Đề Xuất 2/2023 # 10 Câu Chuyện Về Những Chú Chó Trung Thành Tới Chết :: Suy Ngẫm &Amp; Tự Vấn :: Chúngta.com # Top 11 Like | Asahihotpot.com

Đề Xuất 2/2023 # 10 Câu Chuyện Về Những Chú Chó Trung Thành Tới Chết :: Suy Ngẫm &Amp; Tự Vấn :: Chúngta.com # Top 11 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về 10 Câu Chuyện Về Những Chú Chó Trung Thành Tới Chết :: Suy Ngẫm &Amp; Tự Vấn :: Chúngta.com mới nhất trên website Asahihotpot.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

C hó được biết đến như một người bạn tốt,trung thành nhất của con người. Bạn đã từng biết đến Shep, Hachiko, Greyfriars Bobby… hay chưa? Qua bao nhiêu năm, những chuyện cảm động về chúng, những chú chó trung thành tới chết vẫn được người ta kể lại và nhớ mãi.

1) Greyfriars Bobby

Khi nhắc đến những chú chó nổi tiếng vì sự trung thành, hình ảnh chú chó Greyfriars Bobby vẫn còn đó ở khu nghĩa đĩa Greyfriars Kirkyard. Chủ của Bobby là một cảnh sát, cũng là một người gác đêm tên John Gray, sống ở thủ đô Edinburgh, Scotland. Khi John Gray mất, chú chó Bobby đã canh gác mộ phần người chủ của mình trong suốt 14 năm cho đến khi chết, đó là vào đầu năm 1872. Bobby được chôn cất trong trong nghĩa địa Greyfriars Kirkyard, cách không xa phần mộ của John Gray.

2) Leão

Để tưởng nhớ đến sự trung thành của Bobby, người ta đã cho dựng bức tượng chú chó đặt trên đài phun nước làm bằng đá granit. Bức tượng của Bobby được đặt đối diện với nghĩa trang Greyfriars Kirkyard.

Tháng 1 năm 2011, miền đông nam của Brazil bị càn quét bởi mưa bão, gây ra những vụ lở đất thảm khốc. Những mảng sườn đồi bất ngờ đổ sụp và toàn bộ ngôi làng bị cuốn đi. Đó là trận thiên tai tồi tệ nhất được ghi nhận trong lịch sử Brazil.

Trên 600 người dân bị cướp đi sinh mạng, trong đó có Cristina Maria Cesario Santana, sống tại Teresopolis, một thành phố tự trị không xa thủ đô Rio de Janiero, cũng là khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Những nhân viên cứu hộ đã chú ý tới chú chó của Santana đang đào bới trong đám bùn đất – nơi có chủ nhân của nó (cùng 3 thành viên khác trong gia đình) đã được tìm thấy và chôn cất. Chú chó Leão đã ngồi ở ngôi mộ nhiều ngày trước khi các tình nguyện viên tới mang nó đi, chăm sóc và cho nó ăn uống.

3) Wang Cai

Khi những bức ảnh về chú chó trung thành được lan truyền rộng rãi trên internet và các phương tiện thông tin đại chúng, cũng có nhiều người tỏ ra nghi ngờ về câu chuyện của Leão. Có giả thiết,Leão là chú chó của người dân địa phương chuyên đào mộ ngẫu nhiên đang nghỉ ngơi bên cạnh một ngôi mộ mới chôn, khi mà bức ảnh đăng tải được chụp… lí giải như vậy có lẽ hợp lý, nhưng đó chắc chắn không phải là câu chuyện mà chúng ta muốn tin.

