Top 21 # Xem Nhiều Nhất Anh Chó Jack Sue Phần 5 / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Asahihotpot.com

Truyện Một Chút Cũng Không Giống Chàng Jack Sue Trong Mary Sue Chương 9 / 2023

Tác giả: Tề Sở

Chương 9: Bao Che Khuyết Điểm Có Lý — Tại Vì Đối Thủ Cũng Không Phải Là Hạng Tốt Đẹp Gì Cho Nên Khi Được Che Chở Cảm Thấ

Ưu điểm khi làm giáo viên chủ nhiệm tại trường quý tộc này là lương cao, khuyết điểm là nhiều nguy hiểm.

Đến trường học này đọc sách, không giàu sang thì cũng cao quý, không tiền thì khẳng định là phú… Nói chung làm giáo viên chủ nhiệm của tầng lớp có tiền áp lực rất lớn — cơ bản không thể đắc tội với bọn họ.

Thế là điều này làm cho các thầy giáo chủ nhiệm luôn có tạo hình chung là đầu trọc bụng ưỡn, khăn tay luôn mang theo bên người, bất cứ lúc nào cũng phải lấy ra xoa một chút, bộ dạng nịnh nọt so với cẩu còn khó coi hơn — cẩu ngoắt ngoắt cái đuôi ít nhất vẫn còn cảm thấy dễ thương, còn thầy chủ nhiệm thì…thôi đi vậy.

Thầy chủ nhiệm mà Tô Nghiêu phải đối mặt này, cũng là nhân vật được miêu tả như vậy.

Thầy chủ nhiệm mơ hồ biết được quan hệ của Tô Nghiêu và nam chính quân không ít, cũng nghe nói gần đây có một chút lời đồn lan truyền trong trường học. Nam chính quân cũng không ra tay ngăn chặn lời đồn đại, trái lại lại bỏ mặc cho nước chảy bèo trôi, lẽ nào thật sự cùng với thằng nhóc phát dục không tốt này có một chân… Thầy chủ nhiệm cảm thấy mình đã biết được một bí mật vô cùng to lớn, bất quá lại lập tức nghĩ đến nam chính quân cũng chẳng che chở cho Tô Nghiêu, nếu thật sự có quan hệ gì đó thì đã sớm ra tay đè ép tin đồn xuống rồi chứ nhỉ? Cho nên kỳ thực cũng không có bất cứ quan hệ gì sao?

Thầy chủ nhiệm lấy khăn lụa lau tay ra lau mồ hôi, cảm thấy được thực sự là thánh ý khó dò.

Với lại, đám học sinh bị Tô Nghiêu đánh kia cũng có lai lịch không nhỏ, nhất định sẽ làm lớn chuyện, thầy chủ nhiệm quyết định vẫn là gom hết bọn họ lại một chỗ, bảo Tô Nghiêu nói lời xin lỗi, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ là được.

Bất quá Tô Nghiêu biết nói xin lỗi sao? Hiển nhiên là không rồi.

Tô Nghiêu dán mấy miếng băng OK, một mặt hờ hững, cự tuyệt không nói xin lỗi, phảng phất như hết thảy đều không có quan hệ gì với cậu, cậu chỉ là một người bình thường vây xem mà thôi.

Mà mấy học sinh bị đánh, ỷ vào nhà mình ít nhiều gì cũng có bối cảnh, trắng trợn không hề kiêng dè, có chút hung hăng, một mặt “đe dọa” Tô Nghiêu, một mặt uy hiếp thầy chủ nhiệm nhất định phải cho bọn họ một câu trả lời.

Thầy chủ nhiệm ở giữa cuộc đọ sức, thỉnh thoảng lại móc khăn tay ra lau mồ hôi một chút, cảm thấy tóc trên đỉnh đầu của mình, cách ngày rụng hết cũng không còn xa nữa.

Loại tình huống này đại khái giằng co gần mười phút, sau đó cửa mở ra.

Đương nhiên là nam chính quân bước vào rồi.

Có lẽ bởi vì đã sắp chạng vạng, ánh tà dương từ cửa chiếu vào, Tô Nghiêu đột nhiên có một loại cảm giác như nam chính quân mang theo thánh quang. Loại ý nghĩ này xuất hiện không tới một giây đã bị bóp nát, bởi vì biểu tình trên mặt nam chính hơi khủng bố, không có một chút gì là giống thánh quang cả.

Nam chính quân liếc mắt nhìn Tô Nghiêu, mặt càng đen hơn, chậm rãi đi vào.

Ngoại trừ Tô Nghiêu, ở đây đều đột nhiên có một loại cảm giác như nhiệt độ chợt giảm mạnh xuống.

Nam chính quân bước tới bên cạnh Tô Nghiêu, vươn tay vòng qua vai Tô Nghiêu, rồi kéo cậu vào trong lòng. Cái trán của Tô Nghiêu đặt nam chính quân vai, cảm nhận được cường lực rõ rệt từ hông truyền đến.

Chỉ nghe nam chính quân nói: “Vết thương trên mặt cậu ấy, các người đều có phần?”

Nam chính quân vẫn là nhân vật vô cùng đáng sợ, là truyền thuyết vô cùng hắc ám của trường học, bằng không cũng sẽ không có nhiều nữ sinh vừa thích hắn đồng thời cũng vừa sợ hắn như vậy. Đám gia hỏa “cha tao là Lý Cương” kia, trong nháy mắt nhìn thấy nam chính quân, nhất thời liền héo rũ, sau đó hai người trong đám, rất nhanh đã bị rối loạn trận tuyến, trực tiếp bán đứng đồng đội.

Cái gọi là diễn viên quần chúng tất nhiên là một đám người qua đường có chỉ số thông minh không quá cao — hai người này, chỉ ra và xác nhận đều là người hại cậu, dĩ nhiên là tự chừa mình ra rồi.

Tô Nghiêu cảm giác không khí bây giờ liền ngưng trệ một chút, còn chưa kịp tưởng tượng ra đến cùng là đã xảy ra điều gì, thì đã bị nam chính quân mang đi.

Khóe mắt liếc nhìn một cái, sắc mặt của các vị có tại hiện trường cũng không tính là đẹp.

Thầy chủ nhiệm tựa hồ lặng lẽ thở một hơi? Đại khái là bởi vì nam chính quân đã ra mặt, cho nên không cần làm khó một người bị kẹp ở giữa như hắn nữa rồi.

Tâm tình của Tô Nghiêu đột nhiên trở nên tốt hẳn, mặc dù bây giờ là bị nam chính quân ôm vào trong ngực, tư thế dù sao cũng hơi không được tự nhiên một chút, nhưng mà khóe miệng vẫn hơi cong lên, cằm đặt trên vai nam chính quân, tiện thể chôn đầu vào cổ hắn luôn.

… Bất quá cuối cùng vẫn là không thề chịu nỗi tư thế ôm ấp đầy phiến tình như thế, đi tầm được mấy chục mét đã yêu cầu nam chính quân thả mình xuống.

Nam chính mang Tô Nghiêu trở về phòng ngủ.

Một đường trầm mặt, hiện tại cuối cùng hắn cũng lên tiếng: “Ngoại trừ trên mặt ra, còn có chỗ nào bị thương nữa không?”

Tô Nghiêu lắc lắc đầu, nói: “Bọn họ chủ yếu là đánh mặt của tôi.”

Tô Nghiêu thật giống như nghe thấy được tiếng khớp tay bởi vì nắm tay quá chặt nên phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Nam chính quân sờ lên mặt Tô Nghiêu, tại mấy chỗ bị dán OK kia khẽ vuốt mấy cái, nói: “Lần sau không được kích động như thế.”

Tô Nghiêu rũ xuống con ngươi xuống, ừ một tiếng.

Kỳ thực sau chuyện này mình cũng cảm thấy có hơi kỳ quái, thật giống như gần đây đã bị làm hư, rõ ràng là chuyện không đáng để tức giận, cứ nhiên mình lại phát hỏa. Thật giống như càng ngày càng ngây thơ.

Sau đó Tô Nghiêu nghe thấy nam chính quân nói: “Có chuyện gì thì cứ nói với tôi.”

Tô Nghiêu:…

Cậu đột nhiên hoài nghi, đến cùng là nam chính quân có biết người nào ra tay đánh trước hay không?

“Tôi dạy cho cậu những thứ kia chỉ là vì rèn luyện thân thể, nhưng cũng để phòng thân nữa.” Nghĩa bóng là, chuyện đánh nhau cứ giao cho tôi?

… Được rồi, mình đã đoán sai.

Bất quá sau chuyện này, những trò đùa dai hay khiêu khích Tô Nghiêu không còn nữa, mà những lời đồn đại kia hay là tin đồn đó, cũng không còn ai nhắc đến. Đến nỗi mấy người bị cậu đánh kia, nhìn thấy cậu như là thấy ôn thần mà dắt nhau chạy trốn…Thủ đoạn của nam chính quân quả nhiên phi phàm.

