Đề Xuất 2/2023 # Đọc Chương 23: Cho Chó Ăn Chè # Top 11 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 2/2023 # Đọc Chương 23: Cho Chó Ăn Chè # Top 11 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Chương 23: Cho Chó Ăn Chè mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tiêu lão gia càng nhìn người trước mặt, nỗi buồn năm xưa lại ùa về, phủ kín đôi mắt ông bằng mây đen. Thằng hầu năm đó bỏ đi biệt tăm, cậu ba cho người đi tìm khắp nơi mà không thấy, thì ra nó trốn đến đây. Trốn đi như một thằng hèn, để không phải đau đớn vì quá khứ nữa. Còn Tiêu Hách và Lê Diễm Quỳnh? Ai trả lại cho họ những mất mát kia? “Này, cậu phải gọi lão gia là ông. Gọi là cậu hoá ra lại bằng con ông à?” Anh lái xe bất bình lên tiếng, vì anh ta không biết Lý Hải là thằng hầu cũ của ông chủ. “Nó muốn gọi thế nào kệ nó. Mày giúp vợ chồng anh chị Vương ôm lúa vào nhà, còn thằng Hải, mày theo tao.” Tiêu lão gia lên tiếng, sai anh lái xe đi giúp ông bà Vương ôm thóc. Còn mình cùng thằng hầu cũ đi vào nhà gã xem xét. Căn nhà ba gian xập xệ, lập mái ngói xác xơ. Đồ đạc cũ kỹ, chẳng có gì đáng giá. Hoạ chăng chỉ có bộ ấm chén mang ra đồng nát bán thì được mấy xu. Bàn thờ nhỏ, có ba bài vị. Của cha mẹ thằng Hải và bà cả Diễm Quỳnh. “Mày dám thờ cả vợ tao? Mày nghĩ vợ tao ngủ với mày là trở thành vợ mày à? Để tao nhắc cho mày nhớ, Lê Diễm Quỳnh là vợ của Tiêu Hách, không phải của Lý Hải.” Tiêu lão gia cười khẩy khi nhìn ba chữ Lê Diễm Quỳnh nắn nót trên tấm bia gỗ. Ở nhà thờ Tổ của Tiêu gia, bà cả được treo ảnh, tụng kinh và cầu siêu hằng ngày. Có hai nơi thờ bà cả, vậy bà sẽ an nghỉ bên nào? “Con lạy cậu, con trót dại. Con thương mợ thật lòng.” Lý Hải quỳ xuống, xúc động rơi nước mắt. Đứng trước cậu cả cao quý, phận gã đã hèn mọn lại càng hèn mọn hơn. “Tao không yêu Diễm Quỳnh, đó là sự thật. Sau khi mày bỏ đi không lâu thì mợ mất. Mày biết đúng chứ? Đám tang của mợ, tao đã làm rất to, loan tin khắp Trung Hoa, để nó đến tai mày, để mày lập được cái bia này đấy?” Tiêu lão gia chua chát rút một nén hương, cắm vào bát của bà cả. Thì ra bà cả có một nơi trú ngụ tốt hơn nhà thờ Tổ của Tiêu gia. “Diễm Quỳnh yêu mày, tao cũng biết. Và cái ngu của tao là mắt nhắm mắt mở cho qua. Rồi một ngày bà phát hiện và bung bét.” Tiêu lão gia vẫn không thể thừa nhận trước mặt Lý Hải, ông còn yêu gã nhiều hơn bà cả Lê Diễm Quỳnh. “Con lạy cậu, con lạy cậu…” Lý Hải chắp tay lên trán, thút thít mà van xin. Lão gia nói một câu, gã lạy ông một tiếng. Gã dành cả cuộc đời chỉ để sám hối, dằn vặt. Gã dành cả cuộc đời để cầu xin Tiêu lão gia. Tiêu lão gia ngửa mặt lên trời, nhắm mắt lại tĩnh tâm. Ông không muốn mất bình tĩnh trước mặt người này. Ông không muốn nhìn Lý Hải rơi nước mắt. Thằng Hải mít ướt ông biết có một đôi mắt long lanh, nụ cười ngố ngố, rất dễ xúc động. Cậu ba năm đó từng chết chìm trong mặt hồ sâu thẳm nơi đáy con mắt long lanh của người kia. Cậu ba, mợ ba đều yêu Lý Hải. Thật sự, cậu ba năm đó vô cùng cay cú. Còn cay đắng gì hơn khi bị người mình thương thầm và người vợ kết tóc của mình phản bội. Một cậu ba lừng danh Trung Hoa bị thằng hầu và vợ cắm một cái sừng vừa ngứa vừa đau. Lê Diễm Quỳnh, Lý Hải, hai người hại cậu ba thê thảm quá.