắc bệnh ung thư.

2. Munchkin – Nàng chó lai bí ẩn

Munchkin được ban giám khảo nhận xét là một trong những nàng chó xấu nhất trong lịch sử loài chó.

Một bác sĩ thú y đã gọi Munchkin là’Canardly’ (khó xác định dòng giống). Không những sở hữu một nhan sắc ‘ma chê quỷ hờn’, cô nàng còn thở khò khè trong khi di chuyển. Bộ lông của nàng lúc nào cũng ‘te tua’ như nửa năm không tắm gội vậy. Bạn tổ chức cuộc thi nhận xét Munchkin ‘là một trong những nàng chó lai xấu xí nhất trong lịch sử loài chó’.

3. Ug – Chú chó xấu nhất Anh Quốc

Chú chó sở hữu nhan sắc ‘ma chê quỷ hờn’. Ảnh: Oddee

Với nhan sắc ‘ma chê quỷ hờn’, chú chó được gọi là Ug (gọi tắt của ugly, nghĩa là xấu xí). Ug mới 2 tuổi, bị mù một mắt và từng bị bỏ rơi, sau đó may mắn được một trung tâm bảo tồn động vật ở Anh nuôi dưỡng.

Sau khi tham gia cuộc thi ‘Britain’s Ugliest Dog’ (Đi tìm con chó xấu nhất nước Anh) năm 2010, chú chó này bất ngờ được hàng trăm người kéo đến nhận nuôi. Cuối cùng, cô April Parker, 35 tuổi,đã trở thành chủ nhân của nó và đổi tên Ug thành Doug.

4. Ellie – Con gái phù thuỷ

Ellie từng đoạt giải ‘Chú chó xấu xí nhất thế giới’ năm 2009. Ảnh: Oddee

Nàng chó Ellie cũng ‘xấu tệ xấu hại’ không kém những con chó khác, cô nàng chó này đã đã đánh bại tất cả các đối thủ của mình và giành danh hiệu ‘Con chó xấu xí nhất thế giới’ năm 2009 khi vừa tròn 17 tuổi. Cuộc thi được tổ chức tại Hội chợ Sonoma-Marin, bang California, Mỹ.

Mặc dù Ellie đã được chủ nhân đăng kí cho tham gia cuộc thi vào năm sau đó nhưng nó đã gặp một số vấn đề về sức khỏe và chết vào tháng 11/2010 ở bang Tennessee, Mỹ.

5. Elwood – ‘Sản phẩm lỗi’ của tạo hoá

Elwood là một chú chó lai giữa giống Chihuahua và Chinese Crested. Ảnh: Oddee

Ngôi vô địch trong cuộc thi ‘World’s Ugliest Dog’ (con chó xấu nhất thế giới) năm 2007 đã thuộc về Elwood. một chú chó lai giữa giống Chihuahua và Chinese Crested, 2 tuổi.

Được biết, chủ nhận của Elwood là một người lai tạo giống chó. Anh đã mang Elwood đến cuộc thi vì độ xấu của Elwood và không ai chịu mua nó cả. Kết quả là sau cuộc thi, anh đã nhận được 1.000 USD tiền thưởng.

6. Hubble – chú chó có hàm răng đáng sợ

Chính bộ răng ‘không đâu vào đâu’ của Hubble đã giúp chú giành lấy ngôi vô địch.

Hubble đã phải trải qua một quãng thời gian dài sống vô gia cư trước khi được một trung tâm bảo vệ động vật tại Leeds nhận nuôi. Lúc khoảng 8 tuổi, chú chó này đã đánh bại các đối thủ ‘đáng gờm’ khác với hàm răng kỳ quặc và làn da đầy ghẻ của mình, giật lấy danh hiệu ‘con chó xấu xí nhất nước Anh’ năm 2010.

7. Rascal- chú chó xấu xí có truyền thống

Rascal sở hữu một làn da loang lổ và đầy mụn cóc.

Rascal, chú chó giống Chinese Crested, được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống ‘xấu kinh dị’, từ ông, bà, bố, mẹ chú đều từng giành chiến thắng trong các cuộc thi dành cho những con chó xấu xí. Giờ đến lượt Rascal thắng giải nhờ sở hữu một làn da loang lổ và toàn mụn cóc.

Ông nội của Rascal, tên là ‘Chi-Chi’, đã vinh dự được ghi danh trong sách kỷ lục Guiness là ‘chú chó xấu xí nhất mọi thời đại’.

8. Peanut – Chú chó khiến tạo hoá phải xấu hổ

Peanut có một cặp mắt lồi và răng nhô khiến ai nhìn cũng phải ngán ngẩm.

Vượt qua hàng trăm đối thủ ‘nặng ký’ trong cuộc thi ‘World’s Ugliest dog’ năm 2014, chú chó có tên Peanut đến từ Greenville, North Carolina đã xuất sắc giành chiến thắng chung cuộc.

Sở hữu bộ lông màu trắng pha nâu lưa thưa, cặp mắt lồi, răng nhô, chú chó thuộc giống lai giữa dòng Chihuahua và Shitzu này đã gây ấn tượng mạnh với khán giả và ban giám khảo vì độ xấu của mình.

9. Quasi Modo – Chú chó đạt tới độ xấu một cách xuất sắc

Quasi Modo được nhận xét là chú ‘đã đạt tới độ xấu quá xuất sắc’.

Gần đây nhất, cuộc thi ‘World’s Ugliest dog’ năm 2015 đã tìm ra chủ nhân của ngôi vô địch. Với sống lưng ngắn như loài linh cẩu, chú chó Quasi Modo, 10 tuổi, đến từ Loxahatchee, Florida, Mỹ đã vượt qua 26 thí sinh còn lại để trở thành chó xấu nhất thế giới.

Trưởng ban giám khảo, ông Brian Sobel, đã nhận xét rằng Quasi Modo ‘đã đạt tới độ xấu quá xuất sắc’. Không những vậy, chủ nhân của Quasi Modo nhận được khoản tiền thưởng là 1.500 USD.