Tô Nghiêu cảm thấy thanh tịnh không ít, đồng thời cũng cảm thấy, nam chính quân đối với mình, thật sự là có hơi quá tốt rồi…

Nếu như không phải biết hắn đã có người mình thích, nếu như không phải đã biết trước kết cục của quyển sách này, Tô Nghiêu thật sự cho là nam chính quân thích mình.

Aizz, đột nhiên cảm thấy có chút gay go đây.

Tô Nghiêu đoán được chuyện lần trước đại khái là do bạn học nữ chính làm ra, thủ đoạn kỳ thực có chút thấp, quả thực so với tâm cơ của nữ phụ thì trình độ này còn kém xa — phân tán lời đồn đại, làm cho người trong cuộc bởi vì áp lực mà sinh ra nội chiến hiểu lầm cãi cọ rồi sau đó là chia tay cái gì đó. Mà cụ thể, thêm vào nam chính quân đã có người mình thích, cho nên cuối cùng đã bị đảo lộn hoàn toàn, cũng chỉ có một mình một người — mục đích tương đối dễ đoán.

Chỉ có điều người trong cuộc đối với chuyện này đều quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi có chút dung túng, cho nên sự tình phát triển cuối cùng lại trở thành như vậy.

Suy nghĩ một chút, Tô Nghiêu vẫn cảm thấy có chút buồn cười — không biết hiện tại có bao nhiêu người cho rằng mình và nam chính là một đôi nhỉ.

Tô Nghiêu theo như thường lệ buổi trưa đi đến văn phòng của hội học tìm nam chính quân ăn cơm ngủ trưa.

Nhưng mà vừa mở cánh cửa ra lập tức đã nhìn thấy một màn không hợp với trẻ nhỏ — bạn học nữ chính cư nhiên đẩy ngã nam chính quân, ở trên ghế salon muốn làm chuyện bất chính!

Mẹ nó, đó là ghế salon của tôi! (chỉ lo cho cái ghế thôi sao?)

Tô Nghiêu hoàn toàn không có ý nghĩ không thể quấy rầy nam nữ chính như lần trước, giẫm mạnh chân đi thẳng vào.

Mà hai người trên ghế salon vẫn gữ nguyên tư thế một người đè trên một người, không có dù chỉ một chút xấu hổ nhục nhã — bộ không nhìn thấy có người đi vào rồi hả?!

Tô Nghiêu đi tới cạnh ghế salon, nhìn xuống, nói: “Âu Dương, cô ta đè lên người anh không nặng sao?”

Nam chính quân từ lúc Tô Nghiêu đẩy cửa đi vào vẫn không có động tác gì, chỉ nhìn chằm chằm Tô Nghiêu. Lúc này mới mới miệng nói chuyện: “Có chút.”

Nói xong, liền đẩy nữ chính ra.

Nữ chính cứ như vậy mà nằm bẹp trên mặt đất.

Không đứng dậy.

Tô Nghiêu không có một chút cảm giác thành công bắt gian tại trận, trong lòng ngoài một chuỗi im lặng tuyệt đối thì còn lại cũng chỉ là một chuỗi tuyệt đối im lặng.

Tô Nghiêu ngồi chồm hỗm xuống, lấy ngón tay đâm đâm bạn học nữ chính, không tỉnh, giật tóc mai của cô ta một cái, vẫn không tỉnh, thế là ngoan tâm nổi lên, trực tiếp nhổ từng sợi tóc của cô ta xuống, vẫn cứ không tỉnh.

Tô Nghiêu:…Còn cau mày kìa, không thể giả bộ chuyên nghiệp một chút sao?

Nam chính quân bảo Tô Nghiêu đừng đùa nữa, sau đó gọi điện thoại, kêu người đến.

Mà Tô Nghiêu cũng rất “nghe lời” ngồi lại lên ghế salon, con ngươi vòng tới vòng lui lên người nam nữ chính.

Nam chính quân nói chuyện điện thoại xong, liếc mắt nhìn nữ chính đang nằm dưới đất một cái, hừ một tiếng.

Đột nhiên Tô Nghiêu cảm thấy có chút buồn cười trên sự đau khổ của người khác.

Không lâu lắm, đã có người tới vác nữ chính đi. Tô Nghiêu cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà cười lên. Tiểu thuyết tình cảm thường có tình tiết nữ chính không cẩn thận mà đè lên người nam chính, sau đó từ đây sản sinh ra nghiệt duyên cư nhiên đã mất linh rồi!

Nam chính quân tựa hồ bị nụ cười của cậu làm cho sững sờ một chút, sau đó cũng câu lên một nụ cười bất đắc dĩ.

Tô Nghiêu rất nhanh đã cười đủ, sau đó nhìn nam chính quân, tựa hồ đang chờ hắn giải thích.

Nam chính quân nói: “Cô ta vừa tới đây nói muốn gia nhập hội học sinh, tôi không đồng ý, sau đó liền nổi lên một chút tranh chấp. Sau đó cô ta lại đột nhiên xông tới, không biết thế nào lại vấp ngã đè lên người tôi.”

Tô Nghiêu phun tào: “Ngã cũng chuẩn quá đi, cư nhiên lại ngã thẳng lên ghế salon.”

“Ai biết được.”

“Nhưng mà tại sao lại giả bộ bất tỉnh như vậy?”

“Đại khái chắc là muốn tôi mang đến phòng y tế đi.”

“À…”

“Ăn cơm đi.”

Lúc này Tô Nghiêu mới chú ý đến, người đưa cơm đã tới rồi.

Bởi vì Tô Nghiêu đã từng phun tào với nam chính quân, mỗi lần đều là thịt cá tổ yến vi cá mập nhìn nhức mắt vô cùng, thế là nam chính quân liền nghe lời, mỗi lần đều bảo người làm chuẩn bị một chút cơm hộp. Đương nhiên, vẫn là mỹ vị phong phú dinh dưỡng đầy đủ, không thể nào so sánh với những hộp cơm ở bên ngoài được. Mà loại ăn bám hằng ngày này, Tô Nghiêu tỏ vẻ mình đã tê dại với chuyện này rồi, nên cũng không thèm để ý mà ăn nhiều thêm một chút.

Nữ chính sau khi trải qua chuyện này cũng trở nên an phận, mãi cho đến tận khi bắt đầu lễ hội Halloween.

Phải biết rằng quý tộc trường học thích nhất bày ba cái loại vũ hội này hóa trang kia, có thể thỏa mãn hư vinh trong lòng của các thiếu nam thiếu nữ.

Mà từ khi nam chính Âu Dương Thuấn đến trường học này, kỳ vọng của các cô gái đối với vũ hội được tổ chức này chỉ càng tăng thêm chứ không thể giảm xuống — nhiều người hy vọng Thuấn vương tử điện hạ anh tuấn lãnh khốc có thể bị dung mạo mỹ lệ của mình hấp dẫn, sau đó sẽ sinh ra một câu chuyện ái tình kinh thiên động địa làm cho qủy thần khiếp sợ cùng với xúc động lòng người!

Mà Halloween, là một cái cơ hội như vậy.

Tô Nghiêu đã đoán đúng, cho nên chuyện phát triển sau đó, vũ hội hóa trang kinh dị trở thành hóa trang đáng yêu. Mọi người ai cũng thay đổi trang phục, nhưng mà là mặc lễ phục công chúa gì đó vương tử gì đó còn đeo thêm một cái mặt nạ nửa mặt cho huyền bí, hay là mặc vài bộ đồ dễ thương rồi vẽ trên mặt vài vệt sáng gì đó, lộ ra một chút đẹp đẽ đáng yêu, còn có chơi trò cosplay, trang phục vũ nữ, kiếm khách, Hán phục, kimono đầy đủ các loại, cái nào đẹp đẽ cái nào tao nhã cái nào nhìn vào đẹp trai thì mặc tất, Tô Nghiêu có cảm giác như đang đi dạo tại lễ hội văn hóa thế giới.

Vốn là Tô Nghiêu muốn đi tìm chỗ nào đó có thể mượn được trang phục hoạt hình phù hợp với cậu một chút — giống như gấu nhỏ mèo nhỏ hay cầm bóng bay trong các khu trò chơi của con nít.

Không thể tìm được đành nhờ nam chính quân giúp đỡ. Cậu tùy tiện tả hình mạo một chút cho nam chính quân biết, cảm thấy với trí tuệ của nam chính quân, nhất định sẽ hiểu. nam chính quân trầm mặc một chút, sau đó tỏ vẻ không thành vấn đề. Thế là Tô Nghiêu ngồi chờ nam chính quân chuẩn bị tốt quần áo cho cậu.

Sau đó, mấy tiếng trước khi vũ hội bắt đầu, cuối cùng Tô Nghiêu cũng lấy được trang phục của cậu.

