Đề Xuất 12/2022 # Ma Chó – Có Thật – Kinh Dị – Ám Ảnh – Tác Giả Lê Thành / 2023 # Top 21 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 12/2022 # Ma Chó – Có Thật – Kinh Dị – Ám Ảnh – Tác Giả Lê Thành / 2023 # Top 21 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Ma Chó – Có Thật – Kinh Dị – Ám Ảnh – Tác Giả Lê Thành / 2023 mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tiếc Gì 1 Like + Share Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ:

Ở vùng quê thị xã thạnh phú tỉnh Sóc Trăng, có một đôi vợ chồng nọ chuyên nuôi chó để bán lấy thịt, từ xưa đến giờ chỉ nghe nói nuôi con gà con vịt, hay nuôi heo để bán giết thịt, chứ rất hiếm khi thấy ai nuôi chó để bán giết lấy thịt cả, ấy vậy mà gia đình nhà bà Ba này thì khác, bà ta tìm mua những chú chó cỏ mới biết ăn, rồi nuôi cả bầy đến khi chúng lớn rồi gọi người đến và bán chúng đi một cách đầy nhẫn tâm, bởi vì ai cũng biết loài chó là loài vật rất là trung thành và có tâm linh, vào một dịp nọ bà Ba có mua một con chó rất lạ nhân dịp đi núi, khi đi ngang nơi bày bán chó thấy giá rẻ nên bà ta không do dự và mua ngay, con chó trông rất đặt biệt toàn thân lông đen, nhưng ngay tâm đầu ở trán có chấm màu trắng, khi về nhà con chó này nó khác biệt hoàn toàn so với những con trong bầy bà Ba nuôi, những con chó khác thường rất dè chừng không dám đùa giỡn với nó, nó chỉ thích nằm co ro một xó, đảo mắt nhìn xung quanh, nó ít khi chạy nhảy hay mừng gỡ mỗi khi gặp vợ chồng bà về, chỉ khi nó đói thì nó lê cái thân ra mà ăn thôi, nó thường ăn sau và không chen lấn như những con chó khác, những con chó khác khi tới giờ ăn thì như một bản năng sẽ bổ nhào và tranh giành, những lúc như vậy ông bà thường đánh đập rất dã man, hàng xóm xung quanh nghe tiếng chó kêu la ăng ẳng riết rồi cũng thành thói quen, mỗi khi nghe là họ chỉ nhìn nhau rồi lắc đầu ngao ngán…

Bọn chúng được nuôi và lớn lên như thế, bọn chúng không có tên, chỉ kêu bằng một cái tên gọi chung chung cho tất cả là Ki…

Vào một hôm nọ, con chó Đen nó cố tìm cách bỏ trốn, nó biết ban ngày vào lúc sáng sớm là hai vợ chồng bà Ba sẽ đi buôn bán cá khô ở ngoài chợ, đến trưa trưa tầm mười một giờ trưa mới về, thế là nó canh lúc hai vợ chồng bà Ba vừa đi khuất, là nó chạy ngược ra phía sau chỗ miếng gạch bị vỡ nát sát bờ tường, nó ra sức đào bới, với ý nghĩ rằng sẽ có lối thoát bên kia bờ tường, cái mô hình chuồng chó nhà bà Ba như là một tường xây cao, dưới có lót gạch tàu, ước chừng chục mét vuông và chứa hơn mười con chó, con Đen ra sức đào bới đào và đào, đào tung lớp đất cát bên dưới nó mừng gỡ, sự khao khát được tự do như tiếp cho nó thêm sức lực, tuy nhiên hôm nay thật không may khi mà ông Ba về bất ngờ, ông ta về lấy thêm hàng cá khô khi có khách đặt mua nhiều và hẹn sẽ lấy trong một tiếng nữa, vô tình ông ra thăm cái chuồng chó thì phát hiện con chó Đen đang bới tung một gốc, đất và cát vun lên thành đống, ông ta bực tức lập tức cầm cây tiến đến và đánh lấy đánh để, con chó gầm gừ trực cắn ông ta thì bị ổng đá cho một cái thật mạnh vào bụng nghe bụp một tiếng, khiến con chó văng ra xa, con chó đau đớn gú lên một cái rồi la ăng ẳng, chưa hết ông ta tiến đến dùng cây đập vô hai cái chân trước của nó tới tấp, miệng vừa ghiến ngấu vừa nói, ” Quậy nè, quậy nè, còn cắn tao nữa hả, cho mày chết, cho mày chết” con chó như quá sức chịu đựng nó tru tréo lên một tiếng rồi lăn ra nằm chết, khi chết đôi mắt của nó còn mở trừng trừng nhìn ông ta, và ông ta ngay lập tức gọi người đến để bán lấy xác con chó Đen một cách tàn nhẫn, không hề có một chút nhân từ, hay hối hận, đúng là còn ác hơn cả cầm thú. Và tối ngày hôm đó, ông ta nằm mơ thấy ác mộng, trong giấc mơ ông thấy có một con chó chạy ngay lại ổng rồi cắn ổng, như bản tính vốn có, ông dùng chân dùng tay đấm đá túi bụi kháng cự… ” Bốp ! Bốp !” bà Ba la trời, kêu lên oai oái lúc nữa đêm, trời ơi là trời, ông ngủ mà ông mớ ông đấm ông đạp tôi mấy cái, muốn chết tôi luôn rồi ông Ba ơi…

