Đề Xuất 12/2022 # Thịt Chó Có Phải Món Ăn Truyền Thống Của Người Việt ? / 2023 # Top 21 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 12/2022 # Thịt Chó Có Phải Món Ăn Truyền Thống Của Người Việt ? / 2023 # Top 21 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Thịt Chó Có Phải Món Ăn Truyền Thống Của Người Việt ? / 2023 mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tôn Thất Thọ

Trong tập sách Món ngon Hà Nội, khi đề cập món thịt chó, nhà văn Vũ Bằng đã viết:

       “Ngả con cầy ra đánh chén! “Sống ở trên đời, ăn miếng dồi chó, chết xuống âm phủ biết có hay không?”.

     Thôi thì được ngày nào hãy cứ biết chiều ông thần khẩu ngày ấy đã, sau ra sao sẽ liệu. Ấy thế mà chưa biết chừng ăn một bữa cầy vào, cái vận mình nó lại chuyển hung thành cát, chuyển đen thành đỏ thì lại càng hay, chớ có sao đâu?

   Thật vậy, thịt cầy ở nước ta không phải là một món ăn như thịt dê, thịt lợn, nhưng nó lại còn là một niềm tin tưởng trong dân gian nữa.

    Vận đương xúi quẩy, ăn một bữa thịt chó vào, người ta rất có hy vọng giải đen. Đánh bạc thua liền ba đêm, này! Ăn một bữa thịt chó, có người gỡ lại hết cả tiền thua, mà lại còn được thêm là khác. Thử hỏi trong tất cả các món ăn trên thế giới có món ăn nào khả dĩ lại di chuyển được vận hạn của con người đến thế hay không?

     Nhưng dẫu sao, chuyện di chuyển vận hạn cũng là chuyện của tương lai huyền bí. Nói ngay chuyện thiết thực ở trước mắt mà chơi.” 

            Trên website chúng tôi một bài viết có đoạn với nội dung tương tự: 

      “Trước tiên đó là thói quen “giải đen” cuối tháng bằng thịt chó. Người Việt kiêng không bao giờ ăn thịt chó vào ngày đầu năm, đầu tháng, song họ tin rằng ăn thịt chó vào những ngày cuối năm, cuối tháng lại có thể xua đi vận đen đủi, “rửa sạch” rủi ro để bước sang năm mới may mắn hơn. Sang đến đầu tháng người ta thường ăn những món ăn như tiết canh với màu đỏ của huyết hi vọng cả tháng sẽ gặp nhiều điềm lành. 

       Thế mới nói, niềm tin về thực phẩm may mắn không chỉ dừng lại ở những món ăn may mắn đó còn là những món ăn giúp xua đi vận hạn, rủi ro. Xét ở khía cạnh nào đó, việc người Việt đi đêm thường mang theo mình nhánh tỏi, cành dâu cũng là từ triết l‎ý đó mà ra. Họ tin rằng nhánh tỏi, cành dâu đó sẽ giúp họ xua đi quỷ dữ, tà ma và mọi điều xấu xa trong đêm tối nhanh chóng đi đến ánh sáng để đón nhận điều tốt đẹp.” 

         Bài viết này có mục đích tìm hiểu người Việt bắt đầu nuôi chó và biết ăn thịt chó từ lúc nào mà lại có “tính triết lý”đến như thế !?

          Cách đây vài năm, học giả Hoàng Xuân Hãn đã phát hiện một tập sách ghi các món ăn xưa của người Việt  mà ông gọi là cảo được viết bằng chữ Nôm. Cảo ghi chép những món ăn cách đây hơn 250 năm  cùng với cách làm. Cảo ấy mang tên “Thực vật tất khảo tường kí lục”, nghĩa là “Tập ghi rõ ràng những phép phải khảo khi làm các món ăn”. Các điều ghi lại trong cảo nầy theo các thời điểm cho ta biết cảo được chép  vào khoảng đầu đời vua Cảnh Hưng nhà Lê (1744). Nội dung sách cổ này không thấy đề cập gì đến món thịt chó !