Theo Nguyễn Ly/Helino Link Gốc: &nbsp &nbsp &nbsp &nbsp &nbsp Copy Linkhttp://afamily.vn/chuyen-la/cuoi-vo-bung-voi-nhan-sac-cua-nhung-chu-cho-xau-nhat-qua-dat-20160120054434315.chn

Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1

Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1 chuyên giao lẻ gas Bình Minh dân dụng 12kg tại nhà cho hộ gia đình, chung cư, căn hộ, chung cư cao cấp và giao sỉ gas Bình Minh dân dụng – gas Bình Minh công nghiệp 45kg cho quán ăn, nhà hàng, khách sạn, quán nhậu, văn phòng công ty, căn tin, bếp ăn công nghiệp… tại Quận 1, Tp. Hồ Chí Minh. Khách hàng có nhu cầu đổi gas Bình Minh vui lòng gọi (028) 6683 6644

Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1 với dịch vụ giao gas chuyên nghiệp

Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1 giao gas nhanh và an toàn

Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1 luôn có hậu mãi chu đáo

cho khách hàng trong suốt quá trình sử dụng.

Được đội ngũ của đại lý gas Bình Minh giao tận nhà.

Hệ Thống giao gas 24 quận huyện Tp.Hồ Chí Minh.

Khách hàng có nhu cầu ký hợp đồng, sử dụng số lượng nhiều, vui lòng liên hệ tổng đài để có chính sách giá tốt nhất.

Những sản phẩm Đại Lý Gas Bình Minh Đường Hoàng Sa Quận 1 bán nhiều nhất:

GIỚI THIỆU VỀ GAS BÌNH MINH

Gas Bình Minh hiện là công ty dẫn đầu trong lĩnh vực bán lẻ khí hóa lỏng (LPG) tại Việt Nam và đến nay đã trở thành thương hiệu quen thuộc với nhiều khách hàng tại Tp. HCM & các tỉnh Miền Đông và Miền Tây.

Gas Bình Minh đã đạt được danh hiệu: “Thương hiệu Việt được yêu thích nhất” do đọc giả Báo SGGP bầu chọn (2011, 2012) và nằm trong TOP 500 doanh nghiệp phát triển nhanh nhất Việt Nam 2012 (VNR 500, 2012)

Gas Bình Minh cam kết mang đến cho khách hàng những sản phẩm an toàn, đúng giá niêm yết, đúng chất lượng, đủ trọng lượng cùng những dịch vụ hậu mãi chu đáo.

Gas Bình Minh top 500 doanh nghiệp phát triển và là thương hiệu Việt được người tiêu dùng yêu thích

LỊCH SỬ PHÁT TRIỂN GAS BÌNH MINH

Từ năm 1993 là Doanh Nghiệp Tư Nhân Gas & Bếp Gas.

Đến năm 2001 Thành lập Công ty TNHH Gas Bình Minh.

Đến năm 2005 Ra đời Siêu Thị Bếp Gas đầu tiên tại Việt Nam với sự hợp tác của các thương hiệu bếp Gas hàng đầu: Rinnai, GoldSun, SoGo, BlueStar…

Đến năm 2007 Phát triển hệ thống bán lẻ Gas Bình Minh – một trong những hệ thống bán lẻ gas & bếp gas chuyên nghiệp và tiên phong tại Tp. HCM.

Đến năm 2008 Thành lập các chi nhánh tại các tỉnh miền Đông và miền Tây, chính thức mở rộng hệ thống bán lẻ đến các tỉnh.

Chuyển sang mô hình Công ty Cổ Phần vào tháng 11/2013, để chuẩn bị cho kế hoạch phát triển. Chính thức đổi tên thành Công ty Cổ Phần Thương Mại Gas Bình Minh.

Hiện tại: Gas Bình Minh đang là Hệ thống các cửa hàng bán lẻ gas / bếp gas chuyên nghiệp lớn nhất Việt Nam với 87 cửa hàng (53 cửa hàng tại Tp. HCM, 19 cửa hàng tại Miền Đông và 16 cửa hàng tại Miền Tây).

Gas Bình Minh hiện là công ty dẫn đầu trong lĩnh vực bán lẻ khí hóa lỏng (LPG) tại Việt Nam và đến nay đã trở thành thương hiệu quen thuộc với nhiều khách hàng tại Tp. HCM & các tỉnh Miền Đông và Miền Tây.

Gas Bình Minh đã đạt được danh hiệu: “Thương hiệu Việt được yêu thích nhất” do đọc giả Báo SGGP bầu chọn (2011, 2012) và nằm trong TOP 500 doanh nghiệp phát triển nhanh nhất Việt Nam 2012 (VNR 500, 2012)

Gas Bình Minh cam kết mang đến cho khách hàng những sản phẩm an toàn, đúng giá niêm yết, đúng chất lượng, đủ trọng lượng cùng những dịch vụ hậu mãi chu đáo.

Để biết thông tin chi tiết về gas Bình Minh , giá bán các loại gas Bình Minh dân dụng 12kg, gas Bình Minh công nghiệp 45kg, chính sách giao gas, chính sách hậu mãi. Quý khách vui lòng liên hệ qua số (028) 6683 6644

Hoàng Sa là một quần đảo gồm khoảng 30 đảo

Quần đảo Hoàng Sa (tiếng Anh: Paracel Islands, chữ Hán, có nghĩa là Cát vàng hay bãi cát vàng), là một nhóm khoảng 30 đảo, bãi san hô và mỏm đá ngầm nhỏ ở Biển Đông. Quần đảo nằm cách miền Trung Việt Nam khoảng một phần ba khoảng cách đến những đảo phía bắc của Philippines; cách đảo Lý Sơn của Việt Nam khoảng 200 hải lý và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc khoảng 230 hải lý. Hoàng Sa, có nghĩa là “cát vàng”, là tên Người Việt đặt cho quần đảo này, còn người Trung Hoa gọi quần đảo này với những tên gọi là: giản thể: phồn thể; bính âm: Xīshā qúndǎo, Hán-Việt: Tây Sa quần đảo.