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hai con người này để lại trên đời cho Tiêu lão gia một báu vật, là cậu cả. Ông không thể phủ nhận bản thân mình vô cùng thương yêu Tiêu Chiến. Phải, Tiêu Dật và Tiêu Chung tuy là con ruột của ông, nhưng đều không thể thắng được vị trí của Tiêu Chiến. Có phải hay chăng vì khuôn mặt đẹp đẽ của cậu từ một khuôn với Lý Hải mà ra? Cơ mà thế quái nào tính tình của thằng quý tử lại giống cậu ba thế? “Cậu cho con hỏi, đứa bé năm đó… con của con và mợ, nó thế nào rồi?” Lý Hải không khi nào là không nhớ tới con của mình và Lê Diễm Quỳnh. Nếu không nhầm, đó chính là cậu cả Tiêu Chiến? Bà cả năm đó có chịu giữ lại con của gã và mợ ba không? “Con của mày ư? Vợ của tao lại sinh ra con của mày? Ha, dù nó là con của mày đi chăng nữa, thì trên danh nghĩa nó là con của tao. Ăn nói cho cẩn thận.” Sâu thẳm trong tâm Tiêu Hách, Tiêu Chiến là con của ông và Lý Hải. Ông tự huyễn hoặc mình như vậy, để bản thân chai lỳ với thực tại. Nhưng câu hỏi của Lý Hải lại kéo ông về với sự thật, không cáu mới lạ. “Vâng…con lỡ lời.” Lý Hải trong lòng trùng xuống, cúi gằm mặt. Lão gia nói như vậy, đứa bé vẫn còn sống sao? “Tiêu Chiến là cậu cả, con của Diễm Quỳnh. Nó đang chơi bên nhà họ Vương. Mày có thể đứng từ xa ngắm nó. Nhưng bỏ ý định cướp nó khỏi tao, hoặc nói ra sự thật đi. Tao không muốn nó nghĩ ngợi hay buồn bã.” Tiêu lão gia không bao giờ muốn Tiêu Chiến biết sự thật, sợ cậu cả sẽ rời khỏi ông, sợ cậu cả…sẽ hận ông. “Vâng, con lạy ông, con đội ơn ông.” Còn niềm gì sung sướng hơn khi biết mình vẫn còn một đứa con trên đời. Dù nó không thể hương khói sau này cho gã, nhưng trong lòng Lý Hải đã trào lên một tình thương mãnh liệt với giọt máu rơi của mình. Tiêu lão gia thở dài, nhìn một lần nữa xung quanh mái tranh xập xệ. Đúng là nhà của đàn ông, thiếu hơi ấm người phụ nữ, nó lộn xộn và bẩn thỉu thấy ớn. Tiêu Hách cảm thấy không đứng được ở đây nữa, liền bỏ ra ngoài. Trớ trêu thay, ngoài cửa có một bóng người đứng hoá đá ở đó từ bao giờ. Vương Nhất Bác đã nghe thấy mọi chuyện. Vương Nhất Bác nghe lời mẹ mang sang nhà Lý Hải bát canh cua, chứ để gã ăn cơm với cà không thì xót ruột lắm. Ai ngờ thầy Vương đi tới cửa thì thấy chú Hải của cậu đang quỳ mọp dưới đất, lão gia đứng trên xối xả sỉ vả vào mặt gã. Nghe tới thông tin cậu cả là con của Lý Hải, thầy Vương suýt thì làm đổ bát canh, may mà giữ lại được. Chuyện đời đâu ai ngờ, không thể ngờ được, lão gia…quá cao cả. “Thầy coi như không nghe thấy gì đi, tôi về trước.” Tiêu lão gia bình tĩnh vỗ vai Vương Nhất Bác, xốc lại áo rồi về nhà họ Vương. “Chú…” Vương Nhất Bác không biết phải đối mặt với Lý Hải thế nào, đành đặt vội bát canh lên bàn, rồi chạy một đường về. Mặt cậu tái mét, không ngờ lần này về nhà lại biết thêm được một bí mật gia tộc. Vương Nhất Bác mặt như đưa đám thất thểu ngồi vào mâm cơm. Tiêu Chiến đang cắm mặt vào húp lấy húp để bát canh cua nấu mùng tơi mướp, vừa húp vừa nức nở khen. Chú Hải cũng vô cùng thích canh cua mùng tơi mướp, đây là cha con giống nhau ư?

