Đề Xuất 1/2023 # Đọc Truyện Cẩm Y Vệ # Top 2 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 1/2023 # Đọc Truyện Cẩm Y Vệ # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Truyện Cẩm Y Vệ mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tâm trạng Tần Lâm cực tốt, cười khẩy đá vào cái mông tròn căng của Lục Viễn Chí một cước:

– Hồ đồ, từ hộp đựng thức ăn hai tầng liên tưởng đến tường kép cố nhiên không sai. Nhưng hộp đựng thức ăn là ta mới vừa nhìn thấy, Lưu Lương Phụ lại là dùng cái đĩa lưu lại tin tức cho chúng ta trước khi chết, làm sao cái đĩa sứ Thanh Hoa này có thể liên hệ với hộp đựng thức ăn?!

– Ặc, cũng… cũng cùng là đựng thức ăn…

Thanh âm Lục mập càng ngày càng nhỏ, đầu cũng cúi gằm xuống xấu hổ.

Đúng vậy, từ hộp đựng thức ăn hai tầng liên tưởng đến tường kép là rất hợp thực tế, nhưng bởi vì cùng là vật đựng thức ăn mà từ cái đĩa liên tưởng đến hộp đựng thức ăn, chuyện này quá mức gượng ép.

Cái đĩa… Vật đựng thức ăn… Hộp đựng thức ăn… Hộp đựng thức ăn hai tầng… Tường kép… chuỗi suy luận này chỉ có mắt xích cuối cùng là hợp lý, những mắt xích trước đó đều quá gượng gạo. Nếu như nửa phần trước suy luận có vấn đề, vậy nửa phần sau sẽ không có đất đứng chân.

– Vậy rốt cuộc là cái gì đây?!

Tên mập bĩu môi, buồn bực xoa xoa tay, muốn hỏi thử xem. Tần ca cùng lão điên đều cười xấu thần thần bí bí ở xa xa, vừa nhìn cũng biết nhất định phải úp úp mở mở.

Dương Triệu trong lòng có quỷ, thấy Tần Lâm cùng Từ Văn Trường thì thầm một hồi, y nóng lòng muốn biết nguyên do, bèn đưa mắt ra hiệu cho Triệu Sư Thần.

Triệu Sư Thần hội ý, thấy nếu mình hỏi Từ Văn Trường nhất định lão sẽ không chịu nói, bèn cố ý dùng phép khích tướng:

– Từ lão tiên sinh, các ngươi đã hai lần bị nhục, móc tổ chim cùng đào đất ba thước cũng đã làm qua, còn có trò gì nữa? E rằng cũng là bó tay hết cách, ha ha ha…

Từ Văn Trường không có phản bác, chẳng qua là nhàn nhạt nhìn Triệu Sư Thần một cái, ánh mắt của lão giống như đang nhìn một người chết.

– Lưu Lương Phụ lưu lại câu đố bí ẩn này, vốn tính cả y chỉ có ba người Thiệu Hưng chúng ta có thể hiểu được. Cho nên y rất tin tưởng rằng lão phu sẽ giải được câu đố này trước ngươi…

Từ Văn Trường nói tới chỗ này nhìn Triệu Sư Thần cười chế nhạo, môi giật giật vài cái, chòm râu dê nửa vàng nửa đen run run, hiển nhiên hết sức đắc ý.

Bất quá tiếp theo lão lại có hơi ngượng ngùng, mặt già đỏ lên nhìn sang Tần Lâm:

– Chẳng qua là làm sao Lưu Lương Phụ cũng không nghĩ tới, lại là Tần trưởng quan nghĩ ra câu trả lời trước hết, nói như vậy, lão phu cũng có chút cô phụ lòng tin của y!

Tần Lâm chắp tay một cái, khiêm tốn một lần vô cùng hiếm có:

– Cũng nhờ có Từ tiên sinh ngài là người Thiệu Hưng chính tông, cùng ăn cơm mấy lần.

Lời nói này hết sức kỳ quái, từ Tằng Tỉnh Ngô, Thích Kế Quang đến Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực, quả thật không hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

Tại sao Lưu Lương Phụ lưu lại tin tức, chỉ có người Thiệu Hưng hoặc là người thường ăn cơm chung với người Thiệu Hưng mới có thể giải được, chẳng lẽ trong thức ăn của người Thiệu Hưng có cái gì kỳ quái?

Từ Văn Trường đi tới trong sân, hơi nhớ lại, sau đó lại dùng chân điểm điểm vào một nơi ở gần tường viện:

– Đào nơi này ra, phía dưới nhất định giấu giếm càn khôn!!

Ngưu Đại Lực cầm đầu, mấy tên Cẩm Y Hiệu Úy thân hình to khỏe vung cuốc xẻng lên bắt đầu đào.

Đây không phải là vị trí đống tuyết đọng trong sân nhà Lưu Lương Phụ sao?

Phàm là người từng vào ngôi tiểu viện này đều nhớ rất rõ, Lưu Lương Phụ rất thích thưởng thức cảnh tuyết, chất một đống tuyết lớn trong sân. Sau đó xảy ra hỏa hoạn, đống tuyết kia tan ra thành nước, chỗ mà Từ Văn Trường chỉ chính là chỗ đống tuyết trước kia.

Dương Triệu còn không hiểu vì sao, mặc dù vẫn có chút lo lắng đề phòng, nhưng không sợ cử động lần này của Tần Lâm như hai lần trước, dù sao móc tổ chim và đào đất cũng không tìm được gì, có lẽ lần này vẫn chỉ là kinh động hão mà thôi.

– Triệu tiên sinh, ngài thấy lần này bọn hắn… Ủa, ngươi làm sao vậy?

Dương Triệu quay đầu nhìn lại, lập tức thất kinh.

Chỉ thấy gương mặt lồi lõm của Triệu Sư Thần lúc xanh lúc trắng như cái đĩa sứ Thanh Hoa, răng trên răng dưới va vào nhau cành cạch, trong mắt ong vò vẽ đầy sợ hãi, trợn mắt há mồm không nói nửa lời.

Vào lúc này Tần Lâm nắm chắc phần thắng, tiếng cười gian khành khạch đâm vào màng nhĩ Dương Triệu cùng Triệu Sư Thần:

– Ha ha ha, Từ tiên sinh, xem ra lần này chúng ta đã tìm đúng chỗ.

– Đúng vậy, chỗ đất này rất xốp, có dấu vết đã bị đào qua, có lẽ phía dưới chôn thứ gì đây, ha ha ha…

Từ Văn Trường cũng vuốt chòm râu dê, khí định thần nhàn nhìn nhìn Dương Triệu, Triệu Sư Thần.

Lần này hoàn toàn đóng đinh các ngươi chặt chẽ!

Tần Lâm cố làm ra vẻ hối tiếc nói:

– Ôi… Thật ra thì sớm nên nghĩ tới, chẳng qua là thứ đơn giản nhất trực tiếp nhất ngược lại dễ dàng bị xao lãng, ngay từ đầu ngay cả bản quan cũng đi lầm đường.

Từ Văn Trường gật đầu một cái:

– Đúng vậy, lão đầu tử cũng suy nghĩ theo tên đĩa, đồ án trên đĩa, lại không ngờ rằng thật ra Lưu Lương Phụ dùng thứ đựng trong đĩa để làm ám hiệu cho chúng ta.

Thứ đựng trong đĩa, đó không phải là thức ăn sao?

Tên mập lập tức nhớ tới kết quả giải phẫu nghiệm thi tra tìm nội dung dạ dày, vẫn mê hoặc không hiểu, chớp chớp đôi mắt nhỏ:

– Bữa cơm cuối cùng của y không phải là uống Thiệu Hưng hoàng tửu, ăn rau khô Thiệu Hưng và đậu hủ khô hay sao, có cái gì ly kỳ?

– Đúng vậy, trong cái đĩa đựng rau khô, vốn là không có gì ly kỳ…

Từ Văn Trường liếc nhìn chỗ đất đang đào, cười híp mắt nói:

– Bất quá đệ phải biết rau khô làm bằng gì…

Tần Lâm mỉm cười, gằn từng tiếng một, chém đinh chặt sắt nói ra ba chữ:

– Tuyết, lý, hồng! (cải dưa, cải canh)

Vừa dứt lời, một tiếng keng vang lên, Ngưu Đại Lực đã đào trúng thứ gì, moi lên chỉ thấy là một chiếc rương nhỏ góc bịt đồng vàng, mở ra chỉ thấy bên trong giấy dầu gói một quyển sách, không phải là quyển sổ thật còn là cái gì?