Lúc này ông ba chợt tỉnh giấc và nhận ra là mình nằm mơ và lỡ tay đánh trúng vợ của mình, nên ông ôm vợ âu yếm rồi xoa dịu, sáng ngày hôm sau bà Ba bị sưng và nâu một bên mặt, xấu hổ không dám ra chợ, sợ xóm làng và những người ở chợ dị nghị, đồn là vợ chồng bà đánh nhau, một phần là do một cú đạp thêm ở bụng của bà còn đau, nên bà Ba quyết định ở nhà không đi bán, để ông ba đi bán một mình, vợ chồng ông ba sống rất thuận vợ thuận chồng, ông ba tuy tâm tính có ác mấy thì vẫn rất sợ vợ và yêu thương vợ, bà Ba thì cũng chẳng thua gì, bán cá khô muốn giữ được khô tươi ngon không bị mốc, bị dòi bọ, bà ta không ngần ngại ngâm hóa chất hay bất cứ kế sách gì, miễn là bán được và có lợi nhuận là họ làm, bởi vậy hai vợ chồng đều ác tâm như nhau, trừ bản thân họ ra thì họ cũng chẳng nghĩ cho ai, đúng là một cặp dã nhân, sống ác nên họ đã ngoài bốn bươi nhưng không có một đứa con, bởi vậy trời cao cũng có mắt…

Buổi trưa hôm đó đang nằm ngủ thiu thiu, bà ba nghe tiếng chó tru phía ngoài chuồng chó khiến bà giật mình tỉnh giấc, bị mất giấc ngủ, bà ta tức tối la hét chửi bới lũ chó ghê lắm, tuy đau bụng mặt mài bầm tím vậy chứ bà ta cũng cố lết xuống lấy cây lấy đồ phan ném mấy con chó không thương tiếc

Buổi chiều hôm đó hai vợ chồng ngồi ăn cơm, bà ba nói, hồi sớm tôi ở nhà mà muốn điên với lũ chó, có con chó đen trong gốc nó lì lắm, nó cứ đứng mà nó tru hoài, tôi lấy cây tôi phan thẳng vô người nó mà nó cũng vậy, nó nhìn tôi rồi tru tiếp, tôi phải la phải chửi một hồi rồi mới thôi. Ông ba lúc này hơi ngạc nhiên hỏi lại rằng,” bà nói con chó đen nào? “Thì nhà mình có mỗi một con chó đen đó thôi chứ con nào? Ông bị điên hả, sao hỏi lãng vậy?” Ông ba mặt mài biến sắc, xanh tái lại rồi nói ” cái con chó đó, nó bị tôi đánh chết hôm qua rồi còn đâu, tôi còn gọi người lại bán mất xác rồi, mà hôm qua đến giờ tôi quên báo cho bà hay”

Bà bà ngạc nhiên đáp, ” ông có lộn không? Để tôi ra kiểm tra coi sao” nói xong bà ba lập tức ngồi dậy rồi tiến đến chuồng chó, mở cửa kiểm tra thì tiệt nhiên không thấy con chó đen đó đâu, bà ba còn nói rõ ràng hồi sớm mình còn thấy nó mà sao bây giờ chẳng thấy, chẳng lẻ mình bị hoa mắt, bà ba đi ra nhìn chồng rồi hỏi, “ông có nhớ nhầm bữa nay hay không?” Ông ba trả lời ” Bà bị sao vậy? Nguyên ngày hôm nay bà ở nhà mà, chẳng lẻ tôi về mà bà không biết, tôi nghĩ rằng vợ chồng mình bị vong con chó nó ám rồi bà ơi”…

Tối hôm đó ông Ba nằm ngủ thiu thiu ngủ say sưa thì có nghe tiếng chó tru, trong giấc mơ ông tiến đến nơi phát ra tiếng tru đó, tiếng chó tru lên ư ử đầy thê lương, ông chậm rãi bước đến thì thấy con chó nó đang đứng ở sau nhà bếp, mà chỉ thấy cái thân và cái đuôi nó thôi, đủ nhận biết đó là con đen, ông từ từ tiến đến thì tiếng tru càng to rõ như ré sát vào tai của ông vậy, ông bước thêm vài bước hồi hộp nhìn con chó, ông gọi ” Đen ơi, mày đừng ám vợ chồng tao nữa, tao xin lỗi mày” Vừa dứt câu thì ông ba kinh hoàng khi chứng kiến cảnh con chó quay đầu ra nhìn ông, thân là con chó đen nhưng cái đầu là của vợ ông, ông hoảng hồn la hét rồi bừng tỉnh dậy, ông thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm, chưa dừng lại ở đó, khi ông nhận ra không có vợ bên cạnh, ông ba tìm vợ, kiếm vợ khắp nhà nhưng không thấy, còn một chỗ ông chưa tìm, và đánh liều ông tiến đến chuồng chó và kiểm tra, thì cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra trước mắt ông, ông thấy vợ ông đang bò bằng bốn chi, lúi cúi đang nhai ngấu nghiến thức ăn thừa trong cái máng nuôi chó, chốc chốc bả ho lên sù sụ.