Ăn Chè Có Béo Không? 7 Cách Giảm Cân Bằng Chè Tốt Cho Sức Khỏe

Chè đậu xanh, đậu đen, chè bưởi, bắp, …được ăn thường xuyên đặc biệt mùa hè. Ăn chè có béo không khi tần suất ăn chè nhiều lần trong tuần? Những lưu ý khi chọn món và cách dùng sẽ giúp bạn an tâm về cân nặng khi ăn chè nhất là đối với người đang giảm béo.

Với mọi người từ trẻ tới lớn tuổi đều không xa lạ gì với món chè giải nhiệt, thanh mát. Cùng với đó, có nhiều cách chế biến tạo ra các hương vị chè độc đáo, khác lạ.

Theo đó, để xác định lượng calo nạp vào cơ thể khi ăn 1 cốc chè còn phụ thuộc bạn ăn chè gì? Trong đó bao gồm những nguyên liệu nào?

Trung bình, trong một cốc chè định lượng 300ml chứa khoảng 300 Kcal theo đúng kết quả nghiên cứu khoa học.

Thống kê, chi tiết từng calo trong mỗi loại chè cụ thể:

Chuyên gia dinh dưỡng khẳng định việc tăng cân là do năng lượng tiêu hao qua vận động, chuyển hóa, … thấp hơn nhiều so với năng lượng nạp vào cơ thể.

Do đó, khi bạn ăn món vặt chứa nhiều calories cùng những thực phẩm trong bữa chính có nhiều năng lượng sẽ khiến mức cab hấp thụ trong ngày tăng cao.

Chiếm tới 1/4 calo cần thiết trong 1 ngày (400Kcal), bữa vặt thường xuyên như món chè chắc chắn sẽ khiến cân nặng của bạn bị ảnh hưởng tiêu cực.

Do đó, người ít vận động, dân văn phòng ngồi nhiều một chỗ ăn chè tần suất cao thì mỡ bụng tích tụ là chuyện sớm muộn.

Đặc biệt, với những người ăn kiêng, cắt giảm lượng calo nạp vào chỉ từ 1000 – 1200 Kcal thì chuyên gia khuyến cáo ăn chè sẽ làm cản trở hiệu quả giảm béo.

Như vậy, không những ăn chè có béo không mà thực tế còn gây tăng trọng lượng cơ thể nhanh chóng, khó kiểm soát.

Bạn đang có thói quen ăn chè các buổi chiều để chống đói, giải nhiệt thì nên hạn chế ngay lại. Điều này thực sự là cần thiết nếu bạn muốn giữ dáng hay giảm được cân.

Đăng ký để nhận chia sẻ cách loại bỏ mỡ thừa 100% hiệu quả!

Nghiên cứu khoa học vè đậu đen và đậu đỏ cho thấy những thành phần bên trong các loại hạt họ đậu có khả năng làm nhanh no, ít thèm ăn.

Bên cạnh đó, những chất béo bão hòa không tìm thấy trong đỗ đen cùng lượng tinh bột đường thấp hạn chế tích tụ mỡ thừa.