Phương hướng phá án ngay từ lúc đầu đã đi vào lầm đường, Lưu Lương Phụ lưu lại ám hiệu cũng không phải là bản thân chất liệu, hoa văn cái đĩa, mà là thứ đã từng đựng trong đĩa.

Bữa ăn cuối cùng trong đời y là ăn chung với Từ Văn Trường, thức ăn là đặc sản Thiệu Hưng Từ Văn Trường mua ở cửa hàng nơi kinh sư. Trạng Nguyên Hồng hoàng tửu, đậu hủ khô, rau khô Thiệu Hưng… trong đó cái cái đĩa này chính là đựng rau khô Thiệu Hưng.

Rau khô Thiệu Hưng chính là dùng Tuyết Lý Hồng ướp phơi khô mà thành, mà trong sân Lưu Lương Phụ vừa đúng chất đống rất nhiều tuyết đọng, không phải là ám hiệu quyển sổ chôn dưới đất bên dưới đống tuyết hay sao?

Không hổ là liệt mạc Thiệu Hưng giảo hoạt gian trá, Lưu Lương Phụ vào khoảnh khắc cuối cùng lưu lại tin tức trước khi chết vẫn gian hoạt mà xảo diệu, cái đĩa đựng rau khô Thiệu Hưng… Tuyết Lý Hồng… Quyển sổ ở dưới đống tuyết, chuỗi suy luận này hết sức trực tiếp, hiệu quả mà đơn giản.

Hơn nữa, từ rau khô Thiệu Hưng có thể nghĩ đến Tuyết Lý Hồng, người Thiệu Hưng có khả năng lớn nhất, mà nơi này chỉ có ba người Thiệu Hưng, trừ bản thân Lưu Lương Phụ ra là cừu nhân Triệu Sư Thần, cùng với Từ Văn Trường mà y trông cậy sẽ thay mình tìm được hung thủ báo thù tuyết hận.

Trong hai người này, vừa khéo Từ Văn Trường là mang rau khô Thiệu Hưng tới, cùng ăn bữa cơm cuối cùng với Lưu Lương Phụ. Cho nên khả năng Từ Văn Trường có thể giải được câu đố, tìm được quyển sổ trước Triệu Sư Thần, từ đó báo thù tuyết hận thay Lưu Lương Phụ không thể nghi ngờ là lớn nhất.

Chỉ tiếc người định không bằng trời định, hai đồng hương Thiệu Hưng cơ hồ ăn sạch rau khô Thiệu Hưng, trong cái đĩa cuối cùng còn dư lại một chút cũng hoàn toàn hóa thành tro bụi trong cơn hỏa hoạn. Cho tới khi Tần Lâm điều tra phá án thủy chung vẫn suy luận từ bản thân cái đĩa, không ngờ rằng thứ mà cái đĩa này từng đựng qua mới là chìa khóa giải đố.

Cho đến Thích Kế Quang dùng hộp đựng thức ăn mang thức ăn tới đây nịnh nọt các vị Đại lão gia, Tần Lâm đột nhiên bừng tỉnh ngộ từ lời lão nói, hộp đựng thức ăn đựng thức ăn. Cái đĩa sứ Thanh Hoa đã đựng qua rau khô Thiệu Hưng, như vậy rất có khả năng mấu chốt giải đố không phải là bản thân cái đĩa, mà là thứ nó đã đựng.

Vốn Tần Lâm cùng Từ Văn Trường tân chủ tương đắc, từng mua Bồng Lai Xuân rượu ngon của Thiệu Hưng, đặc sản rau khô Thiệu Hưng mời hắn hưởng dụng, cho nên biết rau khô Thiệu Hưng này là làm ra từ Tuyết Lý Hồng.

Thật ra thì trong lòng Tần Lâm vốn đã có chút ý nghĩ mơ hồ, chẳng qua là chậm chạp không thể liên hệ mấy điểm quan trọng lại. Cho đến khi Thích Kế Quang trong lúc vô tình nói ra một câu điểm phá thiên cơ, chọc rách tầng cửa sổ bằng giấy mỏng cuối cùng, hắn lập tức tìm ra chân tướng đằng sau câu đố.

Quyển sổ trong rương đã hiện ra ở trước mắt mọi người rất rõ ràng, ánh mắt sắc bén của Tần Lâm tựa như lưỡi dao nhìn chằm chằm vào mặt Dương Triệu.

Tuyệt sát!

Thân là Binh bộ Thị Lang Phó Đô Ngự Sử Kế Liêu Tổng Đốc, sắc mặt của Dương Triệu hiện tại khó coi hơn là chết, thần sắc trên mặt biến hóa không ngừng, trong nháy mắt trong lòng xoay chuyển qua không biết bao nhiêu ý niệm.

Triệu Sư Thần đã biết kết cục sớm hơn Dương Triệu một chút, mới vừa rồi mắt ong vò vẽ xoay chuyển liên hồi, đã sớm tính toán trong lòng muốn đánh một trận cuối cùng, bèn khản cổ gào thét:

– Đây là bọn hắn chôn sổ giả, mưu đồ vu hãm Dương Tổng Đốc chúng ta. Nhạc Phi hàm oan ở Phong Ba đình, chuyện xưa hôm nay tái hiện. Các huynh đệ, Dương Tổng Đốc thiên ân cao dày, chúng ta đoạt lấy quyển sổ cáo ngự trạng lên kinh, nhờ Trương Tướng gia lấy lại công bằng!

Đám thân binh Tổng Đốc phủ như Ngô lão Đại đều lấy ánh mắt nhìn chủ nhân đợi lệnh, Dương Triệu khổ tâm tổ chức ở chỗ này, cũng có được mấy tên tâm phúc trung can nghĩa đảm.

Đã làm phải làm tới cùng, Dương Triệu suy nghĩ nếu như có thể đoạt lấy quyển sổ hủy diệt bằng chứng, có lẽ vụ án này cũng chưa chắc đã thua, bèn nghiến răng một cái, gật đầu thật mạnh.

– Tuyệt không thể để cho gian thần vu hãm Dương Tổng Đốc!

Ngô lão Đại hò hét khản cổ, dẫn dắt thân binh Tổng Đốc phủ lập tức ùa lên.

Số lượng thân binh Tằng Tỉnh Ngô và Tần Lâm mang theo rất ít, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực lập tức rút Xế Điện Thương ra, rất là khẩn trương hộ vệ trước người Tần Lâm.

Tình thế nguy cấp!

– Ôi chao không tốt!

Trương Tiểu Dương quát to một tiếng, ôm lấy đầu mình, lập tức ngồi chồm hổm xuống đất.

Thế nhưng Tần Lâm thân giữa trùng vây vẫn không hề tỏ ra hoảng hốt, hắn đưa tay đỡ Tằng Tỉnh Ngô lui một bước, ánh mắt nhìn Dương Triệu tràn đầy vẻ khinh thường.

Địch nhiều ta ít, làm sao ngăn cản?

Chợt có một người từ trong đám đông lao ra, tốc độ nhanh như ngựa chạy, cơ hồ không thấy rõ động tác thân hình. Mọi người chỉ kịp nhìn thấy sau lưng người này để lại đạo đạo tàn ảnh, đã như cơn lốc xông vào trong trận thân binh Tổng Đốc phủ.

– Bảo vệ Dương Tổng Đốc!

Ngô lão Đại la hoảng lên, cùng mấy tên thân binh phản ứng nhanh nhẹn cầm đao thương cố gắng ngăn trở đối phương.

Kiếm quang như rắn độc phóng vút lên cao, cuốn lên hàn khí như gió bấc Đại Mạc, ép cho đối phương ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn gấp bội. Kiếm quang như cầu vồng phá không khiến cho người ta chói mắt, đám thân binh chỉ cảm thấy trên tay nhẹ bỗng, binh khí rơi xuống đất loảng xoảng.