Áo sơmi gắn nơ, quần đùi có hai dây móc, giày Martin, đôi tất dài, trang phục hoàn toàn theo phong cách Anh Quốc, đáng để phun tào nhất chính là — tại sao lại có thêm một bộ tai mèo, bao tay mèo còn thêm cả cái đuôi mèo nữa!

Khóe miệng Tô Nghiêu co giật một chút, sau đó liền nghe thấy nam chính quân giục cậu mặc vào nhanh lên.

Tô Nghiêu cắn răng hỏi: “Trang phục trong phim hoạt hình là đây?”

Nam chính quân nhìn thấy bộ dạng cỉa Tô Nghiêu không được hài lòng cjo lắm, có chút nghi hoặc: “Không phải là cậu nói mèo nhỏ gấu nhỏ các loại sao?”

Tô Nghiêu rất muốn nổi khùng: “Tôi nói là trang phục hoạt hình, giống như mèo nhỏ gấu nhỏ!” Thấy bộ dạng của nam chính quân vẫn không hiểu, rõ ràng trực tiếp lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm một tấm ảnh như vậy đưa cho nam chính quân xem.

Nam chính quân xem xong bày ra một bộ bỗng nhiên tỉnh ngộ, rồi tỏ vẻ ngay lập tức: “Nhìn không đẹp gì cả, cậu vẫn nên mặc cái này đi.”

Bộ dạng của Tô Nghiêu cảm giác bản thân nhất định là rất đáng xấu hổ

Cậu đi đến trước gương để xem kết quả cuối cùng, sau đó liền ngây dại.

Tô Nghiêu là biết mình là một đứa con trai khả ái, lúc mới “vào” thân thể này trong lòng còn bị mắc chứng hoa si. Bất quá sau đó đã tạo thành thói quen nên “căn bệnh” này cũng giảm đi rất nhiều.

Mà như bây giờ mặc một bộ hoá trang, so với bộ dạng lười nhác luôn chưa tỉnh ngủ trước kia đáng yêu hơn rất nhiều, “căn bệnh” mà Tô Nghiêu vẫn luôn bị khống chế trong xương lại thừa dịp tỉnh lại, thế là tiếp tục nhìn vào trong gương ngẩn người ra. Tuy rằng trên mặt không lộ ra bất cứ biều tình gì, nhưng mà trong lòng đã: (/////////////////////////)

Mà nam chính quân vẫn ôm hai tay đứng ở một bên, nhìn chằm chằm vào Tô Nghiêu, bộ dạng như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hết Chương 9 Đăng bởi: admin

Truyện Một Chút Cũng Không Giống Chàng Jack Sue Trong Mary Sue / 2023

Mà Nam Cung Vũ cư nhiên lại đáp ứng!

Viêm Dạ nghĩ, thoạt nhìn tên gia hỏa này giống như đang rất là tức giận, nhưng lại nhiệt tình một cách bất ngờ?

Bất quá nếu đã đáp ứng, thì phải làm được — tuy rằng nhìn tiểu tử này vẫn chưa thuận mắt lắm.

“Mục tiêu là thi học kỳ phải vào được năm mươi vị trí đầu.” Nam Cung Vũ dùng ngữ điệu vô cùng bình tĩnh khi nói ra câu này.

“Cậu là con nít à? Chuyện cười này hơi quá mức rồi đó!” Viêm Dạ cảm thấy Nam Cung Vũ quả thực là bị loạn đến nói bốc nói phét.

“Tôi chưa bao giờ đùa giỡn.”

“Hừ, cậu ở lớp đệ nhất nên chuyện này đương nhiên chả tính là gì.” Viêm Dạ nói lầm bầm.

“Cậu không tin? Vậy tôi sẽ làm cho cậu nhìn xem thử, tương tự, cậu cũng không được lười biếng.”

“Được.”

“Ai lười biếng là chó con.”

“Cậu mới phải làm chó con!”

… Bất ngờ, loại kích tướng ấu trĩ này lại rất hữu hiệu đối với Viêm Dạ. Nghe được câu này Nam Cung Vũ suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười. Bất quá cuối cùng vẫn nhịn xuống được, chịu thôi, làm thầy giáo thì phải nghiêm túc mà.

“Đầu tiên, điều thứ nhất, quy định về dáng vẻ — ngày mai lại đây tóc phải trở về màu đen, còn có nếu tóc quá dài, trừ điểm, không cho phép mang nhiều đồ trang sức như vậy, đồng phục cũng phải mặc đúng theo quy định…”

“Dáng vẻ không đoan chính thì sao có thái độ học tập nghiêm túc được? Vẫn là nói kỳ thực một chút quyết tâm cậu cũng không có?”

“Hừ, làm thì làm!”

Thế là, nam hai cứ như vậy mà đi lên con đường…không lối về.

Địa điểm để học kèm là ở phòng ngủ của nam hai, thời gian học bù là mỗi buổi tối các ngày trong tuần, kể cả cuối tuần. May mắn nam hai quân ở một mình một phòng, coi như là học kèm đến đêm khuya, cũng không quấy rối những người khác.

Ngày hôm sau, lúc Nam Cung Vũ gặp lại Viêm Dạ, khó có thể tin tưởng được người trước mắt này chính là cái tên ngốc lúc trước. Biến hóa này có chút lớn quá rồi.

Bởi vì sửa đổi kiểu tóc, quần áo cũng mặc chỉnh tề, cho nên ngược lại lại trở nên hơi câu nệ.

Nam Cung Vũ đứng ở cửa liên tục nhìn chằm chằm vào Viêm Dạ, nhìn đến Viêm Dạ cũng có chút ngượng ngùng: “Nhìn như vậy có phải là rất quái lạ không?”

“… Không có.” Tốt vô cùng. Bất quá Nam Cung Vũ có chút ngạo kiều, câu này ngược lại không nói ra được.

“Cậu không cần phải nói miễn cưỡng như vậy, tôi hiểu mà.” Ngày hôm nay mặc trang phục này đến lớp học, còn dẫn đến một trận phong ba không hề nhỏ, Viêm Dạ không hề muốn nhớ lại nữa.

“…”

Thế là buổi học kèm khô khan nhàm chán chính thức bắt đầu, mỗi ngày đều học đến hơn 12h, vừa bắt đầu Viêm Dạ còn cảm thấy mình không thể nào làm được, mà đến khi tiến hành thì thật sự muốn chết quách luôn cho rồi — Lực Ampe lực Lorentz vòng Benzen Hydro Ribosome Giang Châu Pathetic Sigma #@$&@&

Cho nên mới nói, học tập chính là phương pháp tốt nhất để chữa trị chứng thất tình!

Thật ra là Lam Tuyết Nhi bởi vì ít đi một cái đuôi mà cảm thấy có chút không khỏe nên cũng có đi tìm Viêm Dạ, nhưng mà bởi vì hình tượng của Viêm Dạ thay đổi quá lớn, cô đứng ở cửa lớp quét một lần nhưng không thấy, đành bỏ qua, tiếp tục bỏ ra sức lực làm thức ăn đi theo đuổi Nam Cung Vũ — tuy rằng Nam Cung Vũ đều từ chối thức ăn của cô, bất quá cô khẳng định với sự chân thành cùng ý chí kiên định của mình, cuối cùng Nam Cung Vũ nhất định sẽ bị cô làm cho cảm động! — cô đã nhìn thấu bản chất của Nam Cung Vũ, tuy rằng ngoài mặt Nam Cung Vũ nhìn rất lạnh lùng không dễ dàng tiếp cận, nhưng thực chất nội tâm lại rất ôn nhu! Bằng không cũng sẽ không đưa cho mình tờ khăn giấy khi mình đang khóc kia, đàn ông tốt quả nhiên phải tranh thủ ra tay trước, nếu bị thằng đàn ông khác nhanh chân đến cướp là hỏng bét. Thế là nữ chính tiếp tục cố gắng làm thức ăn mua chuộc dạ dày nam ba quân.

Tối hôm đó, thời gian đã sớm qua mười hai giờ, thế nhưng nam hai vẫn còn đang học.

Nói thật từ bên trong học tập tìm ra được không ít lạc thú, tỷ như khi giải được một đề toán, cảm giác thành công kia còn hơn gấp nhiều lần khi đánh nhau đánh thắng người khác — Có lẽ nguyên nhân là vì bất đồng về độ khó.

“Nam Cung, qua đây nhìn đề bài này giúp tôi một chút.” Hai người học kèm bổ túc hồi lâu, tựa hồ cũng trở thành bạn bè.

“Nam Cung?” Bởi vì người được gọi không có phản ứng, Viêm Dạ quay đầu đi tìm người ta, lại phát hiện người ta đã nghiêng người dựa vào trên giường của mình mà ngủ. Trên tay còn đang cầm một quyển sách được lật dở. Viêm Dạ liếc mắt… Không phải tiếng anh cũng chả phải tiếng chim, nhìn không hiểu.