Từ xưa quần đảo này đã mang tên là Bãi Cát Vàng hay Cồn Vàng. Vì có vô số hòn đảo, hòn đá, cồn đụn, bãi cạn lúc nổi lúc chìm theo với mực nước thủy triền lên xuống nên số lượng đảo tùy theo cách đếm mà kể là nhiều hay ít. Giáo sư Sơn Hồng Đức cho số lượng là 120 đảo; sách cổ Việt Nam trong những thế kỷ trước đây cho biết có 130 đảo.

Trong cuốn sách De la Cochinchine, Tableau (Taberd) viết: “Beaucoup plus loin de la côte, en face de Hué, est l’archipel des Paracels ou de Kat-vang, rempli d’écueils. Enfin, les redoutables bancs de Macclesfield se trouvent à l’est des Paracels.” [Xa hơn kể từ phía bờ biển, ở phía trước của Huế là Paracels hoặc Kat-vang, đầy đá ngầm. Cuối cùng, bãi ngầm Macclesfield đáng sợ nằm ở phía đông của Paracels.

Phía Việt Nam cho rằng các chính quyền của họ từ thế kỷ 17-18 đã tổ chức khai thác quần đảo hàng năm kéo dài theo mùa (6 tháng). Đến đầu thế kỷ 19, nhà Nguyễn Việt Nam với tư cách nhà nước đã chính thức xác lập chủ quyền trên quần đảo. Các hoạt động thực thi chủ quyền của nhà Nguyễn được bắt đầu có thể muộn hơn các triều đại Trung Hoa nhưng với mật độ mau hơn trong thế kỷ 19: các năm 1803, 1816, 1821, 1835, 1836, 1837, 1838, 1845, 1847, 1856. Không chỉ là kiểm tra chớp nhoáng trên các đảo hoang vô chủ rồi về, mà hoạt động chủ quyền cấp nhà nước của nhà Nguyễn từ năm 1816 bao gồm các công việc khảo sát đo đạc thủy trình, đo vẽ bản đồ dài ngày, xây xong sau nhiều ngày quốc tự trên đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, cắm bia chủ quyền (việc này các nhà nước Trung Quốc chỉ thực sự thực hiện trong thế kỷ 20 (năm 1937)), cứu hộ hàng hải quốc tế. Một phần 3 cuối thế kỷ 19, do suy yếu và mất nước bởi Pháp xâm lược, hoạt động chủ quyền của nhà Nguyễn đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa bị gián đoạn.

Ngược lại, phía Trung Quốc và Đài Loan cũng cho rằng Quần đảo Hoàng Sa kể từ khi bắt đầu thời kỳ nhà Hán (năm 206 trước công nguyên) đã là lãnh thổ Trung Quốc, các triều đại về sau vẫn có các hoạt động phát triển, các nhà nước phong kiến Trung Hoa, thỉnh thoảng với tần suất vài lần trong nhiều thế kỷ hay một lần trong mỗi thế kỷ, đã gửi quân kiểm tra hay các đoàn sứ thần ngoại giao đi sứ ngang qua quần đảo này. Đỉnh điểm của hoạt động tuần tra cấp nhà nước là vào đầu thời đại nhà Minh với các chuyến thám hiểm từ năm 1405-1433, đến Đông Nam Á và Ấn Độ Dương của Trịnh Hòa. Sau thời Trịnh Hòa (năm 1433) đến cuối triều đại nhà Thanh (năm 1911), hoạt động tuần tra quần đảo này chỉ còn chủ yếu là do chính quyền địa phương Quảng Châu thực hiện, các nhà nước Trung Hoa không còn lưu tâm đến lãnh vực hàng hải, để các đảo, đá san hô ở biển Nam Hải (Biển Đông) trở về nguyên vẹn là các đảo hoang. Các cuộc tuần tra của chính quyền địa phương Quảng Châu trong thời Minh Thanh sau năm 1433 là: Cuộc tuần tra các đảo ven bờ Quỳnh Châu (Hải Nam) nằm trong Thất Châu Dương (Biển Đông) của Ngô Thăng đầu thời nhà Thanh (năm 1710-1712), và cuộc tuần tra một ngày của Lý Chuẩn (năm 1909) cuối nhà Thanh. Một cuộc đi sứ Anh Quốc ngang qua (nhìn thấy trên hành trình nội nhật trong 1 ngày) các đảo, đá, bãi ngầm san hô được cho là quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) năm 1876 của Quách Tung Đảo. Trên quần đảo vẫn còn những di tích từ thời nhà Đường và nhà Tống.

Tới đầu thế kỷ 20, Liên bang Đông Dương thuộc Pháp thực hiện chủ quyền đối với quần đảo, nhưng đã bắt đầu có sự tranh chấp chủ quyền với các chính quyền Trung Quốc. Sau đó, quần đảo rơi vào tay Đế quốc Nhật Bản trong giai đoạn 1941-1945. Tại Hội nghị San Francisco năm 1951 về việc phân định các lãnh thổ mà Đế quốc Nhật Bản chiếm giữ, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đối tượng tuyên bố chủ quyền của nhiều bên tranh chấp: Liên hiệp Pháp, Trung Quốc, Đài Loan, Philippines. Kết quả Hội nghị không công nhận chủ quyền của quốc gia nào, các quần đảo được coi là vô chủ và càng gây ra tranh chấp dữ dội hơn sau này.

Năm 1956, Việt Nam Cộng hòa tiếp nối Liên hiệp Pháp thực hiện kiểm soát một số đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, nhưng Trung Quốc đã đem quân kiểm soát nửa phía Đông quần đảo từ trước đó vài tháng. Từ sau trận Hải chiến Hoàng Sa 1974 đến nay, Trung Quốc kiểm soát toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, đồng thời tuyên bố chủ quyền của họ trên toàn quẩn đảo. Chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa vẫn đang nằm trong vòng tranh chấp giữa Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Việt Nam và Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan).

Địa lý tự nhiên

So sánh quy mô diện tích tự nhiên các đảo lớn loại nhất của 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên biển Đông.