Ông ba nhìn rồi kinh hồn bạc vía, không thể cử động, riêng con mắt ông thì nước mắt chảy ra giàn giụa khi chứng kiến cảnh vợ mình như vậy, đột nhiên bà ba quay ngoắc cái đầu sang nhìn ông rồi sủa lên liên tục, sau đó tru tréo lên mấy cái, rồi bò từ từ tiến đến ông. Ông ba quá đỗi sợ hãi liền hoảng sợ bỏ chạy ra khỏi nhà, miệng la inh ỏi giữa ban đêm trời khuya, khiến cả xóm làng xung quanh thức giấc, rồi tiếng chó sủa ở nhà hàng xóm cũng vang lên, ông ta chạy ra đường rồi ngã quỵ bên đường rồi ngất xĩu, hàng xóm chạy ra thấy ông ngất xĩu nên đưa ông ta lên bệnh viện và cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, lúc bấy giờ hàng xóm chỉ đoán già đoán non rằng nhà ông ba có trộm đột nhập, cả xóm bao vây nhà ông kiểm tra thì cũng phát hiện bà ba đang nằm ngất trong chuồng chó, mọi người hò nhau đưa bà ta lên bệnh viện luôn. Sau một thời gian, diễn biến của hai vợ chồng ngây ngây dại dại, cả hai bị tâm thần lúc tỉnh lúc mê, lúc nhớ lúc không, có lúc khóc, rồi có lúc lại cười…

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn chúng tôi và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu

Hachiko Chú Chó Đợi Tác Giả Luis Prats / 2023

Phanblogs hachiko chú chó đợi tác giả luis prats Năm 1924, Hidesaburō Ueno (上野 英三郎), giáo sư thuộc khoa nông nghiệp trường Đại học Đế quốc Tokyo (nay là trường Đại học Tokyo), đã mua và đưa Hachi (tên thân mật của Hachikō) tới Tokyo. Mỗi buổi sáng, Hachikō theo tiễn chủ tới tận nhà ga Shibuya nơi ông chủ đi tới nơi làm việc và chờ đón ông tại đó đến khi ông trở về vào cuối ngày. Thói quen đó cứ tiếp diễn cho đến một ngày vào tháng 5 năm 1925, khi Ueno bị nhồi máu đột ngột, và chết ngay tại nơi làm việc. Trong các ngày sau đó, Hachikō vẫn tới nhà ga để chờ đón ông chủ, xuất hiện đúng lúc tàu vào ga. Và cứ mỗi ngày sau đó, chú vẫn đều đặn có mặt tại nhà ga trong 9 năm 9 tháng và 15 ngày cho đến khi chết.

hachiko chú chó đợi tác giả luis prats

hachiko chú chó đợi, luis prats, ebook, sách hay, sách thiếu nhi, 

hachiko chú chó đợi, luis prats, ebook, sách hay, sách thiếu nhi, 

Năm 1932, một trong những sinh viên của GS Ueno, Hirokichi Saito (người đã phát triển chuyên môn về giống Akita) thấy Hachiko tại nhà ga và được nghe về câu chuyện của cuộc đời chú, ông đi theo Hachiko đến nhà Kobayashi (nhà của người làm vườn trước đây của giáo sư Ueno- Kikuzaboro Kobayashi) và tìm hiểu về Hachiko. Ngay sau cuộc gặp này, Saito công bố một tài liệu điều tra giống chó Akita tại Nhật Bản. Nghiên cứu của ông cho thấy chỉ có 30 con chó Akita thuần chủng còn lại, bao gồm cả Hachiko.

Saito thường xuyên trở lại thăm Hachiko và qua nhiều năm xuất bản một số bài viết về lòng trung thành ấn tượng của Hachiko. Năm 1932, một trong những bài viết này được đăng trên tờ báo lớn Asahi Shimbun -một tờ nhật báo nổi tiếng của Tokyo với số lượng độc giả rất lớn-, đã biến Hachiko trở thành một hiện tượng tầm cỡ quốc gia. Mọi người bắt đầu mang thức ăn đến cho Hachiko tại nhà ga trong lúc chú chó chờ đợi chủ mỗi ngày.Lòng trung thành của Hachiko với ông chủ của mình gây ấn tượng cho người dân Nhật Bản như là một biểu hiện của lòng trung thành với gia đình, vốn là điều mọi người dân Nhật đều phấn đấu để đạt tới. Các giáo viên đã lấy Hachikō như một tấm gương về lòng trung thành cho trẻ noi theo, các nghệ sĩ nổi tiếng đã bắt đầu tạc tượng chú, trên cả nước dấy lên phong trào phát triển giống chó Akita, và danh hiệu Chūken (忠犬 – chú chó trung thành) cũng ra đời.

Cuối cùng lòng trung thành của Hachiko trở thành một biểu tượng quốc gia của lòng trung thành của dân chúng với Nhật hoàng.

