Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Chó Ngao Tây Tạng # Top 10 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 2/2023 # Đọc Truyện Chó Ngao Tây Tạng # Top 10 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Truyện Chó Ngao Tây Tạng mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

tôi ngủ thiếp đi, bỗng nghe thấy tiếng “u…u…” như trẻ con khóc của Cang-rư-sân-cơ. Nó vừa khóc nức nở vừa dựa vào bức tường gần cửa.

Lúc này cha tôi cũng nghe thấy con Ngao đen Na-rư sủa “gâu gâu”. Tuy tiếng sủa của nó vẫn còn rất nhỏ, nhưng cũng có được sự hưởng ứng của những con chó khác. Rất nhanh, tất cả chó trong chùa cùng sủa lên inh ỏi.

Cha tôi bước xuống kháng, thò đầu ra cửa nhìn màn đêm đen như mực. Ông khẽ gọi: “Na-rư, Na-rư!” Con Na-rư quay đầu lại khẽ sủa đáp lại. Cha tôi hỏi: “Na-rư sủa gì đấy? Đừng sủa ầm lên để các vị lạt ma còn ngủ chứ. Ngay mai các vị ấy còn phải đọc kinh đấy.” Nhưng ngày ở chùa Chia-cu Tây, đây là lần đầu tiên cha tôi nghe thấy nửa đêm có nhiều chó sủa như vậy. Con Ngao đen Na-rư không nghe lời cha tôi vẫn bướng bỉnh sủa ầm lên. Tiếng sủa ngày càng khàn, càng sủa càng yếu. Cha tôi trở về ngồi trên kháng không tài nào ngủ lại được nữa.

Rồi dần dần không còn nghe thấy tiếng Na-rư sủa nữa, rồi tiếng của đàn chó khác cũng dần lẻ tẻ rồi im bặt. Gió về đêm phảng phất tiếng ai đó cố hạ giọng đang đọc: “Ma-ha-cơ-la-pân-sân-pao…” như 1 câu thần chú huyền bí. Trong ánh đèn dầu gần tắt lúc mờ lúc tỏ, cha tôi thấy cái bóng của mình rùng 1 cái, bóng của Cang-rư-sân-cơ cũng rùng 1 cái. Tiếp đó cho tôi nghe thấy tiếng khóc nấc u…u… của Cang-rư-sân-cơ. Nó vẫn dựa ở bức tường cạnh cửa. Tiếng khóc u…u… của nó khiến câu thần chú “Ma-ha-cơ-la-pân-sân-pao” lại xuất hiện. Cha tôi bỗng nhớ ra đó chính là tiếng ông đã nghe hôm chân ướt chân ráo đến thảo nguyên Chia-cu Tây, khi 7 đứa trẻ chạy trốn thục mạng đã đọc: “Ma-ha-cơ-la-pân-sân-pao! Ma-ha-cơ-la-pân-sân-pao!”

Không hiểu sao trong lòng cha tôi có cái gì đó trào dâng lên. Ông nhảy xuống kháng, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy 1 hàng dài bóng người, cúi gập men theo tường đá khắc kinh Ma-ni, đi về hướng tăng xá.

Mây-tô-la-mu theo 3 con chó chăn cừu đến trước nhà bạt của Cung-pu, láng giếng già Ni-ma, rồi lại theo chúng đi theo đường mòn trên núi đến những nhà vọng gác trên dốc núi. Cô với 3 con chó dừng lại 6 lần trước 6 cái nhà vọng gác. Mỗi lần dừng lại, Mây-tô-la-mu đều gọi to “Pa-ơ-chiu-chu! Pa-ơ-chiu-chu!”. Nghe cô gọi như vậy, 3 con chó chăn cừu biết cô phải tìm bằng được Pa-ơ-chiu-chu, lại dẫn cô xuống 1 con đường khác, rồi đến thảo nguyên. Chúng dẫn đi con đường này khiến Mây-tô-la-mu hiểu ra ngay, Pa-ơ-chiu-chu đã đi gọi 6 đứa trẻ, thêm vào nó là 7, chúng cùng đi thực hiện lời nói của Pa-ơ-chiu-chu: để 7 cục *** khô của thảo nguyên Ama Thượng chết trong tay 7 anh hùng hảo hán của Chia-cu Tây. Cuộc chiến sống còn 1 chọi 1 sắp mở màn. Mây-tô-la-mu nói với 3 con chó căn cừu: “Ca-pao-sân-cơ, Sa-chia-sân-cơ, Chi-ông-pao-sân-cơ, chúng mày bảo ta phải làm gì mây giờ?” Câu trả lời của 3 con chó chăn cừu là nhanh chóng đi tiếp về phía trước. Chỉ cần Mây-tô-la-mu không bảo chúng về thì chúng sẽ tìm bằng được.