Quần đảo Hoàng Sa là một tập hợp trên 30 đảo san hô, cồn cát, ám tiêu (rạn) san hô nói chung (trong đó có nhiều ám tiêu san hô vòng hay còn gọi là rạn vòng) và bãi ngầm thuộc biển Đông, ở vào khoảng một phần ba quãng đường từ miền Trung Việt Nam đến phía bắc Philippines. Quần đảo trải dài từ 15°45′ đến 17°15′ Bắc và từ 111°00′ đến 113°00′ Đông, có bốn điểm cực bắc-nam-tây-đông lần lượt tại đá Bắc, bãi Ốc Tai Voi, đảo Tri Tôn và bãi Gò Nổi. Độ dài đường bờ biển đạt 518 km. Điểm cao nhất của quần đảo là một vị trí trên đảo Đá với cao độ 14 m (hay 15,2 m). Vùng biển Hoàng Sa trong biển Đông nằm trong vùng “xích đạo từ”.

Về khoảng cách đến đất liền, quần đảo Hoàng Sa nằm gần Việt Nam hơn. Cụ thể, khoảng cách từ đảo Tri Tôn (15°47’B 111°12’Đ) tới đảo Lý Sơn (15°22’B 109°07’Đ) là 123 hải lý. Nếu lấy toạ độ của cù lao Ré (tên cũ của Lý Sơn) là 15°23,1’B 109°09,0’Đ từ bản tuyên cáo đường cơ sở của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (ngày 12 tháng 11 năm 1982) thì khoảng cách đến bờ Lý Sơn thu ngắn lại dưới 121 hải lý. Ngoài ra, khoảng cách từ đảo Tri Tôn này đến mũi Ba Làng An (15°14’B 108°56’Đ) thuộc đất liền Việt Nam là 135 hải lý. Trong khi đó, khoảng cách từ đảo Hoàng Sa đến Lăng Thuỷ giác (giản thể: bính âm: Língshuǐ jiǎo) thuộc đảo Hải Nam của Trung Quốc là 140 hải lý. Khoảng cách từ Hoàng Sa tới đất liền lục địa Trung Quốc tối thiểu là 235 hải lý. Nếu Trung Quốc dùng rạn đá ngầm (đá Bắc) làm chuẩn để đo đến bờ đảo Hải Nam tại Lăng Thuỷ giác thì khoảng cách là 112 hải lý, nhưng do đá ngầm không có giá trị như đảo trong việc chuẩn định ranh giới nên lý lẽ này không thuyết phục.

GIỚI THIỆU VỀ QUẬN 1 – TP. HỒ CHÍ MINH

Quận 1 hay Quận Nhất là quận trung tâm của thành phố Hồ Chí Minh. Nhiều cơ quan chính quyền, các Lãnh sự quán các nước và nhà cao tầng đều tập trung tại quận này (nhà cao tầng nhất Quận 1 và Thành phố Hồ Chí Minh là Bitexco Financial Tower). Quận 1 được xem là nơi sầm uất và có mức sống cao nhất của Thành phố về mọi phương diện. Đường Đồng Khởi và phố đi bộ Nguyễn Huệ là những khu phố thương mại chính của quận 1.

Quận 1 nằm ở vị trí trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, bao gồm Quận Nhất và Quận Nhì (Sài Gòn cũ) được sáp nhập vào năm 1976. Những năm qua, Quận 1 đã có những bước chuyển biến lớn lao trong xây dựng kinh tế và phát triển văn hóa xã hội, giữ vững và phát huy ưu thế của một trung tâm thành phố về: Hành chính và ngoại giao Quận 1 có 128 cơ quan ban ngành Thành phố, Trung ương trú đóng

Năm 2011, quận 1 thu ngân sách đạt 4103 tỷ đồng. Năm 2012, quận 1 thu ngân sách 4500 tỷ đồng.

Vị Trí Địa Lý Quận 1

Sau năm 1975, Quận 1: gồm Quận 1 và Quận 2 cũ nhập lại.

Bắc giáp Quận Bình Thạnh, Quận Phú Nhuận, lấy rạch Thị Nghè làm ranh giới và giáp Quận 3, lấy đường Hai Bà Trưng và đường Nguyễn Thị Minh Khai làm ranh giới.

Đông giáp Quận 2, lấy sông Sài Gòn làm ranh giới.

Tây giáp Quận 5, lấy đường Nguyễn Văn Cừ làm ranh giới.

Nam giáp Quận 4, lấy rạch Bến Nghé làm ranh giới.

Diện Tích và Mật Độ Dân Cư Tại Quận 1

Tổng diện tích 7,7211 km 2, trong đó:

Chiếm 0,35% diện tích thành phố.

Đứng hàng thứ năm về diện tích trong số 12 quận nội thành.

Diện tích sông rạch chiếm 8,1%.

Diện tích xây dựng chiếm 57,27% diện tích quận và thuộc loại hàng đầu so với các quận, huyện khác.

Dân số: 204.899 người

Mật độ: 26.182 người/km 2, đứng hàng thứ 4 về mật độ dân số so với các quận, huyện trong thành phố.

Trong đó người Kinh chiếm 89,3% và người Hoa chiếm 10,2%, các dân tộc khác chiếm 0,5%.

Về giao thông tại Quận 1

Nằm bên sông Sài Gòn, tiếp cận đầu mối giao thông đường thủy thông qua hai cảng: Sài Gòn và Khánh Hội, thuận lợi cho việc thông thương với các nước trên thế giới bằng đường biển.

Hệ thống kinh rạch Bến Nghé, Thị Nghè thuận lợi về vận tải hàng hóa giữa trung tâm thành phố và đồng bằng sông Cửu Long.

Hệ thống giao thông đường bộ:

Nối liền Chợ Lớn với trung tâm thành phố bằng đường Trần Hưng Đạo.

Đi miền Đông, miền Tây bằng trục lộ chính là đường Nguyễn Thị Minh Khai.

Đi Tây Ninh và Campuchia và nối với Quốc lộ 1 bằng trục lộ chính là đường Cách Mạng Tháng Tám.

Đi sân bay Tân Sơn Nhất có đường chính là Nam Kỳ Khởi Nghĩa.

Đi ga Sài Gòn bằng trục lộ chính là đường Cách Mạng Tháng Tám.