         Như thế có thể nói rằng: thịt chó không phải là món ăn truyền thống của người Việt, vì thế việc kiêng cữ ăn thịt chó trong những thời điểm nhất định chắc chắn là do đệ tử của món cờ tây sau này đặt ra mà thôi !    

          Theo lời một nhà văn tiền chiến, vào khoảng thập niên 1930, Hà Nội chỉ mới có 4 hay 5 quán thịt chó. Trong khi đó ở miền Nam chưa có quán nào cả và cũng rất ít người biết ăn. Lý do là vì miền Nam lệ thuộc nhiều vào văn hóa Pháp, họ rất thương chó, và dĩ nhiên là họ có đủ mọi phương tiện luật pháp để ngăn cấm. (Nhưng cũng có thể  là do chưa có ai bày cách làm thịt chó, nhất là cách dùng các thứ gia vị!).  Cũng theo nhà văn này, ở trong Nam, tương tự như món Phở, chỉ biết thưởng thức món thịt chó từ sau phong trào “di cư” 1954 của dân miền Bắc.

          Như vậy có thể đoán là thịt chó chỉ phổ biến và thịnh hành trong dân gian ở miền Bắc vào khoảng thập niên 1910-1920. Thời điểm này trùng hợp với tình trạng chiến tranh và loạn sứ quân bên Trung Quốc sau Cách mạng Tân Hợi (1911), phải chăng sự thiếu thốn là lý do đầu tiên đưa đến việc nhiều người phải dùng đến món thịt chó như bên Trung Quốc, và từ đó mới phổ biến lan sang tới Việt Nam, vì  theo địa lý nhân văn về chuyện ăn uống, món gì thịnh hành tại các tỉnh láng giềng thuộc miền nam Trung Quốc, thì thế nào cũng lan truyền qua Việt Nam theo đường biên giới. Điều này có thể kiểm chứng được bằng dữ kiện cho thấy, đa số cư dân ở các vùng ven biển từ Móng Cái- Lạng Sơn chạy dọc theo bờ biển về đến Hải Phòng đều biết ăn và làm thịt Cầy ( có người cho rằng, từ Cầy có lẽ xuất phát từ chữ Cẩu nhưng được đọc âm khác đi vì kiêng cữ, sợ nói thành “thịt Cậu” chăng ?) 

       Nhiều cư dân  tại Sài Gòn cũ cho biết:  những quán thịt chó chỉ xuất hiện lần đầu tiên tại Sài Gòn là vào những năm 30-40 của thế kỷ trước, và cũng chỉ bó hẹp trong cộng đồng những người Bắc vào Nam lập nghiệp. Trước 1975, tại một vài xóm đạo, chợ Ông Tạ, giáo xứ Tân Hương ở Tân Bình và Thủ Đức,… những “tông đồ” có thể tìm cho mình những thứ khoái khẩu, “nguyên zin” với cách pha chế được bê nguyên từ phương Bắc vào.      

         Về việc nuôi chó, theo nhiều tài liệu thì người Việt nuôi chó từ rất lâu,có người cho là từ thời các vua Hùng, nhưng chắc chắn không phải để ăn thịt. Nhưng có lẽ vì giống chó sinh sôi nẩy nở quá nhanh nên mới xãy ra tình trạng “lạm phát” chó, rồi lan tràn sinh sản ở khắp nơi. Và có lẽ vì thế mới phát sinh ra cái món ăn thịt chó phổ biến ngày càng rộng rãi. 

           Một lập luận khác có phần chính xác hơn để giải thích lý do tại sao loài chó nhà phát triển mau lẹ ở nước ta từ khi người Âu châu sang giao thương buôn bán.

           Theo nhiều sử liệu, thật sự các giống chó nhà được huấn luyện thuần thục đã theo chân các nhà truyền giáo và thủy thủ người Âu trên các thương thuyền cập bến vào Trung Quốc và Việt Nam từ thế kỷ XVII, đó là thời kỳ Trịnh- Nguyễn phân tranh. Nhưng dânViệt thời bấy giờ còn quá nghèo đói, miếng ăn còn chưa có thì còn đâu cho chó ăn. Riêng với giới quan lại hay nhà Nho thời bấy giờ vì do ảnh hưởng Trung Hoa từ văn hóa Khổng-Mạnh, chuyện nuôi chó trong nhà không phù hợp với phong tục dân gian, nên đã không có cơ hội tồn tại được. Khách đến nhà mà bị chó sủa hay nhảy chồm vào người, thì chắc bị coi là “đại thất lễ”, xúc phạm khó tha thứ được đối với những người được giáo dục từ cửa Khổng sân Trình. Chưa nói đến chuyện chó có tật làm bậy, nhất là phóng uế bừa bãi!