Cuối cùng, ngày 8 tháng 3 năm 1935, Hachikō đã có thể gặp lại người chủ của mình. Chú chết tại nơi mà hơn 9 năm trước chú đã tiễn ông chủ đi lần cuối cùng do mắc chứng giun chỉ. Xác Hachikō đã được nhồi bông và bảo quản tại Bảo tàng Quốc gia về Thiên Nhiên và Khoa học Nhật Bản thuộc quận Ueno, Tokyo.

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Tác giả:

phanblogs

https://phanblogs.blogspot.com/ Xem tất cả bài viết của phanblogs

Người Tình Và Con Chó Tác Giả Zdravka Evtimova / 2023

Vào buổi tối, con chó của nàng đợi ở cửa trước. Tên nó là Rain, những bước đi của nó vang lên nghe như mưa lăn xuống ô kính cửa sổ sau nửa đêm. Francois nghĩ chàng còn ở lại thành phố này là vì con vật. Nếu chàng bỏ đi thì Rain sẽ đói. Anna quên cho nó ăn và không tắm cho nó. Nàng làm việc cả ngày đêm với những truyện ngắn hay những bản dịch của nàng, và trong những cuốn sách nàng dịch sang tiếng Pháp đầy những chuyện tình yêu và căm hận. Ở nhà không có thức ăn, nàng nhìn vào máy tính của nàng như một con dơi, tóc nàng rối, những quyển tự điển của nàng vung vãi dưới bàn, trên nền nhà, trong hành lang.

Rain nằm ở góc nhà trên cái gối sờn nhìn nàng. Nàng nguyền rủa những câu văn dài và uống liên tục: hoặc là sữa trong chai hoặcbia đen là thứ làm cho mắt nàng long lên giống như mắt của một người bệnh. Nàng không để ý đến việc Francoise đã về nhà; nàng rót sữa vào một cái đĩa cho Rain. Con chó ngửi đĩa, và bất chợt mắt nàng ánh lên vẻ nồng ấm. Thỉnh thoảng nàng cũng cho Rain bia, nó sủa, răng nó sáng bóng, hoang dã và bén.

Francois vào bếp làm xăng uých cho nàng. Còn nhiều cái đĩa dơ trong bồn rửa, giày và vớ của nàng thì vương vãi khắp nơi trong hành lang. Nàng đi những đôi vớ khác màu và nàng đã mặc một trong mấy cái áo sơ mi của chàng, cái mà nàng thấy trước tiên. Thỉnh thoảng nàng cũng mặc cái áo da của chàng nữa.

Hôm đó nàng đã không thông gió cho căn phòng, và vào buổi trưa những bức màn được kéo lại mặc dù cửa sổ không lớn. Francois thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Chàng nhìn cái nhà kho đầy những chiếc xe đã qua sử dụng và cảm thấy sự căng thẳng rời bỏ cơ thể chàng. Chàng lại nói chuyện với ông Grandjean, chủ cửa hàng “Voiture – Vente et Achat” là người đã cam đoan với chàng hàng ngàn lần rằng người ta có thể mua những chiếc xe đã qua sử dụng rẻ nhất ở Brussels tại cửa hàng trung thực dù xoàng xĩnh của ông. Nàng dịch những cuốn sách của nàng và thở mùi không khí ủ ê. Lần này thậm chí nàng không thèm nhìn lên. Khi chàng đem cho nàng những cái bánh xăng uých, nàng ngấu nghiến chúng, hầu như quên cả chàng, và Francois đi ngủ, tưởng tượng nàng lầm bầm gì đó qua hơi thở của nàng.

Rain đã quen với giọng nói của nàng và đợi bên cạnh nàng, nhìn vào những quyển tự điển của nàng, nhìn khi nàng chửi và nhìn cái máy vi tính cũ. Francois ngủ trên tấm nệm chung quanh là những đĩa CD, những tờ giấy và những quyển sách của nàng vương vãi. Quá nửa đêm, trong giấc ngủ mơ màng, chàng cảm thấy nàng nằm cạnh chàng. Nàng không đợi chàng thức tỉnh. Nàng hôn chàng dữ dội như thể trừng phạt chàng. Nàng yêu chàng mà không nói một lời rồi bất chợt gọi những tên của chàng tệ như những cơn mưa tháng mười một. Francois không thể sống như thế nữa. Chàng không chịu đựng nổi mùi không khí ẩm mốc đợi chàng mỗi đêm. Chàng ghét con chó của nàng và tình yêu của nàng: đó chỉ là một chút ánh nắng ló ra sau đám mây, để mặc chàng khao khát trong sương mù .

Francois ngờ rằng nếu chàng rời bỏ nơi đó, Anna sẽ không trở lại với cửa sổ ở hướng bắc đó, và ánh sáng máy tính của nàng sẽ đốt hết mọi nhân vật mà nàng đã sáng tạo.

Sẽ không có ai ở đó để mở cửa sổ và tống khứ không khí nặng nề những thành ngữ mà nàng ngưỡng mộ. Francois mệt mỏi vì tình yêu kỳ cục của nàng. Nàng ngủ trên ngực chàng, da nàng mỏng như gió, Rain nhìn họ, yên lặng, ngày càng khốn khổ, lông nó mỏng và rụng vì tuổi già.