Mây-tô-la-mu theo sau 3 con chó chăn cừu, thở không ra hơi. Cô luôn gọi: “Đợi ta với, đợi ta với”. Cuối cùng thì chúng cũng dừng lại. Mây-tô-la-mu phát hiện ra chúng dẫn cô đến chỗ mà 7 đứa trẻ Ama Thượng đã dùng đá u-tô văng vào Pa-ơ-chiu-chu.

Mây-tô-la-mu rùng mình. Bỗng cô thấy sợ hãi, hối hận. Nửa đêm mình đến đây làm gì? Cô nghĩ đến chuyện xảy ra ban ngày: 3 con báo kim tiền dũng mãnh tấn công cô. Nếu không phải mấy con Ngao Tạng dưới sự chỉ huy của Ngao Vương hổ đầu Tuyết Ngao đã xả thân thì cô và Lý Ni-ma đã không còn mạng nữa. Cô như tìm chỗ dựa, vuốt vuốt 3 con chó chăn cừu đang đứng bên cạnh rồi nói: “Thôi, ta về thôi!”

3 con chó chăn cừu đứng bên này nhìn sang bên kia sông ra sức sủa. Chúng biết rõ Pa-ơ-chiu-chu không ở đây. Nó đã lội qua sông Dã-la sang bên kia, cùng với 6 đứa trẻ và đàn chó lãnh địa. 3 con chó chăn cừu không qua sông vì biết mục tiêu tìm kiếm của chúng đã qua sông, nhưng chúng cũng biết rồi bọn Pa-ơ-chiu-chu sẽ quay về đường cũ, vì gió báo cho 3 con chó chăn cừu biết mục tiêu của bọn Pa-ơ-chiu-chu đang đuổi, 7 đứa trẻ Ama Thượng chưa đi xa. Mục tiêu đó qua sông rồi lại lộn về, nghĩa là 7 đứa trẻ Ama Thượng lại quay về, tìm đến núi vọng gác của Chia-cu Tây.

3 con chó chăn cừu vừa sủa vừa ngẩng cao đầu nhìn Mây-tô-la-mu. Cô nói: “Thôi, chúng ta về thôi. Không tìm Pa-ơ-chiu-chu nữa.” Thấy chúng bướng bỉnh đứng yên, cô lại nói: “Thế thì mau tìm đi. Tìm thấy thì ta về ngay. Ở đây nguy hiểm lắm.” Nói xong cô cúi xuống lấy tay khua khua dòng nước đang chảy xiếc trong đêm tối. Chưa chắc mình đã dám lội qua sông, mà có dám cũng không biết có qua được không. Thông thường sông Dã-la có thể lội qua được, nhưng nước ở đây nông sâu thế nào? Phải chăng đoạn sông này chỉ đến đầu gối? Cô lại nghĩ, hay là để 1 con chó cùng cô đợi bên này, 2 con đi tìm Pa-ơ-chiu-chu. Chó bơi giỏi hơn cô. Cô tin rằng 2 con Ngao Tạng thông minh sẽ truyền đạt được ý nghĩ của cô đến thằng bé. Cô cũng tin rằng chỉ cần Pa-ơ-chiu-chu nhìn thấy chó của già Ni-ma sẽ biết ngay là cô Mây-tô-la-mu đang tìm nó, phải về ngay.

Cô ra hiệu: “San-chia-sân-cơ, Chi-ông-pao-sân-cơ, sang sông đi, ta và Ca-pao-sân-cơ đợi bên này.” Nhưng 2 con không nghe lời cô, không những không qua sông, trái lại còn vòng ra sau lưng cô, cảnh giác nhìn về thảo nguyên bao phủ màn đêm. Cô cúi xuống đẩy chúng, nhưng không tài nào đẩy nổi. Cô giận hờn nói: “Sao chúng mày không nghe lời ta nữa?” Trả lời cô là những tiếng sủa như sấm vang của 3 con chó chăn cừu cùng hướng về 1 chỗ. Tiếng sủa đầy uy lực vang dội cả thảo nguyên mênh mông.

1 tiếng sói hú thê thảm rùng rợn phá tan màn đêm yên tĩnh. Mây-tô-la-mu như bị 1 hòn đá rơi trúng đầu, đầu óc quay cuồng, bất giác rùng mình. Tim cô thắt lại: Nguy rồi, sáng thì gặp báo, tối thì gặp sói. Sói là gì nhỉ? Khái niệm của cô về sói là loài động vật thích ăn thịt người, kiểu ăn thịt người không ngại máu tanh còn hơn cả báo. Từ ngày cô đến thảo nguyên, không chỉ 1 lần nghe tiếng sói tru. Có lúc nữa đêm nằm trong nhà bạt không ngủ được, nghe thấy sói hú. Cái âm thanh nhọn sắc như ai oán khóc than khiến cô có 1 cảm giác khó tả. Nhưng cô chưa bao giờ nghe thấy sói hú trên thảo nguyên mênh mông không bóng người. Bây giờ nghe thấy tiếng hú, cô không còn cái cảm giác xúc động như vẫn có mà là cảm giác run bần bật.