        Do đó, có thể  nói rằng các giống chó nhà sau này, phần lớn đều có xuất xứ từ nước ngoài đem vào, và chỉ phát triển vào khoảng ba, bốn trăm năm nay. 

        Về phương diện văn chương bình dân, trong tác phẩm Lục súc tranh công (khuyết danh) viết bằng chữ Nôm, xuất hiện khoảng đầu TK XX, con chó có mặt để nói về công trạng của mình: 

  “Đêm năm canh con mắt như chong:

 Đứa đạo tặc nép oai khủng động.

 Ngày sáu khắc, lỗ tai bằng trống,

 Đứa gian tham thấy bóng cũng kinh.

 Lại đến ngày kỵ lạp tiên sinh,

 Cũng ra sức săn chồn, đuổi sóc.

 Bao quản chui gai, lước góc,

 Chi này múa mỏ, lòn hang…”

“Khi sống thì giữ gìn của đời,

 Khi thác xuống giữ cầu âm giái,

 Người có phước, muông đưa ra khỏi,

 Ai vô nhân, qua chẳng đặng đâu!

 Chủ có lòng suy trước, xét sau,

 Khi lâm tử gạo tiền tống táng.

 Chủ đã có công dày ngãi rộng,

 Muông dễ không tiếp rước đãi đưa…” 

            Trong 6 con này chỉ có chó là sống gần người nhất (ngay trong nhà), biểu lộ tình cảm rõ nhất, khôn nhất và trung thành bậc nhất, nên chó được thương nhất là điều dễ hiểu. Mấy con kia thì vì bắt buộc chúng mới làm chớ không phải như chó: thương chủ, trung thành và bảo vệ chủ. 

       Trước thời điểm ra đời của Lục súc tranh công, có lẽ dân Việt chỉ biết chó qua văn chương Hán học. chữ “Cẩu” đầu tiên xuất hiện trong bài thơ tả cảnh hai ông quan chữi nhau của Cao Bá Quát làm vào thời vua Tự Đức (1847-1883). Các danh  từ về chó có trong thơ văn như Khuyễn mã hay Sài lang, là nói về các loài Chó Sói (Wolf) hay Khuyễn (Hyena) hung dữ, xấu xí đáng ghét, không phải là loài chó nhà hiền lành thông minh và đẹp như sau này. Trong các sách truyện đời xưa, khi dùng từ “quân cẩu trệ” là muốn ám chỉ sự nhục mạ đối tượng. Đó là bằng chứng văn hóa Á châu rất ghét, nếu không nói là khinh bỉ loài chó!. 

           Một thực tế không ai phủ nhận, chó nhà là loài thú thông minh nhất trong các giống thú vật kể cả các loài khỉ vượn. Loài chó nhà khôn như thế nào thì hầu như ai cũng đã từng biết hay nghe thấy rồi. Nhưng đặc biệt là khả năng đánh hơi cùng với một trí nhớ về mùi rất nhạy vượt xa hơn cả con người. Trong rất nhiều trường hợp, người chủ cũ đi xa vài năm trở về, chó vẫn nhận ra ngay nhờ đánh hơi và nhớ được mùi, trước cả khi người trong nhà nhận diện ra khách quen! 