Phân chia hành chính của Quận 1

Quận 1 với tổng diện tích là 7,7211 km2, dân số 204.899 ngườiđược tổ chức thành 10 phường: Bến Nghé, Bến Thành, Cô Giang, Cầu Kho, Cầu Ông Lãnh, Đa Kao, Nguyễn Cư Trinh, Nguyễn Thái Bình, Phạm Ngũ Lão, Tân Định.

Trong đó, phường Bến Nghé là trung tâm của quận.

Về văn hóa tại Quận 1

Phố Tây ở đường Bùi Viện

Bảo tàng

Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh tại 97 Phó Đức Chính, Nguyễn Thái Bình

Bảo tàng Lịch sử Thành phố Hồ Chí Minh số 2 Nguyễn Bỉnh Khiên, phường Bến Nghé.

Bảo tàng Địa chất Thành phố Hồ Chí Minh số 2 Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Nhà hát Thành phố Hồ Chí Minh

Thư viện tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh, Lý Tự Trọng

Thảo cầm viên Sài Gòn

Quận 1 Nổi Tiếng Với Khu Du Lịch Thảo Cầm Viên

Lịch Sử Hình Thành

Thảo Cầm Viên Sài Gòn (tên gọi tắt: Thảo Cầm Viên, người dân quen gọi Sở thú) là công viên bảo tồn động vật – thực vật ở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Đây là vườn thú có tuổi thọ đứng hàng thứ 8 trên thế giới. Khuôn viên rộng lớn này hiện tọa lạc gần hạ lưu kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè với hai cổng vào nằm ở số 2B đường Nguyễn Bỉnh Khiêm và số 1 đường Nguyễn Thị Minh Khai phường Bến Nghé, quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày 23 tháng 3 năm 1864, Đề đốc De La Grandière ký nghị định cho phép xây dựng Vườn Bách Thảo tại Sài Gòn. Ngay sau đó, Louis Adolphe Germain, một bác sĩ thú y của quân đội Pháp, được giao nhiệm vụ mở mang 12 ha trên vùng đất hoang ở phía đông bắc rạch Thị Nghè (Pháp gọi là Arrroyo d’Avalanche, lấy theo tên chiến tàu chiến đã vào rạch Thị Nghè để tấn công thành Gia Định) để làm nơi nuôi thú và ươm cây. Tháng 3 năm sau (1865) thì một số chuồng trại đã xây xong.

Để biến nơi này thành nơi nuôi trồng các loài động vật, thực vật của toàn Đông Dương; vừa để trưng bày, vừa để cung cấp cây giống cho Muséum national d’histoire naturelle và trồng dọc theo các trục lộ ở Sài Gòn; viên Thống đốc Nam Kỳ nhận thấy cần phải có người giỏi chuyên môn hơn, nên đã mời J.B. Louis Pierre, người phụ trách chăm sóc thực vật của Vườn bách thảo Calcutta (Ấn Độ), sang làm giám đốc vào ngày 28 tháng 3 năm 1865.

Cuối năm 1865, Vườn Bách Thảo được nới rộng đến 20 ha. Sang năm 1924, khuôn viên sáp nhập thêm bên bờ bắc rạch Thị Nghè 13 ha nữa; một cây cầu đúc được bắc qua rạch để nối liền hai khu vực hoàn thành năm 1927. Và cũng trong năm đó, nhờ sự vận động của một viên chức Pháp tại Nhật, chính phủ Nhật đã cung cấp cho Vườn Bách Thảo khoảng 900 giống cây lạ.

Ngày 15 tháng 12 năm 1867, Thống đốc De La Grandière ban hành nghị định số 183 nhằm chấn chỉnh tổ chức và điều hành Vườn Bách Thảo, đặt nơi đây dưới sự quản lý của Hội đồng thành phố Sài Gòn, với một ngân khoản điều hành 21.000 quan Pháp/năm, do ngân sách thuộc địa cung cấp.

Ngày 17 tháng 2 năm 1869, phó đô đốc G. Ohier, quyền Thống đốc Nam Kỳ, ký nghị định số 33 thành lập Ủy ban thường trực do Philastre làm chủ tịch, để giám sát việc chi tiêu tại Thảo Cầm Viên. Vào thời điểm này, chi phí hàng năm của Vườn Bách Thảo đã được nâng lên 30.000 quan Pháp/năm. Cũng theo nghị định trên, đúng ngày Quốc khánh của Pháp 14 tháng 7 năm 1869, Vườn Bách Thảo mở cửa thường trực cho công chúng vào xem.

Bộ sưu tập động vật

Nhờ mối quan hệ hợp tác, trao đổi, mua bán với nhiều vườn động thực vật và các tổ chức khoa học quốc tế, bộ sưu tập động vật của Thảo Cầm Viên Sài Gòn ngày một thêm phong phú.

Cho nên bên cạnh hàng chục loài có vú, hàng chục giống chim, nhiều giống bò sát và giống có cánh các loại, như: khỉ, gấu ngựa, gấu chó, hổ Đông Dương, hổ Bengal, báo hoa mai, báo lửa, sư tử, tinh tinh, ngựa vằn, linh dương, hươu, nai, heo rừng, mang, nhím, rùa, rái cá, voi châu Á, tê giác trắng, cá sấu hoa cà, cá sấu nước ngọt, trăn đất, công…Nhiều loài động vật mới lạ đã xuất hiện tại Thảo cầm viên như: vượn cáo, bò tót, sói xám, sói đỏ, hà mã (Hippopotamus amphibius), hà mã lùn (Choeropsis liberiensis), báo đốm Mỹ (Panthera onca), đà điểu châu Phi (Struthio camelus), hồng hạc (Phoenicopterus ruper ruper), đười ươi (Pongo pygmaeue), hươu cao cổ (Giraffa camelopardalis)…

Theo quy hoạch động vật giai đoạn 2013-2015 do Công ty TNHH MTV Thảo Cầm Viên Sài Gòn lập và duyệt, số lượng hổ giữ ở Sài Gòn là 14 con (gồm 10 con hổ vàng và bốn con hổ trắng), trong khi số lượng hổ mà Thảo Cầm Viên đang sở hữu là 16 con (gồm 11 con hổ vàng và năm con hổ trắng).