Nói đến cái tên này hình như gần đây hội học sinh có rất nhiều việc thì phải, bất quá vẫn còn nhín một chút thời gian tới giúp mình học tập… Viêm Dạ cảm thấy đột nhiên mình bị cảm động. Sau đó mình lại bị chính mình chán ghét = =.

Viêm Dạ đi tới đắp mền cho Nam Cung Vũ, còn mình lại tiếp tục trở về trước bàn học đấu tranh với đề vật lý.

Lúc Viêm Dạ tỉnh lại, Nam Cung Vũ đã rời đi, mà mình lại đang nằm bên trong ổ chăn.

A, ổ chăn thật thoải mái, thật không muốn rời giường đi học. Viêm Dạ xoay người đổi tư thế một chút, nghĩ nghĩ, hình như lâu lắm rồi mình không có cúp cua… Mơ mơ màng màng lại muốn nhắm mắt ngủ thêm một chút, thì đồng hồ báo thức vang lên, lần này buồn ngủ hoàn toàn biến mất, Viêm Dạ đành phải vô cùng cực khổ mà rời giường. Bất quá lôi kéo tinh thần cũng không ăn thua, cuối cùng vẫn có xu thế bị trễ, Viêm Dạ không muốn bị Nam Cung Vũ nói mình lại đi muộn này nọ, thế là bỏ qua luôn bữa ăn sáng.

Bất quá làm cho cậu không nghĩ tới chính là, trải qua một tiết học, tại lúc đói bụng sắp chuẩn bị đầu thai, Nam Cung Vũ cư nhiên lại mang đồ ăn đến cho cậu!

Viêm Dạ ngửi được hương vị liền chạy ra ngoài, cầm hộp cơm trên tay, hình như hơi ít.

Viêm Dạ không kịp chờ đợi muốn mở ra ăn ngay lập tức, thì nghe thấy Nam Cung Vũ nói: “Lam Tuyết Nhi đưa, không từ chối được, nghe nói sáng sớm cậu còn chưa ăn cơm, nên mang qua cho cậu.”

Viêm Dạ nghe xong tay dừng lại một chút, đột nhiên chẳng muốn ăn nữa.

“Cậu giữ lại đi, cô ấy làm đưa cho cậu, sao cậu có thể đưa cho người khác?

“Tôi không có hứng thú, cậu không ăn thì tôi vứt đi vậy.”

“Người ta nhọc nhằn khổ sở làm cho cậu, sao cậu có thể vứt đi như vậy chứ?! Cậu có nghĩ đến cảm nhận của cô ấy hay không?” Viêm Dạ không biết vì cái mao gì đột nhiên lại có chút kích động.

“Vậy cô ta có nghĩ đến cảm nhận của tôi hay không, tôi không muốn cô ta còn kín kín đáo đáo lén đưa cho tôi, đến trình độ đó chẳng lẽ không làm cho người khác khó chịu hay sao?”

“Tôi…” Viêm Dạ nói không ra lời.

“Xem ra cậu vẫn còn rất yêu thích cô ta, còn thay cô ta suy nghĩ đến vậy. Những gì tôi cho cậu biết trong rừng cây nhỏ chẳng lẽ lại quên hết rồi sao?” Nam Cung Vũ đột nhiên cũng cảm thấy có chút tức giận.

“Các cậu đừng vì tôi mà cãi nhau nữa!” Đột nhiên Lam Tuyết Nhi không biết từ từ đâu xuất hiện, đại khái là vừa rồi vẫn đi theo Nam Cung Vũ?

“Bạn học Viêm Dạ, tôi biết cậu yêu thích tôi, thế nhưng hiện tại người tôi thích là bạn học Nam Cung, cho nên… Chúng ta sau này cũng đừng gặp nhau nữa! Xin lỗi!” Lam Tuyết Nhi lại quay người nhìn Nam Cung Vũ nói: “Tớ sẽ không thích cậu ta, Nam Cung. Sáng sớm hôm nay, lúc cậu nhận hộp thức ăn của tớ, trong lòng tớ thật sự thật vui vẻ! Tớ…”

Lúc này Tô Nghiêu tình cờ đi qua nhà vệ sinh thuận tiện vây xem toàn bộ quá trình, Tô Nghiêu:… Cô gái này não động trước sau vẫn như một, không, so với trước đây thì càng nặng hơn.

Mà Viêm Dạ, nghe được nữ chính nói như vậy, chắc chắn sẽ bị sụp đổ — thì ra cô ấy vẫn luôn không thích mình… Nhưng, hình như, mình cũng không quá khó chịu? Viêm Dạ cau mày sờ lên ngực, không đau, cảm giác có chút kỳ quái.

Mà Nam Cung Vũ xong không nhịn được nữa, sau khi hừ một tiếng, trực tiếp lôi Viêm Dạ đi. Nếu trong giờ lên lớp sẽ gặp phải đứa con gái này, vậy thì trốn tiết là được, dù sao anh họ trốn tiết cũng không ít, hắn đây chỉ là học theo răm rắp mà thôi. Đến nỗi Viêm Dạ… Hàng này có trốn học hay không trốn học cũng như nhau? Lần thứ hai cảm thấy đau lòng thay cho giáo viên trường quý tộc.

Viêm Dạ bị Nam Cung Vũ dẫn tới rừng cây nhỏ.

Nam Cung Vũ thích rừng cây nhỏ này cũng như Tô Nghiêu thích leo lên sân thượng.

Chờ đến khi hai người cuối cùng cũng dừng lại không đi nữa, tiết thứ hai tựa hồ đã lên lớp từ lâu rồi.

Hai người mặt đối mặt, cùng nhau:…

Một chút ý nghĩa khi trốn tiết cùng nhau cũng không có.

Trên tay Nam Cung Vũ còn cầm bữa sáng yêu dấu mà nữ chính làm cho hắn, sau đó liền nghe thấy được trong bụng Viêm Dạ phát ra tiếng kêu ục ục.

Hai người tiếp tục:…

Viêm Dạ ngồi xổm người xuống, thực sự đói bụng đến mức chịu không nỗi nữa.

Cậu nói: “Cậu không ăn thì đưa cho tôi.”

Nam Cung Vũ đưa hộp cơm ra, ngay tại lúc Viêm Dạ giơ tay tiếp nhận, hắn lại rụt tay về.

“Cậu có ý gì?” Bụng rất đói làm nam hai quân có chút khó chịu.

Nam Cung Vũ không để ý tới cậu, tự mình móc điện thoại ra gọi điện cho ai đó. Hắn cư nhiên lại gọi điện cho người làm mang thức ăn vào rừng cây nhỏ! Nam hai quân cảm thấy mạch não của học bá vô cùng kỳ lạ.

Rất nhanh, thức ăn đã được đưa tới, bánh ga tô nhỏ cái loại gì đó. Mà hộp cơm Nam Cung Vũ cầm trên tay lại đưa cho anh chàng mang cơm đến: “Cầm lấy, đi xử lý đi.”

Anh ta tiếp nhận hộp cơm rồi lập tức rời đi.

Viêm Dạ không quản bọn họ xử lý hộp cơm kia thế nào, đối với người đang đói bụng, trời đất bao la, ăn cơm mới là lớn nhất.

Viêm Dạ mở hộp ra, nhìn thấy trong hộp chứa là một ly trà xanh và bánh mouse, không khỏi ngẩng đầu lên hỏi Nam Cung Vũ: “Sao cậu lại biết tôi thích vị trà xanh?”

Nam Cung Vũ ho nhẹ một chút, nói: “Không biết, bọn họ mua.”

Viêm Dạ suy nghĩ một chút, vừa rồi hắn cũng không nhắc tới trong điện thoại, chắc đúng là trùng hợp đi, với lại quan tâm nhiều như thế làm gì, ăn trước đã.

Bánh ga tô rất nhanh chóng đã tiêu diệt, Viêm Dạ kỳ thực còn chưa no lắm, bất quá ít nhất cũng không đói bụng. Thế là Nam Cung Vũ nói: “Đi thôi, trở về lớp học.”

“Không phải chứ, cậu bỏ một tiết học chỉ để dẫn tôi đi ăn hả?!” Viêm Dạ có cảm giác có chút khó tin.

Dĩ nhiên là không phải. Nam Cung Vũ lúc trước chạy trốn thuần túy chỉ là vì tránh nữ chính Lam Tuyết Nhi, mà kéo theo Viêm Dạ chỉ là bởi vì nhìn bộ dạng đáng thương kia thì có chút khó chịu. Đến nỗi gọi thức ăn cho Viêm Dạ chỉ là không đành lòng nhìn cậu đói bụng nên tâm huyết dâng trào mà thôi. Hiện tại không sao rồi thì đương nhiên phải trở về lớp học, lớp đệ nhất luôn phải làm tốt công tác tôn sư trọng đạo, tuyệt đối không được giống như anh họ của mình!