            Kế đến, như đã nói về nguồn gốc, trải qua cả ngàn năm hay hàng trăm thế hệ được sống chung với người, trong từng tế bào di truyền của các loài chó nhà đã được khắc ghi hình ảnh và mùi riêng. Con người đối với loài chó nhà, vừa là sinh vật sống chung đáng tin cậy, mà cũng là ân nhân nuôi dưỡng hay cho ăn. Những loại chó nhà hầu như đều mất hết khả năng săn mồi hay tự kiếm ăn, và chắc sẽ chết sau một thời gian nếu không có ai nuôi cho ăn. Đã có nhiều trường hợp nói về chó trung thành xãy ra khi người chủ qua đời. Do chó đánh hơi được mùi riêng của thân xác người chủ, hay áo quần tẩm liệm trong quan tài, nên theo ra nghĩa địa nằm chờ cho ăn (thường là chó già đã theo chủ lâu năm, yếu đuối và bệnh tật), và không may là bị đói lạnh rồi kiệt sức chết luôn theo chủ! 

          Có lẽ đó là lý do chính mà đa số người Việt đã không ăn thịt chó. Hiện nay, trên thế giới chỉ có Việt Nam và 2 nước khác (Trung Quốc và Hàn Quốc) coi thịt chó là món ăn được bày bán công khai ở khắp mọi nẻo đường…!

Chia sẻ:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Có Nên Cho Trẻ Ăn Thịt Chó Không? / 2023

Một số bà mẹ thường nghĩ đơn giản rằng thịt chó là thực phẩm rất nhiều đạm, và canxi mà những chất này lại là chất dinh dưỡng rất cần cho trẻ trong giai đoạn phát triển. Tuy nhiên, sự thật là chúng ta có nên cho trẻ ăn thịt chó không?. Hãy cùng tôi tìm hiểu trong bài chia sẻ dưới đây nhé!

Trẻ nhỏ có được ăn thịt chó không?

Nếu nói là thịt chó là thực phẩm giàu dinh dưỡng thì điều đó không sai, nhưng nếu nói cứ thực phẩm giàu dinh dưỡng thì ai cũng có thể sử dụng được thì điều đó lại không đúng. Đặc biệt với cơ thể của trẻ, tất cả các bộ phận của trẻ còn rất non yếu, nên những thực phẩm sử dụng hàng ngày cho trẻ cũng phải là những thực phẩm cung cấp đủ dinh dưỡng nhưng phải là những thực phẩm lành tính, trẻ có thể hấp thụ được.

Không nên cho trẻ ăn thịt chó bởi chúng chứa tính nóng

Vậy câu hỏi đặt ra là có nên cho trẻ ăn thịt chó không?, câu trả lời là không. Mặc dù trong thịt chó có chứa rất nhiều những chất như đạm, vitamin a, vitamin b, vitamin c, canxi, sắt, lipit và nhiều các chất khác nữa. Tuy nhiên, rất ít các mẹ biết rằng, không giống như các loại thực phẩm khác, thịt chó tuy rằng chứa nhiều chất nhưng chúng lại có tính nóng, vì thế cho trẻ ăn thịt chó sẽ khiến trẻ bị táo bón, khó tiêu, đầu bụng, nóng trong…

Không nên cho trẻ ăn thịt chó bởi chúng không tốt với sức khỏe của trẻ

Không chỉ thế, chó được coi là thực phẩm khá nguy hiểm nếu như mua ở những nơi không rõ nguồn gốc chế biến. Chúng có thể là thực phẩm ăn rất ngon, nhưng lại có rất nhiều loại ấu trùng, giun, sán, những virus gây dại dễ tiềm ẩn trong đấy. Hoặc đơn giản không may các mẹ có thể mua phải thịt chó bị đánh bả. Như vậy chất độc trong các loại bả sẽ ngấm vào thịt chó. Vì thế không chỉ với với trẻ nhỏ – một cơ thể chưa đủ mạnh mà còn với các phụ huynh cũng khó có thể kháng lại những loại virus hay ấu trùng nguy hiểm đấy.

Vậy nên, lời khuyên dành cho các mẹ có ý định cho con sử dụng thịt chó để cung cấp cấp dinh dưỡng thì tốt nhất nên ngừng ý định đấy lại, nếu không muốn tính mạng con mình bị nguy hiểm. Bên cạnh đấy, ngoài thịt chó thì còn vô số những thực phẩm khác mà các mẹ có thể tự tìm hiểu, vì chúng vừa có thể đảm bảo được chất dinh dưỡng cho trẻ phát triển toàn diện vừa không nguy hiểm đến tính mạng, lại khiến cơ thể trẻ dễ dàng hấp thụ các dưỡng chất hơn.