Hiện nay, ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn, ngoài những khu vực nuôi trồng cầm thú, cây cảnh và sưu tập phong lan, còn có khu dành cho trẻ em, cho người lớn vui chơi, giải trí…

Ngoài ra, trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn còn có hai công trình kiến trúc đặc sắc khác, đó là Đền thờ vua Hùng dựng năm 1926 và Bảo tàng Lịch sử Việt Nam – Thành phố Hồ Chí Minh mở cửa từ năm 1929.

Lịch sử hình thành và phát triển của quận 1

Thời Pháp thuộc – Trước năm 1900

Sau khi chiếm được Sài Gòn vào năm 1859, người Pháp đã gấp rút quy hoạch xây dựng Sài Gòn thành một đô thị lớn nhiều chức năng (hành chính, quân sự, kinh tế, cảng, v.v.). Quyết định của đô đốc Charner ngày 11 tháng 4 năm 1861 đã ấn định địa phận Thành phố Sài Gòn (Ville de Saigon) và cho những ranh giới “một mặt là rạch Bến Nghé và rạch Thị Nghè, mặt kia là chính sông Sài Gòn và một đường rạch nối từ chùa Cây Mai đến những phòng tuyến cũ đồn Chí Hòa” thì Sài Gòn lúc này mới bắt đầu là một đơn vị hành chính riêng, diện tích 25 km².

Theo Nghị định của Thống đốc Nam Kỳ, ngày 12 tháng 4 năm 1861, chính quyền Pháp thành lập thành phố Sài Gòn, trên địa bàn một số thôn của hai tổng: Bình Trị Thượng và Bình Trị Trung thuộc huyện Bình Dương, phủ Tân Bình, tỉnh Gia Định. Địa giới hành chính lúc đầu của thành phố Sài Gòn chỉ gồm một phần của hai quận: Quận 1 và Quận 3 hiện nay.

Với quyết định này, thành phố Sài Gòn lúc bấy giờ bao gồm cả hai khu Sài Gòn và Chợ Lớn. Năm 1862, dự án thiết kế thành phố Sài Gòn với 500.000 dân của Coffyn được phê duyệt. Đến năm 1864 người Pháp cho tách khu Chợ Lớn ra khỏi thành phố Sài Gòn.

Ngày 3 tháng 10 năm 1865, Thống đốc Nam Kỳ ban hành Nghị định về việc đặt ranh giới cho thành phố Sài Gòn và thành phố Chợ Lớn, theo nghị định này diện tích thành phố Sài Gòn là 3 km2. Về phía Bắc, địa bàn thành phố Sài Gòn tiếp giáp với một phần con rạch Thị Nghè (đoạn từ cầu Bông cho tới cầu Thị Nghè) và đường Trần Quang Khải ngày nay. Về phía Đông tiếp giáp với sông Sài Gòn, phía Nam đến rạch Bến Nghé, cầu Ông Lãnh và một đoạn đường đi Chợ Lớn (Lý Tự Trọng), đường Thuận Kiều (Cách mạng Tháng Tám) rẽ vào đường Chasseloup Laubat (Nguyễn Thị Minh Khai). Phía Tây thành phố tiếp giáp với hai con đường Chasseloup Laubat (Nguyễn Thị Minh Khai) và đường Impériale (sau này đổi tên thành đường Nationale tức đường Hai Bà Trưng ngày nay).

Ngày 3 tháng 2 năm 1866, theo nghị định của Thống đốc Nam Kỳ, Khu thanh tra Sài Gòn (khác với thành phố Sài Gòn) được thành lập trên địa bàn hai huyện Bình Dương và Bình Long của phủ Tân Bình, tỉnh Gia Định. Ngày 16 tháng 8 năm 1867, tỉnh Gia Định đổi tên thành tỉnh Sài Gòn. Lúc này đô thị Sài Gòn là lỵ sở của hạt Sài Gòn thuộc tỉnh Sài Gòn. Dân số Sài Gòn thời kỳ này có khoảng 10.735 người (1866). Trong đó người Âu có 555 người, người Ấn có 180 người, người Việt và người Hoa có độ 10.000 người. Ngày 5 tháng 6 năm 1871 khu thanh tra Sài Gòn đổi thành hạt (một số tài liệu gọi là “hạt tham biện”) Sài Gòn. Ngày 24 tháng 8 năm 1876, do dời lỵ sở hạt từ Sài Gòn về làng Bình Hòa, hạt Sài Gòn đổi tên thành hạt Bình Hòa. Ngày 16 tháng 12 năm 1885, hạt Bình Hòa đổi tên thành hạt Gia Định theo quyết định của Thống đốc Nam Kỳ. Ngày 1 tháng 1 năm 1900, hạt Gia Định lại đổi thành tỉnh Gia Định theo Nghị định của Toàn quyền Đông Dương.

Ngày 8 tháng 1 năm 1877, Tổng thống Pháp công nhận thành phố Sài Gòn là thành phố loại I, đứng đầu là viên Đốc lý do Toàn quyền Đông Dương bổ nhiệm. Qua thời gian, các vùng đất lân cận được sáp nhập dần vào thành phố. Năm 1884 diện tích thành phố là 4,06 km2, năm 1894 là 7,91 km2, năm 1906 là 13,17 km2, năm 1912 là 16,38 km2. Năm 1881 dân số thành phố Sài Gòn có 13.481 người, năm 1884 có 14.459 người[23], năm 1902 có 50.870 người, năm 1910 có 64.121 người, năm 1930 tăng lên 143.306 người.

Ngày 13 tháng 12 năm 1880, Thống đốc Nam Kỳ ký nghị định tách một số làng nằm kế cận thành phố Sài Gòn và thành phố Chợ Lớn của hạt Bình Hòa và hạt Chợ Lớn, lập hạt Hai Mươi (Vingtième arrondissement ou 20e arrondissement). Hạt này do Nha Nội chánh trực tiếp cai trị, gồm hai tổng: Bình Chánh Thượng có 7 làng trực thuộc, Dương Minh có 9 làng trực thuộc.