Về sau chàng thường gạt bỏ ý nghĩ về gian phòng lạnh lẽo đó, về khung cửa sổ nhìn ra dãy xe đã qua sử dụng và về vũng nước đen lớn chung quanh nhà kho. Chàng thấy máy tính của nàng phun ra những con chữ trong đêm, và không muốn nghĩ rằng bây giờ ở đó không ai làm những cái bánh xăng uých cho nàng.

Thỉnh thoảng Francois tự hỏi những gì xảy ra cho nàng, nhưng cuộc đời chàng đâu có nhiều để mà lãng phí. Dĩ nhiên, chàng tìm một người con gái khác khỏe mạnh và tươi vui. Nàng yêu chàng và không làm chàng nghĩ đến những cái máy tính cũ, những vũng nước đen và những dãy xe đã qua sử dụng. Điều lạ lùng là thỉnh thoảng chàng nghe được những hạt mưa rơi lặng lẽ trong những giấc mơ của chàng, rất lạ.

Hôm đó, Francois ra khỏi xe tắc xi, bình thản và dè dặt. Chàng đã có một việc làm tốt ở Oostende, chàng kiếm được nhiều tiền. Chàng hy vọng chàng đã quên con đường vắng vẻ nghèo nàn. Không thể được. Chàng biết rõ từng phân của con đường.

Chàng cảm thấy muốn chạy về tòa nhà nơi nàng cư trú nhưng thay vì vậy chàng đi uống một ly. Một ly brandy luôn luôn giúp ích cho chàng. Con đường cao tốc và những chiếc xe biến mất, cũng không có những con đường hầm. Ngôi nhà chờ đợi và vũng nước ở đó, lớn và đen như mùa thu. Đột nhiên chàng nghe tiếng mưa rơi sau lưng chàng. Trời đang mưa, thực sự trời đang mưa! Không có những trưa yên bình và những cơn mưa bạc nơi thành phố ở North See nơi chàng sống. Chỉ có những tấm thảm sạch, những món đồ điện mới, những quyển sách xếp gọn gàng và những bức tranh trong nhà chàng. Chẳng có quyển tự điển nào ở đó. Chàng đã nói với vợ chàng rằng, nhiều năm trước, chàng biết một cô gái, một dịch giả, và chàng đã nói về những nhân vật trong những truyện ngắn của nàng. Vợ chàng ném tất cả những quyển tự điển ra khỏi nhà họ. Nàng yêu chàng và chăm sóc chàng rất tốt.

Chàng chợt nghĩ đến ngôi nhà sạch sẽ của chàng với những tấm thảm, những quyển sách và tranh trên tường. Chàng nghĩ đến chuyến tàu sẽ đưa chàng về nhà. Chàng đã băng qua khu West Vlanderen để nói với tòa nhà có nàng ở trong đó.

Francois nghe được tiếng mưa rơi. Chàng không thể di chuyển và chàng biết đã có gì đó vỡ ra trong chàng. Khu vực rộng lớn West Vlanderen đã không giúp được gì. Rượu brandy cũng không. Những đường hầm đã mất. Chàng quay lại. Một con chó, gầy và yếu đi theo chàng. Người đàn ông cảm thấy muốn la lên. Lông con chó xơ xác và thảm thương nhưng chàng yêu nó. Con chó, có những bước chân đi như tiếng mưa rơi, đứng yên nhìn chàng. Có những buổi chiều nước Bỉ màu bạc trong mắt nó. Đôi mắt lóng lánh niềm vui, đôi mắt hạnh phúc vì Francois trở lại. Nhiều mùa thu và mùa đông Francois đã yêu con chó đó.

“Rain, Rain!”, Francois thì thầm.

Con chó run run đến gần chàng và để cho chàng sờ lên tấm lưng xơ xác của nó.

“Anna ra sao?”, Francois hỏi.

Bùa Ngải Kinh Dị: Bùa Lỗ Ban / 2023

Bác Sáng tuy chỉ là phần hồn nhưng lý trí sắt thép, thầy Lành hỏi câu nào bác ấy cũng phản bác câu ấy chứ nhất quyết không chịu nhận. Cô Lan ngồi bên cạnh theo dõi cuộc đối thoại giữa thầy Lành và bác Sáng mà trong lòng lo lắng khôn nguôi.

Thầy Lành sau một hồi hỏi han không đươc thông tin gì bèn dụ:

– Thực ra tai hoạ sắp ập tới nhà anh rồi. Bộ hài cốt anh đã thả trôi sông khi xưa anh nhớ không? Nó sẽ không để gia đình anh được yên. Chuyện vợ chồng anh cũng mới là mở đầu.

Khi thầy Lành nhắc tới bộ hài cốt bị thả xuống sông kia ánh mắt bác Sáng đột ngột sáng quắc lên.

Hai tròng mắt căng giãn hết mức rồi từ từ thu hẹp lại, dưới ánh mắt thâm trầm, giọng nói vang lên sang sảng:

– Muốn gì thì nói thẳng ra đi, đừng up mở mà mất công.