Bất quá ngoài miệng Nam Cung Vũ lại nói là: “Hừm, cậu đói bụng sau đó lên lớp không thể tập trung tinh thần, cuối cùng vẫn là liên lụy đến tôi phải dạy kèm thêm cho cậu.”

Viêm Dạ nghe xong thì bĩu môi, hừ một tiếng.

Sau đó hai người liền trở về lớp học.

Không lãng mạn chút nào cả!

Viêm Dạ không nghĩ đến, sao mình lại ngoan ngoãn nghe lời Nam Cung Vũ trở lại lớp học như vậy, sau đó lại nghiêm túc mà nghe giáo viên giảng bài. Tựa hồ bắt đầu từ ngày nghe theo lời hắn quay về bộ dạng đoan chính, thì bây giờ vẫn luôn rất nghe lời…

Phía trước đã nói, Nam Cung Vũ gần đây rất bận.

Hắn gần đây đúng thật là rất bận bịu — nam chủ quân thao hắn? Đương nhiên không phải, mà là nam chính quân đang sai bảo hắn không một chút mềm lòng.

Nam Cung Vũ đang bận chuyện dạ hội vào đêm giáng sinh, có lúc đi tìm Viêm Dạ, cũng đã tám chín giờ tối.

Viêm Dạ ngược lại thật là biết điều, cũng không vì Nam Cung Vũ không đến mà không học tập.

Nam Cung Vũ phá thiên hoang địa khen cậu một chút: “Không tồi.”

Viêm Dạ nghĩ, khen nhiều thêm vài câu sẽ chết sao?

Thế là bên trong sự bận rộn của nam ba quân, dạ hội giáng sinh cuối cùng cũng đến.

Đơn giản đây cũng chỉ là một buổi tụ tập ăn uống nói nhảm rồi kéo nhau ra khiêu vũ. Trong mắt của Tô Nghiêu, tẻ nhạt vô cùng, đối với Viêm Dạ thì cũng gần như vậy — bởi vì không cần cậu phải đi ra ngoài giao tiếp các loại, nên cậu cũng sẽ không đi giao tiếp các loại luôn — cậu rất đơn giản, dù có người mời cũng không nhảy.

Thế là trong buổi dạ hội, Viêm Dạ vẫn ở cùng Tô Nghiêu ngồi trong góc ngây người, Tô Nghiêu ăn thịt, cậu ăn đồ ngọt, vô cùng hài hòa.

“Thế rốt cuộc là tại sao cậu lại ở chỗ này?” Tô Nghiêu hỏi

“Nam Cung nói tôi đến đây bảo vệ cậu.” Kỳ thực lại không phải.

“Thế sao cậu không đi bảo vệ Lam Tuyết Nhi?”

“…” Động tác ăn đồ ăn của Viêm Dạ chợt ngừng lại, rồi tiếp tục tăng nhanh tốc độ, rất có loại cảm giác ăn uống quá độ rượu chè bê tha.

“Cậu từ bỏ cô ta?”

“… Ừ.”

Nghe được tin tức này, không biết tại sao Tô Nghiêu lại có cảm giác vui vẻ đến kỳ lạ, bất quá vì không muốn bị nhìn ra nên tự nhủ bản thân phải bình tĩnh lại. Cũng không muốn nam 2 quân thẹn qúa hóa giận, thế là cậu liền dời đề tài đi chỗ khác: “Gần đây theo Nam Cung Vũ học kèm, cảm giác thế nào?”

“Hắn? Tên kia quả thực là ma quỷ! Không đến 12 nhất quyết không để cho tôi đi ngủ!” Vừa nhắc tới Nam Cung Vũ, Viêm Dạ liền bắt đầu nghiến răng nghiến lợi: “Một ngày nào đó tôi muốn làm cho hắn nếm thử cảm giác này!”

“… Không phải cậu ta cũng bồi cậu đến 12 giờ sao?”

“…”

Bất quá thoạt nhìn đã quên mất mong muốn học bù lúc đầu rồi thì phải, Tô Nghiêu nghĩ.

“Này, cậu cứ ngồi ở đây ăn đồ ăn, không…cùng Âu Dương Thuấn kia đi khiêu vũ sao?”

“Không nhảy.”

“Tại sao?”

“Quá dễ kéo cừu hận.”

“Vậy cậu nhìn hắn ta đi khiêu vũ nói chuyện với những cô gái khác, sẽ không ăn dấm chua sao?” Không biết tại sao, lúc nói ra lời này, đôi mắt của Viêm Dạ lại nhìn Nam Cung Vũ, Nam Cung Vũ đang nói chuyện với một bạn nữ, khoảng cách quá xa với lại đại sảnh cũng quá ấm ĩ, cũng không biết nói cái gì, bất quá dáng vẻ của hai người thoạt nhìn đều rất vui vẻ. Viêm Dạ nghĩ, hừ, đây chính là cái gọi là thân sĩ đi, thật làm ra vẻ.

Tô Nghiêu nghe Viêm Dạ nói như vậy, nở nụ cười nói: “Ngược lại hắn cũng không thích các cô ấy. Hơn nữa hắn nói đêm nay sẽ không tùy tiện cùng người khác khiêu vũ.”

“Hừ hừ, nói cách khác nếu như hắn nhảy, cậu vẫn biết ghen đi.” Viêm Dạ vẫn còn nắm lấy điểm ấy không thả.

= = Tô Nghiêu cảm thấy người này… quả thực không muốn phun tào, ấu trĩ.

Thế là Tô Nghiêu không nói lời nào, sau đó liền nhìn thấy cách đó không xa Lam Tuyết Nhi ăn mặc rất xinh đẹp từ từ đi vào cửa.

— Điểm đặc biệt đầu tiên của nữ chính, rất thích đến muộn.

Chỉ thấy Lam Tuyết Nhi nhìn chung quanh một chút, cuối cùng phát hiện Nam Cung Vũ đang nói chuyện vơi một cô gái khác, lông mày tựa hồ nhíu chặt một chút, sau đó liền triển khai, bước nhanh về phía Nam Cung Vũ.

Tô Nghiêu bảo Viêm Dạ đừng ăn nữa chờ xem kịch vui.

Viêm Dạ nhìn về phía Nam Cung Vũ bên kia, chỉ thấy Lam Tuyết Nhi tiến lên chào hỏi Nam Cung Vũ, mà vào lúc này Âu Dương Thuấn cũng tới đây, cô gái lúc trước nói chuyện với Nam Cung nói được mấy câu sau đó liền cùng Âu Dương Thuấn ra khiêu vũ, thế là để lại Nam Cung Vũ cùng với Lam Tuyết Nhi. Lam Tuyết Nhi tựa hồ cũng đang mời Nam Cung Vũ đi khiêu vũ, bất quá Nam Cung Vũ không đáp ứng, nhưng mà Lam Tuyết Nhi vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục quấn quanh lấy Nam Cung Vũ.

Không biết tại sao, Viêm Dạ nhìn thấy trong lòng có chút buồn bực.

“Hắn cũng giúp cậu học tập hơn một tháng, cậu không đi giúp hắn một chút sao?” Tô Nghiêu nói.

“Tại sao?” Tuy rằng hỏi như thế, bất quá bên trong ngữ khí của Viêm Dạ không có một chút cảm giác gì gọi là “tôi mới không đi”, ngược lại lại đang đợi Tô Nghiêu cho cậu một cái lý do thích hợp.

“Cậu nhìn bộ dạng phiền chán của hắn kìa… Hơn nữa nếu thật sự hắn bị Lam Tuyết Nhi theo đuổi tới tay, sau này không thể dạy thêm cho cậu được nữa.”

“Há, vậy tôi đi đây.” Viêm Dạ tựa hồ không chút nào cảm thấy câu nói “sau này không thể dạy thêm cho cậu nữa” có vấn đề ở chỗ nào.

Viêm Dạ đi tới liền nghe được Lam Tuyết Nhi đang làm nũng bán manh với Nam Cung Vũ: “Chỉ nhảy một lần thôi mà ~ “

Rõ ràng trước đây, nếu Lam Tuyết Nhi cũng nói chuyện như thế vơi mình, mình cũng sẽ có loại cảm giác lâng lâng khó tả, tại sao hiện tại lại muốn nổi da gà vậy trời?

Viêm Dạ nổi da gà, run lên một chút, sau đó tiến lên phía trước nói: “Nam Cung, thì ra cậu ở đây, tôi tìm cậu đã lâu rồi.”

Nam Cung Vũ:…

Viêm Dạ tự mình cũng:…

Này có thể giả vờ một chút chứ.

“Cậu tìm tôi có chuyện gì?” Bất quá rất nhanh, Nam Cung Vũ liền phối hợp trả lời lại.

“Tôi…” Viêm Dạ còn chưa nghĩ ra lý do, nhìn quanh trên dưới bốn phía, đột nhiên đôi mắt lóe lên: “À, tôi tới tìm cậu đi khiêu vũ!”