Kiếm quang như đạo đạo thiểm điện xé rách trường không đột nhiên thu lại, hiện nguyên hình một thanh bảo kiếm. Lúc mọi người định thần nhìn lại, mũi kiếm sắc bén đã chỉ vào cổ Dương Triệu.

Chuôi kiếm nằm trong lòng bàn tay Thích Kế Quang, lão đứng thẳng người hai chân không ra chữ Đinh không ra chữ Bát, tuy vóc người không cao lớn mà khí thế thâm sâu tựa bể. Nụ cười lấy lòng hay nở trên môi lúc này đã biến đi đâu mất, toàn thân giống như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, sắc bén vô cùng.

Một kiếm ngang trời tinh đẩu hàn, giỏi cho Thích Đại Soái đánh đâu thắng đó đạp bằng sóng gió.

– Lão… lão lại dám động kiếm với lão phu?

Dương Triệu cả kinh trợn mắt há mồm, không tự chủ được lui về sau một bước, nhưng kiếm trong tay Thích Kế Quang vẫn bám sát không tha, vẫn chỉ vào cổ họng y cách chừng nửa tấc, kiếm khí bức người khiến cho y phải nổi da gà.

Thích Kế Quang cười nhạt một tiếng, nghiêm nghị nói:

– Dương Tổng Đốc, ngài thân là đại quan triều đình, chẳng lẽ không biết động võ đối với Khâm Sai là tội ngang với tạo phản mưu nghịch hay sao? Loạn thần tặc tử ai ai cũng có thể tru diệt, Thích mỗ bất quá là ăn lộc vua lo chuyện nước mà thôi.

– Còn không bỏ vũ khí xuống?

Thích Kim cũng dẫn dắt thân binh biên quân ép tới.

Keng keng… thân binh Tổng Đốc phủ rối rít bỏ vũ khí xuống, xuôi tay không chống cự.

– Hay, hay lắm!

Tần Lâm vỗ tay cười lớn vượt qua đám đông tiến ra, giơ ngón tay cái lên:

– Đây mới là Thích lão ca ‘Lòng không vương vấn công danh, chỉ mong biển lớn yên bình như xưa’!

Dương Triệu chó cùng cắn càn, Tần Lâm không hề lo lắng. Từ trước tới nay Thích Kế Quang ẩn nhẫn không phát chính là vì cố kỵ chính cục trong triều, sợ cuốn vào đảng tranh, nhưng về sau đã tìm được bằng chứng Dương Triệu phạm tội, lão còn có cái gì cố kỵ?

Có Thích Đại Soái thiên hạ vô địch ở chỗ này, còn sợ Dương Triệu có thể lật mình sao? Nực cười!

Thích Kế Quang thu kiếm vào vỏ, khí thế nhướng mày xuất kiếm trên người lão thình lình biến mất không thấy, cười híp mắt chắp tay, khom lưng cực thấp tỏ ra khách sáo vô cùng:

– Tần Khâm Sai thực tâm tra án, đối với triều đình hết dạ trung thành. Thích mỗ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, trước đây cố tình giấu diếm thay Dương Triệu, hiện tại hết sức xấu hổ, kính xin Khâm Sai Đại lão gia giáng tội…

Giỏi cho lão Thích…

– Thích lão ca!

Tần Lâm tiến lên đỡ lão dậy, hết sức thành khẩn nhìn chằm chằm vào mắt lão:

– Huynh đệ hiểu được lão ca khổ cực ở Kế Trấn, những lời khách sáo này xin miễn cho. Nếu nói có cái gì xấu hổ, cũng không phải là lão ca có lỗi với triều đình, mà là triều đình có lỗi. Lão ca bất tất phải nhọc lòng, ngài và các huynh đệ dưới quyền cứ yên tâm ra sức giết giặc, giữ vững một tấm lòng son đền nợ nước, tương lai sẽ không còn đám khốn như Dương Triệu cỡi trên đầu các ngươi tác uy tác phúc nữa.

Đọc Truyện: Ngự Thiên Thần Đế

Tác giả: Loạn Thế Cuồng Đao

Chương 788: Chó không sửa được ăn cứt

“Không biết Thiên Hoang sứ đoàn ngàn người tính mạng an nguy, ở Diệp huynh trong lòng, cùng cái này Cổ Đế mệnh khí so ra, người nào càng trọng yếu hơn đây?” Tuyền Cơ Thánh nữ ý cười ánh mắt bên trong, mang theo một loại làm người không rét mà run tàn nhẫn, làm như cùng lão hữu ôn chuyện như thế, cười nói: “Nghe nói Thiên Hoàng Nữ Đế cá Tiểu Hạnh, chính là Diệp huynh thân mai Trúc Mã người yêu, chí tử không du, ta vẫn luôn rất tò mò, như là Diệp huynh như vậy kỳ nam tử, đối với âu yếm người yêu ưng thuận lời hứa, có phải là cũng sẽ cùng thế gian này cái kia chút ngụy quân tử như thế không thể tả gió táp mưa sa? Vẫn là nói, Diệp huynh ngươi muốn mỹ nhân không muốn giang sơn quyền thế, sẽ bỏ qua cái đỉnh này, lấy đỉnh đem đổi lấy người yêu một cái mạng, lưu lại một đoạn thiên cổ giai thoại?”

Diệp Thanh Vũ vẻ mặt, đột nhiên trở nên lạnh lẽo âm u lên, nhìn chằm chặp Tuyền Cơ Thánh nữ, từng chữ từng câu hỏi: “Ngươi bắt được hạnh đây?”

Tuyền Cơ Thánh nữ lắc đầu một cái, cười nói: “Không có, Diệp huynh không cần động nộ, bởi vì không cần phải thế, ta nếu là muốn giết nàng, như ép chết một con sâu, chỉ là một niệm chuyện, Diệp huynh khi biết, ta có năng lực cùng thế lực, làm được chuyện này, dù cho là có Diễm Vô Sương cái kia lão tên béo bảo vệ nàng.”

Diệp Thanh Vũ hơi thở phào nhẹ nhõm.

Cũng còn tốt chuyện hắn lo lắng, cũng không có phát sinh.

Tuyền Cơ Thánh nữ đối với bản thân nàng quá mức tự tin.

Liền nghe Tuyền Cơ Thánh nữ tiếp tục nói: “Diệp huynh ngươi như giao ra cái đỉnh này, ta có thể cam đoan với ngươi, ngươi sẽ an toàn rời đi Thông U sơn trang, của ngươi tiểu tình nhân cũng không sẽ tao ngộ đến bất kỳ nguy hiểm, các ngươi Thiên Hoang Giới bình cấp con đường, cũng không biết có bất kỳ trở ngại, chí ít ta trong trận doanh, sẽ không có người can thiệp các ngươi Thiên Hoang Giới sự tình.”

Diệp Thanh Vũ trầm mặc chốc lát.

Những người khác cũng đều nhìn về Diệp Thanh Vũ.

Đối với Tuyền Cơ Thánh nữ làm như vậy, ở đây rất nhiều người đều căn bản là không có cách tán đồng, đặc biệt là Ngạo Thiên Tôn, trong bóng tối đã hầu như bật cười, này Tuyền Cơ Thánh nữ trong ngày thường thủ đoạn cao minh tâm tư khó giải, nhưng hôm nay ở Diệp Thanh Vũ trên người, làm sao liền trở nên như thế ngu xuẩn, này trên đời này, nào có đứa ngốc sẽ vì chỉ là một người phụ nữ mà bỏ qua một cái Cổ Đế mệnh khí cấp bậc chí bảo?

Trừ phi Diệp Thanh Vũ đầu óc nước vào, mới sẽ đồng ý Tuyền Cơ Thánh nữ điều kiện như vậy.

Quả nhiên, Diệp Thanh Vũ hơi sau khi trầm mặc, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

“Ta từ chối.” Hắn từng chữ từng câu nói.

Ngạo Thiên Tôn hầu như nở nụ cười.

Mà Tuyền Cơ Thánh nữ hơi sững sờ sau khi, con ngươi nơi sâu xa, né qua một tia người khác căn bản là không có cách phát hiện vẻ thất vọng, liền bản thân nàng đều không rõ ràng, nàng ở thất vọng cái gì, thế nhưng ở như vậy trong nháy mắt, nàng có một loại lập tức đem Diệp Thanh Vũ triệt để hủy diệt kích động.