Mây-tô-la-mu run rẩy ngồi xuống, ôm chặt lấy con chó chăn cừu Ca-pao-sân-cơ. Nó là con chó cô yêu quý và tin tưởng nhất. 2 mắt sợ hãi mở to nhìn về phía trước. Nhưng con sư tử trắng Ca-pao-sân-cơ không thích cử chỉ ấy của cô lúc này. Nó vùng khỏi tay cô, đi về phía trước mấy bước, tiếp tục sủa dữ dội. Bỗng nhiên con Ca-pao-sân-cơ chạy quanh Mây-tô-la-mu 1 vòng, sau đó phi như tên bắn về phíc trước. Tiếp theo con sư tử mới San-chia-sân-cơ và sư tử chim ưng Chi-ông-pao-sân-cơ đều chạy theo. Chỉ nghe thấy soạt đã không còn thấy bóng chúng đâu. Mây-tô-la-mu chỉ thấy trước mắt mình 1 màn đêm dày đặc và nỗi cô độc đáng sợ của thảo nguyên. Chó đâu? Mấy con chó chăn cừu to lớn kia đâu? 3 con Ngao Tạng dẫn dắt và bảo vệ cô đâu rồi? Cô gọi to: “Ca-pao-sân-cơ, San-chia-sân-cơ, Chi-ông-pao-sân-cơ…” Gọi được mấy tiếng cô hiểu ngay là có gọi rát họng cũng bằng không. Gió thổi từ trước mặt lại, tiếng gọi của cô bị gió đưa về phía sông Dã-la phía sau lưng.

Đọc Chó Ngao Tây Tạng. Chương 5

“Nobita… “Ừm… Dùng sức… A… Không… Không cần đi ra, ngươi bắn đi…” Fehn cảm giác ở trong cơ thể tên ngốc cấp tốc bành trướng, đem hắn chăm chú kẹp lại, từng luồng từng luồng chất lỏng vọt vào phía sau hắn. Thật nóng… Phốc, Nobita nhuyễn dương vật từ hậu huyệt Fehn tuột ra, theo đại gia hỏa trượt ra từng luồng từng luồng chất lỏng cũng phun ra ngoài, nhất thời Fehn cảm thấy bài tiết vui sướng, bụng căng chết rồi. Fehn nằm ở trên giường xoa xoa cái bụng của bản thân, nhẹ nhàng kìm, theo kìm, hậu huyệt lại là từng luồng từng luồng dâng trào. “Nobita ta gần đây có phải béo ra hay không, ngươi xem mấy tháng này cái bụng to ra thật nhiều thịt nha… Đều phồng lên a a a, làm sao đây a, ta còn chưa tới trung niên đã có bụng bia.”

Fehn ngồi dậy, nhìn bản thân có thể xưng là to mọng bụng tròn, ngẩng đầu nhìn Nobita một chút, được rồi, ngược lại Nobita không có ghét bỏ bản thân. Đứng lên, ở giữa đùi lại là một trận nhiệt lưu chảy ra ngoài, “Nobita, ngươi làm sao mỗi lần đều bắn nhiều như thế, thật đáng ghét…” Nobita đi tới phía sau hắn, lè lưỡi định giúp hắn liếm láp sạch sẽ. “Được rồi, đừng liếm, ta đi tắm.” Fehn ngồi trên bồn cầu, nỗ lực bài tiết tinh dịch ở trong cơ thể, đột nhiên cảm giác bụng một trận đau đớn, “A… Nobita, ta đau bụng…” Nobita vui vẻ đi tới trước mặt hắn liếm mặt hắn. “Đừng liếm, ta nói ta đau bụng… A… Không được, ta muốn thả phân( 🙂 ), ô ô ô” Fehn cảm thấy được bụng căng khó chịu, thế nhưng dùng sức thế nào đều kéo không ra, ai u, chẳng lẽ mình táo bón? Dùng sức… “Ừm… hậu huyệt thật giống sắp bị xé nát. Đau quá…” Fehn đau đến nước mắt tràn lan, Nobita đau lòng liếm liếm mặt hắn, thế nhưng hắn không thể ra sức, miệng không thể nói, cũng không có tay của con người có thể giúp Fehn. Chân Fehn mềm nhũn, ở trên bồn cầu ngồi không yên, quỳ trên mặt đất, đau đớn khó chịu đến nằm nghiêng trên mặt đất, cuộn tròn bản thân, che cái bụng, cảm giác hậu huyệt từng luồng từng luồng sền sệt gì đó ra bên ngoài. “Nobita, ta giống như tiêu chảy, khẳng định là ngươi bắn thứ đó vào làm ta tiêu chảy, đều tại ngươi, chán ghét, đau quá a… Ta đều tiêu chảy.” Nobita đi tới phía sau thân Fehn nỗ lực liếm láp miệng huyệt Fehn, nhìn địa phương kia dâng trào ra chất nhầy màu vàng, bắt đầu lo lắng đứng dậy, Fehn đây là xảy ra chuyện gì? Fehn đau đến sắp khóc, hắn cảm giác có cái gì đó rất thô ở trong tràng đạo trượt ra, lăn tới miệng huyệt, miệng huyệt bị vật này chống đỡ đại đại. Càng nhiều chất nhầy cũng theo ép ra ngoài.