“Khiêu vũ?” Nam Cung Vũ cảm thấy Viêm Dạ nghĩ ra được cái lý do này thực sự là….trình độ vô cùng thấp, không khỏi vì sự thông minh của cậu mà cảm thấy rơi lệ.

“Hừm, a, đúng, khiêu vũ, tôi không biết nhảy, cậu dạy tôi khiêu vũ đi.” Lý do của Viêm Dạ nói càng ngày càng thuận miệng

“Không được! Bạn học Nam Cung phải cùng nhảy với tôi!” Nữ chính phát ra thần công.

“Được, đi thôi.” Nam Cung Vũ không nhìn nữ chính, kéo Viêm Dạ đi về phía sàn nhảy. Nữ chính đứng tại chỗ dùng hết sức để giậm chân, tỏ vẻ hết sức tức giận, bất quá không ai thèm để ý đến cô ta cả.

— Nói đi cũng phải nói lại, điểm tốt của nữ chính Mary Sue chính là vừa ra trận là làm kinh diễm cả bốn toà nhà, nam chính nam hai nam ba cũng vì đó mà thán phục đấy. Bất quá, vì nghĩ như thế nên Tô Nghiêu cũng không thèm tiếc hận cho nữ chính dù chỉ một chút.

Viêm Dạ quả nhiên không nói dối, thật sự không biết nhảy — sau khi bị đạp lần thứ 40, Nam Cung Vũ nghĩ ra điều này.

“Được, không nhảy nữa, chúng ta đi bên kia đi.” Ngược lại đã giúp hắn giải vây, có nhảy hay không cũng chả có quan hệ gì: “Thực sự là mệt chết đi được.”

Nam Cung Vũ nghe xong đầu đầy hắc tuyến, đạp người khác mấy chục lần, cư nhiên còn nói mệt? Thế là hắn nói: “Không được, tôi phải dạy cậu khiêu vũ.”

“Này, phải nghiêm túc như thế à?” Viêm Dạ không nghe: “Gặp dịp thì chơi, gặp dịp thì chơi thôi mà, người anh em!”

“Nếu là gặp dịp thì chơi, vậy thì phải trình diễn toàn bộ.” Nam Cung Vũ đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt, cho dù lại vừa bị đạp một chân.

“NO– “

Thế là trên dạ hội có nhiều hơn hai người khác loài, đi khiêu vũ đồng tính.

Bất quá trước đây cũng không phải là không có, ngược lại cũng không có gì đặc biệt đáng giá phải kinh ngạc.

Nữ chính nhìn hai người đang khiêu vũ kia, tay nắm làn váy thật chặt, nhìn trên mặt bọn họ lơ đãng toát ra ý cười, răng cắn thật chặt.

— lần thứ hai.

Mà Tô Nghiêu đang vây xem ở phía xa, thấy cảnh này, liền cảm thấy vô cùng thích hợp để nghe ngóng.

— Như vậy không được, gần đây mình hình như càng ngày càng trở nên tệ hại. Tô Nghiêu tự nhủ phải nghiêm túc hơn một chút.

Sau đó cậu nhìn thấy nam chính quân đi về phía mình.

“Nhảy xong?” Tô Nghiêu hỏi.

“Hừm, người vừa rồi là chị gái của Nam Cung Vũ, cũng là chị họ của tôi.”

“… Anh không cần phải giải thích nhiều như vậy.” Nói ra làm như tôi đây rất dễ ghen ý.

“Sợ em hiểu lầm.”

“…”

“Chúng ta cũng đi nhảy một bản đi.” Mặc dù là trưng cầu ý kiến, thế nhưng nam chính quân đã lôi kéo Tô Nghiêu đi ra sàn nhảy.

“… Tại sao? Hơn nữa em sẽ không nhảy.”

Nam chính quân liếc mắt nhìn bầu không khí rất tốt của nam hai quân và nam ba, nhảy lại high như vậy. Tô Nghiêu tỏ vẻ, = = đã hiểu.

Đại khái là bởi vì “hiểu ngầm” hợp tác trên vũ hội mà quan hệ giữa bọn họ càng tiến thêm một bước, nói chung, sau đó giữa Viêm Dạ và Nam Cung Vũ, bầu không khí khi học kèm có biến hóa vi diệu. Viêm Dạ cảm thấy, Nam Cung đại ma quỷ hình như trở nên ôn nhu hơn? Không, nhất định là ảo giác!

Theo kì thi học kỳ tới gần, bầu không khí học tập càng ngày càng căng thẳng. Dưới sự yêu cầu của Nam Cung Vũ, mỗi ngày vào buổi trưa Viêm Dạ cũng phải đến chỗ hắn để học.

Viêm Dạ muốn khóc, ngủ trưa của cậu cũng bị mang ra tế điện rồi.

Bởi vì học kèm trong phòng học thật sự là quá chói mắt, tương tự cũng có không ít người đeo đuổi học bá Nam Cung Vũ đương nhiên sẽ dùng lý do hỏi cái này học cái kia để có cơ hội tiếp cận hắn, cho nên Nam Cung Vũ bảo Viêm Dạ đi đến tòa văn phòng của hội học sinh… Gian phòng bên cạnh, cũng chính là phòng làm việc riêng của Nam Cung Vũ.

Ai nha, cuối cùng cũng đã đăng đường nhập thất, ý tứ cùng hàm nghĩa như bản thân của mặt chữ kia.

Lần đầu tiên đến đây, Viêm Dạ đi nhầm phòng, trực tiếp đi vào phòng làm việc của hội học sinh, cậu không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa đi vào, sau đó liền nhìn thấy Tô Nghiêu và Âu Dương Thuấn đang chơi trò hôn nhẹ.

Viêm Dạ: = 口 = cư nhiên lại công khai ở chỗ này…

Sau đó Viêm Dạ đã bị bịt miệng mang đi.

Viêm Dạ đi vào bên trong phòng làm việc của Nam Cung Vũ, vẫn còn bày ra bộ dạng chưa tỉnh hồn.

Nam Cung Vũ nói: “Cậu không muốn sống nữa à?”

Viêm Dạ nói: “… Tôi cũng không biết bọn họ ở bên trong đó làm loại chuyện này…”

“Được rồi, lần sau chú ý một chút, trước tiên ôn tập lại đi.”

“Cái kia… Tô Nghiêu không phải là mỗi buổi trưa đều ở đây đó chứ? Ôn tập? Học kèm?”

“Là ăn cơm và ngủ trưa.”

“…” Viêm Dạ đột nhiên cảm thấy có chút đố kị.

“Ngày mai cậu không cần ăn cơm mà trực tiếp tới đây đi, tôi sẽ cho người đưa cơm đến, như vậy cậu cũng nhiều thời gian để ôn tập hơn.”

“Há, cậu sợ tôi không vào được năm mươi vị trí đầu à? Cứ yên tâm đi, bổn đại gia nói được nhất định sẽ làm được~” Viêm Dạ cảm thấy gần đây mình biết được nhiều thứ như vậy, quả thực chính là một thiên tài!

“Cũng không biết là ai vừa mới bắt đầu đã nói năm mươi vị trí đầu là không thể.”

“Hừ, khẳng định không phải là tôi!”

Nam Cung Vũ nghe xong, cười xùy một tiếng, bất quá cũng không nói gì nữa.

Thế là, mỗi ngày sau đó, anh chàng đem cơm đến hội học sinh mỗi ngày lại phải chuẩn bị thêm một phần cơm nữa.

— Haizz, hắn rõ ràng được gọi đến để làm vệ sĩ, tại sao hiện tại lại biến thành người đưa thức ăn cơ chứ?

Mỗi ngày phong phú đều trôi qua rất nhanh, cuộc thi cuối kỳ cũng rất nhanh đã xong, thành tích cũng rất nhanh có kết quả.

Nam Cung Vũ lần đầu tiên chủ động đến xem bảng xếp hạng. Dĩ nhiên không phải nhìn của mình.

Mà Viêm Dạ đã sớm không kịp chờ đợi mà vọt tới bảng thông báo để xem thành tích chiến công hơn một tháng qua của mình.

Từ trước đến sau từng cái từng cái đều nhìn một chút, Viêm Dạ có chút căng thẳng, mà khi thấy Nam Cung Vũ đạt vị trí số một, Tô Nghiêu cư nhiên cũng xếp thứ năm, Viêm Dạ cảm thấy đây thực sự là một thế giới tràn ngập ác ý. Tiếp tục xem tiếp, nhìn thấy người thứ bốn mươi mấy, vẫn không thấy tên của chính mình, Viêm Dạ càng ngày càng sốt sắng, sau đó cuối cùng, tại vị trí năm mươi mốt thấy được tên của mình. Cùng người thứ năm mươi, chỉ kém một điểm mà thôi.