“Tốt, quả nhiên rất tốt, ta nói ở mười tám khu bên trong, ngươi vì Phượng Hoàng Thiên nữ, không tiếc tử thủ, thiếu một chút chôn thây Ngô Đồng cổ thụ bên dưới, nhưng hóa ra là quên ngày xưa cựu nhân, có mới mới hoan, nam nhân a, đều là một ít có mới nới cũ mặt hàng.” Tuyền Cơ Thánh nữ lạnh nở nụ cười: “Xem ra ta đến đem Phượng Hoàng nữ mệnh, nắm ở trong tay, ngươi mới đồng ý giao ra cái đỉnh này?”

Diệp Thanh Vũ lắc đầu một cái.

Tuyền Cơ Thánh nữ trong con ngươi, cuối cùng một tia nhu hòa tâm ý trừ khử.

Ánh mắt của nàng trở nên trước nay chưa từng có lạnh lẽo, nói: “Quả nhiên thế gian này nam tử, đều là nát tục người, liền ngươi cũng không ngoại lệ, uổng ta đối với ngươi cao liếc mắt nhìn, ha ha, xem ra ta chỉ có thể đưa ngươi vây ở chỗ này, luyện chết tươi, có điều có thể có được một vị Cổ Đế đỉnh khí, dù cho là tiêu tốn mười năm trăm năm thế gian, đều là đáng giá. . . Diệp Thanh Vũ, ngươi chung quy vẫn để cho ta rất thất vọng, phi thường thất vọng.”

Diệp Thanh Vũ nghe vậy, không khỏi lạnh nở nụ cười.

“Thất vọng? Quả thực là buồn cười, tất cả chỉ là chính ngươi mong muốn đơn phương ý nghĩ mà thôi, trong lòng chứa nhiều như vậy bè lũ xu nịnh, vì lẽ đó luôn cảm thấy đừng nhân giống như ngươi, mọi việc yêu thích tính toán, tự cho là có thể tính kim thiên hạ tất cả, nhưng liền cơ bản nhất hình người đều khám không phá, ta cùng hạnh đây, cùng Phượng Hoàng trong lúc đó quan hệ, há lại là như ngươi vậy tâm tư ác độc tối tăm người có thể hiểu được.” Diệp Thanh Vũ nhìn Tuyền Cơ Thánh nữ, trong ánh mắt tràn ngập xem thường cùng khinh bỉ, nói: “Cho nên ta lắc đầu, cũng không phải không nỡ cái này Cổ Đế đỉnh khí, mà là ta một không muốn cùng ngươi một nữ nhân như vậy làm bất kỳ giao dịch, hai là bởi vì. . .”

Nói tới chỗ này, Diệp Thanh Vũ trên mặt, đột nhiên hiện ra ý cười.

“Hai là bởi vì ngươi cảm thấy hết thảy trước mắt đều nắm giữ ở trong tay ngươi, ngươi nắm chắc phần thắng, nhưng điều này cũng vẻn vẹn chỉ là ngươi cho rằng mà thôi.” Nói tới chỗ này, ánh mắt của hắn, đảo qua xung quanh tất cả mọi người, quỷ dị mà nở nụ cười, nói: “Ta rất muốn biết, ở tổn hại Dương Thiên Võ sau khi, nếu như Tuyền Cơ Tông lại tổn hại chính mình Thánh nữ, còn có hộ đạo Thánh giả, ân, những này Phẩm Huyết Tông người, nên cũng là Tuyền Cơ Tông ngoại bộ thế lực một phần đi, toàn bộ chém xuống, hơn nữa hai vị Thiên Càn Tông Thánh đạo cường giả, đặc biệt là còn có một vị truyền nhân. . . Ha ha, nếu như các ngươi những người này, hôm nay hết mức chôn thây ở đây, Tuyền Cơ Tông chưởng môn, có thể hay không buổi tối lúc ngủ đều khóc ra thành tiếng.”

Tuyền Cơ Thánh nữ nghe vậy, nhất thời biến sắc.

Mà một bên mấy cái Phẩm Huyết Tông cao thủ, nhưng là hơi run run sau khi, lập tức bắt đầu cười lớn.

“Ha ha, chết đến nơi rồi, lại còn không tự biết?”

“Cái chuyện cười này, cũng không buồn cười.”

“Tiểu tử, ngươi điên rồi sao, đã là chim trong lồng, còn hướng về giết hết mọi người chúng ta?”

“Ha ha ha, chuyện này thực sự là si nhân nằm mơ, doạ ngốc hả.”

Xung quanh một mảnh cười vang.

Tuyền Cơ Tông vị kia hộ đạo Thánh giả, cũng nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: “Đều đến trình độ như thế này, nhãi con, ngươi cho rằng ngươi không khẩu răng trắng mấy câu nói, liền có thể làm cho khiếp sợ chúng ta sao? Thánh nữ Miện Hạ lặp đi lặp lại nhiều lần địa cho ngươi cơ hội, ngươi nhưng không biết phân biệt, khư khư cố chấp, hôm nay chỉ bằng một mình ngươi, mưu toan giết ngược lại chúng ta? Xem ra ngươi còn chưa có tỉnh ngủ, sống ở trong mơ. . .”

Đối diện.

Diệp Thanh Vũ cũng nở nụ cười.

“Ai nói chỉ có một mình ta?”

Nét cười của hắn, phi thường quỷ dị, thậm chí còn mang theo một tia đối với Tuyền Cơ Thánh nữ đám người đồng tình cùng thương hại.

Lời còn chưa dứt.

Tất cả mọi người đều cảm thấy thấy hoa mắt.

Đã thấy Diệp Thanh Vũ bên người, không biết khi nào, có thêm một cái thanh y Như Ngọc bóng người, mái tóc dài màu đen, khuôn mặt anh tuấn như yêu, phong lưu phóng khoáng, tự thân thể phát sáng, có một loại làm người hoa mắt mê mẩn phong độ mị lực, Diệp Thanh Vũ cũng coi như là cực kỳ hiếm thấy tuấn phẩm nhân vật, nhưng là cùng bên người người này so ra, khí thế phong thái trên, càng là bị miễn cưỡng địa đè ép một đầu.

Hình ảnh này thực sự là quá quỷ dị.

Ai cũng không có nhìn rõ ràng, cái thân ảnh này là lúc nào xuất hiện ở Diệp Thanh Vũ bên người, chuyện này quả thật là vừa thấy chuyện khó mà tin nổi, bởi vì toàn bộ Thông U sơn trang đã bị hoàn toàn phong cấm, coi như là Đại Thánh cấp bậc cường giả, cũng không thể xông vào, càng không thể như vậy không kinh động mọi người hào không một tiếng động địa xuất hiện ở Diệp Thanh Vũ bên người.

Phảng phất hắn đã sớm đứng ở nơi đó, chỉ là mọi người không nhìn thấy mà thôi.

Chuyện này. . . Rốt cuộc là ai?

Ngạo Thiên Tôn cùng bên người một vị khác Thiên Càn Tông Thánh giả liếc mắt nhìn nhau, cảm giác được một tia không ổn, lặng lẽ lui về phía sau.

Mà Tuyền Cơ Thánh nữ trong nháy mắt này, nhưng là sắc mặt đại biến, trong con ngươi lộ ra cũng không còn cách nào che giấu to lớn vẻ hoảng sợ.

Bởi vì nàng đã nhận ra lai lịch của người này.

“Cái này không thể nào.” Tuyền Cơ Thánh nữ thất thanh kêu to, cũng không còn chút nào trước trấn định thận trọng, tuy rằng có màu bạc khăn che mặt bọc lại khuôn mặt, nhưng có thể tưởng tượng cái kia khăn che mặt bên dưới trên mặt, có như thế nào khiếp sợ cùng khủng hoảng.

“Có cái gì không thể.”

Một thanh âm khác vang lên.