Thầy Lành mỉm cười:

– Khá khen cho một pháp sư ẩn thân như anh đây. Chúng ta vốn đồng môn mà tiếc không đồng chí hướng. Vậy thứ cho tôi nói thẳng:anh đã yểm bùa lỗ ban lên ngôi nhà này như thế nào?

Bác Sáng bấy giờ bật cười lớn. Giọng cười của bác nghe như kiểu thách thức nhưng lại mang giọng điệu mỉa mai:

– Tưởng gì, đã soi được nhà bị yểm bùa lỗ ban nhưng lại không biết yểm thế nào thì xem ra tài cán cũng xoàng thôi. Tôi không nói, cho mấy người tức chết. Bùa này một khi đã yểm thì đừng mơ giải.

Thầy Lành cũng chỉ cần có thế. Thầy chẳng quan tâm tới lá bùa được giấu ở đâu hay bác Sáng kia làm sao mà yểm bùa. Thứ thầy muốn tìm chính là việc lá bùa ấy chính xác là do một tay bác Sáng này thu xếp khi xưa.

Cô Lan đứng bên cạnh không nhịn được mà lên tiếng trách móc:

– Bác đúng là đồ khốn kiếp. Sao lại dùng thứ độc ác ấy hại chết bao nhiêu mạng người vô tội chứ?

Hai mắt bác Sáng đỏ ngầu.

Bác ấy muốn nhanh chóng thoát khỏi thân xác của cậu Thuỷ nhưng lá bùa dán trên trán cậu Thuỷ lại áp hồn không tài nào thoát ra được. Bác gầm lên giận dữ:

– Mày thì biết cái gì? Tao muốn là gia đình chúng mày tuyệt tự tuyệt tôn. Chúng mày là thứ độc ác, không đáng được có cuộc sống vinh hoa phú quý.

Thầy Lành từ tốn đáp:

– Ai có lỗi thì người đó gánh tội, nếu tổ tiên họ có lỗi mà bản thân con cháu họ gánh thì có phi lý hay không? Hơn nữa tôi biết anh vì người khác mà ra tay tàn độc, anh có nghĩ oan oan tương báo, chính bản thân mình đang tạo nghiệp và vợ con, thậm chí vài đời con cháu về sau của anh sẽ chịu phạt do cái nghiệp anh gây ra hay không?

Bác Sáng kia phá lên cười man rợ. Lá bùa trên trán của cậu Thuỷ nhẹ rơi ra bên ngoài. Thầy Lành không dùng pháp ấn mà chỉ lặng lẽ đứng nhìn.

Bác Sáng lên giọng thách thức:

– Các người đừng nhắc tới nhân quả báo ứng nữa, xưa nay nguyên tắc của tôi là nhân định thắng thiên. Dù số trời cũng có cách hoá giải.

– Số trời! Đúng là số trời! Kẻ một đời hại người, dùng pháp lực thay đổi vận mệnh của người khác nhưng lại vĩnh viễn không thể nhận ra số của chính mình. Đáng tiếc! Đáng tiếc!

Bác Sáng kia thoát khỏi thân xác của cậu Thuỷ ngay sau đó. Trước lúc đi bác ấy còn lên giọng thách thức mọi người sẽ không tài nào hoá giải được bùa ếm lỗ ban của hắn.

Thầy Lành dường như cũng kiệt sức. Thầy lảo đảo vài bước rồi ngã quỵ xuống góc sân.

Cậu Thuỷ dần dần tỉnh dậy và vội vã hỏi han sự tình. Cô Lan kể lại cho chồng nghe mọi chuyện. Cậu Thuỷ nghe tới đâu máu nóng nổi lên đùng đùng, thấy thế thầy Lành lên tiếng:

– Tôi vốn chỉ là muốn xác định chính xác người đã bỏ bùa chứ không có cách để hắn ta chỉ cho chúng ta biết nơi giấu lá bùa ấy. – Vậy có cách nào hoá giải không thầy? – Cách thì có nhưng hơi ác. Tuy nhiên tôi thiết nghĩ một kẻ trong đầu toàn mưu kế hại người thì phải cho hắn một bài học, nếu không hắn cứ huyên hoang không biết trời cao đất dày là gì.

Cô Lan chắp vội tay vào tạ ơn trời phật, thần linh và gia tiên đã phù hộ cho gia đình gặp được quý nhân. Thầy Lành mệt nhọc đáp:

– Thầy cần làm gì? Tại sao lại nhờ tới người phụ nữ ấy?

Thầy Lành chậm rãi đáp:

– Chúng ta sắp làm một việc ác. Bản thân người học pháp như tôi làm vậy là thất đức. Tôi cần bù đắp cho gia đình họ.

Cậu Thuỷ cũng giống vợ, chưa hiểu rõ được chuyện thầy Lành muốn ám chỉ. Cậu hỏi lại thì thầy giải thích:

– Pháp sư cũng có nguyên tắc của pháp sư. Khi học ai cũng từng phải lập lời thề nhập môn. Nếu kẻ nào phản bội lời thề sẽ gặp phải quả báo. Bản thân tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi từng thề sẽ không dùng pháp lực của mình hại người mà chỉ giúp người.