Wang Cai vốn là một chú chó vô chủ đi lang thang được tìm thấy ở trên một con phố thuộc tỉnh Trùng Khánh, Trung Quốc. Một người dân tốt bụng đã tìm thấy Wang Cai, cho nó ăn, nuôi dưỡng nó. Kể từ đó, chú chó bắt đầu đi theo người chủ mới đi làm vào mỗi buổi sáng, kiên nhẫn chờ ngoài cửa suốt 8 tiếng cho đến khi trời tối. Chú chó từ chối thức ăn của những người qua đường và xua đuổi bất kì con chó bờm xờm nào khác xung quanh. Theo người chủ của Wang Cai, lúc đầu hành động của nó làm bà khó hiểu, bởi bà không hề dạy Wang Cai làm bất cứ điều gì cả. Bà cho rằng Wang Cai có lẽ đang đợi người chủ trước đó của mình, tuy nhiên, bà không hề có vấn đề gì về hành động kì lạ này mà còn hài lòng về sự trung thành của nó.

4) Bobbie, chú chó tuyệt vời

Những người dân địa phương đều bị lòng trung thành không hề lung lay của Wang Cai thu hút, chú chó được ca ngợi như một phiên bản Trung Quốc của chú chó Hachiko nổi tiếng.

Bobbie là một chú chó thuộc giống chó chăn cừu lai 2 tuổi, câu chuyện của nó đã gây ra một sự xúc động mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông những năm 1920. Bobbie bị lạc vào cuối năm 1923 khi cùng những người chủ của mình, một gia đình người Brazil đi nghỉ ở Ấn Độ.

Cho đến tháng 2 năm 1924, khi những người chủ người Brazil vẫn chưa hết ngạc nhiên về sự mất tích của chú chó yêu quý thì bỗng nhiên một ngày, hình ảnh một chú chó gầy gò, dơ dáy, bần thỉu, mang dấu chân của Bobbie xuất hiện ở bậc cửa nhà họ. Bobbie đã xoay xở tìm cách để vượt qua khoảng 2800 dặm (4100km) từ nơi nó bị mất tích ở Ấn Độ để quay về nhà – trong suốt 6 tháng, chịu đựng sự giá lạnh của mùa đông!

Một bản thuật lại về câu chuyện của Bobbie trên tờ The Silverton Appeal đã được lựa chọn và tái bản lại trên mặt báo khắp cả nước, từ đó Bobbie trở nên nổi danh khắp nơi. Tổ chức xã hội Oregon Humane Society cũng đã tiến hành điều tra và chứng thực về câu chuyện, dựa trên lời kể của những người dân đã gặp Bobbie trên quãng đường.

5) Fido

Ngày nay, một bức tượng của Bobbie được đặt trước ngôi nhà cũ của nó ở phố Silverton.

Fido là chú chó lai 2 tuổi đến từ Borgo San Lorenzo, Italy. Chú chó được tìm thấy bởi một công nhân nung lò gạch tên Carlo Soriani khi đang bị thương nằm trong khe núi. Soriani cùng vợ mình đã kiên trì chăm sóc chú chó cho tới khi khoẻ lại, thậm chí đặt tên chú chó là “Fido”, Fido có nghĩa là

Đúng như tên gọi của mình, Fido bắt đầu đi theo Soriani đến trạm xe buýt ở quảng trường trung tâm ở Luco del Mugello mỗi ngày và đón anh ta khi trở lại từ nhà máy. Vào một ngày năm 1943, mọi thứ đều thay đổi đối với Soriani và chú chó Fido, RAF – không lực hoàng gia Anh đã thực hiện một cuộc đánh bom đột kích trên không nhằm vào Borgo San Lorenzo. Carlo Soriani là một trong những nạn nhân xấu số trong cuộc tấn công đó.

Ngày hôm ấy, Fido vẫn đến trạm xe buýt, nhưng niềm vui chào đón người chủ trở về không bao giờ đến nữa. Rốt cuộc Fido vẫn một mình trở về ngôi nhà của Soriani, nhưng trưa hôm sau nó vẫn quay lại trạm xe buýt để chờ tuyến xe buổi tối, rồi lại thất vọng khi nhìn từng vị khách rời đi. Fido tiếp tục quay lại ngày tiếp sau đó. Một tháng sau, một năm sau, rồi một thập kỉ sau, chú chó vẫn ở đó, đợi chuyến xe buýt đêm mỗi ngày suốt 14 năm.