Nhìn hậu huyệt Fehn bị chống đỡ thành hố đen, thứ đông tây đen thùi lùi kẹp ở giữa mông, kèm theo chất lỏng sềnh sệch còn có rất nhiều huyết dịch, từng luồng từng luồng mùi vị tanh nồng đầy rẫy chóp mũi của hắn, lẽ nào… Phốc, thứ đông tây kia bị Fehn đẩy ra bên ngoài cơ thể, nhất thời đau đớn giảm bớt, Fehn khoan khoái thở dài, cuối cùng kéo ra tới. Thật thoải mái. Ngồi dậy, dự định thu thập thứ bản thân kéo ra, kết quả là nhìn đến đại khuyển nằm ở sau lưng bản thân liếm láp thứ gì đó bản thân kéo ra tới. “Ta kháo, ngươi thật ghê tởm, đó là thứ ta kéo ra tới… . Ồ… Còn có thể động ư… A… Đây là cái thứ quỷ gì…” Fehn che miệng lại bắt đầu rít gào, đó là một con Chó Ngao Tây Tạng nhỏ, cuống rốn bị Nobita liếm láp sạch sẽ, lông xù phì phì một con tiểu Ngao Tây Tạng!! “Ta… . Ta… . Ta kéo ra tới? Không phải là… Ta sinh?” Nobita ngậm nhi tử lên tiến đến trước mặt Fehn thả tới trong ngực của hắn, liếm liếm gò má Fehn, biểu thị bản thân rất vui vẻ. Fehn xoắn xuýt nhìn con vật nhỏ lông xù này, đối với hắn là bản thân sinh ra tới thứ này, biểu thị không thể tiếp thu… Nhìn một hai con Chó Ngao Tây Tạng lớn một nhỏ giống như đúc, Fehn cuối cùng đối mặt hiện thực, biểu thị cái tiểu gia khỏa là này con của mình. Nobita đúng là một sinh vật kỳ quái, hắn lẽ nào là Thánh thú trong truyền thuyết? Lại có thể khiến bản thân sinh con chó con. Thật giống cũng không sai, bất quá… Kéo ra áo của chính mình, nhìn đầu vú sưng đỏ của bản thân, Fehn lại bắt đầu phiền muộn, từ sau khi sinh tiểu gia khỏa này, đầu vú bản thân liền bắt đầu trướng đau, mỗi ngày đều muốn cho Nobita liếm liếm mới khá hơn, lấy tay xoa bóp vú, đầu vú còn có thể lưu xuất chất lỏng màu trắng, tuy rằng ít hầu như bằng không có, thế nhưng hắn biết đó là sữa tươi. Nobita đầu sượt đến trước ngực Fehn, lè lưỡi định liếm láp. “Không cho ăn, ngươi cái kẻ tham ăn, đó là cho con ăn, ngươi sẽ liếm hết…A… Bảo ngươi đừng liếm, ngươi thật đáng ghét…” Đầu vú sưng tấy bị đầu lưỡi lớn thô ráp liếm rất thoải mái, Fehn hưng phấn đứng dậy lui ra mân mê cái mông. “Nobita , ta muốn…” Nobita nghe lời cưỡi lên cái mông Fehn, bắt đầu giao phối. “Ừm… Thằng nhóc con, ngươi xem cái gì, lăn sang phòng kia đi.” Thuận tay cầm gối tựa lưng hướng về tiểu Ngao Tây Tạng ném tới. ‘Ngao!’ Bị đập đau tiểu Ngao Tây Tạng sượt một hồi liền lẻn đến một căn phòng khác, ma ma quá dũng mãnh. Mình muốn trốn trốn đi, chờ ma ma cùng ba ba giao phối xong đi ra, ăn uống no đủ ma ma mới sẽ ôn nhu cho bản thân uống sữa. “A… Mặt trong, Nobita… Ngươi có phải là không ăn cơm tối a… . Dùng sức a… A… Thoải mái…” Nobita lè lưỡi liếm liếm sau gáy Fehn, bắt đầu ra sức hầu hạ vợ. “Nobita, chúng ta lại sinh một tổ nhãi con có được hay không…” “Rống…” Nobita hài lòng dùng sức lớn tiếng nói ‘được’! Đáng tiếc Fehn vẫn là nghe không hiểu. 【 END 】 Áu áu~ Lại 1 truyện nữa hoàn rồi *Vui vui – ing*

