Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Chúng Mình Lấy Nhau Đi # Top 9 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Chúng Mình Lấy Nhau Đi # Top 9 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Truyện Chúng Mình Lấy Nhau Đi mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Buổi chiều, Tô Xán Xán đang chổng mông quét dọn, trông thấy Cao Vũ nhàn nhã ngổi sô-pha chơi game thì uất không chịu nổi. Đang nổi cơn tam bành thì điện thoại đổ chuông, là mẹ gọi tới.

-Vâng ạ. – Xán Xán đáp.

-Sao thê? Giọng con nghe có vẻ xuống tinh thần quá thê? – Hiểu con gái chẳng ai bằng mẹ, tiếng nói của con gái ngày thường sang sảng, hôm nay bỗng nhiên u ám hẳn, làm mẹ phải quan tâm chứ.

Xán Xán mặt mũi sầu não, trông nhà cửa mình vừa dọn dẹp tươm tất rồi lại nhìn Cao Vũ đang thư thái tiêu khiển… cảm thấy như bị hai quả núi đè nặng, làm sao mà phấn chấn cho được? Cô nuốt nghẹn rồi nói:

– Mẹ à, con không sao đâu.

-Con không giấu mẹ việc gì đấy chứ? – Trần Xuân Kiều tuy nóng ruột giục con gái lấy chổng nhưng không phải là người mẹ hời hợt đối với con gái.

– Không có gì đâu! Mẹ tưởng tượng quá đây. – Có một điều làm sao có thể cho mẹ biết được, là cô kết hôn giả với Triệu Noãn Noãn. Điều này nếu bị tiết lộ, chắc là chết không toàn thây.

Thấy con gái cứng cỏi như thế, Trần Xuân Kiều cũng không tiện nói gì, chi dặn dò vài câu rồi gác điện thoại.

Vừa dập máy, Xán Xán vội thở phào: thiếu chút nữa thì lộ bí mật…

Nhưng thoắt cái đã nghe thây giọng Cao Vũ trầm trầm bên tai:

– Mẹ em vẫn quan tâm đến em nhi!

-Lắm lời, chẳng lẽ mẹ anh không quan tâm tới anh sao? – Xán Xán khó chịu độp lại.

Cao Vũ tối sầm mắt:

– Mẹ tôi ở nước ngoài.

Câu nói của anh ta đã khêu gợi tính hiếu kỳ của Xán Xán. Nói thực thì Cao Vũ đến ờ đây cũng đã gần hai tuần, bộ dạng hành tung bí ẩn, chẳng thây anh ta nói về bản thân, chi bằng nhân cơ hội này dò la một phen, biết đâu có thê tìm ra gót chân Asin…

Tóm lại, Tô Xán Xán vẫn âm mưu khai quật bí mật của Cao Vũ.

Xán Xán buông tay, ve vẩy đi đến bên Cao Vũ ra giọng nịnh nọt:

Anh Cao…

Sao? – Cao Vũ tạm dừng tay chơi, hướng mắt vào cô.

Anh đến đây đã mây ngày rồi, chúng mình còn chưa hiểu nhau, cho nên đến tìm anh giao lưu. – Xán Xán cười nịnh.

-Được thôi! – Cao Vũ nhếch mép, chi một chỗ cho cô:

– Ngồi đi.

Giăng lưới thành công rồi! Xán Xán mừng thầm ngồi xuống cạnh Cao Vũ.

– Giao lưu gì nào?

Lúc này đương nhiên muốn biết lý lịch, Xán Xán hỏi:

-Anh quê ở đâu?

– Thành phố B. – Cao Vũ trả lời một câu ngắn gọn.

– Hình như không quá xa đây đâu.

Cao Vũ gật đâu.

-Thế anh đến đây là để làm việc à?

Cao Vũ ngẫm nghĩ:

-Thì coi như vậy.

Cái gì mà coi như vậy? Xán Xán cố nén cảm giác muốn mắng người đối thoại, tiếp tục hỏi:

-Gia đình anh vẫn ở thành phố B chứ?

-Không, cả nhà tôi không ở trong nước.

-Vậy à? Một mình anh không quá cô đơn chứ?

Cũng tốt mà, tôi tự do quen rồi. – Cao Vũ nhún vai, vẻ mặt nhiên.

-Nhưng đôi khi cũng nhớ gia đình chứ, ví như nhớ món mì mẹ nấu, món trứng rán hành của bà ngoại, nhớ câu chuyện ông kể… Cả nhà ở cùng nhau tốt đẹp hơn chứ… – Xán Xán thao thao Iuyột về sự sống trên đời, nói rồi hí hừng nhìn Cao Vũ.

Cao Vũ hấp háy mắt, lãnh đạm nói:

-Mẹ tôi không biết nấu mì.

-Không sao, còn bà ngoại anh nữa!

-Bà ngoại tôi cứ ăn trứng là đau bụng đi ngoài.

Xán Xán đổ mồ hôi:

-Thế bố anh..

-Bố tôi thì không kể chuyện được…

-Thật sao? – Câu trả lời làm cô thấy mù mờ.

-Tiếc là bố tôi mất từ 10 năm trước rồi

Xán Xán:

-…

Tô Xán Xán nghiến răng, quyết định tổng tân công:

-Thế thì anh vẫn còn ông bà nội, ngoại, cậu mợ chú thím chứ? Anh không nhớ họ chút nào sao?

Cao Vũ hấp háy mắt:

-Rốt cuộc em muốn nói gì?

-Tôi muôn… -Xán Xán nghiến răng. -Tôi chi hy vọng là…

-Hy vọng là tôi dọn khỏi đây hả?

Xán Xán ngẩn người, Cao Vũ đã điếm trúng huyệt!