Diệp Thanh Vũ bên người, ánh sáng lấp loé, hư không như gợn sóng bình thường dập dờn lên, một bóng người từ màu bạc gợn sóng bên trong đi ra, yểu điệu uyển chuyển, lồi lõm có hứng thú, thon dài hoàn mỹ tới cực điểm, một thân chiến y màu tím, ánh sáng lưu chuyển, tràn ngập một luồng thần bí cổ xưa khí tức.

Chính là Phượng Hoàng Thiên nữ.

“Ngươi. . .” Tuyền Cơ Thánh nữ giật nảy cả mình.

Nhưng mà còn chưa chờ nàng đang nói chuyện, lại là một cái kiều tiểu yểu điệu bóng người màu đen, từ cái kia hư không gợn sóng bên trong đi ra, nhưng là Hắc Ma tộc Tiểu công chúa, một mặt tàn nhẫn sắc, chặt chẽ tập trung Tuyền Cơ Thánh nữ, cười lạnh nói: “Tiện nhân, ngươi và ta ân oán, hôm nay kết thúc.”

Cùng lúc đó, cái kia hư không gợn sóng bên trong, ánh sáng không ngừng lấp loé, lại có mấy bóng người đi ra, mỗi một bóng người đều dâng trào khí tức mạnh mẽ, đều là Thánh giả cảnh giới tu vi, có Hắc Ma tộc cường giả, cũng có bộ tộc Phượng Hoàng hộ đạo Thánh nhân.

“Ha ha ha, Diệp đại ca ngươi toán thật chuẩn, lấy chính mình vì là mồi nhử, những này đầu trâu mặt ngựa quả nhiên đều nhảy ra ngoài, ha ha, hôm nay đem Tuyền Cơ tiện nhân cùng nàng vây cánh, một lưới bắt hết, cố gắng trút cơn giận.” Cuối cùng từ cái kia hư không gợn sóng bên trong đi ra chính là đầu trọc tên béo Lý Thánh Diễn, nghênh ngang như là một con cua như thế, từ khi cứu ra Tiếu Phi Chuẩn Đế sau khi, hàng này bước đi đều sắp muốn nghênh ngang mà đi.

Trong nháy mắt, nhân số nghịch chuyển.

Diệp Thanh Vũ một phương cao thủ số lượng, triệt để áp chế Tuyền Cơ Thánh nữ đám người.

Lúc này, đối diện cũng có nhân ý thức được cái gì.

Chủ yếu nhất chính là, bọn họ đoán được cái kia thanh y Như Ngọc anh tuấn thân phận của người trẻ tuổi.

Xèo!

Vị kia Thiên Càn Tông Thánh giả, sợ đến mặt như màu đất, không nói câu nào, hóa thành một vệt sáng, liền muốn chạy trốn. . .

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, oành địa một tiếng, thân hình của hắn, đánh vào phong ấn trên đại trận, bị chấn động đến mức bay ngược trở về.

“Làm sao sẽ?” Hắn kinh hãi.

Trận pháp chính là bọn họ bố trí, trên người đều có chứa đặc chế phá trận phù, theo lý mà nói, bọn họ ra vào trận pháp này cực kỳ ung dung, thế nhưng bây giờ làm cái gì. . . Dĩ nhiên xông ra không được?

Tuyền Cơ Thánh nữ sắc, cực kỳ lúng túng.

Nàng đã nhìn ra, toà này nguyên bản dùng để giam cầm Diệp Thanh Vũ trận pháp, hiện tại đã đã biến thành phản giết các nàng đoàn người cạm bẫy, Tiếu Phi Chuẩn Đế thần thông vô thượng, hắn nếu xuất hiện ở đây, cái kia cũng đã quyết định cuối cùng kết cục, trận pháp này sớm đã bị Chuẩn Đế thần thông nghịch chuyển, ai cũng trốn không ra.

Cũng chỉ có Chuẩn Đế thần thông, mới có thể trong một ý nghĩ, phá tan một cái đường hầm không gian, đem Phượng Hoàng Thiên nữ, Hắc Ma tộc Tiểu công chúa còn có hai tộc Thánh giả, đều dễ dàng khu vực vào đến Thông U sơn trang vững như thành đồng vách sắt phòng thủ trung ương phúc địa.

Sắc mặt nàng phức tạp nhìn về phía Diệp Thanh Vũ.

Người trẻ tuổi này thủ đoạn, lần thứ nhất để Tuyền Cơ Thánh nữ cảm giác được đau lòng.

Nghe cái kia tên béo ý tứ, tất cả những thứ này hiển nhiên là Diệp Thanh Vũ sắp xếp, hắn đã sớm đoán được, chính mình sẽ tính toán cho hắn, rời đi Hung Thú Phong sau khi, càng là một đường cố ý một người độc hành, để cho mình thả lỏng cảnh giác, sau đó ở đây đặt bẫy, muốn giết người đoạt bảo, tuy biết thông minh quá sẽ bị thông minh hại, vừa vặn trúng rồi Diệp Thanh Vũ tính toán.

Đến lúc này, cục diện triệt để nghịch chuyển.

Trốn, là căn bản không thể.

Coi như là hết thảy lá bài tẩy Bảo khí đều đánh ra đến, Tuyền Cơ Thánh nữ cũng rõ ràng địa biết, chính mình không thể từ một vị Chuẩn Đế trong tay chạy đi, cái này cũng là tại sao nàng ở nhận ra Lý Tiếu Phi thân phận sau khi, tuy rằng sợ hãi sợ hãi, tuy rằng lòng như tro nguội, nhưng cũng ép căn bản không hề sinh ra thoát thân chi tâm nguyên nhân căn bản.

“Ngươi. . .” Tuyền Cơ Thánh nữ nhìn Diệp Thanh Vũ, cười khổ nói: “Ngươi làm sao liền xác định như vậy, ta sẽ hiện thân, ra tay đối phó ngươi?”

Diệp Thanh Vũ cười đến mức vô cùng xán lạn.

“Đạo lý rất đơn giản.” Hắn nhìn Tuyền Cơ Thánh nữ, khẽ nói: “Bởi vì cẩu cải không được ăn cứt.”.

Đọc Truyện: Hoàng Kim Ngư Trường

Tác giả: Toàn Kim Chúc Đạn Xác

Chương 1300: Gấu nâu ăn thức ăn cho chó

Bước đầu tiên quay chụp chủ yếu là ảnh chụp, in ấn thành áp-phích, chế tác điện tử tuyên truyền hình ảnh sử dụng.

Hổ tử cùng Báo tử tạo hình bách biến, chụp mũ, mang kính mác, mang kính đeo mắt, mặc áo choàng, đánh nơ, đeo caravat, còn có hiện tại lưu hành các loại báo thù liên minh Siêu Cấp Anh Hùng tiểu y phục. . .

Chứng kiến Hổ tử ăn mặc Captain America áo khoác, đeo Captain America khăn trùm đầu mà Báo tử tắc chính là làm Spider Man cách ăn mặc bộ dạng, Tần Thì Âu có chút kinh ngạc, hỏi: “Cái này có phải là xâm quyền? Các ngươi có thể dùng sao?”

Erica nói ra: “Ah, không có sao, chúng ta tập đoàn đã cùng Marvel phương diện tiến hành rồi trả tiền hợp tác, có thể sử dụng anh hùng của bọn hắn tạo hình.”

Tần Thì Âu sợ hãi than nói: “Oa ah, xem ra các ngươi là muốn đại làm một hồi.”

Erica mang đến bọn hắn mới nhất hình thức ăn chó, toàn bộ đồng ý Bắc Cực biển sâu nước đá tinh hoa không cốc cách điều chế thức ăn chó, được xưng khẩu phần lương thực trung không chứa cốc loại vật chất, dùng cá biển sâu tôm làm nguyên liệu chủ yếu, toàn bộ phương vị vì chó nhỏ khỏe mạnh phát triển hộ tống.

Tần Thì Âu sau khi xem mới biết được, hiện tại thức ăn chó đồ chơi này nhi cùng baby bú sửa phấn đồng dạng, đều có sáo trang. Ví dụ như bộ này Bắc Cực biển sâu nước đá tinh hoa không cốc cách điều chế thức ăn chó, tổng cộng có bốn loại, phân biệt cho cẩu baby, chó nhỏ, trưởng thành cẩu cùng lão niên cẩu dùng ăn, không cùng tuổi đoạn ăn bất đồng thức ăn chó.