Cậu Thuỷ nghe thầy Lành giải thích bấy giờ mới hiểu ra, hoá ra thầy vì muốn cứu gia đình cậu nên buộc lòng đi trái lại với lời thề. Chắc chắn thầy sẽ phải chịu hình phạt. Bởi vậy thầy mới muốn giúp người thân của bác Sáng kia coi như tạ lỗi với họ. Thầy không muốn một kẻ như bác Sáng tiếp tục hống hách mà làm hại thêm những người vô tội khác.

Ngày hôm sau thầy Lành cùng cô Lan tới nhà xin gặp bác Hoa. Bác ấy bị đánh tới sưng vù cả mặt mũi nhất quyết không chịu gặp ai. Thầy Lành bèn viết vài dòng chữ nhờ người nhà đưa lại cho bác. Bác Hoa đọc xong lập tức đứng dậy ra ngoài chỉ tay vào thầy mà nói lớn:

– Ông là đồ sao chổi, tại sao còn muốn ám tôi? Tôi bị đánh tới bố mẹ không nhận ra thế này ông vui chưa?

Thầy Lành đáp:

– Tôi đã khuyên cô bớt lời, tránh thị phi. Điều tôi nhìn thấy sau này còn kinh khủng hơn những gì cô đang gặp trước mắt. Tôi chỉ muốn cô biết để tránh được tai kiếp. – Mục đích của ông là gì?

Với câu hỏi thẳng thắn của bác Hoa thầy Lành cũng không ngần ngại mà trả lời mục đích thực sự của mình. Bác Hoa nghe thầy Lành nói mà khuôn mặt càng lúc càng tái. Đôi mắt tím bầm kia trào ra dòng nước mắt. Giọng bác Hoa nghẹn ngào:

– Tôi…tôi không biết… tôi không biết gì cả….mấy người về đi.

Thầy Lành cũng không ở lại mà lập tức quay đầu bước đi:

– Hãy suy nghĩ cho kĩ, cứu hay không cứu, tất cả nằm trong quyết định của riêng một mình cô.

Trên đường về cô Lan tò mò hỏi han chuyện thầy Lành nói gì với bác Hoa khiến bác ấy xúc động mà bật khóc. Thầy Lành thở dài:

– Tôi chỉ nói chuyện quá khứ và tương lai của họ. Quá khứ để chứng minh khả năng của tôi, tương lai là điều kiện cần và đủ để người phụ nữ ấy chấp nhận đánh đổi.

Thầy Lành nói chuyện không rõ đầu và cuối, cô Lan muốn hỏi rõ nhưng lại không biết nên hỏi cái gì đành im lặng. Thầy nói chỉ trong ba ngày bác Hoa kia sẽ tới nhà tìm gặp thầy Lành bàn chuyện.

Quả nhiên đúng như dự liệu, bác Hoa tới xin nhờ thầy Lành giúp đỡ. Bác cũng kể lại nguyên nhân vợ chồng xích mích vì nghe có người nói bác Sáng cặp kè với phụ nữ trẻ, cô gái kia đã có thai và còn dám đòi chuyển về nhà sống như vợ hai. Bác Sáng ấy vậy mà đồng ý nhưng bác Hoa quyết không chịu. Hai người cãi vã nhau. Bác Hoa tựa như phát điên nên tìm cách phá nát ngôi nhà họ đang ở. Bác Sáng không nể tình vợ chồng mà tát vợ ngay trước bàn thờ tổ tiên.

Bác Hoa bắt đầu chửi rủa và dùng lời lẽ không phải chửi bới chồng nên bị bác Sáng túm tóc đấm cho vài cái. Bác Hoa bấy giờ do quá tức giận mới quạt tay toan đánh lại chồng nhưng lại xô đổ bát hương gia tiên. Bác giải thích mình không cố ý làm kinh động gia tiên, mọi chuyện là do sơ ý mới thành.

Thầy Lành nghe xong chuyện bèn lên tiếng:

– Đây mới là mở màn thôi, mọi chuyện sẽ còn tiếp tục. E rằng càng về sau vong linh nổi giận thì cả nhà cô khó lòng qua nổi.

Bác Hoa giật mình:

– Nhưng….chuyện cái bộ hài cốt ấy đúng là tôi không biết. Chồng tôi chỉ nói nó là cái hũ đồng nên vứt đi. Nếu đó là bộ hài cốt thì anh ấy phải đem đi chôn cất chứ? – Đúng! Như người khác sẽ chôn cất nhưng gia đình cô lại yểm vong và thả hài cốt xuống sông. Vong ấy đang quay lại trả thù nên gia đình cô sẽ liên tiếp vướng vào thị phi và sóng gió. Tôi đã nói nếu không sớm giải chỉ e gia đình cô gặp đại nạn lớn. Con cháu cô sau này khó lòng mà khá lên được.

Thầy Lành doạ thêm vài câu khiến bác Hoa kia tái cả mặt.

Cuối cùng bác Hoa cũng đồng ý giúp đỡ thầy Lành, miễn sao thầy có thể giúp gia đình thoát kiếp nạn. Lúc nói chuyện, bác cũng vô tình lộ ra chuyện gia đình có đi xem thầy, thầy phán rằng bên âm quấy nhiễu, không trấn được chỉ e quan tài nối quan tài.