Chó Ngao Tây Tạng

Fehn sợ hãi đến run chân, hướng về phía Nobita bò qua, “Nobita… Ngươi đừng làm ta sợ a, Nobita… Ô ô ô. Ngươi không thể chết được, Nobita… Ngươi không thể chết được, ngươi đừng rời bỏ ta, Nobita… Nobita của ta, ta rất yêu ngươi, Nobita, ngươi đừng chết… Ô ô ô ô ô…” Xe gây chuyện đâm vào cây,nắp xe phía trước đã bị cây đại thụ va xẹp, tài xế trong xe đã hôn mê. Trêи đường gọi tới xe cứu thương, đem tài xế, Nobita cùng Fehn đều đưa tới bệnh viện. “Bác sĩ… Bác sĩ, cẩu của tôi không sao chứ…”

“Cậu yên tâm, bác sĩ thú y chúng tôi gọi đã đến, tôi biết nó là một con Chó Ngao Tây Tạng rất tuyệt, yên tâm đi, chúng tôi sẽ tận lực.” Fehn ngồi ở trong hành lang, che hai mắt của mình, nước mắt dâng trào ra, làm sao đây, Nobita của hắn có thể chết hay không, làm sao đây, trái tim thật đau. “Bác sĩ, thế nào?”

“Tài xế chết rồi, trải qua kiểm tra, hắn là say rượu.” “Tôi không hỏi tài xế, tôi hỏi cẩu của tôi ra sao… A… Ngài mau nói cho tôi biết a… Ô ô ô. Hắn đến cùng ra sao…”.

“Tiên sinh cậu đừng khóc, cẩu của cậu không có chuyện gì. Nó bị gãy xương, cũng không có nguy hiểm tính mạng.” Fehn nghe đến đó, lập tức nín khóc mỉm cười, như gió vọt tới phòng bệnh của Nobita, nhìn Nobita mệt mỏi, Fehn trong lòng một trận đau lòng.

“Nobita… Chúng ta lại cũng không tách ra có được hay không.” Ôm đầu to của Nobita kéo vành tai lớn của hắn nhẹ nhàng nói, “Ta làm mẫu cẩu của ngươi, sau này cho ngươi đè, ngươi đừng rời bỏ ta, có được hay không?”

“Rống…” Nobita hài lòng nói “được”, đương nhiên Fehn nghe không hiểu.

“Nobita… “Ừm… Dùng sức… A… Không… Không cần đi ra, ngươi bắn đi…” Fehn cảm giác ở trong cơ thể tên ngốc cấp tốc bành trướng, đem hắn chăm chú kẹp lại, từng luồng từng luồng chất lỏng vọt vào phía sau hắn. Thật nóng… Phốc, Nobita nhuyễn ƈôи ȶɦịt từ hậu huyệt Fehn tuột ra, theo đại gia hỏa trượt ra từng luồng từng luồng chất lỏng cũng phun ra ngoài, nhất thời Fehn cảm thấy bài tiết vui sướиɠ, bụng căng chết rồi. Fehn nằm ở trêи giường xoa xoa cái bụng của bản thân, nhẹ nhàng kìm, theo kìm, hậu huyệt lại là từng luồng từng luồng dâng trào. “Nobita ta gần đây có phải béo ra hay không, ngươi xem mấy tháng này cái bụng to ra thật nhiều thịt nha… Đều phồng lên a a a, làm sao đây a, ta còn chưa tới trung niên đã có bụng bia.”

Fehn ngồi dậy, nhìn bản thân có thể xưng là to mọng bụng tròn, ngẩng đầu nhìn Nobita một chút, được rồi, ngược lại Nobita không có ghét bỏ bản thân. Đứng lên, ở giữa đùi lại là một trận nhiệt lưu chảy ra ngoài, “Nobita, ngươi làm sao mỗi lần đều bắn nhiều như thế, thật đáng ghét…” Nobita đi tới phía sau hắn, lè lưỡi định giúp hắn ɭϊếʍ láp sạch sẽ.

“Được rồi, đừng ɭϊếʍ, ta đi tắm.” Fehn ngồi trêи bồn cầu, nỗ lực bài tiết tϊиɦ ɖϊƈh͙ ở trong cơ thể, đột nhiên cảm giác bụng một trận đau đớn, “A… Nobita, ta đau bụng…” Nobita vui vẻ đi tới trước mặt hắn ɭϊếʍ mặt hắn. “Đừng ɭϊếʍ, ta nói ta đau bụng… A… Không được, ta muốn thả phân( 🙂 ), ô ô ô” Fehn cảm thấy được bụng căng khó chịu, thế nhưng dùng sức thế nào đều kéo không ra, ai u, chẳng lẽ mình táo bón? Dùng sức…

“Ừm… hậu huyệt thật giống sắp bị xé nát. Đau quá…” Fehn đau đến nước mắt tràn lan, Nobita đau lòng ɭϊếʍ ɭϊếʍ mặt hắn, thế nhưng hắn không thể ra sức, miệng không thể nói, cũng không có tay của con người có thể giúp Fehn.