Thành phần đậu xanh chứa chất đạm, vitamin thúc đẩy hoạt động của hệ tiêu hóa, cản trở hình thành mỡ dưới da hỗ trợ tích cực trong quá trình giảm cân.

Sở hữu hàm lượng cab thấp, chất xơ dồi dào nên khi đưa vào cơ thể sẽ tích cực chuyển hóa, đào thải loại bỏ chất béo ngăn chặn sự tích tụ dư thừa dưới da.

Nhiều chị em nghĩ rằng bí đỏ nhiều tinh bột đường ăn sẽ bị tăng cân. Tuy nhiên, theo nghiên cứu khoa học thì hoàn toàn không chính xác.

Bên cạnh tinh bột, lượng chất xơ, xenlulo và vị ngọt của đường thực vật sẽ giúp bạn đốt cháy mỡ thừa nhanh hơn.

Phân tích vỏ bưởi các chuyên gia nhận thấy có chứa một loại enzyme có tác dụng đốt cháy phá vỡ liên kết mô mỡ cùng vitamin C đào thải chất béo thừa ra ngoài.

Hơn nữa, nhờ bao gồm yến tuyết, nhựa đào, hạt chia, hạt sen, long nhãn, kỷ tử, táo đỏ mà khi ăn chè dưỡng nhan mọi người chia sẻ đều giảm béo đẹp da.

IV. Ăn nhiều chè có tốt cho việc giảm cân?

Ăn chè nấu từ đỗ đen, đỗ xanh, bí đỏ, … là những thực phẩm tốt cho sức khỏe con người nhưng khi ăn quá nhiều thì sẽ phản tác dụng đặc biệt là cân nặng.

Đa phần các món chè đều có thành phần bột năng, bột sắn tạo nên sự dẻo dính cho món chè. Chính vì lẽ đó khi bạn ăn buổi tối sẽ đầy bụng, khó tiêu.

Hơn nữa, chè có vị ngọt khi ăn buổi tối, trước khi đi ngủ cơ thể không thể tiêu hao được sẽ tích tụ lại thành những lớp mỡ thừa dưới da.

Bà bầu trong thời gian thai kỳ không nên ăn quá nhiều chè bởi vị ngọt, nhiều đường sẽ gia tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Tương tự, phụ nữ sau sinh khuyến cáo hạn chế ăn các loại chè một phần vì ăn chè có béo không mà còn ảnh hưởng tới sức khỏe và sữa cho bé.

Trong 3 tháng đầu ở cữ, chị em nên kiêng khem thận trọng, không được ăn chè có thể gây lạnh bụng hoặc hiện tượng trẻ đi ngoài khi bú mẹ.

Những ai đang thực hiện thực đơn ăn kiêng thì tốt nhất tránh ăn các loại chè này để không ảnh hưởng tới hiệu quả giảm cân của bản thân.

Bạn kiên trì theo thực đơn nghèo dinh dưỡng 2 tuần, 3 tuần cân nặng có chuyển biến tích cực nhưng chỉ cần ăn 1 – 2 cốc chè có thể khiến công sức trở thành vô ích.

Trọng lượng cơ thể bạn đang trong tình trạng “báo động đỏ”: cân thừa nhiều, có triệu chứng béo phì thì lời khuyên là không nên ăn chè.

Chuyên gia khuyến cáo tình trạng mỡ tích tụ nhiều dày hay béo phì cần can thiệp khắc phục, giảm cân sớm trước khi gây ra các bệnh lý nguy hiểm.

Hiện nay trên thế giới cũng như tại Việt Nam, y học hoàn toàn có thể giúp bạn loại bỏ mỡ thừa nhanh chóng, ổn định cân nặng đảm bảo sức khỏe.

Nhắc tới can thiệp giảm béo công nghệ, có lẽ bạn thấy lo sợ an toàn nhưng thực tế đã rất nhiều người thực hiện và đều thành công, khỏe mạnh.

Tư vấn cách giảm cân, hết mỡ thừa nhanh nhất!