Chẳng đoái hoài đến sự kinh ngạc của Xán Xán, Cao Vũ nhướn mày:

-Muôn tôi dọn đi cũng được… nhưng…

-Nhưng cái gì? – Hy vọng tràn trề lên mắt, dù có trèo núi cao lội biển lửa, cô cũng cam lòng!

Cao Vũ đột nhiên vứt máy chơi game cho Xán Xán, chỉ vào màn hình:

-Nhưng cô phải đánh thắng tôi!

-Chơi game?

Đúng vậy! Chi cần cô đánh thắng tôi, ngày mai tôi lập tức dọn đi!

-Được! – Xán Xán bị kích động đến độ khóc rưng rức.

Nhưng nếu tôi thắng, em phai đáp ứng 3 điều kiện của tôi. – Quả nhiên bọn tư bản không bao giờ nhận phần thiệt.

Xán Xán ngờ vực nhìn anh ta:

-Việc gì?

Cao Vũ cười ngạc nhiên:

-Tôi vẫn chưa nghĩ ra. – Nói rồi làm ra vẻ tùy cô, đổng ý hay không không quan trọng.

Xán Xán bối rối, nếu đổng ý, nhỡ may mình thua, chẳng lẽ bị bắt làm nô lệ cho anh ta? Còn nếu anh ta thua? Thế thì kế hoạch hạ bệ tên tư bản đầu sỏ thành công mỹ mãn còn gì! Nghĩ đi nghĩ lại, quả là khó quyết định.

-Thế nà o? Không ok thì thôi, anh cũng chẳng mất mát gì.

Thu hết can đam, Xán Xán hoành tráng:

-Được! Tôi đồng ý! – Gì thì gì cô cũng là một game thù có sợ ai nào!

Nhưng rồi sau nửa giờ đổng hổ, Xán Xán lại thây bầm gan tím mật bởi vì cô đã bị hạ gục đến giọt máu cuối cùng, nằm xoài trên đất chỉ còn thoi thóp.

Còn Cao Vũ? Anh ta đang mím cười hài lòng nhìn Tô Xán Xán vơi bộ mặt tuyệt vọng:

-Em họ, em mà còn chút tình thì đừng đánh anh nữa.

Xán Xán nghiên răng kèn kẹt! Cô vừa lâm trận đã chịu một nhát chém, sóng xoài trên đất, Cao Vũ cứ thong thả xuống tay, vẻ mặt như là có lỗi vậy.

Biết làm sao được? Sức cô không địch nổi người ta!

Vậy là thân phận cô lại tiếp tục chìm đắm trong địa ngục nô lệ cho kẻ tư bản này…

-Anh không tự làm được à? – Xán Xán gắng chút sức tàn, thêu thào.

-Chẳng lẽ em quên ba điều kiện đã đổng ý với anh?

Mổ hôi Xán Xán bắt đầu nhỏ giọt.

-Một là, từ nay về sau, phòng của anh do em dọn dẹp.

Đáng hận biết bao!

-Em họ sao thê?

Không được! Xán Xán, mình không thế để đồ ma quý này sai thiên được! Cô quyết định phản kháng.

-Em họ, nếu em phản kháng, anh đành đem việc hôm nay kể với Noãn Noãn…

-Dọn thì dọn, sợ gì anh! – Xán Xán nghiến răng đổng ý.

-Còn việc thứ hai, từ nay về sau anh đưa mắt là em phải tự động lui đi, không được làm phiền anh và Noãn Noãn.

Xán Xán phát hiện, kẻ mà mình đang gặp không nhà tư bản , mà là hồ ly tinh! Không những vậy, còn là hổ ly tinh tu luyện ngàn năm đắc đạo!

-Ok! Tôi đổng ý với anh! Còn việc thứ ba? – Bão tố đã nổi thì mạnh lên một thê đi!

-Việc thứ ba hả…

-Việc gì? – Không phải sai cô phóng hỏa giết người, làm việc phạm pháp đây chứ? Xán Xán căng thẳng.

-Việc thứ ba để nghĩ rồi nói sau đi. – Cao Vũ cười bí hiểm. – Em họ đi được rồi đây.

-Đi đâu?

-Đi dọn phòng.

Đến nước này, Xán Xán chính thức bị tròng lên cổ ách nô lệ rồi.

Đọc tiếp Chúng mình lấy nhau đi – chương 9

Đọc truyện online trên điện thoại – Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của chúng tôi các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Buổi chiều, Tô Xán Xán đang chổng mông quét dọn, trông thấy Cao Vũ nhàn nhã ngổi sô-pha chơi game thì uất không chịu nổi. Đang nổi cơn tam bành thì điện thoại đổ chuông, là mẹ gọi tới.

-Vâng ạ. – Xán Xán đáp.

-Sao thê? Giọng con nghe có vẻ xuống tinh thần quá thê? – Hiểu con gái chẳng ai bằng mẹ, tiếng nói của con gái ngày thường sang sảng, hôm nay bỗng nhiên u ám hẳn, làm mẹ phải quan tâm chứ.

Xán Xán mặt mũi sầu não, trông nhà cửa mình vừa dọn dẹp tươm tất rồi lại nhìn Cao Vũ đang thư thái tiêu khiển… cảm thấy như bị hai quả núi đè nặng, làm sao mà phấn chấn cho được? Cô nuốt nghẹn rồi nói:

– Mẹ à, con không sao đâu.

-Con không giấu mẹ việc gì đấy chứ? – Trần Xuân Kiều tuy nóng ruột giục con gái lấy chổng nhưng không phải là người mẹ hời hợt đối với con gái.

– Không có gì đâu! Mẹ tưởng tượng quá đây. – Có một điều làm sao có thể cho mẹ biết được, là cô kết hôn giả với Triệu Noãn Noãn. Điều này nếu bị tiết lộ, chắc là chết không toàn thây.