Chân Fehn mềm nhũn, ở trêи bồn cầu ngồi không yên, quỳ trêи mặt đất, đau đớn khó chịu đến nằm nghiêng trêи mặt đất, cuộn tròn bản thân, che cái bụng, cảm giác hậu huyệt từng luồng từng luồng sền sệt gì đó ra bên ngoài. “Nobita, ta giống như tiêu chảy, khẳng định là ngươi bắn thứ đó vào làm ta tiêu chảy, đều tại ngươi, chán ghét, đau quá a… Ta đều tiêu chảy.”

Nobita đi tới phía sau thân Fehn nỗ lực ɭϊếʍ láp miệng huyệt Fehn, nhìn địa phương kia dâng trào ra chất nhầy màu vàng, bắt đầu lo lắng đứng dậy, Fehn đây là xảy ra chuyện gì? Fehn đau đến sắp khóc, hắn cảm giác có cái gì đó rất thô ở trong tràng đạo trượt ra, lăn tới miệng huyệt, miệng huyệt bị vật này chống đỡ đại đại. Càng nhiều chất nhầy cũng theo ép ra ngoài.

Nhìn hậu huyệt Fehn bị chống đỡ thành hố đen, thứ đông tây đen thùi lùi kẹp ở giữa ʍôиɠ, kèm theo chất lỏng sềnh sệch còn có rất nhiều huyết dịch, từng luồng từng luồng mùi vị tanh nồng đầy rẫy chóp mũi của hắn, lẽ nào… Phốc, thứ đông tây kia bị Fehn đẩy ra bên ngoài cơ thể, nhất thời đau đớn giảm bớt, Fehn khoan kɧօáϊ thở dài, cuối cùng kéo ra tới. Thật thoải mái. Ngồi dậy, dự định thu thập thứ bản thân kéo ra, kết quả là nhìn đến đại khuyển nằm ở sau lưng bản thân ɭϊếʍ láp thứ gì đó bản thân kéo ra tới.

“Ta kháo, ngươi thật ghê tởm, đó là thứ ta kéo ra tới… . Ồ… Còn có thể động ư… A… Đây là cái thứ quỷ gì…” Fehn che miệng lại bắt đầu rít gào, đó là một con Chó Ngao Tây Tạng nhỏ, cuống rốn bị Nobita ɭϊếʍ láp sạch sẽ, lông xù phì phì một con tiểu Ngao Tây Tạng!! “Ta… . Ta… . Ta kéo ra tới? Không phải là… Ta sinh?” Nobita ngậm nhi tử lên tiến đến trước mặt Fehn thả tới trong ngực của hắn, ɭϊếʍ ɭϊếʍ gò má Fehn, biểu thị bản thân rất vui vẻ.

Fehn xoắn xuýt nhìn con vật nhỏ lông xù này, đối với hắn là bản thân sinh ra tới thứ này, biểu thị không thể tiếp thu… Nhìn một hai con Chó Ngao Tây Tạng lớn một nhỏ giống như đúc, Fehn cuối cùng đối mặt hiện thực, biểu thị cái tiểu gia khỏa là này con của mình. Nobita đúng là một sinh vật kỳ quái, hắn lẽ nào là Thánh thú trong truyền thuyết? Lại có thể khiến bản thân sinh con chó con. Thật giống cũng không sai, bất quá… Kéo ra áo của chính mình, nhìn đầu иɦũ ɦσα sưng đỏ của bản thân, Fehn lại bắt đầu phiền muộn, từ sau khi sinh tiểu gia khỏa này, đầu иɦũ ɦσα bản thân liền bắt đầu trướng đau, mỗi ngày đều muốn cho Nobita ɭϊếʍ ɭϊếʍ mới khá hơn, lấy tay xoa bóp иɦũ ɦσα, đầu иɦũ ɦσα còn có thể lưu xuất chất lỏng màu trắng, tuy rằng ít hầu như bằng không có, thế nhưng hắn biết đó là sữa tươi. Nobita đầu sượt đến trước ngực Fehn, lè lưỡi định ɭϊếʍ láp.

“Không cho ăn, ngươi cái kẻ tham ăn, đó là cho con ăn, ngươi sẽ ɭϊếʍ hết…A… Bảo ngươi đừng ɭϊếʍ, ngươi thật đáng ghét…” Đầu иɦũ ɦσα sưng tấy bị đầu lưỡi lớn thô ráp ɭϊếʍ rất thoải mái, Fehn hưng phấn đứng dậy lui ra mân mê cái ʍôиɠ. “Nobita , ta muốn…” Nobita nghe lời cưỡi lên cái ʍôиɠ Fehn, bắt đầu giao phối.