Đọc Chương 180: Chó Săn Nhỏ (63)

Nghiêm Viêm kéo cô lại, ấn cái nút bên cạnh, gọi gấu trúc quét dọn mặt đất nói: “Cẩn thận một chút.” Lý Tiểu Ngư nắm chặt tay, thân thể khẽ run, cảm xúc phức tạp giống như cơn bão nuốt chửng cô, đột nhiên ngẩng đầu, cô hơi hơi hé miệng vừa định nói ra mọi chuyện, lại đối diện với khuôn mặt lạnh băng của hắn. Ngay sau đó là cản giác trời đất quay cuồng, ngón tay lạnh băng của Nghiêm Viêm chạm vào vành tai cô, đó là tai nghe mini, còn chưa phản ứng lại, Lý Tiểu Ngư đã bị người kia bảo vệ trong ngực, hai lỗ tai bị người bịt chặt, lại không che được tiếng nổ đinh tai nhức óc kia. Cản giá choáng váng làm Lý Tiểu Ngư trở tay không kịp, chờ khi cô lấy lại tinh thần, chất lỏng ấm apr nhỏ xuống mặt, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt hắn đầy máu, từ sợi tóc nhỏ xuống mặt coi. Nghiêm Viêm mở to mí mắt nặng trĩu, nhìn cô hoàn hảo không sao, khóe miệng cong lên, giọng nói trầm thấp mỏng manh. “Em… Em không sao là tốt rồi.” Lý Tiểu Ngư mê mang vươn tay, ngón tay nhẹ nhàng chanh vào gương mặt kia, người kia chậm rãi ngã xuống, máy nhiễm đỏ áo blouse trắng của hắn, xung quanh là những mảnh vỡ, không còn gì nguyên vẹn. “……” Coi hơi hơi hé miệng, lại không phát ra một tia thanh âm, kéo người trên mặt đất lên, lại nhìn thấy sau lưng hắn bị rất nhiều mảnh kính đâm vào, có một mảnh trực tiếp cắm xuyên ngực, máu chảy đầm đìa nhiễm đen ngực, không có hơi thở. Nghiêm Viêm? Đây nhất định là mơ, tớ nhắm mắt lại, tỉnh giấc, cậu nhất định còn đang chờ tớ ăn đồ ngọt. Em hãy đợi tôi, tôi hất định sẽ tỉnh lại. Lý Tiểu Ngư nằm liệt ngồi dưới đất, hai mắt trống rỗng, hóa ra…… hóa ra đây là cảm giác mất đi người quan trọng a, tuyệt vọng, bi thương, hối hận……

“Tớ…… Tớ không muốn thử, thật sự rất đau, rất đau.” “Nghiêm Viêm…… Giấc mơ này thật chân thật…… Tớ còn chưa tỉnh lại……”–Ánh sáng chiếu vào phòng, chiếu xuống người con gái đang nằm trên giường. Sắc mặt cô tái nhợt, tóc đen mềm mại xoa trên gối, ánh sáng làm sắc mặt cô tươi tỉnh hơn, mí mắt giật giật, đột nhiên ngồi dậy. Động tác quá mức mãnh liệt làm coi cảm thấy choáng váng, Lý Tiểu Ngư thở phì phò chống giường, xốc chăn lên định đi xuống giường. Mu bàn tay khẽ động, Lý Tiểu Ngư kéo kim tiêm xuống, vừa đặt chân xuống đất, hai chân nhũn ra nhưng được gấu trúc đỡ lấy. Gấu trúc kéo cô ngồi xuống mép giường, nói: “Chủ nhân chủ nhân, cô còn chưa khôi phục, đừng đứng dậy.” Lý Tiểu Ngư hít vào một hơi thật sâu, “Gấu trúc, ta mơ một giấc mơ.” “Mi biết Nghiêm Viêm ở đâu khônh?” Sau khi thở phào, cô hỏi gấu trúc. Gấu trúc không nói, đứng ở kia không nhúc nhích. Lý Tiểu Ngư đẩy nó ra đi ra ngoài, đi vài bước lại ngã xuống mặt đất, cả người nhũn ra, không có sức lực. Gấu trúc chạy đến trước mặt cô, kéo tay cô nói: “Chủ nhân, cô không thể đi lại.” Lý Tiểu Ngư chống sàn nhà, tóc đen rũ ở hai vai che đi sắc mặt của coi: “Nghiêm Viêm ở đâu?” Gấu trúc chỉ vào phòng bên cạnh nói: “Chủ nhân lớn ở…… Phòng này đọc sách.” Lý Tiểu Ngư đỡ vách tường đứng lên, đẩy ra phòng bên cạnh đi vào, nhìn đến thấy người đang ngồi trên giường, trong tay người nọ cầm một quyển sách, nghe được thấy tiếng động ngẩng đầu, cặp kính phản quang, không nhìn rõ cảm xúc trong mắt hắn.