Fido qua đời vào tháng 6 năm 1958, cô đơn trên con đường lạnh lẽo. Chú chó được chôn cất ngay bên ngoài nghĩa trang nơi Carlo Soriani yên nghỉ.

6) Waghya

Để tưởng nhớ chú chó với lòng trung thành với chủ của mình, người ta đã cho dựng tượng đài của Fido ở Borgo San Lorenzo’s Piazza Dante.

Chú chó nổi tiếng nhất trong lịch sử Ấn Độ, Waghya là một chú chó lai dòng dõi chó săn thuộc về Chhatrapati Shivaji Maharai, người sáng lập đế quốc Maratha rộng lớn và là đối thủ của đế quốc hồi giáo Mughal.

Người ta kể rằng Waghya là người bạn trung thành của Shivaji, và rất được ông yêu quý.Sau khi Shivaji mất năm 1680, người ta tổ chức một tang lễ theo nghi thức Hindu xa hoa cho ông, mà đỉnh điểm là việc đốt cháy cơ thể ông trên đỉnh giàn thiêu. Truyền thuyết kể rằng, Waghya đã quẫn trí khi nhìn thấy cơ thể chủ nhân chìm trong khói và lửa, chú chó đã nhảy vào giàn thiêu và tự hiến tế chính mình.

Năm 1936, một bức tượng của Waghya được dựng lên tại nơi chôn cất tro cốt của nó ở Raigad, một ngọn núi gồ ghề. Kể từ đó sự nổi tiếng của Waghya lan rộng khắp Ấn Độ, Waghya trở thành tấm gương cho sự trung thành trọn đời của một vật nuôi dành cho chủ.

7) Hawkeye

Cho dù có một vài nghi ngờ về tính chân thực về câu chuyện của chú chó huyền thoại Waghya, nhưng câu chuyện vẫn ăn sâu vào văn hoá của người Ấn Độ hiện đại, và như vậy tinh thần của câu chuyện đã vượt qua những vấn đề mang tính chất thực tế.

Jon Tumilson là một trong 30 người lính đã chết vào ngày 6, tháng 8, năm 2012 tại Afghanistan, khi trực thăng của họ bị bắn hạ. Chú chó săn Hawkeye của Tumilson đã xuất hiện trong lễ tang của Tumilson tại Rockford, bang Iowa, trong số những người đưa tiễn.

8) Chú chó của Lao Pan

Theo lời tường thuật của nhiều người trong số 1500 người có mặt tham gia lễ truy điệu, Hawkeye đã đi cùng một người bạn tốt của Tumilson tên Scott Nichols đến bục đặt thân thể chủ nhân, chú chó phát ra một tiếng thở dài, và nằm dài trên nền nhà phía trước chiếc quan tài phủ quốc kì cho tới khi lễ truy điệu kết thúc. Hawkeye về sau đã được gia đình Scott Nichols nhận nuôi.

Lao Pan, một người đàn ông Trung Quốc sống một mình ở ngôi làng Panjiatun (gần Thanh Đảo) đã dành những năm tháng cuối đời để chăm sóc cho chú chó lai lông vàng của mình được sống vui vẻ và khoẻ mạnh. Khi Lao Pan qua đời tháng 11, năm 2011 ở tuổi 68, không một ai để tang ông lão ngoài con chó của ông ấy.

Sau lễ tang đơn giản của ông lão, căn phòng mướn của ông được dọn sạch nhưng không ai tìm thấy con chó của ông ấy. Một thời gian sau, chú chó được tìm thấy tại nghĩa trang, đang canh giữ ngôi mộ người chủ của mình. Ai nấy đều tò mò làm thế nào mà chú chó tìm thấy được ngôi mộ của Lao Pan.