Viêm Dạ cảm giác từ đầu đến chân như bị tạt một chậu nước lạnh, trong lòng thất lạc đến lợi hại.

Viêm Dạ xoay người liền nhìn thấy Nam Cung Vũ, miệng giật giật, lại không biết nói cái gì. Bên tai ngược lại vẫn luôn có người dám than thở Viêm Dạ tiến bộ cực nhanh, mà Viêm Dạ một chút cũng không thể cao hứng nổi.

Đã nói sẽ vào năm mươi vị trí đầu rồi mà.

Viêm Dạ đi tới trước mặt Nam Cung Vũ, nói: “Xin lỗi.”

Kỳ thực trong lòng cậu cũng không quá buồn bả khi không vào được năm mươi vị trí đầu, nhưng làm cho Nam Cung Vũ thất vọng cậu mới thấy lòng mình thất lạc. Cứ như, sự cố gắng hơn một tháng này đều là vô ích.

“Sao mà nhìn đáng ghét như vậy hả, nhìn cậu như vậy thì những người phải xem ngược bảng cảm thấy ra sao hả.” Tô Nghiêu không biết từ từ đâu xuất hiện, nói ra như thế — loại thái độ này cùng những tên học bá ăn chơi đập phá xong thi chỉ xếp thứ 90 thì có gì khác nhau?

“…Cậu cái tên xếp thứ 5 câm miệng!”

“Tô Nghiêu nói đúng.” Nam Cung Vũ cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện.

Viêm Dạ:!!!

“Bất quá quả thật cậu cũng không tuân thủ ước định, cho nên học kỳ kế tiếp tục học kèm đi.” Nam Cung Vũ tiếp tục nói.

Viêm Dạ nghe xong, thần sắc thất lạc trên mặt dần dần bị mừng rỡ thay thế, phảng phất như đang nói: Có thật không?!

Viêm Dạ nắm tay, nói ra lời thề son sắt: “Học kỳ sau nhất định tôi sẽ vào được năm mươi vị trí đầu!”

“Hai mươi vị trí đầu.” Nam Cung Vũ nói.

Viêm Dạ hóa đá.

“Phải xếp được hai mươi vị trí đầu.”

Viêm Dạ bể nát.

“Vậy hãy cố gắng lên.” Trong giọng nói của Nam Cung Vũ tựa hồ mang theo một chút ý cười, nói xong câu đó liền xoay người rời đi. Viêm Dạ vội vàng chỉnh lý lại bản thân mình, sau đó đuổi theo mắng hắn thật sự là tên biến thái ma quỷ.

Tô Nghiêu ở phía sau nhìn thấy, suy tư: Hình như sau khi nghe nói tiếp tục được học bù thì cậu ta lại vui vẻ như vậy? Lẽ nào…

Thật giống như đã phát hiện ra được một bí mật to lớn, có lẽ mình lại sắp có thêm một đứa em dâu rồi.

Giống Chó Jack Russell Terrier / 2023

Giống chó Jack Russell Terrier gọi là chó sục Jack Russell hay còn có những tên khác là Russell Terrier, Rebel Terrier và Parson Jack Russell, đây là một giống chó thuộc nhóm chó sục nhưng có kích thước thu nhỏ được sử dụng nhằm săn đuổi các loài gặm nhấm và săn cáo ở trong hang. Xuất hiện cách đây từ 200 năm về trước với nhiệm vụ đòi hỏi sự nhanh nhẹn, dũng cảm và khôn khéo, loài chó này trở nên rất thông minh và tốc độ, chúng đã trở thành một vật nuôi đồng hành cùng các thế hệ con người trong gia đình và sống rất tình cảm. Chó sục Jack Russell là một người bạn tuyệt đối trung thành rất đáng quý. Tìm hiểu thông tin về giống chó sục Jack Russell Terrier

Giống chó Jack Russell Terrier – Chó sục Jack Russell

Nguồn gốc

Giống chó Jack Russell Terrier gọi là chó sục Jack Russell tồn tại từ 200 năm trước vào thế kỷ 19. Tên của chúng được đặt bởi một người thợ săn có tên “Jack Russell”, người này đã lai tạo các chủng chó săn và chó sục nhỏ khác nhau để tạo ra một loài chó có khả năng đi theo các đoàn người ngựa săn bắn. Giống chó này được phát triển ở vùng miền Nam nước Anh. Đây là dòng chó săn rất nhanh nhẹn và dũng mãnh.

Giống chó này được đưa đến Mỹ vào năm 1930 và chúng được Hiệp hội chó giống Mỹ công nhận vào năm 2000 và được đổi tên giống thành Parson Russell Terrier.

Đặc điểm ngoại hình

Giống chó sục Jack Russell là một giống chó sục có kích thước nhỏ gọn, thân hình dài so với chiều cao, giống chó này chỉ cao từ 25-38 cm và cân nặng từ 5 – 8 kg. Thân hình nhỏ nhắn và gọn nhẹ nhưng những cặp chân rất nhanh nhẹn và cơ bắp. Loài chó này có đầu thủ tương đối nhỏ và mõm dài, có lông xù quanh mõm, đôi tai mọc cao trên đầu và thường cụp về phía trước, đuôi tương đối dài nhưng thường bị cắt ngắn lại, chúng được sử dụng để truy lùng vào các hang nhỏ và săn bắt cáo.

Chó sục Jack Russell có bộ lông dày rậm và ngắn sát cơ thể. Giống chó này thường có màu trắng toàn thân, riêng phần đầu và tai của chúng có mảng màu nâu hoặc nâu đen, ngoài ra một số con cũng có những mảng màu đen, nâu hoặc nâu vàng trên phần lưng và một góc đuôi.

Đặc điểm tính cách

Giống chó Jack Russell Terrie có bản tính rất hiếu động, vui vẻ và tình cảm, chúng rất thân thiện trong việc thể hiện tình cảm với những người thân thuộc của mình, tuy nhiên loài vật nuôi này cũng khá hung hăng với những loài vật khác, đặc biệt là loài mèo và chúng cũng khá cảnh giác với người lạ. Loài chó chó sục Jack Russell cũng rất mạnh dạn và ham chơi, chúng thích rượt đuổi những loài gặm nhấm, chạy nhảy, đào bới và biểu diễn xiếc.

Chó sục Jack Russell rất thông minh, dũng cảm và năng động, chúng rất vâng lời nhưng cũng có xu hướng trở nên bướng bỉnh và hiếu chiến. Loài vật nuôi này khá khó trong việc huấn luyện vì chúng rất độc lập và tính khí thất thường, tuy nhiên chỉ cần kiên nhẫn để dạy bảo cho chúng, loài vật nuôi này sẽ học hỏi rất nhanh và sẽ trở thành một loài chó vật nuôi bảo vệ, trung thành tuyệt đối với chủ nhân của mình.

Chăm sóc

Giống chó Jack Russell Terrier – Chó sục Jack Russell sống thoải mái trong căn hộ và cần được vận động đầy đủ, loài vật nuôi này rất hiếu động và thích chơi đùa, vì vậy nên thường xuyên cho chúng đi ra ngoài và vui chơi với những trò đuổi bắt bóng, bắt đĩa bay hay tìm kiếm đồ vật. Chúng cũng có khả năng để biểu diễn xiếc nếu được tập luyện thường xuyên.

Bộ lông của giống chó này không tốn nhiều thời gian để chăm sóc, chúng chỉ cần được vệ sinh khi cần thiết. Cần giữ cho mắt và tai của loài chó này luôn luôn được sạch sẽ vì giống chó này rất dễ bị bệnh tật về thị giác và thính giác.

Sức khỏe

Giống chó sục Jack Russell Terrier có tuổi thọ từ 14 – 15 năm. Giống chó này cũng có thể gặp một số vấn đề bệnh tật về mắt và thính giác như bị đục thủy tinh thể, bị điếc, dị ứng và các bệnh về khớp xương.

Top 5 Chó Săn Tinh Anh Nhất Thế Giới / 2023

Xuất xứ: Mỹ

Chiều cao: 65-75 pounds (29-34kg)

Trọng lượng: 21-25 inches (53-64cm)

Giá: $ 400 – $ 550 USD

Trong năm 1650 người Anh, Robert Brooke mang theo chó săn của ông từ Anh Crown Colony của Bắc Mỹ. Các gói chó ông đã mang với anh ta sẽ trở thành nền tảng cho một số loại Mỹ Hounds. Ba thế kỷ sau George Washington sở hữu một số giống chó săn của Brooke. Washington nuôi những con chó với chó săn Pháp do đó đã giúp phát triển hiện đại của Mỹ Foxhound. The American Foxhound chó săn giống chó này là một thợ săn fox do săn bắn thể thao yêu hạ cánh quý tộc. Các con chó được nuôi để có tốc độ tốt cũng như khả năng chịu đựng. Con chó cũng có thể được huấn luyện để săn bắt động vật trò chơi khác bên cạnh cáo và thực tế sẽ theo đuổi các mục tiêu dự định. Hiện nay, có một số chủng của Foxhound Mỹ rằng tất cả trông khác nhau, nhưng họ vẫn được coi là giống chó tương tự. Con chó làm cho một vật nuôi phù hợp do ngọt ngào và ngoan ngoãn của nó mặc dù họ có thể e ngại xung quanh những người không quen. Đó là khuyến khích cho chó không nên sống trong một khung cảnh thành phố do tru âm nhạc lớn của mình rằng tất cả mọi người có thể nghe thấy hàng dặm.