Thấy con gái cứng cỏi như thế, Trần Xuân Kiều cũng không tiện nói gì, chi dặn dò vài câu rồi gác điện thoại.

Vừa dập máy, Xán Xán vội thở phào: thiếu chút nữa thì lộ bí mật…

Nhưng thoắt cái đã nghe thây giọng Cao Vũ trầm trầm bên tai:

– Mẹ em vẫn quan tâm đến em nhi!

-Lắm lời, chẳng lẽ mẹ anh không quan tâm tới anh sao? – Xán Xán khó chịu độp lại.

Cao Vũ tối sầm mắt:

– Mẹ tôi ở nước ngoài.

Câu nói của anh ta đã khêu gợi tính hiếu kỳ của Xán Xán. Nói thực thì Cao Vũ đến ờ đây cũng đã gần hai tuần, bộ dạng hành tung bí ẩn, chẳng thây anh ta nói về bản thân, chi bằng nhân cơ hội này dò la một phen, biết đâu có thê tìm ra gót chân Asin…

Tóm lại, Tô Xán Xán vẫn âm mưu khai quật bí mật của Cao Vũ.

Xán Xán buông tay, ve vẩy đi đến bên Cao Vũ ra giọng nịnh nọt:

Anh Cao…

Sao? – Cao Vũ tạm dừng tay chơi, hướng mắt vào cô.

Anh đến đây đã mây ngày rồi, chúng mình còn chưa hiểu nhau, cho nên đến tìm anh giao lưu. – Xán Xán cười nịnh.

-Được thôi! – Cao Vũ nhếch mép, chi một chỗ cho cô:

– Ngồi đi.

Giăng lưới thành công rồi! Xán Xán mừng thầm ngồi xuống cạnh Cao Vũ.

– Giao lưu gì nào?

Lúc này đương nhiên muốn biết lý lịch, Xán Xán hỏi:

-Anh quê ở đâu?

– Thành phố B. – Cao Vũ trả lời một câu ngắn gọn.

– Hình như không quá xa đây đâu.

Cao Vũ gật đâu.

-Thế anh đến đây là để làm việc à?

Cao Vũ ngẫm nghĩ:

-Thì coi như vậy.

Cái gì mà coi như vậy? Xán Xán cố nén cảm giác muốn mắng người đối thoại, tiếp tục hỏi:

-Gia đình anh vẫn ở thành phố B chứ?

-Không, cả nhà tôi không ở trong nước.

-Vậy à? Một mình anh không quá cô đơn chứ?

Cũng tốt mà, tôi tự do quen rồi. – Cao Vũ nhún vai, vẻ mặt nhiên.

-Nhưng đôi khi cũng nhớ gia đình chứ, ví như nhớ món mì mẹ nấu, món trứng rán hành của bà ngoại, nhớ câu chuyện ông kể… Cả nhà ở cùng nhau tốt đẹp hơn chứ… – Xán Xán thao thao Iuyột về sự sống trên đời, nói rồi hí hừng nhìn Cao Vũ.

Cao Vũ hấp háy mắt, lãnh đạm nói:

-Mẹ tôi không biết nấu mì.

-Không sao, còn bà ngoại anh nữa!

-Bà ngoại tôi cứ ăn trứng là đau bụng đi ngoài.

Xán Xán đổ mồ hôi:

-Thế bố anh..

-Bố tôi thì không kể chuyện được…

-Thật sao? – Câu trả lời làm cô thấy mù mờ.

-Tiếc là bố tôi mất từ 10 năm trước rồi

Xán Xán:

-…

Tô Xán Xán nghiến răng, quyết định tổng tân công:

-Thế thì anh vẫn còn ông bà nội, ngoại, cậu mợ chú thím chứ? Anh không nhớ họ chút nào sao?

Cao Vũ hấp háy mắt:

-Rốt cuộc em muốn nói gì?

-Tôi muôn… -Xán Xán nghiến răng. -Tôi chi hy vọng là…

-Hy vọng là tôi dọn khỏi đây hả?

Xán Xán ngẩn người, Cao Vũ đã điếm trúng huyệt!

Chẳng đoái hoài đến sự kinh ngạc của Xán Xán, Cao Vũ nhướn mày:

-Muôn tôi dọn đi cũng được… nhưng…

-Nhưng cái gì? – Hy vọng tràn trề lên mắt, dù có trèo núi cao lội biển lửa, cô cũng cam lòng!

Cao Vũ đột nhiên vứt máy chơi game cho Xán Xán, chỉ vào màn hình:

-Nhưng cô phải đánh thắng tôi!

-Chơi game?

Đúng vậy! Chi cần cô đánh thắng tôi, ngày mai tôi lập tức dọn đi!

-Được! – Xán Xán bị kích động đến độ khóc rưng rức.

Nhưng nếu tôi thắng, em phai đáp ứng 3 điều kiện của tôi. – Quả nhiên bọn tư bản không bao giờ nhận phần thiệt.

Xán Xán ngờ vực nhìn anh ta:

-Việc gì?

Cao Vũ cười ngạc nhiên:

-Tôi vẫn chưa nghĩ ra. – Nói rồi làm ra vẻ tùy cô, đổng ý hay không không quan trọng.

Xán Xán bối rối, nếu đổng ý, nhỡ may mình thua, chẳng lẽ bị bắt làm nô lệ cho anh ta? Còn nếu anh ta thua? Thế thì kế hoạch hạ bệ tên tư bản đầu sỏ thành công mỹ mãn còn gì! Nghĩ đi nghĩ lại, quả là khó quyết định.

-Thế nà

o? Không ok thì thôi, anh cũng chẳng mất mát gì.

Thu hết can đam, Xán Xán hoành tráng:

-Được! Tôi đồng ý! – Gì thì gì cô cũng là một game thù có sợ ai nào!