Chụp được một loạt nguyên đồ mỹ chiếu về sau, nhiếp ảnh gia vốn muốn dừng tay, đạo diễn hướng Erica sử một cái ánh mắt, hai người thấp giọng nói vài câu, đạo diễn lại tìm cái kia nhiếp ảnh gia tiếp tục quay chụp.

Tần Thì Âu phát hiện bọn hắn mờ ám, hỏi: “Này, tổng giám đốc. Xin hỏi các ngươi làm cái gì vậy?”

Erica sóng mắt lưu chuyển mỉm cười, Tần Thì Âu giành nói: “Có quan hệ chúng ta ở giữa hợp tác, hi vọng ngài có thể đối với ta thẳng thắn thành khẩn đối đãi, ngươi biết ta là hạng người gì, ta đối với người tín nhiệm cho tới bây giờ đều chỉ có một lần.”

Erica cười khổ một tiếng. Nói: “Không, Tần tiên sinh, ngài cảnh giác quá mạnh mẽ, chúng ta không phải đến hại tiểu Hổ tử cùng tiểu Báo tử. Là như vậy, dựa theo bình thường quá trình, cấp này đoạn quay chụp công tác nên vậy đã xong. Nhưng ta cùng đạo diễn thương lượng sau, ý định tiếp tục đập một điểm ảnh chụp.”

Tần Thì Âu cảnh giác hỏi: “Vì cái gì?”

Erica thành thành thật thật nói: “Bởi vì vì kế hoạch của chúng ta xuất hiện lệch lạc! Bình thường mà nói, cho sủng vật chụp ảnh đều là trước cho chúng nó đập đơn thể chiếu, sau đó trở về so sánh tấm tiến hành PTS xử lý, bởi vì chúng dù sao thấp chỉ số thông minh. Làm không được phối hợp quay chụp. Nhưng tiểu Hổ tử cùng tiểu Báo tử có thể làm được, cái này làm cho người ta giật mình, tại là chúng ta quyết định, tiếp tục đập, hơn nữa đập định bản chiếu.”

Nghe xong lời này, Tần Thì Âu nhíu mày, Erica nhún vai nói: “Thật có lỗi, Tần tiên sinh. Đây là chúng ta lỗi, chúng ta đối với Hổ tử cùng Báo tử hiểu rõ không đủ sinh ra những này khác biệt.”

Tần Thì Âu ngược lại giải thích, hắn chỉ là có chút đau lòng Hổ tử cùng Báo tử. Nhưng lấy tiền muốn làm việc, huống chi Erica đem tư thái phóng thấp như vậy, hắn cũng không có ý tứ nói cái gì.

Vì vậy, hắn đành phải nói ra: “Không có sao, Erica, chúng ta có lẽ hay là mài hợp kỳ. Hi vọng về sau chú ý phương diện này.”

Lúc này Erica trợ lý đưa đến một cái rương thức ăn chó, Tần Thì Âu muốn một túi quan sát. Nàng mở ra một túi phóng tới Hổ tử cùng Báo tử trước mặt, chuẩn bị đập chúng ăn thức ăn chó ảnh chụp.

Hổ tử cùng Báo tử chỉ ở rất nhỏ biết được nếm qua một điểm thức ăn chó. Về sau Tần Thì Âu phát hiện chúng càng ưa thích ăn đựng Hải Thần năng lượng đồ ăn, vì vậy liền mang theo chúng cùng nhau ăn cơm, hắn ăn cái gì hai cái tiểu gia hỏa ăn cái gì.

Erica đối với các nàng công ty thức ăn chó sung mãn tin tưởng, kết quả Hổ tử cùng Báo tử đi lên hít hà, bĩu môi rời đi.

Đạo diễn kinh hỉ kêu lên: “Cassius, ngươi đập hạ có tới không? Ah, mẹ nó, chúng vừa rồi biểu lộ, đập hạ có tới không?”

Nhiếp ảnh gia chẳng quan tâm trả lời, tại đó đối với Hổ tử cùng Báo tử ‘Ba ba ba’ ấnmáy như tia chớp .

Erica trợn tròn mắt, nàng kỳ quái hỏi: “Chuyện gì xảy ra? Cái này hai cái hài tử như thế nào không ăn chúng ta thức ăn chó? Điều đó không có khả năng!”

Nàng chạy nhanh đi qua, một lần nữa mở ra một túi đưa cho hai cái tiểu gia hỏa, nhưng chúng lần này ngửi đều không đi ngửi, dùng khinh bỉ đôi mắt nhỏ thần thái mắt lé xem Erica cùng thức ăn chó, cách phải rất xa.

Erica cùng cấp dưới sắc mặt đều thay đổi, nàng kinh ngạc nói: “Chuyện gì xảy ra? Xảy ra vấn đề gì rồi? Phần này thức ăn chó không có cho chó Lab làm thí nghiệm rồi sao sao?”

Phụ tá của nàng lo lắng nói: “Đương nhiên làm, chó Lab rất thích ăn loại này thức ăn chó, bởi vì chúng ta chọn dùng cá biển sâu nguyên liệu, chó Lab thích ăn loài cá thực phẩm.”

Tần Thì Âu biết đạo chuyện gì xảy ra, hắn nói ra: “Cái này có chút khó làm rồi, chó của ta cẩu ăn thức ăn chó đã từng xảy ra một chút việc, về sau chúng một mực đi theo ta ăn, không phải các ngươi thức ăn chó sự tình, chúng không ăn bất luận cái gì nhãn hiệu thức ăn chó.”

Tại dưới cây phong chính mắt hí ngủ gà ngủ gật Hùng Đại mở ra mắt nhỏ, nó kéo ra mũi, mở rộng tứ chi bò lên, nhiếp ảnh gia, đạo diễn bọn người tranh thủ thời gian hướng Tần Thì Âu bên người chạy.

“Không có sao, bọn tiểu nhị, ta gấu thật biết điều, nó tuyệt sẽ không thương hại các ngươi.” Tần Thì Âu an ủi.

Bím tóc đuôi ngựa đạo diễn cười mỉa nói: “Chúng ta minh bạch, nhưng chúng ta có lẽ hay là sợ hãi! Thượng Đế, cái này thật đúng là một đầu hung thú! Nếu như tại dã ngoại đụng phải nó, ta sẽ hù chết!”

Hùng Đại lười biếng đi đến Hổ tử đá văng thức ăn chó chỗ đó, hiếu kỳ đánh giá liếc, dùng móng vuốt xé rách mở đóng gói túi, liếm láp thức ăn chó bánh bích quy bắt đầu ăn.

‘Răng rắc răng rắc’, Hùng Đại rất nhanh đem một túi thức ăn chó ăn xong, sau đó nó lại lần nữa duỗi duỗi người, cảm thấy hứng thú hướng Erica đi đến, đôi mắt nhỏ sáng ngời hữu thần chằm chằm vào Erica trong tay mở ra cái kia túi thức ăn chó.

“Cái này, đây là gấu nâu có lẽ hay là cẩu?” Nhà nhiếp ảnh kinh ngạc hỏi, “Chẳng lẽ gấu nâu cũng thích ăn thức ăn chó?”

Tần Thì Âu cười khổ nói: “Tại nhà của ta gấu trong mắt, gì đó chỉ điểm có thể ăn cùng không có thể ăn, không có ăn ngon cùng không thể ăn hai điểm, hiển nhiên, nó hiện tại bị loại này chưa thấy qua đồ ăn vặt hấp dẫn đến.”

Erica bị Hùng Đại chằm chằm vào, phía sau lưng mồ hôi lạnh cuồng bốc lên, nàng thử đem thức ăn chó giơ lên, Hùng Đại liền duỗi ra hai chỉ mập ục ục Đại Hùng chưởng, hợp cùng một chỗ chờ đợi nhìn xem Erica.

Nữ kinh lý đem thức ăn chó đều rót vào nó bàn chân gấu, Hùng Đại ngồi xuống, cổ thoáng cái kéo lão dài, cúi đầu lè lưỡi một liếm, đem một nửa bánh bích quy liếm vào trong mồm.

Sau khi ăn xong, Hùng Đại đôi mắt nhỏ nhíu lại, khóe miệng sau này toét ra, vui sướng lộ ra một cái gấu nâu thức khuôn mặt tươi cười.