Có nên cho trẻ ăn thịt chó không, tuy không phải chủ đề mới lạ nhưng lại là chủ đề rất đáng để các mẹ nên tìm hiểu. Bởi tôi nghĩ chúng sẽ rất hữu ích trong cuộc sống, nhất là vô cùng quan trọng và cần thiết đối với những gia đình có con nhỏ.

Dạy Chó Không Tùy Tiện Ăn Thức Ăn Người Lạ Cho / 2023

Hiện nay vấn nạn trộm chó, đánh bã chó đang hoành hành tại nước ta. Trước những sự việc trên, chúng ta phòng không bằng tự cún cưng phòng. Vậy phải làm sao để cún cưng biết cách phòng vệ trước những trường hợp trên?

Bạn nên tham khảo ngay cách dạy cún trong bài viết này nhé!

Petcare24h sẽ mách bạn cách dạy chó không tùy tiện ăn thức ăn người lạ cho hoặc thức ăn rơi vãi để tránh bã chó nhé!

Để đầu độc hoặc quyến chó đi, người lạ thường hay dùng kế để lại trên sân những thức ăn có tẩm độc (thịt, cá, giò chả…). Để bảo vệ chó, cần phải tập cho chó có thói quen từ chối ăn thức ăn của người lạ cho hoặc ngẫu nhiên chó gặp.

Chúng ta sẽ sử dụng 2 loại kích thích để dạy chó:

Kích thích có điều kiện: mệnh lệnh “phu”.

Kích thích không điều kiện: giật dây dắt, đánh bằng roi, tác động bằng vòng đeo cổ kiểu chật và bằng dòng điện.

Dạy chó từ chối nhận thức ăn lạ phải được bắt đầu sau khi dạy chó có thói quen kỷ luật chung, trong đó có thói quen ngừng những hành động không vừa theo ý mệnh lệnh “phu”. Thường nó là phần cuối cùng của khoá huấn luyện chó nghiệp vụ.

PHƯƠNG PHÁP VÀ KỸ THUẬT HUẤN LUYỆN

Trước hết, phải dạy chó ăn thức ăn người huấn luyện cho và chỉ được ăn sau khi đã được người đó cho phép.

Bắt đầu tập ngay trong bữa ăn hàng ngày của chó.

Để đĩa thức ăn trước mặt chó. Khi chó định ăn thì ra lệnh cấm “phu” và giật dây dắt.

Sau 20-30 giây cho phép chó ăn thức ăn bằng mệnh lệnh “ăn”.

Sau kết hợp nhiều lần (thường 7 ngày), chó sẽ tạo được phản xạ có điều kiện không ăn thức ăn khi không cho phép. Giữ chó ngồi trước đĩa thức ăn đến một vài phút. Sau đó DẠY CHÓ KHÔNG ĂN THỨC ĂN TÌM THẤY TRÊN ĐẤT.

Lời khuyên: nên HUẤN LUYỆN LỆNH CHỜ cho chó để bài huấn luyện này dễ thực hiện hơn.

Có Nên Chôn Chó Khi Chết / 2023

Vì sao chó luôn là người bạn thân nhất của con người

Suốt hàng nghìn năm nay, chó đã tham gia cuộc sống cùng với con người và trở thành người bạn tri kỷ của chúng ta. Vậy, cái gì đã làm nên điều đó?

Lòng trung thành, tôn thờ chủ nhân

Tại sao chó luôn luôn là người bạn thân nhất của con người? – Ảnh 1. Dù chúng ta có là ai, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, một khi chó đã coi ta là chủ của nó, nó sẽ theo ta suốt đời.

Nếu ta có quên cho chúng ăn hay tắm, đánh đập hay ngược đãi chúng, chúng cũng chỉ ngồi buồn một chỗ, tuyệt đối không cắn hay tỏ thái độ không vừa lòng với chủ.