Nhưng rồi sau nửa giờ đổng hổ, Xán Xán lại thây bầm gan tím mật bởi vì cô đã bị hạ gục đến giọt máu cuối cùng, nằm xoài trên đất chỉ còn thoi thóp.

Còn Cao Vũ? Anh ta đang mím cười hài lòng nhìn Tô Xán Xán vơi bộ mặt tuyệt vọng:

-Em họ, em mà còn chút tình thì đừng đánh anh nữa.

Xán Xán nghiên răng kèn kẹt! Cô vừa lâm trận đã chịu một nhát chém, sóng xoài trên đất, Cao Vũ cứ thong thả xuống tay, vẻ mặt như là có lỗi vậy.

Biết làm sao được? Sức cô không địch nổi người ta!

Vậy là thân phận cô lại tiếp tục chìm đắm trong địa ngục nô lệ cho kẻ tư bản này…

-Anh không tự làm được à? – Xán Xán gắng chút sức tàn, thêu thào.

-Chẳng lẽ em quên ba điều kiện đã đổng ý với anh?

Mổ hôi Xán Xán bắt đầu nhỏ giọt.

-Một là, từ nay về sau, phòng của anh do em dọn dẹp.

Đáng hận biết bao!

-Em họ sao thê?

Không được! Xán Xán, mình không thế để đồ ma quý này sai thiên được! Cô quyết định phản kháng.

-Em họ, nếu em phản kháng, anh đành đem việc hôm nay kể với Noãn Noãn…

-Dọn thì dọn, sợ gì anh! – Xán Xán nghiến răng đổng ý.

-Còn việc thứ hai, từ nay về sau anh đưa mắt là em phải tự động lui đi, không được làm phiền anh và Noãn Noãn.

Xán Xán phát hiện, kẻ mà mình đang gặp không nhà tư bản , mà là hồ ly tinh! Không những vậy, còn là hổ ly tinh tu luyện ngàn năm đắc đạo!

-Ok! Tôi đổng ý với anh! Còn việc thứ ba? – Bão tố đã nổi thì mạnh lên một thê đi!

-Việc thứ ba hả…

-Việc gì? – Không phải sai cô phóng hỏa giết người, làm việc phạm pháp đây chứ? Xán Xán căng thẳng.

-Việc thứ ba để nghĩ rồi nói sau đi. – Cao Vũ cười bí hiểm. – Em họ đi được rồi đây.

-Đi đâu?

-Đi dọn phòng.

Đến nước này, Xán Xán chính thức bị tròng lên cổ ách nô lệ rồi.

Đọc tiếp Chúng mình lấy nhau đi – chương 9

Đọc truyện online trên điện thoại – Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của chúng tôi các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

Đọc Truyện Sống Chung (Đam Mỹ)

Chap 6: Hàn Thiên Ngạo, anh là chó à!?

Hôm nay Hàn Thiên Ngạo rất bận, ăn cơm xong liền vùi đầu vào chồng tài liệu, chuyên tâm tới mức Diệp Chi Lăng đi vào đưa cafe cũng không nhận ra.

Hàn Thiên Ngạo có khuôn mặt rất đẹp và rõ nét, sống mũi cao, mắt phượng mày kiếm, làn da màu lúa mạch quyến rũ, mái tóc đen lòa xòa trước trán, thần thái lạnh lùng, vẻ mặt lúc nào cũng trong trạng thái: Ông đây đếch cần quân tâm tới bố con thằng nào hết!

Đặc biệt là đôi môi mỏng của anh, Diệp Chi Lăng đã từng nghe nói những người có môi mỏng thường rất bạc tình bạc nghĩa.

Quả đúng là như vậy, Hàn Thiên Ngạo không chỉ lạnh lùng mà còn rất tàn độc, cũng rất bạc tình.

Anh có thể tự tay kết liễu người bạn thân hơn 20 năm của mình chỉ vì anh ta để lộ thông tin mật của anh.

Anh có thể thẳng tay giết chết ân nhân cứu mạng mình chỉ vì không muốn bí mật bị bại lộ.

Anh có thể ngó lơ sống chết của một gia đình có con nhỏ có mẹ già chỉ vì một người trong gia đình đó đắc tội với anh.

Anh có thể bỏ mặc một cô tình nhân đang chuẩn bị nhảy lầu tự tử chỉ vì anh thấy chán ghét.

Anh có thể mặc kệ quan hệ máu mủ mà sai hơn 10 thuộc hạ đến dâm loạn với cháu gái mình chỉ vì cô ta quyến rũ anh.

Con người anh thật sự rất tàn nhẫn và thâm độc…

Lúc mới quen anh, Diệp Chi Lăng cũng nghe không ít tin đồn về Hàn Thiên Ngạo, nhưng chỉ vì tình yêu mà anh nguyện bỏ qua hết những lời nói đó, chấp nhận làm một người tình nhỏ bé.

Ngón tay thon dài của Diệp Chi Lăng đẩy tách cafe tới gần chỗ anh.

Hàn Thiên Ngạo dời mắt nhìn Diệp Chi Lăng đứng cạnh bàn, sắc mặt lạnh lùng có phần ôn nhu, đưa tay kéo anh ngồi lên đùi mình.

“Muộn rồi còn chưa đi ngủ? Hửm?” Hàn Thiên Ngạo nhướng mày kiếm.

Diệp Chi Lăng lúng túng tránh né ánh mắt như thiêu như đốt của Hàn Thiên Ngạo, ấp úng nói: “Em…em không ngủ được.”

Hàn Thiên Ngạo khẽ cười, môi áp vào tai anh, thì thầm: “Không ngủ được…là vì muốn anh ngủ cùng?”

Mặt Diệp Chi Lăng nháy mắt đỏ bừng, lớn giọng nói: “Không phải!”