Năm 1882, giữa thành phố Sài Gòn và thành phố Chợ Lớn còn cách nhau một miền quê rộng lớn, gồm nhiều xã thôn như Phú Thạnh, Thái Bình, Nhơn Hòa, Tân Thành, Tân Hòa, Bình Yên, Tân Quang, Nhơn Giang, Tân Kiểng, Tân Châu, Hòa Bình… Đó là những vùng đất thuộc hai tổng Bình Chánh Thượng và tổng Dương Minh của hạt 20 mà Pháp lập ra theo Nghị định của Thống đốc Nam Kỳ ban hành ngày 13 tháng 12 năm 1880.

Ngày 12 tháng 1 năm 1888, hạt Hai Mươi bị giải thể. Tổng Dương Minh nhập vào hạt Chợ Lớn; tổng Bình Chánh Thượng bãi bỏ, các làng trực thuộc tổng này sáp nhập vào thành phố Sài Gòn và tổng Dương Hòa thượng của hạt Gia Định.

Tháng 9 năm 1889, thành phố Sài Gòn được chia thành hai quận cảnh sát (arrondissement policier): Quận 1 và Quận 2, đứng đầu mỗi quận cảnh sát là vị Quận trưởng cảnh sát (Commissaire).

Năm 1894, diện tích thành phố Sài Gòn được mở rộng. Ranh giới về phía Bắc được nới rộng ra đến hết rạch Thị Nghè, sáp nhập thêm các làng Phú Hòa, Nam Chơn, Hòa Mỹ(vùng Đa Kao ngày nay). Ranh giới thành phố về phía Tây bắt đầu từ cầu Kiệu theo rạch Thị Nghè chạy xuống tới đường Cách mạng Tháng Tám bao gồm các làng Tân Định và một phần làng Xuân Hòa (vùng Tân Định ngày nay), tăng thêm diện tích được 344 ha (năm 1894). Sài Gòn lúc này có diện tích 791 ha. Một năm sau, ngày 15 tháng 3 năm 1895 thành phố lại được nới rộng ra về phía Nam với việc sáp nhập một phần đất các làng Khánh Hội và làng Tam Hội cũ (rộng 182 ha) dọc bờ sông Sài Gòn làm cho Sài Gòn có diện tích 973 ha. Như vậy, về phía Bắc và phía Đông thành phố Sài Gòn được bao bọc bởi rạch Thị Nghè và sông Sài Gòn. Phía Nam tiếp giáp với đường Nguyễn Thái Học ngày nay rồi vòng xuống rạch Bến Nghé theo đường Pháo đài Nam (một phần đường Nguyễn Tất Thành) đến rạch Bàng. Phía Tây tiếp giáp với một phần rạch Thị Nghè và đường Cách mạng Tháng Tám. Lúc này thành phố Sài Gòn thuộc hạt Gia Định với dân số khoảng 37.593 người

Năm 1896, thành phố Sài Gòn có 3 hộ (quartier): Cầu Ông Lãnh, Đa Kao và Khánh Hội. Đứng đầu mỗi hộ là Hộ trưởng (Chef-quartier ou Chef du quartier). Từ ngày 30 tháng 8 năm 1905 số hộ trực thuộc là 6.

Thời Pháp thuộc – Sau năm 1900

Năm 1906, về phía Tây, diện tích thành phố được nới rộng thêm một phần đất của làng Tân Hòa và Phú Thạnh (vùng giữa Sài Gòn và Chợ Lớn) rộng 344 ha, Sài Gòn có diện tích là 1.317 ha. Địa giới thành phố Sài Gòn tiếp tục được mở rộng ra đến đường Eglise de Cầu Kho (Trần Đình Xu) và một phần đường Route Stratégique (Trần Phú), đoạn giữa quốc lộ 1 (Cách mạng Tháng Tám) và đường Nancy (Nguyễn Văn Cừ). Việc mở rộng này được thực hiện theo Nghị định của Thống đốc Nam Kỳ ban hành ngày 30 tháng 12 năm 1912.

Về phía Nam, ngày 21 tháng 8 năm 1907 địa bàn thành phố được nới rộng với việc sáp nhập thêm phần diện tích còn lại của các làng Khánh Hội và một phần của làng Chánh Hưng (rộng 447 ha làm cho Sài Gòn có diện tích là 1.764 ha). Ranh giới phía Nam kéo xuống đến rạch Ông Đội – rạch Bàng.

Ngày 27 tháng 4 năm 1931, Tổng thống Pháp ký sắc lệnh hợp nhất thành phố Sài Gòn và thành phố Chợ Lớn thành một đơn vị hành chính mới gọi là Khu (một số tài liệu gọi là “Địa phương”) Sài Gòn – Chợ Lớn (Région Saigon – Cholon ou Région de Saigon – Cholon). Khu Sài Gòn – Chợ Lớn chính thức hoạt động từ ngày 1 tháng 1 năm 1932, về hành chính khu chia thành mười tám hộ đánh số từ 1 đến 18; đứng đầu là Hộ trưởng. Về quản lý trị an, ngày 31 tháng 8 năm 1933 khu được chia thành năm quận cảnh sát: 1, 2, 3, 4 và 5. Khu vực thành phố Sài Gòn cũ có ba quận: 1, 2 và 3.

Ngày 10 tháng 5 năm 1948, Chính phủ lâm thời Cộng hòa Nam Kỳ ra nghị định số 2383 – MI/DAA về việc chia khu Sài Gòn – Chợ Lớn ra làm 6 quận. Quận 1 là địa bàn hộ 1 cũ; nay thuộc địa giới quận 1. Quận 2 là địa bàn hộ 2 cũ; nay thuộc địa giới quận 1.

Ngày 30 tháng 6 năm 1951, Thủ tướng chính quyền Quốc gia Việt Nam ký sắc lệnh số 311-cab/SG đổi tên Khu Sài Gòn – Chợ Lớn thành Đô thành Sài Gòn – Chợ Lớn. Lúc này, Quận 1 và quận 2 cùng thuộc Đô thành Sài Gòn – Chợ Lớn.