9) Shep

Dù cho đói hay khát, chú chó cũng không hề rời khỏi ngôi mộ của chủ. Khi những người dân lo lắng, mang chú chó về làng và mang bánh bao hấp cho nó, chú chó nhanh chóng ngậm những chiếc bánh và quay trở lại nghĩa trang. Những người dân làng về sau xây cho nó một cái chuồng đơn giản bên cạnh ngôi mộ và mang thức ăn đến thường xuyên để giúp nó sống sót.

Shep là một chú chó ở Mỹ, sống trong thời gian Đại suy thoái những năm 1930. Khi đó, một người đàn ông sống ở bang Montana, miền Tây Bắc nước Mỹ ngã bệnh và được đưa đến bệnh viện thánh Clare, tại thành phố Fort Benton. Một chú chó chăn cừu đã chạy theo ông ta vào thành phố và ngồi đợi ở cửa bệnh viện, không chịu rời đi. Một nữ tu tốt bụng ở nhà bếp bệnh viện thương xót chú chó, bà cho nó ăn trong suốt thời gian nó ở đó, trước khi người đàn ông qua đời. Gia đình người đàn ông sống ở miền Đông nước Mỹ, khi nhận được tin đã yêu cầu được gửi thi thể ông ta về nhà. Vào một ngày tháng 8, người ta đưa thi thể ông đến ga Fort Benton để đưa lên chuyến tàu đi về miền Đông, khi xe đẩy được đẩy vào sân ga và đưa lên toa tàu, một chú chó chăn cừu to lớn bỗng nhiên xuất hiện, cố nhảy lên nhưng lại bị đẩy đi không thương tiếc. Những người có mặt sau đó đã gọi chú chó đang rên rỉ buồn bã trở lại khi cánh cửa toa tàu đóng sập và động cơ bắt đầu khởi động rời sân ga.

Ngày qua ngày, chú chó cứ ngồi lì sở sân gà trông theo những chuyến tàu chở khách đến rồi đi, nhìn mỗi hành khách đi qua đầy hi vọng, dù thường xuyên bị xua đuổi nhưng nó vẫn không nản lòng. Dù cho cái nóng của mùa hè hay cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông Montana, chú chó vẫn ở đó và chờ đợi chuyến tàu kế tiếp. Khi tin tức về Shep được lan rộng, người từ nhiều nơi đổ về để được nhìn thấy nó, chụp ảnh hay cố gắng kết bạn và mang chú chó về nuôi. Nhưng mọi cố gắng đều không có tác dụng, sau khi kiểm tra từng chuyến tàu đến, chú chó lại rời đi nhanh chóng để tránh những người cố gắng tiếp cận. Shep được những nhân viên đường sắt chăm sóc, cho thức ăn.

Ngày qua ngày, chú chó ngày một già đi, nó đã chờ ở ga Fort Benton gần 6 năm, cho đến buổi sáng một ngày mùa đông, khi mà chân nó đã tê cứng, đôi tai không còn tinh tường, chú chó Shep đã không nghe thấy được tiếng tàu lăn bánh vào ga. Lúc nó kịp nghe thấy và quay lại thì con tàu đã lao tới, người lái tàu đã không dừng kịp lúc.

10) Hachiko

Người ta chôn cất Shep, hầu như mọi người ở Fort Benton đều có mặt. Ngôi mộ của Shep nằm ở một sườn đồi trông xuống thành phố, và đến ngày nay, ngôi mộ vẫn còn ở đó.

Hachiko, có lẽ là chú chó trung thành nổi tiếng nhất thế giới. Huyền thoại về Hachiko đã được kể lại trong nhiều cuốn sách, thậm chí được dựng thành phim.

Một cách sơ lược, Hachiko là một chú chó thuộc giống chó Akita sinh ra vào cuối năm 1923. Năm 1924, Hachiko được một giáo sư đại học tên Hidesaburo Ueno nhận nuôi và mang về Tokyo. Kể từ đó, giáo sư Ueno cùng chú chó Hachiko nhanh chóng hình thành một thói quen: Ngày ngày, Hachiko đi theo giáo sư Ueno đến gần sân ga Shibuya rồi tự mình trở về nhà, chú chó xuất hiện ở nhà ga vào cuối ngày, mừng rỡ đón Ueno lúc nhìn thấy ông đi ra khỏi nhà ga. Cho đến một ngày tháng 5, năm 1925, giáo sư Ueno không còn xuất hiện ở cửa nhà cửa nhà ga Shibuya như thường lệ nữa.