Nhưng Hàn Thiên Ngạo không nghe, đôi môi mỏng mang theo hơi nóng hôn lên tai anh, bàn tay khớp xương nắm lấy bàn tay trắng như ngọc của Diệp Chi Lăng, bắt anh phải chạm vào thứ đang căng cứng kia.

Diệp Chi Lăng rút tay lại như bị điện giật, xấu hổ không dám nắm lấy, cũng may tính tình Hàn Thiên Ngạo hôm nay rất tốt nên cũng tha cho anh.

Nụ hôn của Hàn Thiên Ngạo dời xuống cổ, khẽ cắn để lại nhưng vết răng trên làn da trắng nõn như trứng gà kia.

“Ưm…” cơn đau ở cổ khiến Diệp Chi Lăng khẽ nhíu mày.

Hàn Thiên Ngạo cởi bung chiếc áo ngủ của anh ra, cúi xuống ngậm lấy nhụy hoa, dùng răng khẽ nhay cắn, bàn tay to lần ra đằng sau, vuốt ve tấm lưng trần của anh.

“Đừng cắn…” Diệp Chi Lăng nhíu chặt mày, nắm chặt lấy bờ vai rộng của Hàn Thiên Ngạo.

Khóe môi Hàn Thiên Ngạo giương lên một nụ cười xấu xa, anh làm như không nghe thấy, cắn cắn xương quai xanh xinh đẹp.

Hàn Thiên Ngạo ôm Diệp Chi Lăng đặt lên bàn, để anh nằm lên đống tài liệu của mình rồi đưa tay kéo quần anh ra, nhấc một chân Diệp Chi Lăng lên cắn, im một dấu răng lớn cùng nước bọt lên đôi chân thon dài.

Diệp Chi Lăng mím môi nhíu mày, Hàn Thiên Ngạo cắn mạnh đến mức anh cảm giác như mất một miếng thịt. Anh cắn răng kìm câu chửi bậy đang định vuột ra khỏi miệng trở lại bụng.

Hàn Thiên Ngạo để lại mấy vết trên đôi chân trắng nõn của anh rồi kéo quần mình ra, không nói không rằng đâm thẳng thứ thô to kia vào bên trong Diệp Chi Lăng.

“Aah….” Diệp Chi Lăng khẽ thở dốc, đôi mắt nước nheo lại nhìn Hàn Thiên Ngạo đang đong đưa hông.

“Ư…ha..ha..” Diệp Chi Lăng khẽ nhắm mắt cảm nhận tốc độ của Hàn Thiên Ngạo ngày càng nhanh.

Vật to của anh đâm mạnh vào người Diệp Chi Lăng, ma sát với vách tường tạo ra những tiếng bạch bạch ái muội, chiếc bàn dưới thân Diệp Chi Lăng khẽ kẽo kẹt, dường như cũng không chịu nổi sức mạnh của Hàn Thiên Ngạo.

Ra vào chục cái, Hàn Thiên Ngạo cũng lên đỉnh, anh nhếch môi cúi xuống cắn một cái vào cổ Diệp Chi Lăng, cùng lúc đó tinh dịch được bắn vào trong.

Cơn đau đớn cùng khoái cảm khiến người Diệp Chi Lăng run rẩy, đôi mắt nước nheo lại như sắp khóc, anh đưa tay ôm cổ, tức giận gào lên.

“Hàn Thiên Ngạo! Anh là chó à!?”

Đọc Truyện: Sáng Thế Côn Vương

Tác giả: QQ ba ba

Chương 39: Săn giết gấu chó

Mây mù sơn là thanh phong thành tương đối nổi danh ngọn núi chi nhất, nhân này đỉnh núi thường xuyên có sương mù ngưng tụ mà được gọi là. Mà ở vào mây mù sơn quặng mỏ, còn lại là thanh phong môn lớn nhất, cũng là quan trọng nhất kinh tế nơi phát ra!

Bởi vì này quặng mỏ trừ bỏ có chế tác đồng thau trang bị 2 phẩm tinh quặng sắt ở ngoài, còn có xuất hiện phi thường đặc thù 3 cấp khoáng thạch mây mù quặng!

Ở luyện chế hắc thiết phẩm cấp trang bị khi, nếu hơn nữa một chút mây mù quặng, trang bị phòng ngự là có thể thêm vào gia tăng 20 đến 60 điểm!

Nếu là bình thường dưới tình huống, 20 điểm gia tăng xác thật không nhiều lắm, nhưng nếu là thân mình có thể có thể thêm 360 điểm thuộc tính đâu? Hơn nữa này 20 điểm, đó chính là 380!

Hắc thiết trang bị tối cao mới có thể gia tăng 400 thuộc tính điểm mà thôi! 360 đến 380, kia tuyệt đối là một cái chất đột phá, một cái trung phẩm trang bị cùng cực phẩm trang bị bản chất khác nhau!

Kia ra trang bị tuyệt đối là cực phẩm trung cực phẩm!

Nguyên nhân chính là như thế, mây mù quặng ở thị trường thượng đại được hoan nghênh, này giá cả thậm chí là hoàng kim gấp ba!

Như thế quan trọng địa phương, thanh phong môn tự nhiên sẽ không làm nó làm lỗi, mặt khác mấy cái quặng mỏ, bọn họ đều là an bài một vị chân truyền đệ tử bảo hộ, nhưng nơi này lại phái một vị chân truyền đệ tử cùng với 3 vị nội môn đệ tử bảo hộ!

Không phải bọn họ không muốn nhiều phái chân truyền đệ tử, mà là bọn họ chân truyền đệ tử cũng chỉ có nhiều như vậy!

Bảo hộ mây mù sơn quặng mỏ chân truyền đệ tử tên là vương dương, năm ấy hai mươi lăm, là thanh phong môn đại trưởng lão quan môn đệ tử, về sau nhất định phải kế thừa đại trưởng lão vị trí người!