Nhiều trường hợp chủ nhân chết, chó vẫn ngồi chờ bên mộ hoặc ở những nơi kỷ niệm giữa nó và chủ nhân để ngóng đợi, vì nó tin rằng chủ nhân sẽ quay về, và sự vắng mặt của họ chỉ là tạm thời, có thể là một hình phạt cho nó mà thôi.

Tình yêu thương vô hạn với chủ nhân

Tại sao chó luôn luôn là người bạn thân nhất của con người? – Ảnh 2. Khi chó gặp chủ, não của nó sẽ tiết ra một loại hoócmôn tương đương với khi bạn nhìn thấy người yêu của mình. Có thể nói, chủ nhân chính là tình yêu lớn nhất của mỗi con chó, còn hơn cả với những con chó khác.

Để chứng minh, bạn cứ thử dắt con chó của mình đi dạo, sau đó lại xoa đầu hay chơi với 1 con chó khác, con chó của bạn sẽ “ghen” đấy !

Không tham lam hay đòi hỏi bất kỳ điều gì

Nếu bạn là một tên ăn mày, chỉ cho chó ăn cơm thừa canh cặn, nó cũng vui vẻ ăn như khi được ăn sơn hào hải vị. Chó không có lòng tham hay đòi hỏi gì cả, nó chỉ cần bạn luôn ở bên nó là đủ.

Điều này giúp những người chủ ở vào hoàn cảnh khó khăn vẫn luôn cảm thấy cuộc sống tươi đẹp, vì họ nhìn thấy chú chó của mình luôn hòa nhập với mọi hoàn cảnh, luôn vui vẻ yêu đời.

Luôn cố gắng làm chủ nhân vui

Bất cứ khi nào bạn muốn chó chơi với mình, nó cũng đều răm rắp nghe theo với sự hưng phấn tột cùng, không hề “gượng gạo” bởi đối với nó, được bạn quan tâm, “rủ chơi” là điều hạnh phúc nhất với nó rồi.

Chính vì thế, chó sẽ là sự lựa chọn tuyệt vời nhất khi bạn buồn, vì bất kỳ khi nào bạn gọi, nó cũng có mặt để giúp bạn giải khuây.

Biết chấp nhận bản thân, luôn lạc quan

Cho dù chó có ở hoàn cảnh nào, bệnh tật, khiếm khuyết cơ thể hay bất kỳ điều gì xảy ra, chúng vẫn luôn yêu cuộc sống như yêu chính chủ nhân của mình vậy. Những chú chó tự kỷ hay ngồi buồn là điều vô cùng hiếm xảy ra.

Chính điều đó sẽ giúp chúng ta, chủ nhân của chúng cảm thấy vui vẻ hơn, khiến bầu không khí luôn luôn thoải mái khi ở cạnh chúng.

Lòng dũng cảm trong mọi tình huống

Dù nguy hiểm đến đâu, dù gặp những đối thủ nặng ký hơn mình rất nhiều, chó cũng sẽ chiến đấu và bảo vệ chủ nhân đến cùng.

Đã có những tình huống chó cứu chủ ra khỏi ngôi nhà đang cháy, hay chiến đấu với chó sói, hổ báo để cứu chủ nhân, đó là một phẩm chất rất đáng quí, nó thể hiện rằng chó không chỉ là vật nuôi làm cảnh, nó còn là một người bảo vệ bạn.

Ham học hỏi, dễ dạy bảo

Tất nhiên rồi, chó là động vật dễ dạy bảo nhất, nó không bao giờ than phiền việc bạn bắt nó làm đi làm lại 1 động tác, hay việc làm những tư thế khó coi, thậm chí nó còn vui vẻ khi được học những điều mới mẻ đó.

Nghĩa trang dành cho chó đọc nhất ở Hà Nội

Từ một hốc đất chôn cất chú chó thân yêu, giờ đây, khu nghĩa trang khách sạn thú cưng (Trương Định, Hai Bà Trưng, Hà Nội) của ông Nguyễn Bảo Sinh (SN 1940) đã trở thành nơi an nghỉ của gần 2.000 thú nuôi trong nhà.