Giáo sư Ueno chịu một cơn xuất huyết não tại trường đại học ngày hôm đó, ông ra đi và không bao giờ quay trở lại ga Shibuya nữa, nơi có một chú chó vẫn ngồi đợi ông.Sau khi giáo sư Ueno mất, Hachiko được cho đi, nhưng chú chó thường xuyên trốn đi và xuất hiện lần này đến lần khác tại ngôi nhà cũ của giáo sư Ueno. Rốt cuộc, Hachiko cũng nhận ra giáo sư Ueno không còn sống ở đó nữa. Nó bắt đầu tìm kiếm chủ nhân tại ga Shibuya, nơi mà chú chó vẫn cùng ông đi tới nhiều lần trước đây. Mỗi ngày, Hachiko đều đến chờ giáo sư Ueno quay trở lại. Và lần nào nó cũng không tìm được bóng dáng người bạn của mình trong số những người đi làm về tại ga Shibuya.

Hình ảnh chú chó ngồi cố định ở sân ga đã thu hút không ít ánh nhìn của người qua lại. Nhiều người thường xuyên thấy Hachiko đi cùng giáo sư Ueno trước đây mỗi ngày. Họ chăm sóc Hachiko và cho nó thức ăn. Chín năm liền, Hachiko vẫn ngồi ở đó đợi chủ nhân quay trở lại.Hachiko mất vào ngày 8, tháng 3, năm 1935. Chú chó được tìm thấy trên một con phố ở Shibuya. Hiện nay, xác của Hachiko được bảo quản tại bảo tàng khoa học quốc gia Nhật Bản, tại quận Ueno, Tokyo.

Chú chó Hachiko đã trở thành một biểu tượng của lòng trung thành đối với người dân Nhật Bản, dù đã mất, nhưng câu chuyện của Hachiko vẫn còn được lan rộng và nhớ tới cho đến tận ngày nay.

Không chỉ Hachiko, Shep, Leão… mà còn rất nhiều những chú chó trung thành khác nữa, những câu chuyện về chúng mỗi ngày đều được chia sẻ, nhớ đến như một minh chứng của lòng trung thành, một người bạn tốt của con người.

Câu Chuyện Cảm Động Về Chú Chó Hachiko Trung Thành

Hachiko là 1 chú chó nhỏ, lông màu trắng chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản. Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya.

Chú chó Hachiko được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo nuôi dưỡng. Gia đình giáo sư không có con trai (không biết có một người con gái như trong phim hay không) nên ông coi Hachiko như con ruột

Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy, và chiều cũng vậy, cứ đến 3 giờ chiều , Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang hảng bài trên giảng đường ở trường đại học và mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko cứ như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhânvề. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.

Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó.

Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn. Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo . Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành .

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935 (1 số tài liệu nói là ngày 8 tháng 3 năm 1935), gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.

Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay.

Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.

Còn tại nhà ga Shibuya, chú chó trung thành Hachiko vẫn đứng đó, mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình. Nơi đó , ngày nay còn được biết đến như một điểm hẹn ở Shibuya, nơi người ta đến đó và ngồi đợi bạn của mình. Và cũng vì nơi đây quá đông người mà người ta không tìm thấy nhau để rồi lại phải vò võ quay về trong nỗi đợi chờ giống như Hachiko.