“Ừm… Thằng nhóc con, ngươi xem cái gì, lăn sang phòng kia đi.” Thuận tay cầm gối tựa lưng hướng về tiểu Ngao Tây Tạng ném tới. “Ngao!” Bị đập đau tiểu Ngao Tây Tạng sượt một hồi liền lẻn đến một căn phòng khác, ma ma quá dũng mãnh. Mình muốn trốn trốn đi, chờ ma ma cùng ba ba giao phối xong đi ra, ăn uống no đủ ma ma mới sẽ ôn nhu cho bản thân uống sữa.

“A… Mặt trong, Nobita… Ngươi có phải là không ăn cơm tối a… . Dùng sức a… A… Thoải mái…” Nobita lè lưỡi ɭϊếʍ ɭϊếʍ sau gáy Fehn, bắt đầu ra sức hầu hạ vợ. “Nobita, chúng ta lại sinh một tổ nhãi con có được hay không…” “Rống…” Nobita hài lòng dùng sức lớn tiếng nói “được”! Đáng tiếc Fehn vẫn là nghe không hiểu.

【 END 】

Ngao Tây Tạng Với Pitbull

Giống chó Pitbull – “vua chó chọi”

Pitbull có nguồn gốc xuất xứ từ Châu Mỹ, là giống chó cực kỳ hung dữ và hiếu chiến. Chúng được mệnh danh là “vua chó chọi” khi gần như bất bại trong tất cả cuộc đấu. Chúng còn có tên gọi khác là “sát thủ máu lạnh” luôn nhằm chỗ hiểm của đối thủ để tấn công và chỉ dừng lại khi một trong hai con hy sinh.

Pitbull có lực cắn cực kỳ lớn

Với cân nặng chỉ khoảng 30-40 kg nhưng cơ thể Pitbull sở hữu một sức mạnh đáng kinh ngạc. Các bó cơ của chúng săn chắc, xếp chồng lên nhau. Hàm răng sắc nhọn cùng lực cắn lớn. Giống chó này có thể đánh nhau với bất kỳ giống chó nào lớn hơn và chiến thắng một cách dễ dàng.

Chó Pitbull sở hữu cơ hàm khỏe mạnh có cấu tạo được ví như một khớp khóa. Lực cắn của chó Pitbull có thể lên tới 250 pounds / inch vuông, tương đương 106.5kg. Gây thương tích rất lớn cho đối thủ. Chúng có thể giết chết bất kỳ giống chó nào chỉ bằng một nhát cắn.

Pitbull cũng có thể cắn chặt một vật trên cao và đu mình 30 phút không biết mệt. Chúng cũng đã từng xác lập kỷ lục. Khi có thể di chuyển một chiếc xe 4 bánh chỉ bằng thân hình cơ bắp của mình. Không phải ngẫu nhiên người ta xếp hạng chúng cùng Ngao tây Tạng mặc dù thân hình nhỏ hơn rất nhiều.

John Marsh, chuyên gia huấn luyện chó, nói: “Pitbull cực kì gan lì, bền bỉ và không có khái niệm bỏ chạy. Chúng khôn ngoan, biết tìm điểm yếu của đối thủ và tấn công tới cùng”.

Giống chó Ngao Tây Tạng – “sư tử vùng thảo nguyên”

Ngao Tây Tạng được mệnh danh là “sư tử núi tuyết” hay “chúa tể thảo nguyên”. Chúng có nguồn gốc xuất xứ từ vùng cao nguyên Tây Tạng, thuộc dãy núi Himalaya. Giống chó này được những nhà thám hiểm phương Tây miêu tả lại bằng những ngôn từ chi tiết nhất: “To hơn chó sói, mạnh hơn báo hoa và nhanh hơn hươu nai”.

Giống chó Ngao Tây Tạng với thân hình to lớn

Chó Ngao tây Tạng có kích thước lớn hơn Pitbull rất nhiều. Một con trưởng thành có thể cao tới 80-90cm và nặng từ 80-100kg. Chúng sở hữu sức mạnh cơ bắp không thua kém gì Pitbull dù bị che dấu dưới lớp lông dày và bông xù. Thật không quá khi nói rằng: “Chỉ có Ngao Tây Tạng mới đủ sức khống chế được giống chó hiếu chiến như Pitbull”.

Khi sinh sống trên vùng thảo nguyên, chó Ngao Tây Tạng không ngán ngẩm bất kỳ đối thủ nào. Chúng có thể hạ gục chó sói, hổ báo hay sư tử. Đã từng có câu chuyện về một con chó Ngao Tây Tạng tên Sát Ba Tháp. Chú đã một mình cắn chết 37 con chó sói để bảo vệ đàn gia súc cho chủ. Sát Ba Tháp sau đó trở thành huyền thoại và được người dân trong vùng gọi là “thần khuyển”.