Câu chuyện về chú chó “hốt bạc” và tình nghĩa sâu nặng của người chủ

Người ta nói “nghĩa tử là nghĩa tận” và người đàn ông sinh năm 1940 này luôn tin rằng, tình yêu bao dung nhất chính là yêu ngay cả khi những thứ mình yêu đã không còn tồn tại. Ông Sinh thường nói, đó chính là lý do lớn nhất khiến ông xây dựng khu nghĩa trang dành cho thú cưng.

Những chú chó, mèo sau khi hỏa táng thì được đặt di ảnh, bát nhang ở trong các ngăn xây hình hốc tủ cũng giống như các công viên nghĩa trang của con người.

Toàn bộ khu vực này, ông Sinh gọi tên là “Chùa tề động vật ngã”, nghĩa là nơi mà mọi sinh linh đều được đối xử bình đẳng.

Những người không yêu quý chó, mèo thì nghĩ việc xây dựng nghĩa trang cho chúng là việc làm lãng phí tiền bạc, thời gian. Thế nhưng ông Sinh lại nghĩ khác. Ở thành phố này, việc nuôi nấng, chăm sóc một vật nuôi bất kỳ không phải là chuyện quá khó khăn nhưng khi chúng mất đi, để tìm được nơi chôn cất lại không hề dễ dàng.

Khu nghĩa trang được ông Sinh xây dựng rất công phu. Các nấm mồ được dựng quanh một hồ nước có tượng phật Bồ tát.

Chúng nằm san sát nhau đến độ chỉ 1m đã có gần chục bia mộ.

Mỗi mộ đều có bia ảnh ghi tên, ngày sinh, ngày mất của vật nuôi và một bát nhang. Xen kẽ các ngôi mộ là nhiều loại hoa thật, giả đan cài.

“Chẳng lẽ lại vứt vào sọt rác hay đem quăng xuống sông, người thực lòng yêu thú cưng làm sao có thể nhẫn tâm làm thế. Nếu là chôn tạm đâu đó thì liệu có thể đến thăm nom thường xuyên? Thế những người yêu thú cưng, khi vật nuôi của họ mất đi, họ phải làm thế nào? Tôi cứ trăn trở với câu hỏi nhức nhối ấy mãi và rồi tôi quyết định xây dựng khu nghĩa trang này”, ông Sinh nói.

Chú chó đáng tiền ấy đã mang đến cả cơ nghiệp cho ông Sinh. “Lúc đó chó ngoại nhập rất quý. Một tháng, chú chó ấy nhờ việc phối giống với các con chó cái khác, đem lại cho tôi cả cây vàng”. Ami cũng là một chú chó rất thông minh, trung thành và bảo vệ chủ tốt. Vì thế, khi nó mất đi, ông Sinh đã đem chôn cất trong vườn nhà.

“Sau này khi xây nghĩa trang, tôi đặt bia mộ Ami ở chính giữa và gọi là mộ tổ. Ami cũng là lý do khiến tôi nghĩ mình cần xây nghĩa trang cho thú cưng vì sẽ có rất nhiều người có tình yêu động vật giống như mình”.

Những câu chuyện xúc động về tình yêu động vật qua lời kể của người chủ nghĩa trang

Giá dịch vụ chôn cất địa táng dành cho thú cưng dao động từ 7 đến 8 triệu, hỏa táng rẻ hơn, khoảng 3-4 triệu đồng. Số tiền này là trọn gói cho tất cả các chi phí đặt bia mộ và công chăm sóc, trông coi nghĩa trang.

Mỗi thú cưng khi mang đến đây an táng đều được chôn cất theo ngày, giờ tốt lành mà chủ yêu cầu. Ngoài ra, các vật nuôi sẽ được thực hiện lễ cầu siêu trước hoặc sau khi an táng. Các chú chó, mèo này cũng được cúng tuần rằm, mùng một, cúng đầy tuần, 49, 100 ngày…

“Riêng rằm tháng 7, tiết thanh minh năm nào tôi cũng làm đại lễ cầu an cho tất cả các vong linh chó, mèo ở nghĩa trang”, ông Sinh nói. Trên các nấm mộ sẽ luôn được thắp hương, hoa và thức ăn chay đầy đủ. Riêng thức ăn mặn mà vật nuôi yêu thích khi còn sống thường sẽ do chủ nhân của chúng mang đến cúng.