Đọc Chương 71: Chó Đen Và Chó Trắng

(Chó đen và chó trắng: Lấy từ câu “Chó đen ăn vụng, chó trắng chịu tội” Ý chỉ người này mắc lỗi nhưng kẻ khác lại phải chịu tội thay) Hướng Nam đột nhiên chủ động làm Cao Hạo ngây người. Hướng Nam rất vụng về cắn cắn môi hắn, thấy hắn không thả nước ra, quỳ gối lên dùng tay tách miệng hắn ta. Hành động này của Hướng Nam làm Cao Hạo bật cười. Cao Hạo để tay Hướng Nam vòng lên cổ mình. Hắn đưa mặt lại để Hướng Nam hôn mình, sau đó vươn tay ôm lấy eo y, đỡ lấy chân y, người dần dần nghiêng về sau, để Hướng Nam nằm lên trên người hắn. Trọng tâm đột nhiên đổ về trước, Hướng Nam theo bản năng điều chỉnh vị trí một chút. Lúc hai môi Hướng Nam rời khỏi môi Cao Hạo, cả người đã ngồi khóa trên người hắn. “Hôn môi không phải như vậy.” Cao Hạo vừa rồi bị nhay cắn loạn một trận liền giữ lấy cằm Hướng Nam. Yêu thích cánh môi mềm mại của y, đầu lưỡi linh hoạt của hắn cạy mở miệng Hướng Nam, dây dưa một lúc, mút kéo đầu lưỡi Hướng Nam đi ra. Đầu lưỡi bị cắn nhẹ, Hướng Nam mặt đỏ ửng rất trẻ con mà nhíu mày. Y muốn đẩy Cao Hạo ra, nhưng Cao Hạo lại không cho y cơ hội. Cao Hạo giống như hôn đến nghiện. Hướng Nam càng trốn hắn càng đuổi theo, nước bọt không kịp nuốt xuống men theo khóe môi y mà chảy xuống. Ngực Hướng Nam vì không đủ dưỡng khí mà nhấp nhô dữ dội. Cơ thể bị một nụ hôn đầy ý *** khiêu khích, người càng ngày càng nóng. Y cảm thấy rất khó chịu, không chịu được muốn giẫy dụa trốn ra. Cao Hạo nắm được ý đồ của y, ôm chặt y quay người, đè Hướng Nam định chạy trốn xuống giường. Quần áo của Hướng Nam bị cời ra. Môi Cao Hạo đặt lên xương quai xanh của y. Phần nhô lên trước ngực cũng bị nhẹ nhàng xoa nắn. Hướng Nam ánh mắt say lờ đờ nửa nhắm không nhịn được nâng eo lên, ngửa đầu. Y khẽ rên rỉ, khoái cảm của người say ngấm vào xương tủy, làn da bánh mật bị phơi bày của Hướng Nam dần dần lộ ra màu ***. Thấy Hướng Nam như vậy, người Cao Hạo cũng nóng lên. Hắn cắn lấy đầu ngực của Hướng Nam. Thấy Hướng Nam vì sự khai phá của hắn mà run rẩy rên rỉ, khóe miệng Cao Hạo nhếch cao. Hắn nâng người cởi sạch tất cả những mảnh quần áo trên người Hướng Nam.