Sự nổi tiếng

Năm đó, một sinh viên cũ của Ueno đã trông thấy Hachikō và được nghe về câu chuyện của cuộc đời chú. Sau buổi gặp gỡ, anh đã công bố một bản điều tra số lượng còn lại của giống chó Akita tại Nhật bản, theo đó chỉ còn lại 30 con thuộc giống Akita thần chủng bao gồm cả Hachikō. Sau đó, anh vẫn tiếp tục đến thăm chú chó và tiếp tục công bố những bài viết về sự trung thành tuyệt đối của Hachikō. Đáng chú ý là vào năm 1983, một trong số những bài viết này đã được đăng tải trên tờ báo Asahi Shimbun – một tờ nhật báo nổi tiếng của Tokyo với số lượng độc giả rất lớn – đã khiến cho mọi người biết tới

Hachikō. Lòng trung thành của chú đã gây ấn tượng cho tất cả mọi người, các giáo viên đã lấy Hachikō như môt tấm gương sáng về lòng trung thành cho trẻ noi theo, các nghệ sĩ nổi tiếng đã bắt đầu tạc tượng chú, trên cả nước dấy lên phong trào phát triển giống chó Akita, và danh hiệu Chūken ( chú chó trung thành) cũng ra đời…

Cái chết

Cuối cùng , ngày 8 tháng 3 năm 1935, Hachikō đã có thể gặp lại người chủ của mình. Chú chết tại chính nơi hơn 10 năm trước chú đã tiễn ông chủ đi lần cuối cùng do mắc chứng giun chỉ. Xác Hachikō đã được nhồi bông và bảo quản tại Bảo tàng tự nhiên quốc gia thuộc quận Ueno, Tokyo. Tại quê nhà của Hachikō, một bức tượng tương tự cũng được đặt ngay phía trước nhà ga Odate. Năm 2004, một bức tượng mới cũng được dựng lên trên bệ đá từ Shibuya ngay trước Bảo tàng các loài chó giống Akita tại thành phố Odate.

Năm 2004, Hachikō trở thành nhân vật trong cuốn truyện dành cho thiếu nhi, Hachikō: câu truyện thật về một chú chó trung thành (tựa tiếng Anh: Hachikō: the true story of a loyal dog) của nữ tác giả Pamela S. Turner, minh họa bởi Yan Nascimbene, công ty Hougton Mifflin xuất bản. Cũng trong năm này, một cuốn truyện khác có tựa Hachiko waits cũng được xuất bản với tác giả Leslea Newman, Machiyo Kodaira minh họa, công ty Henry Holt & Co. xuất bản.

Câu Chuyện Chú Chó Trung Thành Hachiko Đứng Sân Ga 10 Năm Đợi Chủ

Câu chuyện chú chó trung thành Hachiko đứng sân ga 10 năm đợi chủ

Hachiko là 1 chú chó nhỏ, lông màu trắng chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản.

Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya. Hachi, biệt danh là Hachiko – là một chú chó nhỏ, lông màu trắng, chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản. Chú bị lạc chủ và được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo đem về nuôi dưỡng như người con trong gia đình.

Hàng ngày như thường lệ, cứ mỗi buổi sáng là Hachiko tiễn giáo sư Ueno Eizaburo đến nhà ga để ông lên tàu đi làm và cả hai đều đi bộ tới nhà ga Shibuya. Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy, và chiều cũng vậy, cứ đến 3 giờ chiều , Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về.

Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang giảng bài trên giảng đường ở trường đại học và mãi mãi không thể trở về được. Còn Hachiko cứ như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhân về. Nhưng hôm đó đã qua 3 giờ rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đã đi qua, trời đã tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản lòng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.

Hachiko linh cảm rằng có chuyện gì chẳng lành đã xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó.

Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về lòng trung thành. Người ta tìm đến Shibuya chỉ để nhìn Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn.

Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đã viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo . Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành .

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935, gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi – nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Hachiko qua đời ngày 8/3/1935. Cả gia đình giáo sư quây quần bên chú trong những giây phút cuối cùng.

Cái chết của Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm.