Ở chưởng môn còn không có xác định chưởng môn đệ tử dưới tình huống, hắn chính là thanh phong môn các đệ tử đầu lĩnh!

Có thể làm đầu lĩnh, trừ bỏ hắn là đại trưởng lão đệ tử ngoại, càng chủ yếu chính là hắn thâm đến đại trưởng lão chân truyền, một tay kim phong kiếm pháp thuần thục vô cùng, ở các đệ tử trung không người có thể ở trong tay hắn quá mười chiêu!

Như vậy thực lực, ở sở hữu nhị lưu cao thủ trung, cũng coi như là đứng đầu!

Không sai, Triệu Phong nhắm chuẩn chính là mây mù sơn quặng mỏ!

Đánh lén loại này đồ vật, nhưng một không nhưng nhị, lần đầu tiên có thể đánh đối phương một cái trở tay không kịp, lần thứ hai nói, rất có thể liền rơi vào đối phương giả thiết bẫy rập.

Bởi vậy này lần đầu tiên tự nhiên muốn chọn nhất có nước luộc quặng mỏ!

Trở lên những cái đó tin tức, đều là Triệu Phong từ Âu Dương thiến thiến kia được đến. Nếu muốn đánh lén, tự nhiên muốn biết bỉ tri kỷ sao.

Mà trừ bỏ hiểu biết quặng mỏ cụ thể tình huống ngoại, Triệu Phong còn thêm vào hỏi thăm một ít NPC thực lực tin tức.

Tỷ như sở hữu NPC thực lực phân chia vì 8 cấp, từ mà đến cao vì: Giống nhau, tam lưu, nhị lưu, nhất lưu, cao nhất, đỉnh, truyền kỳ, cùng với truyền thuyết.

Triệu Phong trong lòng tương đối một chút, phát hiện sáng thế quan võng giới thiệu người chơi cuối cùng có thể có 8 chuyển! 1 chuyển vì 20 cấp, 40 cấp 2 chuyển, 60 cấp 3 chuyển, 80 cấp 4 chuyển, 120 cấp 5 chuyển, 160 cấp 6 chuyển, 200 cấp 7 chuyển, 8 chuyển cũng không có nói minh.

Hiện tại xem ra, hẳn là cùng người chơi này đó là đối ứng.

Vương dương là nhị lưu cao thủ cao nhất cao thủ, vậy tương đương 70 nhiều cấp nhân vật! Khẳng định không phải Triệu Phong có thể đối phó được.

Mà làm Triệu Phong vui sướng chính là, Âu Dương sơn trang bên này, Âu Dương thiến thiến tỏ vẻ chính nàng, Lý hồng minh, cùng với trương cánh, đều là nhị lưu cao thủ!

Hơn nữa Lý hồng minh cùng chính nàng đều so vương dương hiếu thắng một bậc!

Triệu Phong hít hà một hơi, cũng khó trách lúc ấy chính mình cùng Lý hồng minh đối chiến khi, đối phương như thế vân đạm phong khinh! Nguyên lai hoàn toàn không phải một cái cấp bậc!

Trừ bỏ biết NPC nhân vật phân chia, Triệu Phong còn phải biết NPC thực lực đều là có thể tăng lên!

Không phải cùng người chơi như vậy sát quái làm nhiệm vụ, mà là lấy tu luyện công pháp là chủ!

Đương nhiên, quang tu luyện công pháp khẳng định không được, thông qua không ngừng mà chiến đấu tới giải chính mình bổ túc, cũng gia tăng lịch duyệt, kinh nghiệm cùng tầm mắt, đồng dạng đối tu luyện công pháp rất có ích lợi!

Bởi vậy bọn họ đồng dạng yêu cầu chiến đấu!

Này chiến đấu cũng không phải là đồng môn chi gian luận bàn, mà là sinh tử đấu! Cùng kẻ thù chi gian sinh tử đấu!

Đã chết tự nhiên không cần phải nói, nếu còn sống, đã trải qua một phen sinh tử, bất luận là tâm tính vẫn là ngộ tính, đều có thể được đến rất lớn tăng lên!

Nghe thế dạng tăng lên phương thức, Triệu Phong trợn mắt há hốc mồm, này nima chính là hắn trong hiện thực tu luyện phương thức a!

Hắn như thế tuổi trẻ là có thể tới tông sư cảnh giới, hoàn toàn chính là hắn tham gia HD kia mấy năm sinh tử vật lộn kinh nghiệm đổi trở về!

Tình huống này trùng hợp đến làm Triệu Phong đều cảm thấy trứng đau!

Suốt một cái buổi chiều, Triệu Phong đều ở cùng đại gia nói chuyện phiếm, chủ yếu là Âu Dương thiến thiến cùng Lý hồng minh đám người tự cấp Triệu Phong giảng giải các loại “Thường thức”, NPC thường thức!

Làm Triệu Phong tri thức đại trướng đồng thời, cũng làm hắn cùng đại gia khoảng cách nhỏ chút.

Phía trước Triệu Phong cũng liền cùng trương cánh cái này hán tử không có gì ngăn cách mà thôi, hiện tại cùng tất cả mọi người đều là như thế, Âu Dương thiến thiến cũng ở trước mặt hắn buông xuống kiên cường bề ngoài, cùng bình thường nữ tử xảo tiếu xinh đẹp.

Còn đừng nói, Âu Dương thiến thiến thân mình chính là mỹ mạo dị thường, nếu không cũng sẽ không làm tô hiểu đỗng cam nguyện mạo hiểm cùng thanh phong môn đối địch nguy hiểm, cũng muốn gia nhập Âu Dương sơn trang! Có thể thấy được này mị lực có bao nhiêu đại!

Phía trước Âu Dương thiến thiến đều là một bộ hiên ngang tư thế oai hùng, anh khí bức người, hiện tại đột nhiên lộ ra tiểu nữ tử bộ dáng, làm Triệu Phong đều nhịn không được nhìn nhiều vài lần.