Thời Việt Nam Cộng hòa

Theo sắc lệnh số 143/NV ngày 22 tháng 10 năm 1956 của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm, Đô thành Sài Gòn – Chợ Lớn đổi tên thành Đô thành Sài Gòn. Khi đó, quận 1 và quận 2 lại cùng thuộc Đô thành Sài Gòn.

Ngày 27 tháng 3 năm 1959, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa ban hành Nghị định số 110-NV về việc phân chia sáu quận đang có thành tám quận mới: Nhứt, Nhì, Ba, Tư, Năm, Sáu, Bảy và Tám (trừ ba quận: Nhứt, Nhì, Ba giữ nguyên, các quận còn lại đều đổi tên và thay đổi địa giới hành chính):

Quận 1 (quận Nhứt): địa giới quận Nhứt cũ; có 04 phường: Bến Nghé, Hoà Bình, Tự Đức, Trần Quang Khải;

Quận 2 (quận Nhì): địa giới quận Nhì cũ; có 04 phường: Chợ Bến Thành, Cầu Ông Lãnh, Cầu Kho, Nhà thờ Huyện Sĩ.

Năm 1962, quận Nhì lập thêm 03 phường: Bùi Viện, Nguyễn Cảnh Chân và Nguyễn Cư Trinh. Như thế lúc này quận có 07 phường.

Năm 1966, lập thêm 02 phường: An Khánh và Thủ Thiêm tại quận Nhứt, như thế quận này có 06 phường. Đầu năm 1967, tách hai phường: An Khánh và Thủ Thiêm lập quận 9 (quận Chín), quận Nhứt còn 04 phường.

Năm 1972, đổi tên phường Chợ Bến Thành của quận Nhì thành phường Bến Thành.

Cho đến ngày 29 tháng 4 năm 1975:

Quận 1 (quận Nhứt) gồm 04 phường: Bến Nghé, Hoà Bình, Tự Đức, Trần Quang Khải

Quận 2 (quận Nhì) gồm 07 phường: Bến Thành, Bùi Viện, Cầu Ông Lãnh, Cầu Kho, Nhà thờ Huyện Sĩ, Nguyễn Cảnh Chân, Nguyễn Cư Trinh.

Từ năm 1975 đến nay

Sau khi Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tiếp quản Đô thành Sài Gòn và các vùng lân cận vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày 3 tháng 5 năm 1975 thành phố Sài Gòn – Gia Định được thành lập. Lúc này, quận 1 (viết lại thành quận Nhất) và quận 2 (quận Nhì) cùng thuộc thành phố Sài Gòn – Gia Định cho đến tháng 5 năm 1976. Đồng thời, có những điều chỉnh do phường hiện hữu có diện tích quá nhỏ hoặc tương đối ít dân cư như: quận Nhất sáp nhập phường Hòa Bình vào phường Bến Nghé; quận Nhì sáp nhập phường Bến Thành vào phường Nhà thờ Huyện Sĩ, phường mới mang tên phường Huyện Sĩ. Như thế lúc này quận Nhất còn 03 phường, quận Nhì còn 06 phường.

Ngày 20 tháng 5 năm 1976, tổ chức hành chánh thành phố Sài Gòn – Gia Định được sắp xếp lần hai (theo quyết định số 301/UB ngày 20 tháng 5 năm 1976 của Ủy ban Nhân dân Cách mạng thành phố Sài Gòn – Gia Định). Theo đó, quận Nhất và quận Nhì cũ hợp nhất lại thành quận 1 cho đến ngày nay.[6] Lúc này, các phường cũ đều giải thể, lập các phường mới có diện tích, dân số nhỏ hơn và mang tên số. Quận 1 chia ra 25 phường, đánh số từ 1 đến 25 (địa bàn quận Nhất cũ có 10 phường từ 1-10, địa bàn quận Nhì cũ có 15 phường từ 11-25).

Ngày 2 tháng 7 năm 1976, Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khoá VI, kỳ họp thứ 1 chính thức đổi tên thành phố Sài Gòn – Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh. Quận 1 trở thành quận trực thuộc Thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày 26 tháng 8 năm 1982, theo Quyết định số 147-HĐBT[7] của Hội đồng Bộ trưởng, quận 1 giải thể bốn phường: 2, 5, 9, 16 và 22, địa bàn các phường giải thể nhập vào các phường kế cận. Số phường trực thuộc quận 1 còn 20.

Ngày 21 tháng 12 năm 1988, quận 1 giải thể toàn bộ 20 phường mang tên số, thay thế bằng 10 phường mang tên chữ: Tân Định, Đa Kao, Bến Nghé, Bến Thành, Nguyễn Thái Bình, Cầu Ông Lãnh, Cô Giang, Cầu Kho, Nguyễn Cư Trinh và Phạm Ngũ Lão. Sự phân chia đơn vị hành chính này giữ ổn định cho đến nay.

Các công trình kiến trúc nổi bật

Đây cũng là quận tập trung phần lớn các tòa nhà cao ốc, các công viên lớn của thành phố này, như công viên Tao Đàn, Thảo cầm viên. Ngoài ra, ở đây cũng có Viện bảo tàng Thành phố, Đài phát thanh, Bưu điện Sài Gòn.

Trong tương lai không xa khi Khu đô thị mới Thủ Thiêm được xây dựng, sẽ có 5 cây cầu và một đường hầm qua sông Sài Gòn được hoàn tất nối quận này với trung tâm mới ở Quận 2.

Sau năm 1975, Quận 1: gồm Quận 1 và Quận 2 cũ nhập lại. Phía Bắc giáp Quận Bình Thạnh, Quận Phú Nhuận, lấy kênh Nhiêu Lộc-Thị Nghè làm ranh giới và giáp Quận 3 lấy đường Hai Bà Trưng và đường Nguyễn Thị Minh Khai làm ranh giới. Phía Đông giáp Quận 2, lấy sông Sài Gòn làm ranh giới. Phía Tây giáp Quận 5, lấy đường Nguyễn Văn Cừ làm ranh giới. Phía Nam giáp Quận 4, lấy kênh Bến Nghé làm ranh giới.