Tuy nhiên, vài năm sau đó, Nhật Bản lâm vào chiến tranh, tất cả những thứ gì là kim loại đều bị lấy đi để làm vũ khí, không ngoại trừ bức tượng Hachiko. Sau khi chiến tranh kết thúc, vào năm 1948, con trai của Ando Teru là Takeshi đã làm một bức tượng Hachiko mới. Bức tượng đó được đặt ở ga Shibuya cho đến tận ngày hôm nay. Mỗi năm vào ngày 8/4, người ta lại tổ chức một buổi tưởng niệm Hachiko tại nhà ga Shibuya.

Ngoài bức tượng Hachiko ở ga Shibuya, Hachiko còn được dựng tượng ở quê hương mình, bên ngoài ga Odate và một bức khác ở trước bảo tàng chó Akita.

Bên cạnh mộ của giáo sư Ueno tại nghĩa trang Aoyama cũng có đặt một bức tượng của Hachiko. Có nhiều tin đồn rằng xương của Hachiko cũng được chôn tại đó. Nhưng thực ra bộ xương của Hachiko hiện đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Quốc Gia.

Hình ảnh Hachiko được trưng bày tại bảo tàng Tự nhiên và Khoa học quốc gia ở Ueno.

Đại học Tokyo cũng tạc một bức tượng Hachiko đang chơi đùa cùng giáo sư.

Một tấm bia tưởng niệm Hachiko cạnh mộ chủ ở nghĩa trang Aoyama được dựng để tưởng nhớ chú. Lối ra ở ga Shibuya được đặt theo tên Hachiko.

Một nắp cống in hình Hachiko ở ngay gần bức tượng tại ga Shibuya.

Câu chuyện về Hachiko được Hollywood dựng thành bộ phim Hachi: A Dog’s Tale. Tài tử Richard Gere đóng vai giáo sư Hidesaburo Ueno.

Theo Báo Tầm Nhìn

Rơi Nước Mắt Với Những Câu Chuyện Về Chú Chó “Anh Hùng”

1. Pốp – Cứu chủ, chú chó bị cẩu tặc bắt đi, thoát chết quay trở lại thì gặp cái kết tàn nhẫn hơn

Khi bọn “cẩu tặc” xông vào nhà, Pốp cố gắng bảo vệ người chủ nhưng bị bắt đi mất. Gia đình gần như tuyệt vọng sau 5 ngày thì Pốp trở về dù nó phải chịu các thương tích trên mình vì cố thoát khỏi những người giết mổ. Nhưng Pốp vẫn rất mạnh mẽ vui đùa, chạy nhảy cùng gia đình của cô chủ nhỏ trong ngày trở về. Pốp uống kháng sinh đều đặn để hồi phục vết thương sâu trên phần mõm.

Bọn trộm chó ngày trước vì giết Pốp không thành nên đã quay trở lại “trả thù” bằng cách đánh bả cho Pốp chết. Cuối cùng, chú chó nhỏ kiên cường vẫn không tránh khỏi cái chết trước bọn trộm hung hãn.

Pốp đã ra đi nhưng hình ảnh chú chó kiên cường và trung thành này có lẽ vẫn còn mãi trong trái tim những người nuôi nấng Pốp cũng như những người yêu thương và xem những chú chó là người bạn thân thiết của mình.

2. Moana – bị rắn độc cắn chết vẫn nở nụ cười vì cứu chủ thoát chết

Em chó nhỏ dũng cảm này tên là Moana, lai giữa Shi Tzu và Chihuahua, và tính đến ngày em ấy hy sinh cứu chủ, Moana vẫn chưa tròn 1 tuổi. Sự việc diễn ra khi Jego – chủ của Moana đang chăm chú xem TV còn Moana thì đang nằm ở chân cầu thang. Bất thình lình Moana sủa váng lên nhưng Jego chẳng để tâm vì nghĩ nó đang chơi đùa một mình, nhưng đến khi thấy Moana đang vật lộn với thứ gì đó thì Jego mới nhanh chóng chạy đến xem và phát hiện Moana đang ngoạm chặt một con rắn hổ mang rất to trong miệng. Jego nhanh chóng xử lý con rắn và kiểm tra xem Moana có bị thương tích gì không nhưng đã quá muộn, chỉ ít phút sau khi cứu được cậu chủ, Moana đã ra đi mãi mãi. Hình ảnh người chủ chụp lại khoảnh khắc chú chó nhỏ của mình vẫy đuôi mừng rỡ trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, trước khi nó nhắm mắt ra đi mãi mãi thật sự khiến người xem không khỏi đau lòng.