Hôn đến vị trí tim Hướng Nam, môi lưỡi linh hoạt giống như cố ý chọc người, thuận theo cơ thể Hướng Nam, dần dần, từng chút từng chút một, men theo đừng nét cơ thể mà đi tới bụng dưới của Hướng Nam. Cao Hạo thấy nơi yếu ớt của y đã chảy ra chất dịch, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lấy. Sự động chạm trong nháy mắt này làm Hướng Nam run lên. Hắn tách hai chân y ra thật rộng, liếm láp nơi yếu ớt của Hướng Nan, ngậm thứ ấy vào trong miệng. “A…” Nơi yếu ớt kia được bao trong nhiệt độ nóng cháy người, khoái cảm lập tức chuyển thẳng theo cột sống lên đại não, eo Hướng Nam lập tức cong lên. Hơi thở Hướng Nam đã hoàn toàn rối loạn. Y bất lực ngửa đầu, dồn dập thở. Y muốn thoát khỏi thứ khoải cảm khiến người phát điên này, nhưng chân vẫn còn chưa khép lại được đã bị Cao Hạo lấy tay tách ra. Trước lúc Hướng Nam bắn ra, Cao Hạo lập tức rút miệng lại. Thưởng thức cơ thể quyến rũ màu mật ong của Hướng Nam dưới sự dạy dỗ của hắn mà vì hắn hiện nét diễm lệ, trong lòng Cao Hạo vui vẻ vô cùng. Hắn đem chất dịch Hướng Nam bắn ra bôi lên hậu huyệt của y. Hắn liếm từng giọt mồ hôi trên người Hướng Nam, nhấc chân y lên, bắt đầu đẩy thứ nóng hừng hực của mình vào trong người Hướng Nam. Thân dưới dần dần bị kéo căng, cảm giác khó chịu vô cùng làm Hướng Nam nhăn mặt. Hướng Nam theo bản năng chịu đưng, một tay nắm chặt lớp ga giường dưới thân, tay còn lại bị Cao Hạo nắm lấy, mười ngón đan nhau. Cao Hạo dịu dàng hỏi y: “Có đau không?” Hướng Nam không nói lời nào, hai mắt bất lực đầy hơi sương. Cao Hạo nghiêng đầu hôn lấy y. Thứ dục vọng của hắn chôn trong người Hướng Nam bắt đầu chầm chậm di chuyển. Từ từ, động tác của Cao Hạo càng ngày càng nhanh, hơi thở của Hướng Nam càng ngày càng nặng. Hướng Nam cảm thấy thật khó chịu. Y muốn đẩy Cao Hạo ra. Bàn tay đang nắm chặt ga giường đỡ trước ngực Cao Hạo, tay còn lại của Hướng Nam bị hắn đè chặt dưới giường không cách nào rút ra được.

Đột nhiên, cả người Hướng Nam rung mạnh một cái. Cao Hạo cảm nhận được sự biến đổi trên cơ thể Hướng Nam. Hắn nắm lấy nơi yếu ớt lại ngóc đầu lên một lần nữa của y. Mồ hôi rơi xuống thiêu cháy làn da Hướng Nam, hắn ở bên tai y nhẹ nhàng an ủi, thứ lửa nóng trong người y vừa dừng lại lại một lần nữa di chuyển. Điểm mẫn cảm bên trong không ngừng bị công kích, phần đầu nơi yếu ớt không ngừng bị da thịt cọ sát, thân dưới bị giáp công từ hai phía, Hướng Nam bị đẩy đến đỉnh dục vọng, chịu không nổi mà lắc đầu, bàn tay đỡ trước ngực Cao Hạo nắm chặt lấy áo hắn. Sau khi Hướng Nam bắn ra lần thứ hai liền lịm đi. Lúc Hướng Nam tỉnh lại đã là trưa hôm sau. Y ngủ đến mê man, hoàn toàn không nhớ chuyện xảy ra lúc trước với Cao Hạo. Y ngồi dậy, liền phát hiện trong người dính dính. Nhìn một đống khăn giấy đã dùng qua ở trên giường, Hướng Nam đờ người, mặt lập tức đỏ bừng. Tối qua là ai? Hướng Nam nghe thấy tiếng động khe khẽ phía bên ngoài, bộ dạng chật vật quấy chăn quanh người định đi ra nhìn xem người làm việc *** loạn với mình hôm qua là ai. Thế nhưng trong giây phút sờ đến tay nắm cửa, Hướng Nam đột nhiên lùi lại. Hướng Nam nghe ra. Bên ngoài không chỉ có một người. Làm sao bây giờ? Đi ra ngoài, Hướng Nam sợ Cao Hạo còn chưa đi. Cúi đầu xuống nhìn bộ dạng của mình, y sợ Cao Hao thấy y như vậy, sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng của hắn đối với y. Hướng Nam còn đang suy nghĩ thì đột nhiên cửa bị ai đó mở ra. Ngẩng mạnh đầu lên, ánh mắt hai người đang đứng đó gặp nhau, đều ngớ người. Rất nhanh, nhìn thấy dấu vết loang lổ trên người Hướng Nam, ánh mắt Thiếu Kiệt liền thay đổi.