Ông Sinh nói, những người mang chó, mèo đến đây an táng thường có điều kiện tài chính. Vì thế, thiên hạ không ít lời gièm pha, cho rằng họ chỉ là “phú quý sinh lễ nghĩa” còn ông Sinh là người vẽ việc kiếm lời. “Nhưng mình sống thế nào thì tự tâm mình biết. Tôi xây khu nghĩa trang này từ năm 2000, chứng kiến bao người chủ đến đây an táng thú cưng nên tôi hiểu rõ lắm”.

Theo lời ông, có những người, khi bạn bè mình mất đi cũng chưa chắc khóc trọn một ngày. “Thế nhưng ở đây, tôi từng chứng kiến không ít người khóc vật vã, quên ăn cả tuần khi mất đi thú cưng. Khi đó, tôi lại phải đứng ra giải thích, an ủi họ, nói với họ rằng, vật nuôi khi mất đi sẽ đến với thế giới tốt đẹp hơn, được luân hồi đầu thai để họ vơi bớt nỗi buồn”.

Ngoài việc trông coi nghĩa trang và khách sạn dành cho thú cưng, ông Sinh còn làm thơ và nghiên cứu về thiền và đạo phật, viết sách Á kinh dành cho chó, mèo.

Có nhiều người chủ, đem chó, mèo đến đây an táng và thường xuyên thăm nom. “Có người cứ đi lại như thế cả chục năm rồi. Dù đã nuôi chú chó, mèo khác nhưng họ cũng vẫn không quên người bạn cũ”, ông Sinh nói. Ở khu nghĩa trang này, lúc nào cũng có người ra vào. “Có cậu thanh niên, mỗi lúc buồn bã lại chạy bộ từ nhà ra đây, ngồi trước nấm mộ của chú chó mình nuôi tâm sự chán thì lại về”.

Có lần, một cô gái đem chú chó của mình đến nghĩa trang của ông Sinh hỏa táng. Mọi thủ tục làm xong xuôi, chuẩn bị đưa chú chó vào đài hóa thân thì bố cô ấy đến, lôi xác về quăng ra sông Hồng. “Cô gái kia không làm thế nào được, chỉ biết khóc và sau đó, tôi nghe nhiều người nói là cô ấy giận bố đến mức bỏ nhà đi. Có người cũng gặp phải cảnh như cô kia còn nhảy sông tự tử, may mà người nhà tóm được tay, lôi lên”.

“Có những người, họ yêu thương động vật thật tâm nên đừng nghĩ, đó chỉ là trò con trẻ hay là chuyện phú quý sinh lễ nghĩa”, ông Sinh chia sẻ.

Ông Sinh nhớ rất rõ có một lần 6 sinh viên nhặt được xác mèo chết trên rìa đường. Họ mang đến nghĩa trang, nhờ ông Sinh chôn cất hộ. “Khi đó 6 người góp lại mới có 500.000 đồng, không đủ tiền an táng. Tôi thấy họ có lòng tốt nên đã an táng giúp miễn phí. Làm nghề này trước là vì cái tâm, đâu phải chỉ biết đến tiền bạc”.

Theo ông Sinh, chuyện yêu thương thú cưng là hết sức nhân văn. Cá nhân ông luôn nghĩ rằng, nếu giáo dục một người yêu động vật thì ngoài ý nghĩa là trân trọng vật nuôi, nó còn gián tiếp giáo dục tình yêu thương con người.

“Đến con vật mình còn đối xử tốt được thì tại sao lại không đối xử tốt với mọi người xung quanh được. Tôi thấy những người đưa chó, mèo đến đây an táng đều là người có trái tim nhân hậu, sống phúc đức và cái tình của họ làm tôi thấy thêm tin yêu hơn vào cuộc sống này”, ông Sinh nói thêm.

Qua bài viết trên, chúng ta tự cảm thấy được khi chó chết có nên chôn hay không? Sự trung thành, người bạn tri kỉ đó nên được con người đối xử như thể nào?

Bạn đang đọc nội dung bài viết Thịt Chó Có Phải Món Ăn Truyền Thống Của Người Việt ? / 2023 trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!