“Khó có thể tin!”

“Mẹ nó! Còn có so đây càng lớn gấu sao?”

“Erica, các ngươi nên vậy thỉnh nó đi đại ngôn! Này đầu gấu sau lưng thị trường có mấy cái ức!”

Đọc Truyện Thời Đại Đổi Mới

Chương 9:

Trên xe, đầu tôi bắt đầu quay cuồng với những cơn nôn từ mùi thuốc lá của Hoàng Yến, hoặc mùi thức ăn tỏa ra từ hàng quán hai bên đường, chúng làm dạ dày tôi quặn lại. Và đấy, tôi thấy mình sắp không còn tỉnh táo nổi nữa rồi. Ba cô “bạn thân” của tôi đang nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng vấn đề là tôi chẳng nghe thấy gì cả và cứ vật và vật vờ như đang phê thuốc ở ghế sau. Thật ra có nghe được một vài đoạn đứt quãng đấy… Nhưng tôi tin là với tình trạng của mình bây giờ thì cũng sớm quên sạch mà thôi! – Mỗi lần say rượu là y như rằng… Tao biết ngay là kiểu gì cũng sẽ có chuyện xảy ra với nó mà.

– Nhưng mày có thấy lần này nó say rượu mà ngầu lòi ra không? Nói chuyện nghe có lý hẳn ra ấy.

– Có lý con khỉ! Tao chỉ thấy nó sắp điên lên và sẵn sàng tẩn cho cái thằng béo kia chết thì thôi ấy. Mà nói bé đi, đừng có để nó tỉnh dậy không cơn thịnh nộ lại trút lên đầu tao với chúng mày bây giờ…

Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, nhưng tôi nhớ là mình đã tỉnh dậy trước những lắc liên tiếp của Hồng Anh: – Dậy! Dậy đi mày! Tỉnh, tỉnh!

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, sau đó trong lúc tôi còn chưa tỉnh táo lại thì ba đứa kia đã quay sang bàn bạc gì đó. Sau đó nữa, tôi bị vứt khỏi xe không thương tiếc, còn chúng nó thì chạy biến từ đời nào.

Tôi phải mất một lúc loay hoay mới thấy mình tỉnh táo ra. Có lẽ giấc ngủ ngắn ngủi kia đã giúp ích cho tôi phần nào để có thể chống chọi được. Tôi mở túi xách lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy con số mười giờ ba mươi phút, tôi gần như chết sững.

Thôi tèo rồi! Tèo chắc rồi em ơi.

Tôi ôm đầu khóc không ra nước mắt. Tôi vốn định về trước mười giờ để có thể đường hoàng đi vào bằng cổng chính, nhưng như này thì xong rồi. Haizza, tất cả chỉ tại mấy cốc rượu… và cả tại tôi nữa mới đúng. Ôi thôi, làm thế quái nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ???

Không! Tôi không thể ở ngoài cả đêm được. Không đi cổng chính thì đi cổng phụ, cổng chui. Nghĩ tới đây, tôi liền hừng hực khí thế đứng bật cả dậy. Phải phải, tôi đáng ra là nên lạc quan như thế này ngay từ đầu mới đúng.

Tôi quay đầu ra sau nhìn bức tường cao ngất chắn trước mặt. Được rồi, mặc dù không thừa nhận nhưng tôi thề là khi nhìn thấy nó tôi chẳng tài nào lạc quan nổi. Dù chân và tay tôi đã dài hơn nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa là khả năng leo trèo của tôi được cải thiện, cũng không có nghĩa là tôi có thể vượt qua được cái bức tường này.

Rốt cuộc thì đây có phải là nhà tù đâu mà lại xây cái tường cao thế không biết!

Tôi ném túi xách và dép vào trước, sau đó thì bắt đầu leo thật lực. Bất kể thế nào, nó chính là con đường duy nhất lúc này của tôi, không đi không được, không thử không xong.

Nhưng khốn nạn làm sao tường lại trơn tru tới kinh ngạc luôn! Nó chẳng có chỗ nào gồ ghề ra để bám vào mà leo ấy chứ!

Không có chỗ bám, tôi gần như chịu chết không leo lên được. Mặc dù đã thử lại nhiều lần nhưng tôi vẫn không thành công. Sau gần chục phút cố gắng, tôi bất lực ngồi bệt xuống đất với tình trạng ướt đẫm mồ hôi.

“Phù… phù!” Tôi thở không ra hơi vì mệt. Bây giờ mà cho tôi đi ngủ thì tôi thề lưỡi tôi sẽ vắt sang một bên cho xem.*

* Ý là ngủ say như chó ấy, vì chỉ có chó ngủ mới vắt lưỡi sang một bên thôi!

Gió đêm bốc lên, mang theo hơi mát rượi thổi về phía tôi. Cảm giác mát mẻ ấy làm tôi thấy bình tĩnh lại, dù có hơi ngắn ngủi. Rượu làm tĩnh mạch giãn nở khiến cơ thể nóng lên, cũng làm cho rối loạn chức năng của tiểu não khiến các hoạt động tay chân cũng không còn chuẩn. Việc leo trèo như này là không có kết quả, nó chỉ khiến cho bụng tôi quặn lại và bị cái nóng bức làm cho phát rồ lên mà thôi!

Hay là tôi gọi cho An cầu cứu? Không được, không được,… Con bé này không đáng tin. Mặc dù An không xấu nhưng thái độ của An đối với tôi rất dè chừng, tôi có cảm giác nó có ác cảm với mình. Hơn nữa, tôi cũng không chắc nó có phải tai mắt của bà “mẹ chồng” đáng mến của tôi hay bất kì ai cài bên cạnh để giám sát hay không nữa.

Thôi, hay là gọi cho Phong đi. Vì dù sao cậu ta cũng đi bar giống tôi, chắc là sẽ biết chỗ để lén lút đi vào thôi! Tôi nghĩ vậy và cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho cậu ta.

– Cô ngồi đây một cục làm gì thế này? – Đúng lúc đó thì Phong thình lình xuất hiện trước mặt tôi, cách tôi khoảng hai mươi mét về bên trái. Và cũng ngay sau đó, cậu ta đột nhiên cho tay vào móc từ trong túi quần ra cái điện thoại. Nhìn lướt qua màn hình, Phong nhăn nhó quay sang nói với tôi: – Cô gọi cho tôi làm cái quái gì vậy?

Tất nhiên là tôi cúp máy ngay, nở nụ cười nịnh bợ cậu ta: – Cũng không có gì, định hỏi xem bao giờ cậu về ấy mà.

Phong cong một bên mày lên, một bên thì trùng xuống, tỏ vẻ rất ngạc nhiên:

– Để làm gì?

– Tất nhiên là tôi… tớ, tớ phải đợi cậu rồi. Bọn mình nên về cùng nhau mà. – Tôi nhún vai, chớp chớp mắt. Sau đó thì liền đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi tiến về phía cậu ta.

– Cô chắc chứ? – Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ.

Tôi gật đầu kiểu vô cùng ngoan ngoãn, sau đó liền cun cút đi theo cậu ta. Vừa đi tôi vừa hỏi:

– Chúng ta sẽ vào bằng lối nào vậy? Chui lỗ chó hay trèo tường? – Tôi háo hức chờ Phong quay xuống trả lời.

– Đi cổng chính. – Phong dửng dưng đáp.

– Cái gì??? – Tôi dừng lại: – Cậu điên à?

– Tất nhiên là không. – Cậu ta nói, kèm một cái nhìn méo mó.

– Vậy tại sao lại còn đi cổng chính? Cậu không sợ bị bố mẹ phát hiện à?

– Đằng nào thì họ chẳng biết. Cô nghĩ leo tường thì sẽ thoát? Nhà tôi chỗ nào cũng lắp camera hết đấy, kể cả ở ngoài. – Phong tỉnh bơ nói mà không biết câu đấy đã làm cho trái tim mong manh của tôi đang vỡ nát thành từng mảnh: – Bọn họ đã muốn biết thì thiếu gì cách để biết.

– Nhưng… nhưng nếu nhỡ mà bố mẹ cậu nổi xung lên thì sao?