“Đúng rồi, sư tỷ, ta nhìn đến cửa hàng bán trang bị, tối cao cũng liền hắc thiết khí mà thôi, chẳng lẽ trang chủ chế tác không ra hoàng kim khí sao?” Triệu Phong đột nhiên hỏi.

“Không phải” Âu Dương thiến thiến không có trả lời, Lý hồng minh lại cười lắc lắc đầu: “Âu Dương sơn trang tinh luyện kỹ thuật ở toàn bộ Hoa Hạ đều là cao nhất tồn tại, sư tôn sao có thể liền điểm ấy tay nghề.”

“Luyện chế hoàng kim trang bị muốn sử dụng 4 cấp khoáng vật, chúng ta sơn trang kia quặng mỏ chủ yếu là 2 cấp tinh quặng sắt, liền 3 cấp khoáng vật đều phi thường rất thưa thớt, không có tài liệu, ngươi làm sư tôn như thế nào luyện chế hoàng kim khí?”

Triệu Phong trong lòng rộng mở thông suốt đồng thời, cũng đối Lý hồng minh có càng tiến thêm một bước nhận tri, nguyên lai hắn thế nhưng là trang chủ thân truyền đệ tử!

Nói cách khác, nếu không phải Âu Dương thiến thiến tồn tại, kia hắn xác định vững chắc chính là chưởng môn đệ tử! Thật là thâm tàng bất lộ a!

Nói chuyện phiếm kéo gần lại đại gia cảm tình, Triệu Phong cũng không có gì nghi hoặc, liền căn cứ Âu Dương thiến thiến cung cấp tình báo, làm một chút chiến thuật an bài, ở xác nhận tất cả mọi người đều rõ ràng sau, đại gia liền từng người nghỉ ngơi, chờ đợi tốt nhất đánh lén đã đến giờ tới!

Tốt nhất đánh lén thời gian là khi nào?

Này còn muốn hỏi? Đương nhiên là đêm khuya hai ba điểm a!

Hiện tại khoảng cách thời gian này còn có ban ngày thời gian, Triệu Phong cũng không chuẩn bị nhàn rỗi, thẳng đến phía trước ác hùng sơn mà đi.

Ác hùng trong núi trừ bỏ gấu chó ở ngoài, ở mặt khác một bên, còn có càng thêm cường hãn gấu chó! Này cũng vừa mới từ Lý hồng minh kia biết được.

Chạy vội tới ác hùng sơn, Triệu Phong cũng không có lập tức qua đi, mà là lựa chọn một cái an toàn vị trí hạ tuyến.

Hiện tại đã là buổi chiều 1 điểm, cơm trưa còn không có ăn đâu!

Triệu Phong bụng kỳ thật cũng không đói, nhưng một ngày tam cơm muốn dưỡng thành đúng giờ ăn thói quen, nếu không sẽ làm cho hệ thống tuần hoàn ra vấn đề. Không thấy được không ít minh tinh tuổi xuân chết sớm sao?

Những người đó trung, không ít chính là bởi vì công tác bận rộn, ăn cơm, nghỉ ngơi đều không quy luật, làm cho thân thể kháng nghị, cuối cùng một phát không thể thu!

Cho nên, trừ phi tình huống đặc thù, có thể bình thường dùng cơm, Triệu Phong cũng đúng giờ đi ra ngoài.

Hôm nay cũng không vội, Triệu Phong cũng trực tiếp làm lơ phòng khách bên trong kia một đống tốc thực, đến bên ngoài nhà hàng nhỏ sao cái ăn sáng.

Ăn uống no đủ, Triệu Phong lại lần nữa online, trực tiếp lược qua hôi hùng khu, đi vào sơn một khác mặt, ở nơi đó, Triệu Phong thấy được cao tới 2 mễ gấu chó!

Gấu chó:

Cấp bậc: 45 cấp

Sinh mệnh: 6000

Phòng ngự: 3500

Lực công kích: 5000

Kỹ năng:

Xé rách hùng trảo: Thật lớn hùng chưởng cùng đánh, thương tổn gấp bội, trực tiếp đem địch nhân xé nát.

Hùng rống: Dẫn phát trong lòng tức giận, cấp địch nhân tạo choáng váng hiệu quả, liên tục 2 giây

Làm lạnh thời gian: 10 phút

Cùng Triệu Phong trong tưởng tượng giống nhau, này gấu chó không chỉ có lực công kích cao đến dọa người, còn có viễn trình công kích kỹ năng!

Triệu Phong giờ phút này thực may mắn chính mình tới phía trước cố ý hỏi Lý hồng minh, nếu không lấy chính mình trước mắt tình huống, không nói choáng váng 2 giây, chỉ cần 1 giây, gấu chó trực tiếp một cái xé rách hùng trảo, liền cũng đủ chính mình bị mất mạng!

Ngay sau đó, Triệu Phong trong tay nhiều một viên long nhãn lớn nhỏ màu xanh biếc đan dược. Đây là Lý hồng minh ở biết chính mình muốn tới đánh chết gấu chó sau, cố ý cho hắn.

Thanh thần đan: (2 cấp trung phẩm )

Đặc điểm: Có thể miễn dịch bộ phận tinh thần công kích cùng với sóng âm công kích

Liên tục thời gian: 30 phút

Đan dược không có cụ thể thuyết minh có thể miễn dịch bao lớn tinh thần công kích, nhưng Lý hồng minh nếu đem nó cho chính mình, Triệu Phong tin tưởng hẳn là có hiệu quả.

Không có gì do dự, Triệu Phong cầm lấy thanh phong côn liền hướng một con đơn độc gấu chó đi qua.