Cửa đóng “RẦM” một cái thực lớn. Hướng Nam bị dọa sợ, bất an mà vội mở cửa đi ra. Vừa ra khỏi phòng, Hướng Nam liền nghe thấy Thiếu Kiệt lớn tiếng chửi bới ở trong phòng khách. Hướng Nam nghe vậy, sắc mặt dần trở nên trắng bệch. Nên đi vào hay đi ra đây, Hướng Nam nhất thời không nghĩ được. Y nắm chặt lấy chăn. Lúc đang còn do dự, Thiếu Kiệt từ ngoài đi lại hai bước định chỉ về phía cửa, thấy Hướng Nam đứng đó nhíu mày, trực tiếp đi tới kéo Hướng Nam vào trong phòng khác. Đám sói con uống cả một đêm, còn chưa tỉnh lại hoàn toàn từ cơn say, hoàn toàn không rõ Thiếu Kiệt đang nói gì mà nhìn nhau thấy Hướng Nam nhếch nhác bị Thiếu Kiệt kéo ra, đầu tiên ngây người, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi. “Tối qua ai chạm vào anh vậy?” Tia bất an di chuyển trong hai mắt Hướng Nam, y ngẩng đầu bắt gặp nét lạnh lùng hiếm có trong mắt Mạc Dương, nhìn về phía đám sói con, lắc đầu. Tối qua rốt cuộc là ai? Cao Hạo lúc này đã không còn ở phòng ký túc của Hướng Nam. Cho dù Cao Hạo có ở đây hay không, trong cảm nhận của Hướng Nam, liên can đến chuyện này, Cao Hạo từ trước đến này luôn thân thiện với y tuyệt đối có thể loại trừ. Vậy kẻ đó rốt cuộc là ai….. Hướng Nam nhíu chặt mày, không ngờ hành động nho nhỏ này của y làm đám sói con ngờ vực lẫn nhau. Đám sói con bắt đầu nghi ngờ, tối qua có người giả say, coi những người khác là kẻ ngốc. Rốt cục là ai? Đối diện thêm một lần nữa với lời ép hỏi, Hướng Nam lắc đầu: “Tôi không biết…” Lời Hướng Nam còn chưa dứt đã có người không tin tưởng mà hừ lạnh. Hướng Nam biết, bọn họ cho rằng y đang bao che. Bản thân bị kẻ khác nhân lúc say rượu chiếm mất tiện nghi, tỉnh lại không ai chịu nhận, còn bị mấy thằng nhãi thối tha này lôi ra lạnh lùng chất vấn. Thái độ của đám sói con giống như một mũi tên, đâm vào nơi yếu ớt nhất trong lòng Hướng Nam. Hướng Nam đi mở cửa phòng ra. Y chỉ tay ra ngoài: “Mấy cậu cút cho tôi…” Hướng Nam trong lòng khó chịu cùng tức giận đập tay lên cửa, gào lên với đám sói con: “CÚT CHO TÔI -“

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Chương 23: Cho Chó Ăn Chè trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!