3. Chú chó mang bầu qυа đờі vì liều mình bảo vệ chủ nhân khỏi rắn độc

Xúc động trước lòng dũng cảm, sự tận tâm của chú chó, gia đình anh đã cử hành một đám tang nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn, sự trân trọng đối với “ân nhân” trước khi đưa nó về nơi an nghỉ.

5. Đẹp Trai – chú chó vì cứu chủ đã nằm lại mãi dưới biển sâu

Dòng tâm sự và câu chuyện buồn về chú chó dũng cảm có tên Đẹp Trai được Đức Thắng – chủ của chú chó tội nghiệp kể lại đã khiến nhiều người phải rơi nước mắt. Sau quãng thời gian gắn bó, thân thiết, chứng kiến chú chó của mình lớn lên từng ngày thì vào một ngày hè mưa bão, Đức Thắng đã gào khóc không thành tiếng vì biết người bạn thân thiết của mình đã ra đi mãi mãi.

“Hôm nay lục lại đống ảnh lôi ra được cái album của thằng chó này tụi bây ạ. Nó là người hùng của gia đình tôi. Một ngày đẹp trời má tôi xách nó về. Tôi là người đầu tiên nó nhìn thấy khi mở lồng, thành ra sau này hình như trong mắt nó chỉ có mỗi tôi hay sao ấy. Nhà tôi cách biển 50m thôi nên em tôi thường hay ra biển chơi lắm. Đang làm có người chạy vào nhà tôi báo tin em tôi bị ngã xuống biển. Mẹ tôi thì bủn rủn, tôi thì vứt hết đó lao ra biển xem. Ra thấy sóng to đập tràn bờ cơ. Em tôi đang ngụp lặn, thằng chó thì đang cắn tay em tôi dùng hết sức để lôi nó vào bờ (sóng lúc bão dữ đến nỗi tôi dân biển mà còn chẳng dám xuống vào thời điểm đấy). Khi đó tôi nhảy xuống đưa được em tôi lên nghĩ thằng chó chắc tự lên được. Mọi việc êm xuôi rồi quay qua ngó lại tìm thằng chó thì không thấy đâu. Và thế là nó đã mãi chìm sâu vào lòng đại dương. Nó dùng mạng của nó để đổi lấy mạng của em tôi chúng mày ạ. Tôi bật khóc xót xa, mọi người quanh đấy cũng khóc theo, mẹ tôi thì chết lặng đi. Cảm giác như mất đi một phần thân thể vậy chúng mày ạ. Tôi nghĩ cảm giác mất người thân cũng chỉ đến thế. Tôi gào khóc đến nỗi cổ họng đau không thành tiếng nữa, cứ quỳ cứ khóc ở bờ đê vậy. Tôi hối hận giá như tôi cố với tay kéo theo nó thì nó đã không bị cuốn đi, giá như tôi trông em tôi tốt thì đã không để xảy ra chuyện như vậy. Tôi điên cuồng nhảy xuống tìm nó nhưng mà mọi người lại kéo tôi lên, tôi bất lực mệt mỏi ngồi một xó”

Chàng trai chia sẻ câu chuyện trên kể thêm, cuối cùng cả nhà anh đã gom đồ chơi của chú chó nhỏ lại đắp thành 1 ngôi mộ sau nhà và tự hứa sẽ không bao giờ quên chú chó này.

Bạn đang đọc nội dung bài viết 10 Câu Chuyện Về Những Chú Chó Trung Thành Tới Chết :: Suy Ngẫm &Amp; Tự Vấn :: Chúngta.com trên website Asahihotpot.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!