Khoảng cách đối phương còn có 10 mễ, gấu chó liền đối với Triệu Phong lộ ra sắc bén hàm răng, ngay sau đó, một tiếng đinh tai nhức óc rống giận mang theo dày đặc tanh hôi vị từ nó miệng trung phun tới.

Triệu Phong cảm giác chính mình đầu óc có chút say xe, nhưng ngay sau đó, một loại mát lạnh cảm giác từ trong cơ thể sinh ra, xông thẳng tâm trí, tiếp theo nháy mắt, Triệu Phong đại não đã khôi phục bình thường!

Quả nhiên hữu hiệu! Triệu Phong nhìn cấp hướng mà đến gấu chó, trong lòng có chút kinh hỉ.

Triệu Phong không có trốn, mà là tiếp tục vẫn không nhúc nhích, liền phảng phất đã lâm vào choáng váng trạng thái.

Gấu chó rõ ràng đối chính mình rống giận kỹ năng tràn ngập tin tưởng, thật lớn hùng khẩu còn bắt đầu chảy nước miếng, phảng phất thực mau là có thể bữa ăn ngon một đốn.

Liền ở gấu chó khoảng cách Triệu Phong 2 mễ nhiều thời điểm, liền ở gấu chó giơ lên cao hai chỉ hùng trảo, chuẩn bị sử dụng xé rách kỹ năng khi, Triệu Phong đột nhiên động!

Thanh phong côn mang theo mạnh mẽ vô cùng kình phong bỗng nhiên tạp hướng gấu chó đỉnh đầu!

Gấu chó di động tốc độ không chậm, nhưng không đại biểu nó phản ứng tốc độ cũng mau! Ở đột nhiên tập kích dưới tình huống, thanh phong côn xuất động sau, gấu chó căn bản phản ứng không kịp!

“Oanh” một tiếng thừa trọng trầm đục, thanh phong côn nặng nề mà nện ở gấu chó đỉnh đầu phía trên.

-3000 con số từ nó trên đầu xông ra.

Nếu không phải gấu chó lực phòng ngự cao tới 3500, này một côn là có thể trực tiếp bị mất mạng! Liền tính như thế, gấu chó sinh mệnh điều cũng trực tiếp giảm bớt một nửa!

Triệu Phong công kích kết thúc sao?

Sao có thể! Con bướm bước ở dưới chân triển khai, Triệu Phong thân thể vẽ ra một cái đại đại nửa vòng tròn đường cong, đột nhiên từ gấu chó phía trước biến mất, đi vào nó phía sau!

Tại đây đồng thời, thanh phong côn lại lần nữa ngang nhiên nện xuống!

Phanh ~

Lại là một tiếng vang lớn, lại là một cái -3000 con số từ gấu chó trên đầu phiêu ra, ngay sau đó, gấu chó thật lớn thân thể ầm ầm ngã xuống đất!

Ở gấu chó thân thể bên cạnh, cũng nhiều mấy cái đồng vàng cùng với một kiện trang bị.

3 giây, gần 3 giây thời gian, Triệu Phong liền ngang nhiên diệt sát một con gấu chó!

Là gấu chó quá yếu, sai rồi, là Triệu Phong quá cường! Đổi thành những người khác, cho dù là 30 cấp, đều không nhất định có Triệu Phong như vậy cao nhanh nhẹn! Liền tính nhanh nhẹn giống nhau, cũng không nhất định có thể cùng Triệu Phong giống nhau, có thể ở gập ghềnh bất bình sườn núi sơn hoàn mỹ dùng ra con bướm bước!

Tốc độ hơi chút chậm một chút, gấu chó một cái xoay người, kết cục liền hoàn toàn trái lại!

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, ngươi nếu có thể đỉnh quá gấu chó mạnh nhất đệ nhất ba công kích — hùng rống!

Hệ thống tiệm thuốc trước mắt liền hồng lam hai loại dược vật bán, căn bản không có loại này đồ vật!

Này hết thảy thêm lên, mới có như thế chấn động một màn! Toàn bộ Hoa Hạ khu, có Triệu Phong như vậy thực lực, không nhất định có thể đạt được thanh thần đan!

“Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi thành công đánh chết 45 cấp gấu chó, đạt được kinh nghiệm 1W”

Quả nhiên, vượt cấp sát quái chính là không giống nhau, một con thế nhưng cao tới 1 vạn!

Hiện tại hắn khoảng cách 24 cấp chỉ có 30 nhiều vạn mà thôi, hôm nay xác định vững chắc là có thể thăng một bậc, nếu chính mình mau một chút, nói không chừng có thể thăng 2 cấp!

Triệu Phong nội tâm vui sướng, đem kia mấy cái đồng vàng cùng với kia kiện trang bị thu lên.

Trang bị là một phen tiểu xảo chủy thủ.

Gấu chó chủy thủ: ( đồng thau khí )

Đặc điểm: Gia tăng công kích 120

Sử dụng yêu cầu: 30 cấp

Nhìn đến này một chủy thủ, Triệu Phong trên mặt tràn ngập kinh hỉ, gấu chó chủy thủ ở đồng thau trang bị trung xem như giống nhau, nhưng ở chủy thủ trung, cũng đã là một cái tiểu cực phẩm!

Chủy thủ quá ngắn, có thể gia tăng lực công kích so ra kém trường kiếm chờ cũng là thực bình thường.

Triệu Phong có thợ săn phó chức, trong đó đâm mạnh công năng, dùng để ám sát phi thường không tồi, nhưng này đâm mạnh cũng yêu cầu chủy thủ tới hoàn thành, Triệu Phong nguyên bản còn tưởng chờ chính mình đem côn pháp tu luyện hoàn thành sau, đi mua đem chủy thủ luyện tập cái kia kỹ năng, hiện tại tỉnh

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Truyện Chúng Mình Lấy Nhau Đi trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!