Tuy Ngao Tây Tạng không thể di chuyển nhanh nhẹn được bằng Pitbull. Nhưng chúng sở hữu giác quan nhạy bén cùng sự phán đoán linh hoạt. Có thể nhận diện điểm yếu của đối thủ và tấn công trực diện. Đó là lý do tại sao, người cao nguyên Tây Tạng coi chúng như thần hộ mệnh, bảo vệ cuộc sống của họ khỏi thú rừng.

Ngao Tây Tạng với Pitbull – Giống chó nào mạnh hơn?

Khó có thể trả lời được Ngao Tây Tạng hay Pitbull, loài nào mới thật sự mạnh nhất. Cả hai giống chó này đều sở hữu sức mạnh kinh khủng. Chúng có thể đánh bại được cả chúa tể rừng xanh như: hổ, báo hay sư tử.

Các nhà khoa học đánh giá Pitbull là loài chó có lực cắn cực mạnh. Chúng nằm trong top 10 những loài động vật sở hữu cơ hàm khỏe nhất cùng cá sấu, sư tử, … Ngao Tây Tạng chưa được xếp hạng do giống chó này khá hiếm.Thời gian gần đây mới nổi tiếng trên toàn Thế Giới.

Tuy nhiên với câu chuyện mà chúng tôi đã kể ở trên: một con chó Ngao Tây Tạng cắn chết 37 con sói. Chỉ điều đó cũng đủ xếp giống chó này đứng trong top những loài động vật mạnh nhất hành tinh rồi.

Trên các trang mạng cũng có nhiều video được người dân ghi lại cảnh chó Pitbull cắn nhau với chó Ngao Tây Tạng. Cuộc đối đầu giữa chúng khá ngang sức. Ngao Tây Tạng sở hữu một thể hình to lớn, lấn áp đối thủ. Nhưng Pitbull cũng không kém cạnh khi có sức bền và sự dẻo dai tốt hơn Ngao Tây Tạng rất nhiều.

Khi cuộc chiến bắt đầu, có thể Ngao tây Tạng sẽ bị Pitbull lấn át, liên tục bị đè xuống để cắn xé. Nhưng Ngao Tây Tạng lại có bộ lông như một tấm áo giáp, có thể vô hiệu hóa những cú cắn nguy hiểm của Pitbull. Kết quả, cuộc chiến không thể phân thắng bại. Người chứng kiến đều phải công nhận sức mạnh kinh khủng của hai giống chó này.

Chó Ngao Tây Tạng với Pitbull – Nên nuôi giống chó nào hơn?

Ngày nay, cả Ngao Tây Tạng và Pitbull đều được giới chó cảnh quan tâm và săn lùng. Họ thích chọn nuôi hai giống này như một cách chứng minh bản lĩnh và độ ngầu. Tùy vào mục đích mới có thể đánh giá nên chọn nuôi Ngao Tây Tạng hay Pitbull hơn?

Nên nuôi Ngao Tây Tạng hay Pitbull

Bạn là người có tiền: Ngao Tây Tạng được đánh giá là giống chó đắt nhất Thế Giới. Một con Ngao Tây Tạng giá kỷ lục có thể lên đến 99 tỷ VND. Trong khi đó giá của Pitbull mềm hơn rất nhiều. Một chú Pitbull gia phả khủng + ngoại hình siêu đẹp giá cũng chỉ tầm vài trăm triệu. Tùy theo số tiền bạn có để lựa chọn mua giống chó nào.

Bạn muốn nuôi để canh gác và bảo vệ: Nếu xét về mức độ canh gác và bảo vệ thì Ngao Tây Tạng làm tốt hơn so với Pitbull. Pitbull cũng canh gác tốt nhưng hơi thái quá, thường không kiểm soát được hành vi. Trong khi, Ngao Tây Tạng đã làm nhiệm vụ canh gác được hàng nghìn năm.

Bạn muốn nuôi giống chó trung thành: Ngao Tây Tạng luôn trung thành tuyệt đối với chủ. Pitbull cũng trung thành nhưng hay phản chủ.

Bạn muốn nuôi giống chó ngoan ngoãn: Không nên chọn nuôi 2 giống chó này. Do cả Ngao Tây Tạng và Pitbull đều là những giống chó ương bướng, khó bảo.

Bạn muốn nuôi giống chó chơi cùng trẻ nhỏ: nếu Pitbull được huấn luyện và dạy dỗ bài bản, chúng có thể chơi cùng trẻ em rất tốt. Ngao Tây Tạng thì không, giống chó này cực ghét trẻ em.

Bài viết trên là những chia sẻ và phân tích của chúng tôi cho câu hỏi: giữa chó Pitbull với Ngao Tây Tạng – Giống chó nào mới thật sự mạnh hơn? Hy vọng, bạn đã có được câu trả lời. Đồng thời, tích lũy thêm cho mình những thông tin thú vị về cả hai giống chó này.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Truyện Chó Ngao Tây Tạng trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!