Thầy Lành nhờ bác Hoa lấy giúp một vật dụng mà bác Sáng thường xuyên sử dụng kèm thêm một nắm đất trên chính mảnh vườn của hai người đang ở. Mọi chuyện phải tiến hành bí mật, không được phép cho người khác biết.

Bác Hoa tuy bỏ về ngoại nhưng vẫn có chìa khoá nhà, bởi vậy chuyện thầy Lành yêu cầu không quá khó. Bác đem mọi thứ cho thầy và xin thầy gieo cho quẻ về cô bồ trẻ của chồng. Thầy Lành không gieo quẻ nhưng khẳng định:

– Cái gì của cô sẽ là của cô, người khác có muốn cũng không được. Cô gái đó cũng sắp gặp đại nạn rồi.

Bác Hoa nghe thầy phán vậy thì vui mừng khôn xiết. Thầy Lành cho bác ấy một sấp bùa và dặn:

– Mỗi buổi sáng cô hãy đốt một lá bùa này nhằm hướng mặt trời mọc. Làm như vậy trong 1 tuần thì ắt chồng cô sẽ tới đón cô về nhà. Cô tuyệt đối không về, cứ ở nhà ngoại thêm 3 ngày sau thì tự có người đón mình về. Lưu ý rằng ở yên trong nhà, không nên ra ngoài, có việc bất đắc dĩ phải đi thì tránh đi 12h trưa, không đi sau 9h tối tới trước 5h sáng.

Bác Hoa vâng dạ rồi cám ơn thầy Lành rối rít. Khi bác đi rồi cô Lan mới dám hỏi:

– Không phải thầy đang muốn dùng bùa để giúp bác Hoa hại cô bồ của chồng chứ?

Thầy Lành trừng mắt:

– Bậy nào, tôi đang dùng nó trục tâm ma của chồng cô ấy đi mà thôi. Số của cậu Sáng không thể có con được nữa. Tôi đã xem bát tự cho anh ta rồi, không sai được.

Thầy lành sau khi lấy được đất đồ mình cần liền lập tức yêu cầu cậu Thuỷ chuẩn bị cho mình một con chó mực dưới 100 ngày tuổi. Sau khi bắt con chó về thầy sẽ làm lễ giải bùa cho gia đình cậu Thuỷ. Mọi chuyện cần phải làm nhanh gọn, dứt khoát, tránh xảy ra sơ xuất vì làm sai sẽ bị bùa chú quật lại và khó lòng mà tiếp tục giải bùa.

Mọi chuyện chuẩn bị xong xuôi, thầy Lành làm lễ sám hối thỉnh tội.

Nhìn khuôn mặt đăm chiêu của thầy mà cậu Thuỷ thấy áy náy trong lòng. Thầy Lành đúng là người tốt, cũng vì muốn giúp hai vợ chồng cậu mà thầy làm trái quy tắc nghề. Thầy từng nói cứu người là tốt nhưng vì cứu người lại làm hại người khác thì lại là chuyện xấu.

Ai cũng nghĩ rằng: nếu người xấu làm điều ác thì nhất định phải chịu sự trừng phạt. Tuy nhiên, theo quan điểm của thầy Lành lại khác, thầy không muốn vì bất cứ chuyện gì mà làm hại tới ai, ngay cả việc vì giải bùa ếm lỗ ban khiến người ếm bùa bị quật lại với thầy cũng là hại người.

Mọi chuyện được sắp xếp ổn thoả, thầy Lành sai cậu Thuỷ dùng máu chó mực đặt lên lễ đàn giữa sân, đồ của bác Sáng kia đặt ngay bên cạnh. Từng nét chữ bằng máu chó mực được viết ra, đôi mắt thầy như tối dần lại. Những giọt mồ hôi cứ như vậy thi nhau rơi khỏi vầng trán đang nhăn lại…. Bức Phi vừa hoàn thành thầy dùng số máu chó còn lại pha lẫn với một tô rượu và chia ra làm hai. Một nửa số máu chó ấy thầy dùng tắm cho thứ đồ mà bác Hoa cầm tới. Nửa còn lại thầy đôt lá bùa thả tro tàn vào trong.

Thứ rượu hoà máu chó sau khi bị hoà lẫn với tro tàn từ lá bùa lập tức bốc lên làn khói nhàn nhạt. Thầy dặn cậu Thuỷ:

– Chờ đúng 12h trưa hãy mang theo hình nhân bằng rơm thầy bện kia dựng ra ngõ rồi dùng thứ hỗn dịch ấy tưới 7 lần lên đầu hình nhân.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi thì lặng lẽ đem tấm phi có viết chú giải bùa kia đốt đi. Tro của nó lập tức thả trôi sông. Chọn giờ kém mà thả, tuyệt đối không chọn giờ hơn và giờ đúng.

Đọc trọn bộ BÙA LỖ BAN – HẠN LÀM NHÀ – HÀ DƯƠNG Bản quyền thuộc về tác giả Hà Dương

Bạn đang đọc nội dung bài viết Ma Chó – Có Thật – Kinh Dị – Ám Ảnh – Tác Giả Lê Thành / 2023 trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!