– À thế thì tôi sẽ được một bữa giáo huấn ra trò đấy nhưng cô thì không đâu. – Phong cười nhếch một bên môi, nhìn rất mỉa mai, châm biếm: – Họ sẽ chẳng làm gì cô cả.

Tôi im lặng triệt để và ngoan ngoãn theo cậu ta đi vào nhà, bởi vì tôi biết nói nữa chỉ làm cậu ta khó chịu thêm mà thôi. Vẫn còn một vài người hầu đang lau dọn trong phòng khách và hầu như đèn đóm đã tắt gần hết. Họ nhìn thấy chúng tôi nhưng không nói tiếng nào, chỉ đơn giản là nhìn một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục lau dọn.

Tôi trở về phòng của mình và bắt đầu thay một cái váy ngủ bằng vải lanh mát mẻ, rồi vệ sinh cá nhân, sau đó thì bật điều hòa và nhanh chóng chui lên giường. Tôi thấy hơi mơ màng, sau đó, tôi nằm nghĩ về câu cuối cùng Phong nói với tôi: Họ sẽ chẳng làm gì cô cả.

Lại tiếp tục nghĩ về “bố mẹ chồng” của tôi, một người nhiệt tình và một người thì dửng dưng. Chà, có lẽ với cách đối xử một nuông chiều yêu thương hết mức và một không quan tâm thì đúng là tôi tin họ sẽ chẳng làm gì tôi thật. Nhưng nếu chuyện này lọt vào tai bố mẹ đẻ thì cũng chưa chắc…

Mà thôi, lo làm gì cho mệt. Dù sao thì những người thấy cũng chỉ là mấy cô hầu, mà nhìn bộ dạng họ thì chắc là Phong đã có cách bịp miệng họ rồi, cũng chẳng tới lượt tôi phải ra tay. Kể ra đi cổng chính cũng là một ý sáng suốt đấy chứ!

Haizza, tôi đột nhiên thở dài một hơi, theo thói quen liền giơ tay ra sờ soạng mặt tủ bên cạnh tìm cái điện thoại, nhưng sự thật là nó không có ở đó. Tôi dừng lại, đúng rồi, cái túi xách và đôi dép!

Tôi bật dậy nhanh như cắt, từng đoạn kí ức dường như hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi. Trời ơi, sao tôi lại có thể quên nó cơ chứ! Lén lén lút lút mở cửa ra, tôi ngó nghiêng nhìn xung quanh. Xem ra là đi ngủ hết rồi. May là họ vẫn bật điện ở hành lang không thì tôi sẽ sợ chết khiếp mất. Tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, rón rén bước từng bước xuống nhà.

Tới trước cửa nhà an toàn, tôi liền vặn nắm đấm cửa, nhưng không mở được. Tôi lay lay nó mấy cái rồi mới nhận ra… Định mệnh, khóa rồi. Tay tôi sờ vào cái ổ khóa, mát lạnh. Bất đắc dĩ, tôi đành phải trở lại phòng của mình, sau đó lục tung hết ngăn bàn, ngăn tủ, túi tiếc để tìm chìa khóa,

Thiên Kim à, hãy nói với tôi là cô có một cái đi! Tôi vừa tìm vừa lầm bầm cầu nguyện.

À và đấy, sau một hồi lục lọi thì tôi xin rút ra kết luận là ông trời không có mắt, chẳng – có – một – cái – chìa – khóa – nào – cả. Tiên sư nhà nó!

Tôi đứng dựa người vào tường, mặt thấp thoáng sự lo âu.

Hay là thôi, kệ mợ nó luôn? Đằng nào thì sáng mai người hầu cũng nhặt được rồi đem nộp lại thôi! Ớ mà khoan, nếu họ đưa cho “bố mẹ chồng” tôi thì tôi biết giải thích thế nào bây giờ? Mà giả dụ có người thủ tiêu luôn cái túi xách thì làm thế nào? Nguyên cái túi đã có giá trị không nhỏ rồi, lại còn điện thoại, ví,… Chắc là có lấy thì vẫn phải để lại đôi tông chiến màu đen chứ hả?

Nói chung là không được, không được. Tôi lắc lắc đầu. Tôi phải nghĩ cách, phải nghĩ cách…

Ôi nhưng mà tổ sư, tôi sắp buồn ngủ không chịu được rồi. Đầu óc vì mấy cú lắc lúc nãy mà trở nên ong ong hơn. Tôi đưa hai tay lên xoa mắt, ép cho mình tỉnh táo lại.

Vẫn không được. Thôi kệ nó vậy, đằng nào cũng chết, chi bằng đi ngủ bây giờ, ngày mai còn tỉnh táo mà nghĩ cách đối phó vậy, dù sao thì tôi cũng chẳng trụ được bao lâu.

Lảo đảo đi về giường, tôi nằm ườn lên và bắt đầu ngáy những tiếng đều đều.

***

Như mọi buổi sáng thông thường, An vào phòng lúc tôi vừa thức dậy, cúi gập người xuống về phía trước chào tôi và đi tới đỡ tôi đứng lên. Tôi không chắc là mình tỉnh táo cho lắm, đầu tôi hơi choáng, và mắt tôi đang rất mỏi mệt.

– Tiểu thư, chị uống rượu sao? – Cho tới khi An thì thầm vào tai tôi, bằng giọng điệu rất lo ngại. Lúc đó, tôi mới nhớ ra, ừ ha, tối qua tôi đã uống rượu, lại còn đi bar nữa.

– Ừ, một chút. – Tôi đáp, và dừng lại để nghĩ cách giải thích cho hợp lý: – Hôm qua chị hơi ốm, nên đã uống tí rượu trứng** để giải cảm.

** Rượu trứng chữa giải cảm hình như là phương pháp của Nhật (mẹ mình nói thế). Rượu này ngon lắm, dễ uống cực.

– Trời! Chị bị lúc nào thế? Sao không gọi em. – Nghe tôi nói thế, An lập tức lo sốt vó lên. Nó chẳng khác gì mẹ tôi cả, lúc tôi bị ốm, bà cũng có bộ dạng y hệt.

Tôi lắc đầu: – Không sao nữa rồi, chị đi mua ít rượu trứng về uống và sau đó đi ngủ nên khỏi rồi.

An nhìn tôi bằng vẻ mặt lưỡng lự. Tôi đoán là nó không tin, vì rượu trứng không có mùi như thế này, và nếu chỉ uống một tí thì mùi cũng không nồng như thế này. Nhưng trái ngược với sự tiên đoán của tôi rằng An sẽ hỏi gì đó, con bé không nói gì và chúng tôi sinh hoạt như bình thường. Tôi đánh răng lại nhiều lần, thật nhiều lần cho sạch cái mùi ấy. Nhưng nó vẫn không hết được, tôi thực sự lo lắng rồi đây.

– Em có thể xịt cho chị chút nước hoa không? Loại nào cũng được, mùi hơi nồng một chút ấy. – Tôi nói với An khi con bé đang làm tóc cho tôi.

Tôi tin là con bé hiểu tôi muốn gì từ những lọ nước hoa ấy. Làm tóc xong, An chọn một cái lọ thủy tinh cầu kì màu tím ở trên bàn, mở nắp và xịt vào gáy, cổ tay cho tôi. Sau khi xịt xong, tôi đưa tay lên ngửi thử, hừm, nó có mùi thơm của… hóa chất, khá nồng nhưng ít nhất là nó đã cản được mùi rượu thật. Tôi lúc này mới dám thở phào một tiếng.

Tới khâu trang điểm, tôi nhờ An dùng kem che khuyết điểm phủ lên trên mấy cái quầng thâm cho tôi, và tất nhiên là đánh phấn dày một chút. Tôi chẳng muốn ai nhìn thấy chúng, nhất là “mẹ chồng”, bà sẽ hỏi tôi và tôi thật sự chẳng còn hơi đâu để mà bịa ra một lý do thật hay nữa.

Nhìn vào trong gương, tôi nhủ thầm có lẽ phong cách này mới giống Thiên Kim. Da trắng bệch màu phấn, và thì môi đỏ tươi như máu.

Bạch Tuyết nhìn thấy cũng phải lạy bằng bố!

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Truyện Cẩm Y Vệ trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!