Trong năm 1650 người Anh, Robert Brooke mang theo chó săn của ông từ Anh Crown Colony của Bắc Mỹ. Các gói chó ông đã mang với anh ta sẽ trở thành nền tảng cho một số loại Mỹ Hounds. Ba thế kỷ sau George Washington sở hữu một số giống chó săn của Brooke. Washington nuôi những con chó với chó săn Pháp do đó đã giúp phát triển hiện đại của Mỹ Foxhound. The American Foxhound chó săn giống chó này là một thợ săn fox do săn bắn thể thao yêu hạ cánh quý tộc. Các con chó được nuôi để có tốc độ tốt cũng như khả năng chịu đựng. Con chó cũng có thể được huấn luyện để săn bắt động vật trò chơi khác bên cạnh cáo và thực tế sẽ theo đuổi các mục tiêu dự định. Hiện nay, có một số chủng của Foxhound Mỹ rằng tất cả trông khác nhau, nhưng họ vẫn được coi là giống chó tương tự. Con chó làm cho một vật nuôi phù hợp do ngọt ngào và ngoan ngoãn của nó mặc dù họ có thể e ngại xung quanh những người không quen. Đó là khuyến khích cho chó không nên sống trong một khung cảnh thành phố do tru âm nhạc lớn của mình rằng tất cả mọi người có thể nghe thấy hàng dặm.

Xuất xứ: Anh

Chiều cao: 13-16 trong (33-41 cm)

Trọng lượng: 22-25 lb (10-11 kg)

Giá: $ 400 – $ 1200 USD

Trong thế kỷ thứ 5, BC đây là một đề cập đến những con chó săn giống với những Beagle hiện đại ở Hy Lạp cổ đại. Tuy nhiên, đó là trong thế kỷ 11 rằng nền tảng của dòng máu Beagle đã được thực hiện. Chó săn của Talbot rằng William the Conqueror đưa đến Anh được cho là tổ tiên của Beagle giống chó săn của ngày hôm nay.

Beagle hạn là một mô tả chung chung mà được sử dụng trong thời Trung cổ cho một loạt các con chó săn nhỏ hơn. Đó là chỉ trong những năm cuối 1901s rằng các tiêu chuẩn cho Beagles đã được rút ra. Beagle được phát triển như một con chó săn trong thế kỷ 18, và mục đích chính của nó là để săn thỏ và thỏ. Hoa Kỳ trong những thập niên 1840 chứng kiến ​​sự xuất khẩu của chú chó này ở bờ biển và vào thế kỷ 20, loài chó có thể được tìm thấy trên toàn thế giới.

Beagle gần như giống như một Foxhound thu nhỏ mặc dù đầu của nó là rộng hơn và có một mõm ngắn hơn. chân của nó ngắn hơn theo tỷ lệ so với cơ thể của nó. Khứu giác của con chó là đó là đặc điểm tốt nhất so với các giống chó săn khác. Con chó này săn mồi sẽ dễ dàng tìm thấy mục tiêu của mình một cách nhanh chóng làm cho nó một trong những con chó yêu thích để săn bắn.

Con chó là nhẹ nhàng và có một bình tĩnh, ngay cả. Họ cũng nhận được cùng với con cái và những con chó khác vì sự nổi tiếng của họ như là vật nuôi trong gia đình. Họ cần một tập thể dục thường xuyên để ngăn chặn chúng tăng cân quá nhiều mà là rất dễ xảy ra trong Beagles.

Xuất xứ: Bỉ, Pháp, và Anh Quốc

Chiều cao: 64-72 cm (25-28 in)

Trọng lượng: 46-54 kg (101-119 lb)

Giá: $ 500 – $ 1200 USD

Thật khó để xác định tổ tiên chó đánh hơi mà một số sẽ nói là con chó St. Hubert. Những người khác cho rằng người Norman xâm lược từ lục địa châu Âu mua hơn những con chó săn đến Anh. Dù nguồn gốc không chắc chắn của nó, Bloodhound như một con chó săn thực hiện mục đích của nó tốt.

Khi so sánh với con chó săn khác giống Bloodhound có một ý nghĩa sâu sắc về mùi được coi là bất thường. Bloodhound ban đầu có nghĩa là cho săn heo rừng, nai, nhưng nó cũng có chuyên môn để theo dõi con người nhờ vào cảm giác của mùi đó có thể phân biệt được mùi hương của một con người trên một khoảng cách dài. Ngày nay, giống chó được sử dụng để theo dõi người mất tích, bỏ trốn tù và vật nuôi bị mất làm cho nó một giống chó săn chó ưa thích của pháp luật cũng như các nhóm thực thi cảnh sát.

Bởi vì bản chất của nó, Bloodhound có một bản năng theo dõi ngoan cường. Con chó cũng là nhẹ nhàng, điềm tĩnh và tình cảm mặc dù nó có thể không mệt mỏi khi theo dõi mục tiêu của nó. Họ rất thích hợp như là vật nuôi trong gia đình, nhưng họ vẫn cần phải giám sát khi tương tác với trẻ em.

Xuất xứ: Anh Quốc và Canada

Chiều cao: 56-56 cm (22-22 in)

Trọng lượng: 29-36 kg (65-80 lb)

Giá: US – $ 800 đến $ 1200

Anh – £ 650 đến £ 850

Tổ tiên của giống chó săn Labrador là giống chó nước St. John sống ở Newfoundland, Canada. chó nước St. John đã bị tuyệt chủng từ những năm 1980, nhưng nó đã để lại đằng sau con cháu chó Retriever của nó bao gồm các Labrador. Labrador là yêu thích hàng đầu do sử dụng khác của nó bên cạnh việc săn bắn. Loài chó này đã làm việc như một con chó mắt nhìn thấy, con chó trị liệu, con chó thực thi pháp luật và chó quân sự. sơ yếu lý lịch ấn tượng của con chó cùng với thiên nhiên đi, tốt bụng và dễ xử lý của nó làm cho nó một con chó đáng giá cao. Là một giống chó săn nên trội hơn trong việc săn bắn chim nước kể từ khi nó theo dõi và lấy những con chim cho chủ của nó.

Có hai giống của giống chó này. Kiểu dáng được cỡ vừa với ngắn, gương mặt đầy đủ chắc nịch và thiên nhiên bình tĩnh. Loại Field là cao lêu nghêu, mũi dài, mỏng đứng đầu và có đôi chân dài.

Xuất xứ: Anh

Chiều cao: 25-28 trong (60-70 cm)

Trọng lượng: 45-75 lbs (20-34 kg)

Giá: $ 400 – $ 3500 USD

Có rất nhiều tranh cãi khi nói đến lịch sử của con trỏ giống như giống chó săn khác. Theo như năm 1650 có những ghi chép của con trỏ, và hồ sơ khác nói rằng người sáng lập dòng máu của nó đã được đưa từ lục địa châu Âu đến Anh. Các hiện đại ngày Pointer có bốn giống như tổ tiên của họ. Bull Terrier, Greyhounds, chó đánh hơi và các giống chó săn cáo đã lai tạo ra các giống Pointer. Các giống chó cuối cùng đã được nhập khẩu vào Hoa Kỳ vào năm 1876, và hiện đại đầu tiên Pointer American Kennel được thành lập vào năm 1936.

Miền Nam Hoa Kỳ là một nơi tại Mỹ, nơi giống chó săn này là phổ biến. Nó thường được gọi là “con chó con chim” do kỹ năng của mình trong việc chỉ ra các loài chim vùng cao game. Con trỏ là một thành viên của giống chó săn, nhưng nó không dừng lại con chó trở thành một con vật cưng nhà tuyệt vời. Tính khí họ là trung thành, thông minh, đáng yêu, sạch sẽ và có cấp thấp xâm lược. Miễn là con chó có đủ tập thể dục họ có thể tương tác tốt với con, con chó khác, và các động vật khác.

Các thành viên trong những giống chó săn là người bạn tốt nhất của một người đàn ông thực sự của đối tác và hỗ trợ của họ. Cho dù những con chó này được sử dụng cho các trò chơi săn bắn hoặc thú nuôi đồng hành của các chủ nhân của họ, họ sẽ luôn luôn vẫn là một phần của xã hội chúng ta đời sống sản xuất hàng đầu và giúp con người chúng ta trong cuộc sống hàng ngày của chúng tôi.